Sự nghi ngờ này đã nhanh chóng có đáp án.
Anh ấy và Hạ Thanh Tầm đã chia tay rồi.
Người bạn cùng phòng của tôi chung câu lạc bộ guitar với Hạ Thanh Tầm thở dài đầy tiếc nuối mỗi lần nói chuyện phiếm hằng đêm:
“Các cậu biết chưa? Hạ Thanh Tầm và Lương Húc chia tay rồi đấy.”
Cây bút trong tay tôi đột nhiên dừng lại, tôi chợt nhớ đến một đêm ở kiếp trước, bạn cùng phòng của tôi cũng nhắc đến chuyện Hạ Thanh Tầm và bạn trai đã chia tay.
Khi đó cô bạn nói Hạ Thanh Tầm trách Lương Húc không biết cách yêu người khác, cuối cùng không thể đựng nổi việc ở bên anh nữa, kiên quyết muốn chia tay, không bao lâu sau, cô ấy công khai hẹn hò với bạn của Lương Húc.
Nhưng bây giờ Lương Húc rõ ràng đã trở thành người bạn trai tiêu chuẩn với mọi người, tôi không rõ vì sao hai người họ lại chia tay.
Câu trả lời mà bạn cùng phòng của tôi đưa ra chính là Hạ Thanh Tầm cảm thấy chán nản vì Lương Húc đang yêu cô ấy giống như một con rô bốt được lập trình sẵn vậy.
Sau đó, bạn cùng phòng mở vòng tròn bạn bè lên và cho chúng tôi xem:
“Nhìn này, cô ấy đã chính thức công khai người yêu mới rồi, đối phương còn là bạn của Lương Húc.”
Khi nhìn thấy bài đăng đó trong vòng bạn bè, tôi đã nhất thời không nói nên lời, chính là chàng trai có vẻ mặt không vui ở quầy thịt nướng tối hôm đó.
Sau đó tôi nghe thấy bạn cùng phòng đột nhiên hạ thấp giọng, tỏ vẻ thần bí nói:
“Nguyên nhân thực sự chính là Hạ Thanh Tầm chưa bao giờ thích Lương Húc, cô ấy chỉ ở bên anh ấy để chọc giận bạn trúc mã cô ấy đã yêu thầm từ lâu, muốn khiến anh ta ghen tị mà thôi.”
“Đúng vậy, người bạn trúc mã kia chính là bạn của Lương Húc, bạn trai hiện tại của cô ấy.”
Vì vậy, Lương Húc có biết yêu người khác hay không, Hạ Thanh Tầm không quan tâm, bởi vì đến cuối cùng bọn họ cũng vẫn chia tay.
Còn về Lương Húc, anh ấy tưởng rằng mình đã nắm chắc đáp án đúng nhưng cuối cùng chính là đề bài đã sai.
Tôi hơi thở dài trong lòng, đột nhiên nghe câu hỏi của bạn cùng phòng khác:
“Vậy Lương Húc đồng ý rồi sao? Không níu kéo à? Anh ấy thích Hạ Thanh Tầm như vậy mà?”
“Không có, mình nghe nói anh ấy vô cùng bình tĩnh đồng ý, cũng không nói gì níu kéo cô ấy quay lại.”
Tôi cảm thấy điều này có chút hoang đường, tôi theo bản năng không muốn tiếp nhận sự thật này, bởi vì nó khiến tôi cảm thấy điều gì nên xảy ra chắc chắn sẽ xảy ra.
Cảm giác này đạt tới đỉnh điểm khi tôi gặp lại Lương Húc một tuần sau đó.
Tôi gặp một đứa bé bị lạc gia đình ở trung tâm thương mại lớn trong thành phố, tôi đưa đứa bé đến đài phát thanh và cùng nó đợi đến khi mẹ nó đến đón nó về.
Một người phụ nữ xinh đẹp, đoan trang mặc một chiếc sườn xám màu xanh đen xa xỉ bước tới, dắt tay đứa bé, sau đó cô ấy nói muốn cảm ơn tôi, mời tôi xuống quán trà dưới lầu thưởng thức một tách trà.
