Cũng Chỉ Là Hạt Bụi - Chapter 03

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi - Chapter 03

 


Dần dần, Tăng Lý thấy nước mưa đã ướt sũng dưới chân Ngải Cảnh Sơ. Anh vẫn hút thuốc. Có lúc anh nói, có lúc anh im lặng nghe, đôi khi anh sẽ nói rất nhiều, rất lâu, đến mức đầu thuốc lá cứ thế cháy, tàn rơi xuống tự do, lóe sáng một chút rồi thành tro tàn, anh khẽ gẩy ngón tay cho tàn thuốc rơi ra.

Cuối cùng Ngải Cảnh Sơ cũng tắt điện thoại, nhưng điếu thuốc vẫn chưa cháy hết nên anh đứng tại chỗ, yên lặng hút hết điếu thuốc. Vừa đi được mấy bước, điện thoại lại reo, lần này cuộc đối thoại chỉ kéo dài vài câu rồi nhanh chóng kết thúc.

Anh mở cửa xe ngồi vào trong, nhìn Tăng Lý nói một câu: “Phải đợi lâu rồi!” Anh vừa mở miệng, luồng khí lạnh ùa vào cổ họng, liền ho khan vài tiếng. Bàn tay đặt trên vô lăng do đứng bên ngoài quá lâu nên đã đỏ bừng.

Tăng Lý nhịn không được lắm lời nói: “Bị cảm thì tốt nhất đừng hút thuốc, anh là bác sĩ đấy.” Cô không biết sao lại thốt ra những lời này, có chút oán giận, có chút quan tâm, lại có chút không thể lí giải. Sự quan tâm ấy có lẽ là vì xuất phát từ lòng nhiệt tình của Tăng Lý, muốn khuyên nhủ anh vài câu vì thấy anh bận bịu nhiều việc. Nhưng lời nói vừa thốt ra khỏi miệng cô liền hối hận.

Ngải Cảnh Sơ không trả lời cô, vận động mấy ngón tay đông cứng, sau đó lái xe đi một đoạn, anh đột ngột quay đầu lại thốt ra một câu: “Bác sĩ cũng nói, phụ nữ tốt nhất không được hút thuốc.”

Tăng Lý kinh ngạc quay lại nhìn Ngải Cảnh Sơ, sau đó chậm rãi quay đi, khuôn mặt đã ửng đỏ.

Anh đang nói cô…

Lần đầu tiên cô hút thuốc lá là khi nào? Hình như là tết nguyên đán năm nhất đại học. Ba người các cô cùng bạn học đến quảng trường đếm ngược đến thời khắc giao thừa, lúc quay về kí túc đã hai giờ sáng, không gọi được xe, nên mọi người cùng nhau đi bộ về. Nửa đường, đi không nhàn rỗi nên Ngũ Hàm dạy cô hút thuốc.

Kỳ thực lúc ấy, Ngũ Hàm cũng là gà mờ. Ngũ Hàm nói với Tăng Lý: “Cậu hút một hơi sau đó thở ra là được.

“Thở ra bằng miệng hay mũi?” Tăng Lý tò mò hỏi.

“Miệng, dùng mũi khó chịu lắm.”

“Ồ.” Tăng Lý học làm theo một lần, nhưng sặc sụa tràn cả nước mắt.

Mã Y Y nói: “Thời kỳ nổi loạn của hai người đến muộn quá đấy.”

Không ngờ, sau này chính Tăng Lý lại nhập vào thế giới ấy. Chỉ qua ít ngày, cô đã nghiện thuốc lá, nhưng cô hút rất bí mật, hầu như không ai biết.

Một lần sinh nhật Ngũ Hàm, rất nhiều bạn học cùng nhau đi hát. Lúc ấy, tâm tình Tăng Lý đặc biệt không tốt, cho nên cô lặng lẽ tìm một lô ghế trống lấy thuốc ra hút. Vậy mà không ngờ Ngũ Hàm chạy đi tìm cô. Tăng Lý nghe thấy tiếng cô thì sợ hãi vội vàng dập tắt tàn thuốc ném ra ngoài cửa sổ. Ngũ Hàm vừa vào cửa liền hỏi: “Sao cậu ở đây một mình lại còn không bật đèn?” Tăng Lý kinh hồn bạt vía đáp: “Mình ngồi nghỉ thôi.”

