Gặp Lại Mối Tình Đầu - Chapter 01

Gặp Lại Mối Tình Đầu - Chapter 01

 Bạn trai tôi đã dành cả một đời để phát minh ra cỗ máy thời gian.


Anh ấy muốn quay về quá khứ để cứu vãn với mối tình đầu của mình.


Tôi đã lén theo anh quay về quá khứ.


Rồi tôi nhìn thấy anh, người đã được tôi dạy cách làm thế nào để yêu một người từng chút một, đang nắm tay mối tình đầu dịu dàng nói:


“Trước đây anh không biết cách làm sao để yêu một người, nên đã làm tổn thương em, nhưng bây giờ anh đã học được rồi.”


----------

Ngày thứ hai xuyên về quá khứ, tôi gặp lại Lương Húc.


Tại bữa tiệc sinh nhật của Hạ Thanh Tầm, anh ấy xuất hiện cùng chiếc bánh sinh nhật được làm tỉ mỉ và món quà được lựa chọn cẩn thận.


Dưới ánh nến mờ ảo là ánh mắt thâm tình của anh ấy.


Không khí ái muội đã nhanh chóng đạt tới đỉnh điểm, mọi người xung quanh đều đợi Hạ Thanh Tầm ước một điều rồi thổi ngọn nến.


Sau đó, họ dụ dỗ hai người hôn nhau.


Tôi yên lặng đứng ngoài rìa đám đông, nhìn thấy Hạ Thanh Tầm tay cầm một bông hông, kiễng chân, hôn má Lương Húc.


Bạn cùng phòng đứng bên cạnh giới thiệu với tôi:


“Bạn trai của Hạ Thanh Tầm đó, đẹp trai quá nhỉ?”


“Không chỉ vậy đâu, anh ấy còn rất dịu dàng, săn sóc, ân cần chu đáo, luôn giữ khoảng cách với mọi cô gái, thực sự rất hoàn hảo.”


Tôi im lặng nhìn trong ánh mắt Lương Húc mang theo ý cười, nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai giúp Hạ Thanh Tầm.


Sau khi thu lại ánh mắt, tôi thấp giọng đáp lại bạn một câu:


“Thật sự thành thục và đáng tin cậy, còn biết chăm sóc người khác.”


Dù sao, đó cũng là những gì tôi đã dành 5 năm và tâm huyết để chỉ dạy anh ấy từng chút một.


Ban đầu Lương Húc không như vậy, tính tình của anh ấy rất không tốt, thiếu kiên nhẫn, bốc đồng, cáu kỉnh và ngạo mạn.


Yêu đương cùng Hạ Thanh Tầm chưa đến hai năm, cuối cùng Hạ Thanh Tầm trút ra hết bất mãn nói lời chia tay, sau đó yêu bạn của anh ấy.


Lương Húc không cam tâm.


Cho nên, anh ấy đã dành rất nhiều năm để phát minh ra cỗ máy thời gian, học xong những điều tôi chỉ dạy anh ấy cách yêu một người thế nào. Sau đó không một chút do dự bỏ lại tôi mà trở về quá khứ, quay về thời điểm bọn họ mới ở bên nhau.


Chỉ cần đợi thêm một ngày nữa, chính là kỷ niệm 5 năm của chúng tôi.


Nhưng anh ấy không thể đợi thêm được nữa.


Bây giờ, chúng tôi trở thành những người hoàn toàn xa lạ.


Nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật này là Hạ Thanh Tầm, cho nên chủ đề nói chuyện của mọi người đều xoay quanh cô ấy và Lương Húc.


Có người hỏi cô ấy làm sao tìm được một người bạn trai hoàn hảo như vậy.


Một số người còn hỏi Lương Húc còn có người bạn nào đẹp trai như anh ấy không.


Thâm chí còn có người nửa đùa nửa thật nói:


“Nghe nói ngày xưa có người trồng cây cho người khác hưởng bóng mát đấy! Lương Húc ân cần chu đáo như vậy, có phải bạn gái cũ đã dạy anh những thứ đó không?”


Nghe vậy, Lương Húc cũng không hề khó chịu, vẫn nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó nắm tay Hạ Thanh Tầm, vừa giống thông báo, vừa giống lời hứa hẹn:


“Tôi không có bạn gái cũ, Thanh Tầm chính là mối tình đầu của tôi, cũng là…”


“Người duy nhất tôi yêu.”