Dù tôi đã từ chối nhưng cô ấy lấy lý do cảm thấy hơi bất an. Đi vòng qua tấm bình phong bằng gỗ, tôi thấy Lương Húc mặc một chiếc áo len màu xám nhạt, ngồi trước một chiếc bàn vuông, tay cầm một ly sứ bằng men xanh.
Ký ức của trước kia đã nhanh chóng thức dậy.
Mặc dù sai thời điểm nhưng lần đầu tiên tôi và Lương Húc gặp nhau ở kiếp trước chính là do tôi đã giúp đứa trẻ này đi tìm gia đình.
Chỉ là người đến đài phát thanh đón đứa bé này chính là Lương Húc, đây là con gái của chị họ anh ấy mới trở về Trung Quốc.
Cha mẹ của Lương Húc đều là những nhà nghiên cứu khoa học, thường không ở bên cạnh anh ấy, cho nên từ nhỏ anh ấy đã một mình lớn lên, luôn tỏ vẻ thờ ơ mối quan hệ với gia đình. Ở bên anh ấy 5 năm, dường như tôi chưa gặp người thân nào của anh ấy.
Vì vậy, do chỉ gặp người chị họ và đứa trẻ này một lần nên tôi đã lãng quên theo thời gian.
Nhưng tôi không ngờ rằng tình huống tương tự lại xảy ra ở một nơi khác.
Mẹ của đứa trẻ nói cô ấy đi gặp một người họ hàng, sau đó quay lại giải thích với Lương Húc.
“Là cô bé này giúp chị tìm đứa nhỏ, cô bé tên Dụ Thanh.”
Dứt lời, Lương Húc đặt chén trà xuống nhìn sang chỗ tôi, chậm rãi lên tiếng:
“Vâng, em biết.”
Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc đó như thế nào.
Khi mẹ của đứa trẻ biết tôi và Lương Húc là bạn cùng trường, rất vui vẻ mà nói:
“Đúng là có duyên mà!”
Sau đó cô ấy tò mò nhìn tôi và Lương Húc, hỏi:
“Một người khoa Vật Lý, một người khoa tiếng Trung, sao hai người lại quen biết nhau?”
Căn phòng rơi vào yên lặng, tôi nhẹ nhàng di chuyển tầm mắt khỏi cành lá đang khẽ đung đưa, nhẹ nhàng nói:
“Cũng không tính là quen, cậu ấy là người yêu của bạn học của em, mới gặp mặt một lần.”
Tiếp sau đó, Lương Húc bổ sung:
“Chia tay rồi.”
Đúng, hiện tại là người yêu cũ.
Có lẽ thấy tôi không mấy hứng thú nên mẹ đứa trẻ cũng không tiếp tục hỏi thêm về chuyện của tôi và Lương Húc.
Tôi dùng trà bánh, chỉ tập trung chơi đùa cùng đứa bé, không để ý đến câu chuyện phiếm của bọn họ. Đến cuối cùng, tôi nghe mẹ đứa trẻ hỏi chuyện Lương Húc đầy ẩn ý:
“Lần này chị trở về thấy em thay đổi rất nhiều, tính tình cũng biết kiềm chế nhiều, vì sao thế? Chẳng lẽ là vì chia tay với cô gái kia à?”
Anh ấy nhẹ nhàng lắc đầu:
“Không phải, cô ấy không thích em, em cũng không thích cô ấy.”
“Gì cơ? Nhưng em trông vẫn buồn.”
Lương Húc im lặng vài giây, giọng nói có chút khàn khàn:
“Bởi vì sau này em mới nhận ra, hình như em đã bỏ lỡ một người… em thực sự thích.”
Tôi không biết ý tứ trong lời nói của anh là gì và cũng không muốn biết.
Nhưng kể từ lúc đó, chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn.
Gặp trời mưa to, đứng chung dưới một mái hiên.
Ăn cơm dưới căng tin ngồi cùng một bàn.
Ngay cả chú mèo nhỏ màu cam tôi nuôi nấng từng ngày cũng đột nhiên đi đến dưới chân anh ấy.
Nếu có quá nhiều sự trùng hợp thì chúng không còn là sự trùng hợp nữa.
