Gặp Lại Mối Tình Đầu - Chapter 02

Gặp Lại Mối Tình Đầu - Chapter 02

 Chuyện tôi và Lương Húc ở bên nhau, thật sự là anh ấy nói ra.


Nhưng tôi là người biết rõ hơn ai hết, Lương Húc không phải Trần Cảnh Chi, dù giống nhau đến thế nào cũng không phải.


Cho nên lúc đầu khi ở cùng anh ấy, tôi vẫn cảm thấy có chút áy náy, dù sao thì tôi cũng chỉ muốn nhìn thấy gương mặt anh ấy mà thôi.


Mãi cho đến khi tôi bất ngờ biết được mối tình đầu của anh ấy chính là Hạ Thanh Tầm, cùng với câu nói trong lúc say rượu của anh ấy “Chờ anh học được cách yêu một người sẽ lại đi tìm em.”


Sau này tôi mới hiểu những gì anh ấy nói với tôi, “Anh không biết cách yêu một người như thế nào, em có thể dạy cho anh biết cách yêu được không?” là có ý gì.


Anh ấy không yêu tôi, anh ấy chỉ cần những gì anh ấy muốn.


Thế nên tôi mới thoải mái coi anh ấy là người thay thế.


Bắt đầu đem những cách Trần Cảnh Chi yêu tôi, dạy cho anh ấy.


Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao trong những câu truyện cổ tích, người yêu của nhân vật chính mất đi, một ảo ảnh vẫn dễ dàng bẫy được họ.


Dù biết người ta không yêu mình nhưng vẫn sẵn sàng hi sinh.


Tôi cũng đủ tỉnh táo để hiểu được, đây chính là uống thuốc độc để giải khát.


Nhưng ngay cái lúc tôi muốn từ bỏ, số phận đã để tôi nhìn thấy những tài liệu về anh trong phòng làm việc, những nghiên cứu của anh về lỗ đen, tốc độ ánh sáng, hiệu ứng đảo ngược đồng hồ, đảo ngược thời gian và những người du hành thời gian.


Và một câu nói tưởng như chỉ tùy ý viết:


Người du hành thời gian chỉ có thể xuyên về cơ thể của chính mình trong quá khứ.


Trong nháy mắt, trái tim tôi như tăng tốc, một suy nghĩ khó tin bất ngờ xuất hiện trong đầu tôi.


Kỳ thực sau khi ở bên Lương Húc, anh ấy để lại ấn tượng sâu sắc nhất với tôi không phải là vì không biết cách yêu người khác mà là vì sự thông minh, thuộc một loại cực kỳ thông minh.


Những bức tường đầy bằng khen, cúp, danh hiệu Thiên tài của Khoa Vật lý đã phản ánh được sự xuất sắc của anh ấy, một đường đi đến huy hoàng của anh vô cùng thuận lợi, đồng thời cũng khiến cho anh ấy có phần kiêu ngạo.


Anh ấy không hiểu cách nào có thể cúi đầu, ngả mình để yêu một người.


Cho đến khi anh ấy và Hạ Thanh Tầm chia tay.


Đó có lẽ là vấn đề nan giải duy nhất mà anh ấy gặp phải nên anh ấy luôn ảo tưởng và tìm đủ mọi cách để có được câu trả lời.


Sau đó quay trở lại và chinh phục.


Thành thật mà nói, tôi không biết nỗi ám ảnh của Lương Húc là vì không có được Hạ Thanh Tầm, dù sao đó cũng là thất bại duy nhất của anh ấy, cũng không biết anh ấy có quay ngược thời gian trở về quá khứ, càng không biết anh ấy có thể thành công được hay không.


Nhưng thế thì sao?


Vì vậy, tôi vẫn luôn giả vờ rằng mình không biết, tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, thêm một năm, rồi lại một năm nữa, hơn thời gian anh ấy ở bên cạnh Hạ Thanh Tầm, cũng hơn thời gian tôi ở bên cạnh Trần Cảnh Chi.


Mãi cho đến trước kỷ niệm 5 năm của chúng tôi một ngày, tôi gọi điện cho anh ấy:


“Lương Húc, sau khi anh trở về, chúng ta nói chuyện đi.”


Tôi muốn chia tay.


