Sau khi tiệc tối kết thúc, Giang Khoáng đi thẳng đến doanh trướng của ta.
Mà ta và Giang Kỳ đi dạo cho tiêu cơm, đi một lúc lâu mới trở về doanh trướng.
Sau khi tạm biệt Giang Kỳ, vừa bước vào trong, thân thể ta đã bị Giang Khoáng đang ẩn nấp trong bóng tối hung hãn kéo lại, cơn đau lập tức truyền từ bả vai đến toàn thân.
"Tử Tô! Nàng biết trận chiến này quan trọng với ta như thế nào, tại sao nàng còn giúp đỡ hắn!"
Giang Khoáng vừa tức giận vừa lo lắng, lần đầu tiên hắn mất bình tĩnh trước mặt ta.
"Vương gia, bây giờ ngài mới biết tầm quan trọng của Tử Tô sao? Ngài còn muốn tặng Tử Tô cho người khác không?"
"Ta chưa bao giờ muốn tặng nàng cho kẻ khác! Nàng vĩnh viễn là của ta! Nếu không phải lần trước ám sát Tam hoàng huynh gây ra quá nhiều ồn ào, ta thật sự muốn nàng một đao giết chiếc Ninh vương! Không, ta muốn nàng giết hắn ngay bây giờ."
Giang Khoáng có hơi men trong người, hắn ta bắt đầu nói chuyện bừa bãi.
Ta giơ tay nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực của Giang Khoáng, mỉm cười nói: “Vương gia, ngài nên biết rằng điều Tử Tô mong muốn chính là trái tim của ngài. Nếu Tử Tô có thể cảm nhận được tình cảm của vương gia, ta tự nhiên sẽ quay về bên ngài."
Giang Khoáng bất đắc dĩ thở dài: "Tử Tô, nàng luôn vượt quá giới hạn, trong lòng ta đương nhiên có nàng rồi, nàng là bạn thân nhất của ta, là người ta coi trọng nhất. Chuyện còn lại, nàng không nên cưỡng cầu."
“Vương gia đã có Liễu tiểu thư thì sao phải bận tâm về việc may áo cưới* cho người khác.”
(Ý là Giang Khoáng đã có người trong lòng, chuyện của Tử Tô không liên quan đến hắn)
Giang Khoáng, ngươi cho rằng ta là kẻ ngốc sao?
Giang Khoáng tuy là chó nhưng vẫn hành động như chủ nhân, không chịu hạ mình nói yêu ta.
Tất nhiên, cho dù hắn có chịu nói yêu ta thì thanh tiến trình trên đầu cũng sẽ phản bội hắn.
Ha, độ hảo cảm 35%, ta đây cần hắn bố thì mấy lời yêu đương chắc?
Giang Khoáng vừa rời đi, Giang Kỳ liền quay lại.
Chàng ấy cũng uống chút rượu, bây giờ đã hơi say nhưng vẫn nhìn ta đầy yêu thương: “Tử Tô, khi chuyện này thành công thì chúng ta thành hôn nhé.”
"Thành hôn?"
Ta thực sự thích Giang Kỳ, nhưng mối quan hệ của bọn ta vẫn chưa lên mức đó.
Huống chi ta còn chưa công lược được Giang Khoáng, tương lai còn chưa xác định, làm sao có thể cam tâm sống như này trong suốt quãng đời còn lại?
"Tử Tô, ta thích nàng, ta biết nàng và Ngũ hoàng huynh có mâu thuẫn sâu sắc, bây giờ nàng đã ở bên cạnh ta, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng chu toàn cả đời."
Ta không phải là nử tử dễ bị sa lầy vào tình yêu, nhưng sau khi nghe những lời thổ lộ chân thành của Giang Kỳ, ta lại thấy cay đắng vô cớ.
Ta đột nhiên hối hận vì đã trêu chọc chàng ấy.
"Vương gia, ta nghĩ ngài đã nghe được cuộc nói chuyện giữa ta và Hoành Vương rồi."