Vi thế tôi cũng ít ra khỏi nhà, không còn ăn cơm ở căng tin, cũng không cho chú mèo nhỏ màu cam ăn nữa.
Một thời gian sau, Lương Húc đứng ở hành lang mà tôi nhất định phải đi qua trong thư viện, anh ấy khó hiểu nhìn tôi:
“Dụ Thanh, em đang trốn anh đấy à?”
Đúng, tôi đang trốn anh ấy.
Suy cho cùng, nếu có lặp lại một lần nữa, tôi và anh ấy đã không còn bất kỳ quan hệ gì, tôi cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với anh.
Vậy nên tôi bình tĩnh nói:
“Anh lấy thân phận gì đứng đây suy xét tôi? Bạn trai cũ của bạn học của tôi sao?”
Anh ấy cúi đầu nhìn tôi thật lâu, sắc mặt cũng trắng bệch, cuối cùng nghiêng người để tôi rời đi.
Tôi cứ nghĩ, người kiêu ngạo như anh ấy có lẽ sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa.
Nhưng anh ấy chia tay, chúng tôi gặp lại nhau và những điều tương tự đã xảy ra ở kiếp trước vẫn lặp lại khiến tôi cảm thấy vô cùng bất an.
Tôi bắt đầu thường xuyên mơ thấy tai nạn xe của kiếp trước.
Trong mơ, tôi quay lại kỷ niệm hai năm với Trần Cảnh Chi, anh lái xe đưa tôi đi ăn tối, tôi ngồi ở ghế phụ chia sẻ với anh mấy chương trình tạp kỹ tôi xem gần đây và những nơi tôi dự định sẽ đến thăm trong tương lai.
Anh lặng lẽ nghe tôi lải nhải, thỉnh thoảng nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng và nói:
“Được, tất cả đều nghe em.”
Không biết vì sao nhưng tôi cảm thấy anh có chút gì đó lạ lẫm, nhưng nhất thời vẫn chưa biết là không đúng chỗ nào, vì vậy nên tôi đành bỏ qua, tiếp tục lải nhải nói chuyện với anh.
Khi đang bàn đến kỷ niệm năm sau sẽ làm gì thì một chiếc xe tải bất ngờ vượt đèn đỏ, băng qua đường.
Thực tế, trên đường lúc đó có rất ít phương tiện, người qua lại cũng không quá nhiều, chỉ cần kịp thời phanh lại sẽ không có tai nạn xe.
Nhưng phanh không ăn.
Trần Cảnh Chi không chút do dự bẻ lái về phía tôi, để lại cơ hội sống sót duy nhất cho tôi.
Sau cú va chạm kịch liệt, tôi mất ý thức vài giây, khi mở mắt ra, tôi nằm trong ô tô, cả người đầy m.áu tanh nồng, toàn thân đau nhức không thể nói nên lời. Trong ánh nhìn mơ hồ, tôi thấy một mảnh kim loại đ.âm xuyên vào ngực Trần Cảnh Chi, anh vẫn yếu ớt, liên tục cầu xin người qua đường:
“Cứu cô ấy, cứu cô ấy trước, làm ơn, cứu cô ấy trước…”
Sau đó, họ kéo tôi từ chiếc cửa kính ô tô vỡ vụn ra ngoài, trước khi hôn mê, thứ cuối cùng tôi nhìn thấy chính là chiếc xe phát nổ.
Kết quả điều tra nhanh chóng được công bố, ngoại trừ tài xế xe tải do mệt mỏi mà vượt đèn đỏ, phanh xe của Trần Cảnh Chi đã bị cắt.
Thủ phạm là một người đàn ông đang phải gánh khoản nợ hàng triệu USD do vay tiền trực tuyến, vì không trả được nợ, anh ta nảy sinh tâm lý trả thù xã hội và cắt hầu hết phanh xe của các ô tô trong khu vực.
Vì vậy, thời điểm đó, tỷ lệ xảy ra tai nạn ô tô vô cùng cao, số người thương vong cũng rất lớn.
Tôi nằm trên giường bệnh ở bệnh viện, c.hết lặng nhìn tin tức trên chiếc điện thoại, yên lặng lắng nghe lời an ủi của anh chị Trần Cảnh Chi.