Đó là lần đầu tiên bí mật bị bại lộ.

Vậy mà bí mật này của cô lại bị Ngải Cảnh Sơ phát hiện.

Cô thực sự là hút rất ít, hơn nữa sau khi hút đều sẽ súc miệng sạch sẽ. Vì đi chỉnh răng nên cô còn đặc biệt đi làm sạch răng, trên răng vốn đã hết dấu vết hút thuốc. Mỗi lần đến khám cô đều làm vệ sinh cẩn thận, nếu như nói có sơ hở, thì có lẽ chính là cái ngày Ngải Cảnh Sơ đến thư viện.

Tăng Lý cân nhắc nửa ngày vẫn không biết nên giải thích thế nào, dù sao cũng để lại ấn tượng xấu. Nhưng sau đó cô lại nghĩ, tại sao lại phải giải thích cho Ngải Cảnh Sơ? Ôm tâm tình rối loạn như vậy, rốt cuộc cô chẳng nói gì hết.

CD từng bản từng bản nhạc nối tiếp nhau vang lên, sau đó là một ca khúc của Hác Lôi – Quay đầu lại. phiên bản này Tăng Lý đã từng nghe ở Carol’s nhưng không ấn tượng mấy.

“Quay đầu lại, mây ngăn cách lối về.

Quay đầu lại bụi gai rậm rạp.

Đêm nay sẽ không còn nữa những mộng cũ

Quay đầu lại chợt như giấc mộng.

Quay đầu lại lòng ta như cũ.

Chỉ có đường dài vô tận làm bạn cùng ta.”

Giai điệu quen thuộc như vậy nhưng lúc này nghe lại có cảm xúc rất khác lạ. Tâm tình Tăng Lý lúc này có chút ưu sầu, nhất định phải tìm người nói hết ra. Vì vậy, cô quyết định bỏ câu nệ, đánh vỡ sự im lặng mà hỏi: “Thầy Ngải hình như chưa kết hôn?”

“Ừ.”

“Thầy đưa bạn gái lên Đông Sơn du lịch, hay là cũng giống tôi đi cùng đồng nghiệp?”

“Đều không phải.”

“…”

Anh dùng ba chữ giải quyết ba vấn đề cô hỏi. Vì vậy, cô quay đầu đi, không hỏi lại, cũng không tiếp tục mất mặt nói chuyện cùng Ngải Cảnh Sơ.

Cô ca sĩ vẫn còn đang cất giọng trầm ấm của mình lên mà ngâm nga ca khúc kia, cần gạt nước vẫn đang nhịp nhàng trước mắt, trong xe phảng phất mùi thuốc lá.

Qua một lúc, anh mở miệng nói: “Tôi đưa người nhà đến đây ở vài ngày.”

Ngoài cửa sổ đen kịt một mảnh, ngoại trừ đèn xe chiếu xuống cây cỏ thì không thấy được cái gì nữa. Sương mù dày đặc trời đêm, thật khiến cho người ta run rẩy. Thỉnh thoảng, xe chuẩn bị rẽ vào khúc ngoặt, đột nhiên gặp phải một làn mưa bụi và khói trắng xóa trước mặt, khiến Tăng Lý thực hoảng sợ. Cảnh tượng này vô cùng giống với những màn hồ tiên quỷ quái được miêu tả trong Liêu Trai, hoang dã bí hiểm.

Ngải Cảnh Sơ ánh mắt vẫn vô cùng bình tĩnh nhìn phía trước, lái xe rất bình thường.

Qua một chỗ rẽ, xuất hiện thêm một nhánh đường nữa, Tăng Lý nhìn biển báo phía trên có ghi: “Độ cao tuyệt đối: 1800 thước.”

Chậm rãi, mưa đánh vào cửa kính xe với tốc độ chậm rãi như gió thổi bay, nhưng lại biến thành những hạt nước lớn.

Một lúc sau Tăng Lý mới ý thức được cảnh tượng bên ngoài, đây không phải là mưa, mà là tuyết.

“Đúng là tuyết rơi, tôi còn chưa được thấy nhiều tuyết như vậy.” Tăng Lý dí sát mặt lên cửa kính, hiếu kỳ nhìn ra bên ngoài. Cô thở một hơi, trên cửa kính lại mờ đi một chút, cô đưa tay lên lau lớp hơi bám rồi lại nhìn ra ngoài.