Thanh âm của ta rất nhẹ nhàng, đôi mắt ta lảng đi chỗ khác.
"Ngũ hoàng huynh không xứng với nàng đâu Tử Tô, nàng là người lý trí, sao lại không nhìn thấu chứ?"
Thực ra, ta không phải là người lý trí mà chỉ là một người ích kỷ.
Mười tám năm ở trong căn phòng tối đó, ta đã nhìn thấy tất cả những nỗi thống khổ của Giang Khoáng, ta không thực sự yêu hắn, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu người khác.
Lúc đầu trêu chọc Giang Kỳ, chỉ đơn giản là bởi ta muốn khơi dậy lòng ghen tuông của Giang Khoáng, nhưng ta không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó Giang Kỳ lại rơi vào lưới tình với ta.
Có lẽ ta nên tiếp tục ích kỷ, đồng ý thành hôn với chàng, mặc cho Giang Kỳ chết hay không không quan trọng, miễn là ta vẫn còn sống.
Nhưng Giang Kỳ rốt cuộc không phải Giang Khoáng, ta không nên đối xử với chàng ấy như vậy.
Bởi vì ta quan tâm chàng nên ta mới thấy sợ hãi.
"Tử Tô rất cảm kích lòng tốt của vương gia. Trước đó Tử Tô đã nói muốn báo đáp ân cứu mạng của ngài, đó là lời thật lòng. Ta không quan tâm đến việc làm thái tử phi. Tất cả những gì ta muốn chính là trái tim của Hoành vương. Giờ ngài ấy đang ở địa vị cao, dễ bị quyền thế che mờ mắt. Ta nguyện phò tá vương gia leo lên ngôi chí tôn, sau đó có thể cùng Hoành vương làm một đôi tình lữ bình thường.”
Ta lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Giang Kỳ, ta cau mày và nói rõ ràng với chàng.
Giang Kỳ nắm lấy cổ tay ta, ép ta nhìn thẳng vào mắt chàng, chàng gằn giọng hỏi ta từng chữ một: “Kiếm pháp uyên ương cũng là giả sao?"
"Chỉ là một bộ kiếm pháp mà thôi, vương gia xin đừng nghĩ nhiều?"
Ta muốn nở một nụ cười thản nhiên với Giang Kỳ, nhưng khoé miệng vừa nhếch lên, nước mắt đã lăn xuống.
Đôi mắt Giang Kỳ sáng lên như nhìn thấy một viên ngọc quý hiếm, chàng giơ tay nhẹ nhàng lau má ta, dịu dàng thì thầm: “Nhìn nàng thế này, sao nàng có thể không quan tâm đến ta chứ?”
“Đó là bởi vì ngài chưa từng thấy ta quan tâm đến Hoành vương. Những vết sẹo trên người ta đều là bằng chứng ta yêu ngài ấy.”
Ta vừa dứt lời, nụ cười trên môi Giang Kỳ chợt tắt.
Chàng trầm mặc nhìn ta hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói: "Nhưng ta biết Ngũ hoàng huynh sẽ không yêu nàng."
"Ta chỉ cần có được trái tim của ngài ấy." Ta trả lời dứt khoát và gạt bỏ tình cảm thật sự với Giang Kỳ.
Ba ngày sau, trong cuộc giao tranh với quân Chu Sở, Giang Khoáng lại bại trận và bị quân địch bắt sống.
Lúc đó ta đang cùng Giang Kỳ ngồi ăn cơm, khi nghe được tin tức, ta vội vàng đặt bát đũa xuống, vội che khóe miệng.
Ta sợ bản thân không kìm được mà cười thành tiếng.
Giang Kỳ lo lắng liếc nhìn ta, xua tay ra hiệu cho quân lính rút lui, sau đó hỏi ta: “Nếu Ngũ hoàng huynh chết như vậy thì nàng sẽ làm thế nào?”
Suy nghĩ trong mắt chàng rất rõ ràng, chàng ấy không muốn cứu Giang Khoáng, thậm chí còn muốn nhân cơ hội này mà tiêu diệt Giang Khoáng.