Ngạc nhiên thay, anh ấy ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó nhẹ nhàng nói:


“Dụ Thanh, có lẽ anh không thể cùng em đón kỷ niệm 5 năm của chúng ta…”


“Xin lỗi.”


Tôi nhíu mày, vừa định nói điều đó không quan trọng thì anh đã dập máy.


Tôi cầm điện thoại đứng yên vài giây, sau đó mới chợt hiểu ra ý của anh.


Tôi không hề có chút do dự, chạy ngay đến phòng thí nghiệm của anh ấy nhưng đã không còn thấy anh ấy ở đâu nữa.


Sau đó, chúng tôi từ người yêu biến thành những người hoàn toàn xa lạ.


Anh ấy đã vô cùng xuất sắc, trở thành một người bạn trai mẫu mực trong mắt mọi người.


Tôi cũng có cơ hội cứu Trần Cảnh Chi, thay đổi kết cục của anh.


Tôi không quan tâm quá khứ của Lương Húc và Hạ Thanh Tầm, anh ấy cũng không quan tâm tôi ở cùng ai.


Cho nên tôi nghĩ, chuyện Trần Cảnh Chi là mối tình đầu của tôi.


Lương Húc sẽ không biết.


Cuối cùng, máy ảnh cũng nằm yên vị trên tay tôi

Lương Húc không nói gì, chỉ nghiêng đầu, lạnh nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ.


Tôi không rảnh quan tâm đến chuyện khác, ánh mắt nhìn chăm chú tấm ảnh chụp, trong đầu chỉ toàn hình bóng của Trần Cảnh Chi, tôi bỗng nhiên nghĩ đến một việc.


Cho dù tôi muốn tiếp tục phát triển kiếp trước, chờ đợi lần đầu tiên gặp anh ở trên sân bóng rổ thì quỹ đạo hiện tại của tôi vẫn bị chệch hướng do những thay đổi nhỏ này đến thay đổi nhỏ khác.


Ví dụ như chung khung hình với anh trong bức ảnh này.


Ví dụ như buổi ngoại khóa ngày hôm sau, anh ngồi bên cạnh tôi.


Tôi từng nghe người ta nói, âm thanh và mùi hương chính là vật mang lại ký ức.


Chính xác là như vậy.


Bởi vì khoảnh khắc Trần Cảnh Chi ngồi xuống, mùi hương cam nhạt trên cơ thể anh như muốn dội thẳng vào trái tim tôi.


Từng bước kéo đến những nỗi đau dai dẳng.


Tôi ngồi cứng đờ trên bàn, những kỷ niệm xưa ùa về như thủy triều, những khung cảnh lãng mạn đan xen nhau, những mảnh cuộc sống tươi đẹp, cho đến trước tai nạn xe, khi anh bẻ lái về phía tôi.


Sau đó anh c.hết trước mắt tôi, ở thời điểm tôi yêu anh nhất.


Cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi chính là câu hỏi của giáo viên, cô giáo gọi tên tôi, trong lớp học yên tĩnh, không có một tiếng động, tôi chậm chạp đứng lên, một chữ cũng không trả lời được.


Bởi vì tôi không hề lắng nghe.


Tôi nhớ cô giáo này, cô ấy nổi tiếng trong trường vì luôn tìm người giúp trả lời câu hỏi cho những học sinh không trả lời được.


Cho nên sau khi tôi im lặng được nửa phút, cô giáo liếc nhìn những học sinh khác cúi gằm xuống, ung dung hỏi:


“Có ai muốn giúp bạn trả lời câu hỏi không?”


Thực ra lúc đó tôi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại sau ký ức đau buồn đó, tôi thực sự nghĩ rằng nếu không có ai đứng lên thì cũng chẳng sao, nếu tôi tiếp tục đứng, vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy Trần Cảnh Chi ngồi bên cạnh.


Cũng sẽ không bị anh phát hiện.


Đốt ngón tay thon dài của anh đè trên cây bút màu đen, lật cuốn sách qua lại, sau đó đột nhiên đứng dậy, lớn giọng nói:


“Em giúp ạ.”


Trong sự kinh ngạc, cái đầu rũ xuống của tôi cũng nhìn theo anh đang đứng dậy. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn chính là cô giáo đẩy gọng kính, ngẩng đầu hỏi:


“Bạn nam đằng sau cũng giúp bạn trả lời câu hỏi sao?”