Ngải Cảnh Sơ liếc nhìn cô, không nói gì.

Tăng Lý một mình tự lẩm bẩm giống như đang nói: “Trên núi chắc là tuyết còn rơi nhiều nữa.”

Bất ngờ di động của cô đổ chuông, là Mã Y Y. Ngải Cảnh Sơ tắt nhạc trong xe đi.

“Cá nhỏ, cậu về tới nơi chưa?” Mã Y Y hỏi. Âm thanh vang ra từ điện thoại của Tăng Lý vốn không lớn nhưng ở trong không gian tĩnh lặng như vậy lại rõ ràng đến dị thường.

“Mới đến.” Tăng Lý nói, “Phòng nghỉ của nhà trọ.”

“Đồng nghiệp đón cậu về là nam hay nữ?” Mã Y Y cười xấu xa.

Nếu không phải vì Mã Y Y thì cô đâu phải chật vật như bây giờ, thế mà cô ấy còn không biết xấu hổ mà gọi điện đến thỏa lòng bát quái, Tăng Lý thật muốn lập tức Tăng Lý thật muốn bóp chết cái tưởng tượng buồn chán của Mã Y Y. Cô vốn muốn trả lời là nữ, nhưng lại xấu hổ nhìn Ngải Cảnh Sơ. Cô dám chắc là anh đã nghe rõ từng câu từng chữ Mã Y Y nói, cho nên cô đành lòng phải nói: “Nam.”

“Đẹp trai không?” Mã Y Y vẫn chưa bỏ cuộc.

“Ừm.” Tăng Lý giả vờ bình tĩnh lên tiếng, nhưng trong ngực trống đập thình thịch, cảm giác như bị người ta bóp cổ chết ngay tại chỗ.

“Cậu ừm một tiếng tóm lại có đẹp hay không?” Mã Y Y vẫn còn bức cung.

“Bà ngoại sao rồi?” Tăng Lý nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Thật đúng là dọa người, bà mình một mình vào WC, sau đó ngã trên mặt đất không đứng lên được, gọi không thưa, còn trừng lớn mắt, làm bố mẹ mình sợ gần chết, đưa bà đến bệnh viện, vừa nhìn thấy bác sĩ thì lập tức hoàn hồn. Lúc bác sĩ hỏi, bà còn bảo không bị đau ở đâu cả.”

“Vậy ngày mai cậu tới đây chứ? Chiều nay người ta sắp xếp phòng cho mình với cậu rồi. Cậu không đến là mình ở một mình.”

“Cậu giới thiệu cho mình một anh chàng đẹp trai rồi mình đi.” Tâm tình Mã Y Y tốt như vậy rõ ràng là bệnh tình bà ngoại thực không có gì. Thấy Tăng Lý ấp úng, Mã Y Y tiếp tục nói: “Chúng ta đã thống nhất trước rồi đấy nhớ, cậu đừng có mà ăn mảnh.”

“Hừ.” Tăng Lý không thể nhịn nổi nữa liền tắt điện thoại.

Cô chột dạ muốn chết, không dám tưởng tượng xem biểu tình của Ngải Cảnh Sơ thế nào.

Bình thường cô, Mã Y Y và Ngũ Hàm đều ngồi với nhau bình phẩm về đàn ông từ đầu đến chân, tất cả cũng đều là chuyện con gái với nhau, ai ngờ đương sự lại đang ngồi bên cạnh.

Đang lúc Tăng Lý còn ngổn ngang tâm tư, Ngải Cảnh Sơ bỗng nhiên ho khan hai tiếng, rồi lại tiếp tục khụ khụ vài tiếng, đang lái xe cũng đành dừng lại.

Tăng Lý nói: “Thầy vừa đi mua thuốc cảm đúng không? Mau uống đi.”

Ngải Cảnh Sơ đợi nhịp thở ổn định sau đó xua tay: “Về nhà rồi uống, uống bây giờ sẽ buồn ngủ.”

“Ồ.” Tăng Lý không biết đáp lại thế nào, dù sao anh ta mới là bác sĩ. Cô đột nhiên nghĩ tới cái gì: “Vậy thầy uống chút nước đi, đỡ khô miệng.” Nói xong, cô đưa chai nước nãy giờ vẫn ôm trong tay ra, còn bổ sung: “Chắc không lạnh đâu.”