Nhưng ta mắc cười đến mức không thể trả lời chàng, chỉ có thể bịt miệng chặt hơn, lời đáp lại duy nhất chính là bả vai đang không ngừng run rẩy của ta.
Giang Khoáng sẽ không chết, ta muốn để hắn phải ở nơi đó chịu khổ vài hôm.
Tốt nhất là lúc hắn ta hấp hối, ta như một vị thần xuất hiện và cứu vớt hắn.
Vì vậy, ta quyết định ba ngày sau, trong một đêm tối gió lộng, ta xông vào trại địch để cứu Giang Khoáng.
Đáng tiếc Giang Khoáng không phải chịu nhiều tra tấn, hắn mặc một chiếc áo trắng, bị giam có một mình, ngay cả đầu tóc vẫn còn tinh tươm.
Mặc dù đó không phải là một tình cảnh đau đớn như ta mong đợi nhưng khi nhìn thấy ta, đôi mắt Giang Khoáng lập tức sáng lên, thanh tiến trình công lược trên đầu hắn tăng vọt.
"Tử Tô!"
Hắn chắc không ngờ ta lại đến cứu hắn, trong tiếng gọi “Tử Tô” có lẫn cảm xúc kinh ngạc.
"Vương gia, ngài chịu cực rồi."
Ta vung kiếm cắt đứt xích cửa, giả vờ đau khổ bước tới gặp hắn, ta nhìn hắn từ trên xuống dưới với đôi mắt đẫm lệ.
Đáng ghét!
Tại sao không có vết thương nào cả?
Sao không ai tra tấn hắn vậy!
Hình như ta đến sớm quá!
Ta đang thầm thở dài rằng quá trình giải cứu quá suôn sẻ thì đột nhiên một đội quân tiến về phía ta, bao vây ta và Giang Khoáng ngay lập tức.
Ta vô thức bảo vệ Giang Khoáng ở phía sau, máu trong cơ thể ta lập tức sôi trào.
Đúng, nó phải như vậy.
Thân thể này thường xuyên bị thương, nhưng hiếm khi bị thương ở trước mặt Giang Khoáng.
Hôm nay ta muốn hắn tận mắt chứng kiến ta vì hắn mà hy sinh như thế nào——
Để bảo vệ Giang Khoáng, tám chị em của ta đã nỗ lực luyện tập hơn mười năm, cho dù có hàng trăm kẻ địch cũng không ai có thể đến gần ta.
Nhưng nghĩ đến Giang Khoáng thích những người phụ nữ mỏng manh, động tác của ta liền chậm lại, dù sao thân thể này đã chịu nhiều thương thế như vậy, bị xiên thêm hai nhát kiếm cũng không sao.
Chỉ khi ta bị thương trong lúc cố gắng giải cứu Giang Khoáng, hắn mới thấy cảm động hơn.
Ta tìm đúng vị trí và chuẩn bị đón nhát kiếm của quân địch, nhưng cơn đau không xuất hiện như ta mong đợi mà thay vào đó là một vòng tay ấm áp bao bọc lấy ta.
Đột nhiên, đầu óc ta trở nên trống rỗng.
Người ôm ta có mùi thơm mát lạnh mà ta quen thuộc, chàng ấy chính là Giang Kỳ!
Chàng thì thầm vào tai ta lời trấn an: "Tử Tô, ta tới rồi.”
Giang Kỳ chỉ dừng lại một chút, sau đó quay lại và lao vào cuộc hỗn chiến.
Ngoài nhát kiếm ban đầu, rất nhanh chàng bị đâm thêm năm hoặc sáu nhát kiếm mới.
Rõ ràng chàng biết kỹ năng của ta vượt trội hơn chàng rất nhiều, nhưng chàng vẫn đứng ra bảo vệ ta.
Hiển nhiên chàng biết ta tới cứu Giang Khoáng, nhưng chàng vẫn không chút do dự chạy về phía ta.