Tôi và Trần Cảnh Chi cùng quay đầu lại nhìn, cách hai hàng phía sau, thấy Lương Húc đến lớp cùng Hạ Thanh Tầm cũng đứng lên.


Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt đổ dồn lên người anh ấy, anh ấy không nhìn thấy tôi, chỉ bình tĩnh nhìn về phía trước, nói một cậu:


“Không phải, em muốn đi vệ sinh.”


Anh ấy đi vệ sinh nên người giúp tôi giải vây chính là Trần Cảnh Chi.


Sau khi tôi ngồi xuống, định quay đầu cảm ơn anh, đã thấy anh nhanh chóng quay đầu, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói với tôi:


“Bạn học, sao viền mắt đỏ quá vậy, cậu muốn khóc à? Chỉ là không trả lời câu hỏi được thôi, đừng khóc mà!”


Đối mặt với sự tiến gần hơn của anh, tôi sửng sốt một lúc mới chậm rãi phản ứng lại, nhưng tôi không nói cho anh biết rằng khóe mắt chua xót, đỏ ửng này không phải vì tôi không trả lời được câu hỏi.


Sau đó tôi lấy cớ muốn mời anh một bữa cơm, sau khi tan học đưa anh đến một quán mì thịt bò, thành thục nói với bà chủ:


“Cho hai bát mì bò, không cần thêm hành.”


Tôi quay người lại, thấy nụ cười nhạt trên môi Trần Cảnh Chi, anh hỏi tôi:


“Sao cậu biết tôi không thích ăn hành?”


Tôi bỗng khựng lại, lúc không biết giải thích thế nào, lại nghe thấy anh nói:


“Mặc dù không biết lúc cậu gọi món, trong lòng đang nghĩ đến ai nên cậu thường nói ra khẩu vị của mình, dù sao thì tôi cũng nên giới thiệu một chút về bản thân…”


Nói xong, anh vươn tay phải về phía trước, nghiêm túc nhìn tôi, nói:


“Xin chào bạn học Dụ Thanh, tôi là Trần Cảnh Chi, sinh viên năm nhất khoa Y của trường đại học A.”


Tôi biết anh học ở trường đại học A bên cạnh, anh chỉ đến đây để lên lớp thay bạn.


Và quán mì thịt bò nằm giữa hai trường đại học này chính là quán mà chúng tôi hay ghé thăm nhất khi còn ở bên nhau kiếp trước.


Dù đã rất lâu rồi nhưng tôi vẫn nhớ rõ lần cuối cùng tôi đến đây là tuần thứ hai sau khi Trần Cảnh Chi mất.


Trong tâm lý học có một thuật ngữ gọi là cơ chế phòng vệ kìm nén cảm xúc được kích hoạt để ngăn não bộ suy sụp khi một người phải đối mặt với những chuyện vô cùng thống khổ và buồn bã.


Cho nên, đối mặt với cái c.hết của Trần Cảnh Chi, đối mặt với sự thật sẽ không bao giờ được gặp lại anh, không bao giờ được nghe anh nói nữa, tôi đã bình tĩnh đến c.hết lặng, cũng không cảm thấy gì hết.


Nhìn tấm ảnh đen trắng trên bia mộ, tôi cũng không rơi một giọt nước mắt, chỉ là ban đêm tĩnh lặng sẽ khó đi vào giấc ngủ, tỉnh táo nhớ lại những hồi ức của ngày xưa.


Mãi cho đến một buổi chiều hết sức bình thường, tôi đi vào quán mình này, theo thói quen gọi hai bát mì bò không hành.


Sau khi mì đã được dọn lên, nhìn chỗ ngồi trống trải phía trước, nước mắt cứ thế rơi xuống.


Những cảm xúc vốn đã bị buộc chặt bấy lâu nay dường như đã bị xé toạc ra, kéo theo đó là nỗi đau tràn từ trái tim đến toàn thân, cùng những giọt nước mắt không thể cầm lại được.


Cuối cùng, khi tôi buộc mình ăn hết hai bát mì, tôi đã n.ôn hết ra ngoài cả những nỗi đau thương tột cùng.


Từ đó về sau, tôi cũng không quay lại quán mì này nữa.


May mắn thay, bây giờ đã quay trở lại ban đầu, tai nạn xe cũng chưa xảy ra, Trần Cảnh Chi vẫn chưa c.hết, tất cả mọi thứ vẫn có thể cứu vãn.