Ngải Cảnh Sơ nhận lấy chai nước, uống hai ngụm.

Quả nhiên không lạnh.

Chai nước này Tăng Lý ôm trong lòng suốt từ nãy, đã được cơ thể cô truyền nhiệt, có chút ấm áp.

Anh lại uống thêm.

Một lúc sau, bảng chỉ dẫn thứ hai đã xuất hiện, lần này ghi: “Độ cao tuyệt đối 2000 thước.”

Càng lên cao, tuyết rơi càng đậm và không tan ra. Từng lớp màu trắng bao trùm dày đặc lên cây cối, mỗi lúc một nhiều, cuối cùng rơi xuống đường.

Tăng Lý tuy rằng không có kinh nghiệm đi xe trong tuyết nhưng đã từng xem trên ti vi, hơn nữa nhớ lại những lời người lái xe dưới chân núi nói, cô cũng hiểu đôi chút. Tuyết càng dày, tâm trạng của cô cũng từ hiếu kỳ chuyển sang lo lắng, quên cả cân nhắc đến độ cao ở đây.

Cuối cùng Ngải Cảnh Sơ chậm rãi đỗ xe lại bên đường, nhìn con đường phía trước dày tuyết: “Không thể đi tiếp, không an toàn.”

Tăng Lý ngây ngẩn cả người, hỏi một câu bâng quơ: “Chúng ta làm sao bây giờ?”

Anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, thở dài: “Đi bộ, quán trọ cách đây không xa.” Nói xong, anh mở cửa xe đi ra, lấy từ thùng dụng cụ một chiếc đèn pin, bật lên.

Tăng Lý xuống xe theo, hai chân vừa tiếp đất mới biết bên ngoài lạnh thế nào.

Ngải Cảnh Sơ khóa cửa xe lại, tay cầm đèn pin chiếu về phía trước. Trong xe không có ô cho nên Tăng Lý đội mũ lông sau áo khoác lên đầu. Tóc cô lại dài, đang buộc cao đuôi ngựa, không thể đội được mũ áo, cô đành buông tóc ra, hất sang hai bên. Sau khi cô làm xong, Ngải Cảnh Sơ đã đi được vài bước. Cô sợ hãi, vội vàng đuổi theo.

“Thầy Ngải!” Cô thở hồng hộc gọi anh.

Ngải Cảnh Sơ quay đầu.

“Tôi muốn đi phía trước.”

Anh dừng chân, nhường cho cô lên trước.

Khi còn bé, Tăng Lý đi đâu về nhà khuya mà phải đi qua đoạn đường tối đen, trên đường không có đèn cũng không có người, giơ bàn tay lên cũng không thấy rõ năm ngón, chỉ có thể dùng đèn pin. Cho dù đi cùng một đám bạn, nhưng Tăng Lý cũng nhất định phải đi vào giữa. Cô nhát gan, rất sợ bóng tối, lúc nào cũng tưởng tượng ra sẽ có vật gì từ phía sau im lặng bám theo tóm mình lại, càng nghĩ càng sợ cho nên cô thất kinh chạy lên phía trước mọi người. Nhưng ở phía trước cũng sợ, nói không chừng trong bóng tối sẽ xuất hiện một con quái vật, lúc ấy nếu như mọi người quay đầu bỏ chạy thì chẳng phải cô sẽ là người cuối cùng sao?

Sau này, Ngũ Hàm dọa cô: “Thực ra đi ở giữa mới là thảm nhất. Nếu như xuất hiện một con quái vật ăn thịt người, người ở trước chạy quá nhanh, bắt không chuẩn, những người ở giữa do quá đông mà chạy chậm, tóm một phát liền trúng.”

Nhưng hôm nay, chỉ có cô và Ngải Cảnh Sơ, cô vẫn tình nguyện đi trước, giao an toàn phía sau cho Ngải Cảnh Sơ.

Đường lớn, mặc dù có tuyết nhưng đi lại cũng không đến nỗi quá khó khăn. Cô đi đằng trước, anh cầm đèn pin đi đằng sau. Ánh đèn chiếu từ phía sau cô tạo ra một cái bóng thật dài trước mặt.