Vũ khí của ta tuy sắc bén nhưng lòng ta lại mềm dịu như dòng nước suối mùa xuân.
Các tỷ tỷ ơi, Tiểu Cửu của mọi người đã gặp được tình yêu đích thực rồi.
Tiểu Cửu ơi là Tiểu Cửu, ta biến thành người có não đương rồi.
Nhưng mà, ta thực sự đã phải lòng chàng ấy.
Vào thời khắc sinh tử trước mặt, ta vứt bỏ Giang Khoáng, sát cánh chiến đấu với Giang Kỳ, mở ra một đường thoát thân.
Nhưng khi chúng ta trở lại cổng thành, tất cả binh lính trấn giữ thành đều bị quân của Giang Khoáng thay thế.
Trong khoảnh khắc, vô số mũi tên bắn về phía bọn ta.
Ta và Giang Kỳ vốn đã bị thương, hiện tại đã hao tổn gần hết thể lực, mặc dù đã cố gắng hết sức để thoát khỏi mưa tên, nhưng mỗi người chúng ta khó tránh khỏi bị hai hoặc ba mũi tên bắn trúng.
Chúng ta chạy trốn về phía nam, cuối cùng dừng chân tại một ngôi miếu cũ.
Giang Kỳ bị thương nặng hơn ta nhưng chàng ấy nhất quyết muốn rút mũi tên ra và bôi thuốc cho ta trước.
Ta cảm thấy sự lạnh lẽo của đầu ngón tay chàng mỗi khi chàng chạm vào da ta nhưng trong lòng ta lại dâng lên sự ấm áp không thể tả.
"Nàng có đau không?"
Dù ta quay lưng về phía Giang Kỳ nhưng ta vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đau lòng của chàng ấy khi chàng hỏi ta câu này.
Ta chậm rãi lắc đầu: “Không đau.”
"Nhưng ta đau lòng, tim ta đau lắm. Tử Tô, khi nào nàng mới ngừng quan tâm Ngũ hoàng huynh đây?"
“Ta chưa bao giờ quan tâm đến ngài ấy, ta chỉ muốn trái tim của Hoành vương thôi… Chàng có thể coi như ta bị trúng độc, chỉ có trái tim của Hoành vương mới có thể cứu được ta.”
Giang Kỳ ở phía sau trầm mặc một lát, lúc sau chàng lại lên tiếng, chàng không giấu được sự tự giễu nói: “Nếu nàng thật sự chỉ muốn trái tim của hắn, ta liền moi tim hắn rồi đưa cho nàng, nàng sẽ yêu ta chứ?"
"?"
Cơ thể ta rung chuyển dữ dội, từng chữ của Giang Kỳ giống như một lời khai sáng dành cho ta.
Đúng, hệ thống trước đây luôn cho yêu cầu ta chiếm được trái tim của Giang Khoáng, nhưng lại không nói là lấy bằng cách nào.
Ta và các tỷ tỷ nghĩ rằng cách chiếm được trái tim hắn chính là khiến hắn yêu “Tử Tô”.
Vì vậy chúng ta đã cố gắng hết sức, thậm chí hy sinh tám mạng sống của chị em ta, không chỉ bảo vệ Giang Khoáng mà còn làm theo mọi yêu cầu của hắn.
Nhưng cuối cùng hắn chỉ coi “Tử Tô” như một lưỡi dao sắc bén trong tay.
Lúc này ta đi sâu vào hang cọp, thanh tiến độ trên đầu hắn chỉ tăng lên 59%....Có lẽ đời này Giang Khoáng sẽ không yêu ta.
Nếu hắn không yêu Tử Tô, vậy thì ta đành thử phương pháp đơn giản và thô bạo nhất, moi tim hắn.
"Nếu có ngày đó, ta sẽ tự tay lấy tim hắn."
Ta cẩn thận cân nhắc tính khả thi của kế hoạch này, nhưng Giang Kỳ chỉ coi như ta ăn nói xà lơ, chàng khẽ thở dài và không đáp lại nữa.
Nhận xét Box