Tôi nhìn bàn tay trước mặt mình, nhẹ nhàng nắm lấy, nghiêm túc giải thích với anh:


“Không nghĩ đến ai cả, vì sở thích mà nói ra hai bát.”


Anh nghiêng đầu cười:


“Trùng hợp thật, sau này sẽ luôn có hai bát.”


Cuối cùng là Trần Cảnh Chi trả tiền.


Nhìn thấy sự ngạc nhiên trong ánh mắt tôi, anh mỉm cười đưa điện thoại cho tôi:


“Ở nơi công cộng nếu để một cô gái thanh toán hóa đơn, tôi sẽ trông rất thiếu lịch sự, thế này đi, thêm WeChat rồi cậu chuyển lại tiền cho tôi.”


Tôi thêm WeChat rồi chuyển tiền lại cho anh nhưng bị anh trả lại, anh nói:


“Đây là lần đầu tiên đi ăn, con gái không có lý do gì phải đãi cả, thay vào đó, cậu giúp tôi một việc đi.”


Họ tổ chức một buổi khánh bệnh từ thiện, muốn tôi hỗ trợ chụp ảnh.


Một tuần sau, tôi mang máy ảnh theo anh đến một cộng đồng gần đó, ghi lại quá trình khám bệnh của họ.


Trong ảnh, Trần Cảnh Chi đang kiên nhẫn giải đáp cho người dân, giúp những người lớn tuổi đo huyết áp, còn nói chuyện với những bạn nhỏ.


Ánh nắng giữa trưa chiếu lên tấm áo blouse trắng trên người anh, dường như đang phủ lên người anh thứ ánh sáng nhàn nhạt, vừa lóa mắt lại vừa dịu dàng.


Nếu nói Lương Húc là một bông hoa kiêu ngạo, lạnh lùng, khó hái.


Thì Trần Cảnh Chi lại chính là một mặt trời mùa thu hùng vĩ, ấm áp.


Họ chưa bao giờ giống nhau.


Khi buổi khám bệnh từ thiện kết thúc, mọi người đều đang nói chuyện với những cụ già và em nhỏ, tôi nhìn thấy Trần Cảnh Chi đang bị một đám trẻ con vây quanh, tôi bước tới thì thấy anh đang giúp chúng làm tượng tre.


Chúng ríu rít gọi “Anh Cảnh Chi”, anh cúi đầu kẹp cây tre mỏng, xâu chúng lại một cách khéo léo bằng những ngón tay linh hoạt của mình.


Sau đó chia từng chiếc một cho chúng:


“Cái này là cho em Viên Nguyên, cái này là cho em Đồng Đồng, cái này là của Đậu Đậu…”


Tôi ngẫu nhiên chụp vài tấm ảnh, lúc cúi đầu mở hình ra xem thì nghe thấy giọng nói của Trần Cảnh Chi, tôi nhìn lên thì thấy anh cầm một tượng tre xinh đẹp đến trước mặt tôi, nói đùa:


“Nào, ở đây ai cũng có phần, đây là của bạn Thanh Thanh.”


Sau đó, tôi và Trần Cảnh Chi trở thành bạn bè thân thiết, thường xuyên ăn cơm cùng nhau.


Anh giúp tôi vận động bình chọn cho giải ảnh chụp hoàng hôn đẹp nhất, cũng sẽ chăm chú nặn những bộ phận cơ thể khi chúng tôi cùng chơi đất sét, sau đó, một đôi tình nhân ở đối diện đã nặn xong hai trái tim tương đối, anh cũng giơ trái tim trong tay lên, nói:


“Nhìn này, đây chính là một trái tim hoàn hảo.”


Tôi buông những tứ chi rời rạc bằng đất nặn trong tay xuống, tôi cười ngại ngùng với đôi tình nhân đang á khẩu trước mặt, kéo Trần Cảnh Chi đổi bàn.


Anh còn đưa tôi đi gặp bạn học của anh.


Chỉ vào những anh chị đã cởi chiếc áo blouse trắng mà giới thiệu với tôi.


Nhìn những gương mặt quen thuộc đó, tôi lễ phép chào hỏi.


Tôi nhớ chị gái xinh đẹp, dịu dàng ấy sau khi cởi áo blouse trắng ra sẽ trở thành một tay đua mô tô siêu ngầu.