____________________

Bài hát Quay đầu lại của Hắc Lôi: Link

Chương 3.5

Một đêm tuyết rơi cực an tĩnh.

Hình như ngoại trừ tiếng thở của cô và anh, tiếng bước chân dẫm lên tuyết, thì chỉ còn lại một mảnh tiếng tuyết rơi.

Bỗng nhiên, lỗ tai Tăng Lý nghe thấy một âm thanh kỳ lạ từ trong rừng, cô đờ người bất động.

Cô nói: “Anh nghe xem.” Hình như có tiếng người khóc, nghĩ vậy trong ngực cô trống ngực bắt đầu gõ.

Ngải Cảnh Sơ cũng dừng lại.

“Tiếng gì?”

Anh trả lời: “Hình như là cú mèo.”

Tăng Lý bán tín bán nghi tiếp tục đi về phía trước, nhừng cứ cảm thấy có âm thanh ở phía trước cho nên không dám đi trước, lùi lại đi về phía bên cạnh Ngải Cảnh Sơ.

Trước đây mỗi lúc cô cảm thấy sợ hãi điều gì, thì sẽ khe khẽ hát. Nhưng đang đi bên cạnh Ngải Cảnh Sơ thế này, không thể không chú ý hình tượng, vì vậy thay đổi thành nói chuyện.

Cô nhớ tới cuộc điện thoại vừa rồi.

“Bình thường cũng đều có bệnh nhân gọi điện cho anh vào giờ nghỉ như vậy sao?” Nói những nửa tiếng!

“Thỉnh thoảng.”

“Người kia… con của chị ấy làm sao vậy?” Vừa mới nghe điện đã khổ sở khóc lóc như vậy.

“Chị ta là sản phụ, thai nhi đã được sáu tháng, nhưng phát hiện bị hở hàm ếch.”

“Ồ.” Tăng Lý hỏi, “Chính là bệnh mà người ta vẫn nói là sứt môi?”

“Đúng vậy.”

“Vậy phải làm sao?”

“Lúc đầu chị ta muốn sinh con ra, nhưng người nhà phản đối.”

“Cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ?”

“Ừm.”

“Ngộ nhỡ đứa trẻ sinh ra có thể điều trị tốt thì sao?”

“Tiêu chuẩn thế nào gọi là tốt? So với yêu cầu của mọi người mà nói, nếu như kết quả được tám mươi hay chín mươi phần trăm, hoặc là được 100% đi. Ngược lại, có thể vĩnh viễn thiếu hoàn mỹ.”

Trọng tâm câu chuyện trở nên trầm trọng.

Đúng lúc ấy, di động của Tăng Lý có chuông báo tin nhắn đến, cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra. Là tin nhắn của Mã Y Y: “Mình đột nhiên hiểu ra, vừa nãy có phải bên cạnh cậu có người không?”

Lại có một tin nhắn nữa tiếp tục chuyển đến: “Ngày mai mình sẽ tới, nhưng chắc không kịp trước lúc mặt trời mọc, cho phép cậu lên núi trước, mình sẽ đi sau.”

Tăng Lý vừa nhìn điện thoại, vừa nhìn Ngải Cảnh Sơ, sợ không để ý bị tụt lại một mình phía sau.

“Ngày mai có đi ngắm mặt trời mọc không?” Cô hỏi.

“Ngày mai trời đẹp thì có thể.”

Tăng Lý giương mắt nhìn bốn phía, cảm thấy mong muốn ngày mai trời đẹp thật là quá lớn. Lúc này, phía trước có một cái cây bị đổ chắn ngang đường, bọn họ phải tránh né mới đi qua được.

Trên thân cây là một lớp tuyết dày, Tăng Lý đưa tay ra vơ lấy một nắm tuyết. Đi bộ theo Ngải Cảnh Sơ một hồi, cô đã toát mồ hôi, giờ cầm nắm tuyết này lại cảm thấy lạnh tay, rất thích thú.

Ngải Cảnh Sơ liếc mắt nhìn nắm tuyết trong tay cô.

Tăng Lý chà xát nắm tuyết trong lòng bàn tay, cuối cùng thành một quả cầu tuyết nho nhỏ. Cô đưa lên mũi hít, rồi há miệng cắn một phát.

Tuyết chạm vào răng khiến cô buốt một chút, vào đến lưỡi thì nhanh chóng tan ra, rất lạnh, và không có vị gì hết.