Đương nhiên anh ấy không có người yêu cũ, bởi vì sau khi bọn họ chia tay năm thứ hai, tôi mới ở bên Lương Húc.


Tôi không phải người đến trước mà là người đến sau.


Nhưng điều này cũng không thể ngăn cản được việc anh ấy tiếp tục dùng những thứ tôi đã chỉ dạy để áp dụng lên Hạ Thanh Tầm.


Trong căn phòng, ánh đèn vẫn nhấp nháy, đám đông lắc lư nên anh ấy không nhìn thấy tôi đang đứng trong góc.


Mãi cho đến lúc cắt bánh xong, Hạ Thanh Tầm vừa chia bánh vừa giới thiệu anh ấy với bạn bè.


Lương Húc đứng trước mặt tôi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.


Tôi không biết diễn tả thế nào vẻ mặt của anh ấy lúc nhìn thấy tôi, nụ cười trên môi anh ấy cứng lại, trong mắt hiện lên vài phần hoảng sợ nhưng anh ấy đã mau chóng lấy lại được bình tĩnh.


Sau đó Hạ Thanh Tầm giới thiệu tôi với anh ấy: “Đây là Dụ Thanh, bạn cùng lớp của em.”


Anh ấy ngơ ngác nhìn tôi.


Tôi vẫn giữ nụ cười phải phép, nhìn Hạ Thanh Tầm kéo góc áo của anh ấy, nhíu mày hỏi:


“Có chuyện gì vậy? Hai người quen nhau sao?"


Lúc này Lương Húc mới giật mình, đem phần bánh kem nhỏ đưa cho tôi, vừa lạnh nhạt vừa xa cách mà nói một câu:


“Không quen.”


Tôi cầm bánh kem ngồi một mình trên chiếc ghế sô pha, nhìn Lương Húc quay trở lại với đám đông.


Dưới ánh đèn nhấp nháy, anh ấy cao lớn, có đôi chân dài và lông mày rậm.


Anh ấy chính xác là một người vô cùng đẹp trai.


Đặc biệt là đôi mắt của anh ấy, sâu thẳm như mực, lúc thì nghiêm túc, chăm chú, lúc thì ngây thơ, thâm tình.


Vì vậy, ở bên anh ấy 5 năm, dù tôi có bao nhiêu tức giận, khổ sở, chỉ cần nhìn thấy gương mặt anh ấy, chỉ cần anh ấy yên lặng nhìn tôi, dịu dàng gọi một tiếng:


“Thanh Thanh.”


Tôi sẽ ngay lập tức hạ vũ khí đầu hàng, dễ dàng tha thứ cho anh ấy.


Miếng bánh kem nhỏ trên tay tôi tỏa ra hương cam nhẹ, bạn cùng phòng cắn chiếc thìa, vội vàng nói với tôi:


“Dụ Thanh, cậu mau nếm thử đi, ngon cực kỳ luôn.”


“Anh ấy quá chu đáo rồi, bánh này ngon quá, mình phải tìm một anh bạn trai đúng tiêu chuẩn làm cho mình một chiếc mới được.”


Tôi hơi cong môi, cúi đầu ăn một miếng bánh nhỏ.


Mùi vị này rất quen thuộc.


Chính tôi đã hướng dẫn Lương Húc làm.


Tôi dùng nửa tháng, kiên nhẫn cùng anh ấy thử hết lần này đến lần khác, từng bước chỉ dạy anh ấy.


Lúc đó, anh ấy nghiêm túc nhìn tôi, nói:


“Dụ Thanh, chờ anh học xong, về sau mỗi lần sinh nhật em, anh sẽ đích thân làm bánh tặng em.”


Sau này anh ấy đã học xong rồi nhưng chưa lần nào làm bánh cho tôi.


Thực tế, kiếp trước, lần đầu tiên tôi và Lương Húc gặp nhau không phải ở bữa tiệc sinh nhật này.


Bởi vì thực ra tôi không quen biết Hạ Thanh Tầm.


Cô ấy mời bạn cùng lớp đến chung vui, tôi vốn không định đi nhưng bị bạn cùng phòng kéo đi góp vui, cho nên kiếp trước tôi chỉ đưa quà và chúc mừng sinh nhật cô ấy đã nhanh chóng rời đi.


Vì vậy cũng bỏ lỡ Lương Húc tới muộn.