Tôi cũng nhớ anh trai điềm tĩnh, bình lặng kia chính là một nhân vật nổi tiếng trong giới thể thao điện tử.


Đối với sự xuất hiện của tôi, cùng với câu giới thiệu của Trần Cảnh Chi, “Đây là bạn Dụ Thanh của em”, họ nhìn tôi với ánh mắt ân cần “ồ" một tiếng và nở nụ cười.


Thành thật mà nói, họ cũng chưa nói gì nhưng lại giống như đã nói hết, tôi nhìn đến nỗi cảm giác mặt mình nóng rán, Trần Cảnh Chi đứng chắn trước mặt tôi, giọng điệu năn nỉ.


“Các anh chị xin tha tội, đừng dọa cô ấy sợ.”


Họ chống cằm, tiếp tục nhìn tôi mỉm cười:


“Nói chuyện tự nhiên thôi, gọi một tiếng anh chị, từ nay về sau chúng ta là người một nhà.”


Sau này, tôi cũng trở thành bạn của họ, chúng tôi cùng nhau đi chơi, cùng nhau tham gia các lễ hội âm nhạc do các trường cao đẳng và đại học phối hợp tổ chức.


Tôi đắm chìm trong cuộc sống bình yên và vui tươi này, có lúc tôi còn quên mất mình đã xuyên về quá khứ.


Mãi cho tới lúc tôi gặp lại Lương Húc.


Có lẽ trong khoảng thời gian đó tôi dành mọi sự chú ý và suy nghĩ đổ dồn vào Trần Cảnh Chi nên cũng ít nói chuyện phiếm với bạn cùng phòng ở ký túc xá.


Cho nên khi nhìn thấy Lương Húc, tôi mới chợt nhớ ra đã lâu lắm rồi không nghe thấy tên của anh ấy.


Vào một đêm lộng gió, trước quán thịt nướng ngoài trời, tôi và Trần Cảnh Chi, cùng các anh chị của anh cùng nhau chơi trò thật hay thách, tôi bỗng nhiên cảm thấy có một ánh nhìn mạnh mẽ chiếu thẳng vào mình.


Tôi theo bản năng nhìn sang một bên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Lương Húc.


Anh ấy và Hạ Thanh Tầm, còn có một đôi tình nhân khác ngồi chung một bàn.


Hạ Thanh Tầm giống như đang cố ý nắm tay Lương Húc, cũng mặc kệ anh ấy có nghe hay không, chỉ tự mình nói chuyện, sau đó không biết đang nói về cái gì mà cười vô cùng vui vẻ. Trong khi, nam sinh đối diện cô ấy thì căng thẳng, mím môi không nói gì.


Bầu không khí hài hòa nhưng vẫn có chút ẩn ý.


Ánh mắt của Lương Húc nhìn tôi khiến tôi cảm thấy như kim chích vào lưng, may thay, nam sinh đối diện Hạ Thanh Tầm đột nhiên đứng dậy, cảm thấy mình không vui cũng không muốn ăn nữa.


Bọn họ đứng dậy rời đi.


Tôi cầm chiếc chân ngỗng mà Trần Cảnh Chi đưa cho, nghe thấy Hạ Thanh Tầm dựa vào bên cạnh Lương Húc, bước đi có chút liêu xiêu vì say, nói:


“Lương Húc, em thích anh nhất…”


Khi họ đi ngang qua chỗ chúng tôi, ánh mắt tôi cũng lướt qua họ, phát hiện ra rằng Hạ Thanh Tầm thực sự rất thích anh ấy, cả về hành động lẫn lời nói đều tỏ rõ như vậy.


Thế nhưng, trông anh ấy vẫn không được vui. 


Bạn trai tôi đã dành cả một đời để phát minh ra cỗ máy thời gian.


Anh ấy muốn quay về quá khứ để cứu vãn với mối tình đầu của mình.


Tôi đã lén theo anh quay về quá khứ.


Rồi tôi nhìn thấy anh, người đã được tôi dạy cách làm thế nào để yêu một người từng chút một, đang nắm tay mối tình đầu dịu dàng nói:


“Trước đây anh không biết cách làm sao để yêu một người, nên đã làm tổn thương em, nhưng bây giờ anh đã học được rồi.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box