Ngải Cảnh Sơ nhìn Tăng Lý, muốn nói lại thôi: “Cô…”

Cô không ngại ngùng hé miệng cười cười. Anh quan sát cô vài giây, sau đó quay đầu tiếp tục đi về phía trước. Cô ném tuyết xuống, xấu hổ cúi đầu, lén lút liếm môi. Đi được vài bước, cô bỗng nghe thấy một tiếng “rắc” nhỏ vang lên.

Cô cảm thấy kì lạ, bởi vì, âm thanh này hình như phát ra từ… trong miệng cô. Không phải là cảm giác mà đúng là thật. Cô dừng lại, cố gắng hồi tưởng lại cảm giác kì quái đó, giống như là tiếng dây đàn đứt, hay là, tiếng một viên đinh ốc rơi!

Đinh ốc???

Cô bỗng căng thẳng nghĩ tới niềng răng trong miệng mình, dùng đầu lưỡi đảo qua kiểm tra một hồi. Vẫn ổn! Nhưng cô lo lắng kiểm tra lại một lần nữa mới phát hiện ra hình như đã lỏng hơn.

Vì cô dừng lại một lúc lâu cho nên Ngải Cảnh Sơ nghi hoặc quay đầu lại. Thấy cô đứng nguyên tại chỗ, tay sờ vào niềng răng, biểu cảm rất nghiêm trọng, anh đi về phía cô.

“Thầy Ngải.” Cô sợ hãi nhìn anh.

“Răng nào?” Vừa rồi anh còn định nhắc nhở cô, quả nhiên…

“Răng cửa.”

Tăng Lý đứng đó, há miệng ra. Vì hôm nay cô đi dép đế bằng cho nên phải ngẩng đầu lên. Ngải Cảnh Sơ cầm đèn pin soi vào, phát hiện ra một đinh ốc đã bị rời ra, một mảnh dây thép đã đứt đoạn.

“Những cái khác còn không?”

“Không biết.”

Anh không có chỗ nào rửa tay, cũng không có gang tay cao su cho nên không dám tùy tiện đưa tay vào kiểm tra miệng cô, chỉ có thể cầm đèn pin soi vào quan sát. Vì chiều cao của hai người quá chênh lệch, anh không dám di chuyển hướng ánh đèn sợ cô chói mắt. Vì vậy anh dùng tay nhẹ nâng cằm cô lên.

Ngón tay Ngải Cảnh Sơ rất ấm, đây là cảm giác duy nhất Tăng Lý cảm nhận được ngoài sự khó chịu nơi cổ họng.

Từng chỗ da tiếp xúc với ngón tay anh đều trở nên ấm áp. Rõ ràng không phải vì leo núi mà toát mồ hôi, cô bắt đầu hoài nghi… có lẽ là anh bị sốt.

“Có lẽ là rơi mất một viên.”

“Làm sao giờ?”

“Lần sau làm lại.” Ngải Cảnh Sơ thu tay về.

“Anh đang bị sốt.” Cô chần chừ nói.

“Ừm.” Ngải Cảnh Sơ thờ ơ đáp, soi đèn pin lên phía trước điềm nhiên đi tiếp.

“Có nặng lắm không?” Cô chạy đuổi theo hỏi.

“Không sao.” Anh trả lời.

Mỗi lần cô bị cảm đều ho khan và chảy nước mũi, một vài lần bị rất nặng mới phát sốt, sáng sớm người đã nóng như lửa đốt, đầu óc choáng váng, chân tay tê mỏi, bước đi không vững, cảm giác đúng là vô cùng bất lực.

Tăng Lý trong lòng bắt đầu lo lắng. Nhưng không, bọn họ vỗn dĩ không thân thiết, với tính cách của Tăng Lý, muốn cô hỏi một câu có nặng hay không như vậy đã cực hạn lắm rồi. Vì vậy cô không lên tiếng nữa mà cũng không muốn Ngải Cảnh Sơ phải tốn hao sức lực. Cô đi chậm lại, anh cũng bước chậm lại theo.

Cũng may mà đi qua thêm một đoạn đường uốn khúc nữa Tăng Lý đã nhìn thấy ánh đèn phát ra từ nhà nghỉ.

“Tới rồi.” Tăng Lý reo lên mừng rỡ.