Mãi đến khi họ nói ngày hôm đó Trần Cảnh Chi định sẽ cầu hôn tôi, tôi mới biết cái sự không đúng đó của anh.
Chiếc nhẫn được tìm thấy trên người Trần Cảnh Chi.
Rất đẹp, tôi rất thích.
Thời gian đó, mọi người đều thúc giục tôi hãy nhìn về phía trước và tiến lên nhưng chính tôi cũng không hiểu.
Nếu tôi đi rồi, một mình Trần Cảnh Chi ở đây thì phải làm thế nào?
Tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức dồn dập.
Tôi mở mắt ra, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, nhận thấy khóe mắt mình hơi ươn ướt, tôi nhận ra mình lại khóc.
Hầu như mọi chi tiết về vụ tai nạn đó đã khắc sâu vào xương tủy tôi, kể cả tên thủ phạm đã cắt phanh ngày đó.
Nhưng bây giờ tôi không thể làm gì được, trước khi anh nảy sinh tâm lý trả thù xã hội mà cắt phanh thì anh ta cũng chỉ là một người mắc nợ bình thường, tôi cũng không dám đi gặp anh ta để tránh xảy ra những tai nạn khác.
Chỉ có thể khống chế những thay đổi nhỏ, chờ đến ngày anh ta phạm tội.
Trong khi chờ đợi, tôi và Trần Cảnh Chi đã ở bên nhau.
Trước đó, tôi đã mơ hồ nhận ra anh sẽ tỏ tình với tôi.
Nguyên nhân chính là một tiền bối trong khoa Nhiếp ảnh muốn nhờ tôi giả làm bạn gái anh ấy, chắc chắn phải làm một cô gái luôn quấn lấy anh ấy.
Trong nhà hàng sang trọng và yên tĩnh, tiền bối vòng tay ôm lấy tôi và nói với cô gái đối diện:
“Tôi thực sự có bạn gái rồi. Nhìn xem, tên cô ấy là Dụ Thanh.”
Kỹ năng diễn xuất của tôi không được tốt lắm, sợ chỉ cần nói ra sẽ ngay lập tức bại lộ nên tôi chỉ có thể nở nụ cười, gật đầu phụ họa.
Ngay sau đó, tôi vô tình thấy Trần Cảnh Chi và những người bạn của anh đang ngồi ở một bàn khác phía sau vách ngăn mờ.
Có lẽ anh đã thấy hết sự việc, khi bắt gặp ánh mắt tôi, anh cúi đầu xuống, không trả lời những câu hỏi của bạn bè xung quanh mà chỉ yên lặng ăn cơm.
Đêm đó, tôi nhìn thấy anh xuất hiện trên vòng tròn bạn bè, anh đăng một trái tim tan vỡ kèm theo một dòng chữ:
Tan nát cõi lòng.
Ngày hôm sau, tôi mang theo bánh mận yêu thích của anh đến tìm anh.
Nơi hành lang tràn ngập ánh nắng, anh đứng trước mặt tôi với khuôn mặt buồn rầu, không còn tươi tắn, vui vẻ như trước.
Tôi im lặng nhìn anh ăn một miếng bánh, hỏi:
“Có ngọt không?”
“Không ngọt, đắng lắm.”
Tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhẹ nhàng “vâng” một tiếng, sau đó tôi đổi chủ đề nói rằng gần đây có một quán thịt vịt quay mới mở, hỏi anh có muốn cùng đi ăn thử không.
Anh im lặng nhìn mặt đất một lúc, giọng nói có chút trầm xuống:
“Bạn trai cậu có phiền nếu chúng ta đi ăn tối cùng nhau không?”
Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Hả, ý cậu là tiền bối hôm qua sao? Tôi chỉ giúp anh ấy thôi. Có phải kỹ năng diễn xuất của tôi quá tốt, ngay cả cậu cũng bị lừa à?
Tôi dừng một chút, thấy ánh mắt anh dần sáng ngời, tôi lại tiếp tục nói:
“Cho dù tôi có bạn trai đi chăng nữa, cũng chỉ là một bữa cơm với bạn bè thôi, anh ấy sẽ không để tâm đâu…”
“Vậy em có phiền nếu có bạn trai không?” Anh đột nhiên ngắt lời tôi, còn nhìn tôi đầy lo lắng.