Sau khi trở về phòng ký túc xá tối hôm đó, bạn cùng phòng đã kể về anh ấy cho tôi nghe:


“Dụ Thanh, cậu về sớm, không gặp được bạn trai của Hạ Thanh Tầm, anh ấy cực kỳ đẹp trai luôn!”


“Tiếc rằng cả bữa tiệc nhìn anh ấy quá lạnh lùng, còn có vẻ thiếu kiên nhẫn.”


“Nếu bỏ qua tính cách của hai người thì nhìn họ rất đẹp đôi.”


Tôi không có tính tò mò, không có hứng thú với chuyện của người khác chứ đừng nói đến bạn trai của những nữ sinh khác.


Vì vậy sau khi nghe xong, tôi chỉ thản nhiên mỉm cười, không quan tâm cũng chẳng hỏi tên của anh ấy.


Mãi đến sau khi ở bên cạnh Lương Húc không lâu, tôi vô tình thấy trong phòng làm việc của anh một bức ảnh, tôi mới nhận ra anh chính là anh chàng đẹp trai mà trước kia tôi chưa kịp gặp…


Bạn trai của Hạ Thanh Tầm.


Nhưng mà tôi cũng không để ý, cuối cùng ai mà chả có quá khứ.


Nhưng mà bây giờ, chúng tôi đã quay về quá khứ rồi.


Sự khác biệt so với kiếp trước chính là mọi người đều khen ngợi Lương Húc.


Có lẽ là do không khí xung quanh quá mức náo nhiệt mà tôi ngồi một góc có chút cô đơn.


Với những cảm xúc khó tả, tô vô thức mà uống thêm mấy ly rượu vang.


Trong cơn say, tôi nhất thời không biết, mình xuyên về quá khứ là thật hay giả.


Vì thế, tôi đứng dậy ra sân thượng ngoài trời hóng gió một lúc lâu, khi tôi tỉnh táo trở lại thì đám đông đã tản bớt.


Khẽ đặt ngón tay lên cánh cửa phòng vẫn đang hé mở, tôi thấy Lương Húc quỳ gối trước mặt Hạ Thanh Tầm đang say khướt ngồi trên sô pha, nắm tay cô ấy, dịu dàng nói:


“Trước đây anh không biết cách yêu một người thế nào, làm tổn thương trái tim em nhưng bây giờ anh đã học được rồi.”


Không thể không thừa nhận, Lương Húc học tập rất tốt, chỉ cần anh ấy muốn học thì sẽ không có gì không thể không học được.


Cho nên, kể từ bữa tiệc sinh nhật kia, tôi thường nghe rất nhiều chuyện Lương Húc đã làm vì Hạ Thanh Tầm.


Ví dụ như mỗi lần gặp cô ấy, anh ấy sẽ mang đến một bông hồng, hoặc như ở những bữa tiệc sẽ vì cô ấy mà bóc vỏ tôm, lọc xương cá, hoặc như anh ấy sẽ tự tay làm những món quà để tạo bầu không khí lãng mạn.


Ồ, thỉnh thoảng anh ấy còn đến học chung với Hạ Thanh Tầm.


Lần duy nhất chúng tôi gặp nhau sau khi xuyên về quá khứ cũng chỉ là lần sinh nhật của Hạ Thanh Tầm.


Hôm nay chính là lần thứ hai.


Bạn cùng phòng của tôi và câu lạc bộ guitar mà Hạ Thanh Tầm tham gia sắp tổ chức một buổi leo núi đồng đội, cô ấy năn nỉ tôi đi cùng giúp cô ấy chụp ảnh.


“Thanh Thanh, mình cầu xin cậu, mình rất thích các xếp bố cục, ánh sáng và màu sắc của cậu. Lúc trở về mình sẽ mời cậu một bữa thật thịnh soạn!”


Tôi thấy cô ấy năn nỉ ỉ ôi nên cũng đành nhận lời

Sau đó tôi mang theo chiếc máy ảnh đi cùng cô ấy đến điểm tập kết thì thấy Hạ Thanh Tầm đi cùng Lương Húc.


Anh ấy mặc một bộ đồ thể thao màu đen trắng, hơi cúi đầu đứng trong đám người, cẩn thận lắng nghe lời nói của Hạ Thanh Tầm.


Có lẽ do ánh nhìn chăm chú của tôi nên anh ấy đã nhận ra, lúc anh ấy nghiêng đầu nhìn về phía tôi, sắc mặt tôi vẫn không thay đổi mà đánh mắt sang nơi khác.