Ngải Cảnh Sơ nghe vậy, khẽ nghiêng đầu về phía ánh đèn phát ra. Hai người đi tới cửa lớn, nhân viên bảo vệ nghi hoặc nhìn hai người. Nhà nghỉ Đông Sơn chia làm bốn khu nhà về bốn hướng, khu nhà hướng bắc là khu nhà chính. Ở giữa là vườn hoa và khu giải trí. Khu nhà phía nam là suối nước nóng, chỉ có một khu biệt thự duy nhất là phòng nghỉ, trong đó cũng có phòng tắm suối nước nóng.

Tăng Lý nói: “Mọi người trong cơ quan tôi đều ở khu nhà phía tây, còn anh ở đâu?”

Ngải Cảnh Sơ nói: “Đi đến khu nhà hướng tây đi!”

Anh cùng cô đi dưới cửa lầu tây, tầng một là một quán bar nhỏ, bên trong hình như vẫn còn không ít người. Có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đi xuống cầu thanh nhìn thấy Tăng Lý, lên tiếng: “Tiểu Tăng, vừa rồi còn nói chuyện về cô, cô đi đâu vậy?”

“Chủ nhiệm Lý.” Tăng Lý cười.

“Cô mau lên đi, mọi người đều ở bên ngoài đánh bài.”

“Họ là đồng nghiệp của cô?” Ngải Cảnh Sơ nhìn theo hướng người đàn ông đó đi vào, hỏi Tăng Lý.

“Đúng vậy.” Tăng Lý đi về phía trước vài bước mới phát hiện Ngải Cảnh Sơ không đi cùng.

“Cô về tới nơi rồi vậy tôi cũng quay về đây.” Ngải Cảnh Sơ đứng cách cô vài bước rồi nói.

“Cảm ơn anh.”

Ngải Cảnh Sơ gật đầu, quay về đường cũ. Tăng Lý nhìn bóng lưng anh một hồi, cảm thấy hình như anh đi sai đường, rõ ràng là hướng ra khỏi nhà nghỉ.

“Thầy Ngải. Thầy ở chỗ nào?” Tăng Lý nghi hoặc chạy theo hỏi.

“Chùa Đông Bình.”

Lúc này, Tăng Lý kinh ngạc. Cô suốt từ lúc gặp vẫn chưa hỏi anh muốn lái xe đến chỗ nào trên núi, chưa hỏi anh ở đâu. Bởi vì bác bảo vệ kia nói anh lên núi, mà dọc đường lên núi chỉ có duy nhất nhà nghỉ Đông Sơn này, cho nên anh không nói, cô cũng không hỏi, không hoài nghi.

Thật không ngờ, anh không hề ở cùng khu nhà nghỉ với cô.

Chùa Đông Bình…

Cô biết nơi này, cho dù trước đây chỉ nghe qua loa, nhưng nghe qua tên cũng biết rõ ràng địa điểm. Bởi vì, lúc ngồi xe đi qua những biển báo độ cao, tại lối rẽ có biển 1800m kia, rẽ phải là về khách sạn Đông Sơn, rẽ trái đi 500m chính là chùa Đông Bình.

Lúc này, lẽ ra Ngải Cảnh Sơ cũng đã tới nơi rồi!

Vậy mà anh không hề nói, vẫn tiếp tục lái xe lên núi, ngay cả bị sốt cũng vẫn cùng cô đi bộ đến đây, giao cô cho đồng nghiệp.

Nhất thời, vô vàn cảm xúc đổ về đầu Tăng Lý, không biết làm thế nào cho phải. Đưa anh trở lại, giữ anh ở đây không cho đi, có lẽ anh đều sẽ không đồng ý.

Cuối cùng cô nói: “Thầy chờ tôi, tôi lấy ô cho thầy.”

Nói xong, cô nhanh chóng chạy lên lầu tây ấn nút thang máy, rất lâu cửa thang máy vẫn chưa xuống. Cô cuống cuồng, liền chạy cầu thang bộ. Lầu Tây có sáu tầng, cô ở tầng năm. Cô chạy một hơi tới phòng, mở hành lý của mình ra lấy chiếc ô dự phòng, rồi lại chạy xuống.

Nơi vừa rồi, không còn thấy bóng dáng Ngải Cảnh Sơ.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box