Tôi khẽ mỉm cười nhìn anh, nhẹ nhàng nói:
“Vậy bánh mận có ngọt không? Em xếp hàng hai tiếng mới mua được đấy.”
Anh ngẩn ra vài giây, đưa toàn bộ nửa chiếc bánh mận còn lại vào miệng, mơ hồ nói:
“Ngọt lắm, cực kỳ ngọt ngào!”
Tối hôm đó, anh tạo một bài đăng khác trên vòng tròn bạn bè, đó là ảnh đại diện của tôi với nội dung:
Quãng đời còn lại của anh.
Cứ như vậy, tôi và Trần Cảnh Chi đến bên nhau.
Không có cảnh tỏ tình lãng mạn nào như trong tiểu thuyết hay bộ phim ngôn tình, chỉ có hai trái tim thật lòng muốn bên nhau.
Sau đó, giống như tất cả những cặp đôi trong trường, chúng tôi trải qua khoảng thời gian bình thường nhưng hạnh phúc bên nhau, mãi cho đến trước cái ngày tôi đánh dấu trên lịch.
Ở một tiểu khu cũ, lúc 3 giờ sáng, một vụ cắt phanh xe xảy ra.
Nhưng hôm đó cũng không phải kỷ niệm hai năm của tôi và Trần Cảnh Chi, xe của anh cũng không dừng ở đó do nhiều thay đổi.
Tôi muốn cứu những người còn lại.
Lúc đầu, tôi vô cùng thấp thỏm, lo lắng sẽ có nhiều tai nạn xảy ra nhưng thực tế lại thuận lợi ngoài dự đoán.
Vì không muốn dính líu đến tội phạm và chịu những buổi thẩm vấn khác nhau nên tôi đã gọi cho cảnh sát để trình báo việc mình bị mất một chiếc vòng cổ trị giá 20 vạn nhân dân tệ ở khu vực đó, lần cuối cùng tôi nhìn thấy nó là vào lúc 3 giờ 30 phút sáng.
Cảnh sát đã nhanh chóng gọi giám sát và nhìn thấy một người đàn ông khả nghi liên tục xuất hiện gần các phương tiện với dụng cụ trên tay.
Sau đó, cảnh sát đã bắt đầu nghi ngờ và quá trình xác minh diễn ra rất tự nhiên, đương nhiên cũng không liên quan đến tôi.
Hôm sau, tôi nói với cảnh sát đã tìm thấy nó trong thùng rác.
Tôi cũng nghe nói đêm đó có rất nhiều xe bị cắt phanh.
Thủ phạm cũng đã bị bắt.
Điều tôi lo lắng bấy lâu nay cuối cùng đã kết thúc rồi.
Nhưng trong lòng tôi vẫn thấy bất an.
Nỗi bất an này kéo dài đến hai tuần sau đó, cái ngày mà tôi và Trần Cảnh Chi đến rạp chiếu phim.
Lúc đàn chậm rãi đi giữa đám đông, tôi thấy một người đàn ông có vết sẹo bên má phải lướt qua mình, con d.ao giấu trong tay áo sáng lóe lên, hắn chạy nhanh tới chỗ một người phụ nữ mang thai.
Trong chớp mắt, động tác của tôi còn nhanh hơn não bộ, chưa kịp phản ứng lại thì đã ngăn được con d.ao kia đâm về phía người phụ nữ mang thai.
Tôi nằm trên mặt đất, cuối cùng đã nhớ ra mình lãng quên thứ gì.
Người đàn ông có vết sẹo bên má phải là tội phạm bỏ trốn, kiếp trước hắn c.hết trong tai nạn xe do bị cắt phanh, nhưng đời này tai nạn xe đã được ngăn lại.
Hắn còn sống.
Xung quanh tôi hỗn loạn, Trần Cảnh Chi quỳ xuống bên cạnh tôi như muốn nói điều gì đó, trên trán nổi gân xanh do dùng sức.
Nhưng tôi lại chẳng nghe thấy gì.
Nhận xét Box