Bạn cùng phòng của tôi bắt đầu khoa trương với bạn bè của cô ấy về kỹ năng chụp ảnh của tôi:


“Dụ Thanh là một bậc thầy nhiếp ảnh gia tự học, ánh sáng và cách sắp xếp bố cục của cô ấy cực kỳ đỉnh cao!”


Tôi bị cô ấy chọc cười, lịch sự nở nụ cười, nói với các bạn học:


“Chỉ là người chơi nghiệp dư thôi, nếu các bạn cần, mình có thể giúp các bạn chụp ảnh.”


Vì vậy, suốt chuyến đi, mọi người liên tục mang đồ ăn vặt đến mời tôi để đổi lấy tôi giúp chụp ảnh.


Mãi đến khi Hạ Thanh Tầm kéo tay Lương Húc đi tới, đôi mắt như biết cười, nói:


“Dụ Thanh, cậu có thể giúp bọn mình chụp một tấm được không?”


Tôi cầm máy ảnh, mỉm cười gật đầu, tìm một vị trí hợp lý rồi giơ máy ảnh về phía họ.


Nhưng còn chưa kịp bấm máy, tôi đã nghe bạn cùng phòng đứng bên cạnh hỏi lớn:


“Lương Húc, sao cậu không cười vậy?”


“Nhìn Dụ Thanh và mỉm cười đi nào!”


Tôi im lặng không nói, chờ đến lúc Lương Húc nở nụ cười cứng ngắc, nhanh chóng chụp mấy tấm ảnh.


Sau khi ngồi trên xe buýt, trên đường trở về chúng tôi cùng nhau xem mấy tấm ảnh chụp, tôi nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người, cuối cùng bạn cùng phòng cũng đưa mấy tấm ảnh chụp của tôi cho tôi.


Đúng là mấy tấm ảnh chụp khá đẹp, chỉ là trong bức hình, phía xa có một người qua đường vô tình lọt vào khung hình.


Đó là một chàng trai mặc áo len màu đen, quần xám, đội mũ trùm đầu, kéo tóc mái xuống.


Trong lúc đang vui vẻ thì đột nhiên có người chỉ vào tấm ảnh, nói một câu:


“Trên mạng có câu nói thế này, nếu hai người không quen biết lại cùng xuất hiện trong một tấm hình, có lẽ đã từng quen nhau ở một thời không khác!”


Sau khi nghe những lời nói đó, nụ cười trên mặt tôi cũng nhạt dần.


Cậu ấy nói không sai.


Tôi và anh chàng này đã quen nhau ở kiếp trước.


Tên anh là Trần Cảnh Chi.


Anh là mối tình đầu của tôi.


Quả thực đã rất lâu rồi tôi không được gặp anh.


Anh đã mất vào ngày kỷ niệm hai năm của chúng tôi.


Cuộc đời tôi giống như đã vĩnh viễn dừng lại ở ngày hôm đó.


Bây giờ thời gian đã quay trở lại nhưng chúng tôi vẫn chưa gặp nhau.


Dòng suy nghĩ của tôi bị một cú phanh gấp kéo lại, chiếc máy ảnh theo quán tính rơi khỏi tay tôi, Lương Húc nhanh tay bắt lại chiếc máy ảnh ở phía trước.


Tôi lấy lại bình tĩnh, vừa định lấy lai chiếc máy ảnh thì thấy anh ấy cau mày nhìn chăm chú vào bức ảnh.


Giây tiếp theo, bạn cùng phòng quay đầu nhìn sang, giọng nói kinh ngạc mà thốt lên:


“Lương Húc, anh ấy rất giống cậu!”


Tôi không biết hiện tại Lương Húc đang nghĩ gì, chỉ thấy ngón tay anh ấy đột nhiên siết chặt.


Nhưng anh ấy thực sự chỉ là một người thay thế.


Bạn trai tôi đã dành cả một đời để phát minh ra cỗ máy thời gian.


Anh ấy muốn quay về quá khứ để cứu vãn với mối tình đầu của mình.


Tôi đã lén theo anh quay về quá khứ.


Rồi tôi nhìn thấy anh, người đã được tôi dạy cách làm thế nào để yêu một người từng chút một, đang nắm tay mối tình đầu dịu dàng nói:


“Trước đây anh không biết cách làm sao để yêu một người, nên đã làm tổn thương em, nhưng bây giờ anh đã học được rồi.”


----------

Danh Sách Chương

Nhận xét Box