Vết thương của Giang Kỳ nghiêm trọng hơn ta rất nhiều, với hơn mười vết thương lớn nhỏ, cộng với nhiễm trùng, rất nhanh chàng sốt cao rồi rơi vào hôn mê.
May mắn thay, tâm phúc của Giang Kỳ đã kịp thời tìm thấy chúng ta, nhưng ngay sau đó, người của Giang Khoáng cũng tìm đến.
Ta nhận ra kẻ dẫn đầu, hắn chính là tên đã đâm ta ba nhát đao nhân lúc ta không phòng bị vào ngày hôm đó.
Đó là em họ của Liễu Nhạc Doanh, Liễu Trường Lâm.
Ta giao Giang Kỳ đang bất tỉnh cho tâm phúc của chàng chăm sóc, rồi giơ kiếm lên đối mặt với người của Giang Khoáng.
"Tử Tô, giết hắn, nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành."
Có lẽ Liễu Trường Lâm đã quen với việc ta nghe lời Giang Khoáng răm rắp nên hắn cũng không phòng bị với ta cho lắm, thậm chí còn chĩa kiếm về phía Giang Kỳ, cười một cách thoải mái.
Với một đường kiếm, ta đã rạch đứt cổ họng hắn.
Ừ thì….. ta vốn là người thù dai.
Lúc này ta đang bị thương, nếu không nhanh chóng giải quyết , ta cũng không còn bao nhiêu thể lực để bảo vệ Giang Kỳ.
Chỉ trong một nén hương, ta đã giết chết hơn ba mươi người của Giang Khoáng, cho đến khi chỉ còn sót lại một tên.
Qua lời khai của hắn, ta biết được rằng Giang Khoáng đã đạt được thỏa thuận nào đó với Chu Sở sau khi hắn bị bắt.
Sau khi ta và Giang Kỳ bỏ trốn, Chu Sở liền treo cờ đầu hàng, Giang Khoáng oai phong khải hoàn về triều.
Giang Khoáng bẩm báo Giang Kỳ rơi xuống vực sâu, tung tích không rõ ràng.
Hắn đã lợi dụng chuyện này, phái nhiều đội quân đi tìm Giang Kỳ nhưng thực chất là tìm người rồi thủ tiêu.
Những người bọn ta gặp phải bây giờ chỉ là một trong những đội quân mà Giang Khoáng phái đi.
Vì sợ Giang Kỳ gặp nguy hiểm, ta và những thân tín của chàng đã hộ tống chàng đến sơn môn, nơi trước đây các tỷ tỷ của ta học võ.
Sư phụ tuy đã già nhưng muốn bảo vệ Giang Kỳ chu toàn cũng không khó.
Huống chi, bởi vì sư phụ đã từng cứu Giang Khoáng, người của Giang Khoáng khó có thể viện lí do để lên núi.
Sau khi dàn xếp mọi chuyện của Giang Kỳ xong, ta xuống núi tìm Giang Khoáng.
Tâm phúc của Giang Kỳ nói với ta: "Nếu vương gia tỉnh dậy, ngài chắc chắn sẽ đòi gặp Tử Tô cô nương. Cô nương tội gì mà lại xuống núi vội vàng như vậy?"
Ta quay lại nhìn Giang Kỳ, trong mắt có sự lưu luyến, nhưng ta không phải người chỉ biết nghĩ đến chuyện yêu đương.
Có lẽ đời này ta không thể an ổn ở bên cạnh và quan tâm chàng ấy nhưng kiếp sau thì sao?
Làm sao ta có thể bỏ mặc các chị em mình đoạ cõi súc sinh để làm theo những ham muốn ích kỷ của bản thân?
Giọng ta chút không nỡ nhưng ta vẫn lắc đầu nói: “Nhờ ngươi chăm sóc cho chàng ấy.”
Về phần Giang Khoáng… Đã đến lúc phải thanh toán hết nợ nần rồi.
Khi ta trở lại kinh thành, đã một tháng trôi qua từ khi Giang Khoáng khải hoàn về triều.
Cũng ngay đêm trước ngày thành hôn của hắn.
Hoành vương phủ giăng đèn kết hoa, trang trí đầy màu sắc, mọi thứ đều tràn ngập niềm vui.
Nhưng ta lại giống như một la sát, bước vào nơi vốn đã không phù hợp với ta.
Tấm vải đỏ chói thể hiện sự quan tâm của Giang Khoáng dành cho Liễu Nhạc Doanh, đồng thời cũng cười nhạo ta đã đánh giá quá cao bản thân ở trong lòng Giang Khoáng.
Kể cả tám chị em của ta, "Tử Tô" đã công lược Giang Khoáng hai mươi mốt năm, nhưng cuối cùng đó chỉ là một giấc mộng hão huyền.
Làm sao hắn có thể đối xử với ta một trăm phần trăm chân thành?
Vẫn là…moi tim hắn đi.
Về đến phủ ta không gặp Giang Khoáng, nhưng lão quản gia khi nhìn thấy ta, mắt ông đỏ hoe: "Tử Tô cô nương, cô đã về rồi..."
Khuôn mặt ông rất đau lòng, ông ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Đúng vậy, người khác có thể nhìn ra được tình cảm của Tử Tô dành cho Giang Khoáng, nhưng Giang Khoáng lại đối xử với ta rất tệ bạc.
Vì hắn không đồng ý nên ta đành tìm cách khác vậy.
Có lẽ Giang Khoáng đã nghe được tin ta về phủ, ta vừa trở về tiểu viện không bao lâu, hắn đã vội vã tới tìm ta.
Ta ngừng mài đao và nhìn Giang Khoáng bước về phía ta với thanh tiến độ là 61%.
Nếu là trước đây, ta sẽ hân hoan chào đón hắn.
Nhưng bây giờ tỉnh lại, ta không còn hy vọng gì vào hắn nữa.
Vốn là muốn kéo Giang Khoáng xuống khỏi thần đàn, cứu hắn ra khỏi bùn lầy.
Nhưng tâm tư của hắn nằm ngoài tầm với của người thường, thậm chí hắn còn không ngần ngại hợp tác với kẻ thù để bảo toàn vương vị của mình.
Nếu vẫn theo phương pháp cũ thì phải mất bao nhiêu kiếp mới vượt qua được khoảng cách từ sáu mươi mốt đến một trăm?
Thôi bỏ đi.
Ta ngừng mài đao trong tay, chậm rãi đứng dậy, đối mặt với Giang Khoáng, nhẹ nhàng cong môi: “Tử Tô tới đây để chúc mừng hôn lễ của vương gia.”
"Tử Tô, mấy ngày nay nàng đi đâu? Nàng ở cùng với Cửu đệ sao?"
Nhìn xem, vừa mở miệng đã hỏi tung tích của Giang Kỳ.
"Ta đã bảo vệ chàng ấy rất tốt."
Ta nghịch nghịch thanh đao trong tay và mỉm cười.
"Tử Tô, chiếc trâm bạch ngọc do Chu Sở cống nạp rất hợp với nàng. Cảm ơn nàng đêm hôm đó đã xông vào doanh trại địch giải cứu ta."
Cái hành động quen thuộc này…chắc là hắn muốn ta giết Giang Kỳ nhỉ?
Ta lấy con dao găm sau lưng, mỉm cười dịu dàng và chạm vào lồng ngực Giang Khoáng như mọi khi, nhẹ nhàng nói: “Nhưng ta chỉ muốn là trái tim của vương gia.”
Có lẽ bởi vì mai là ngày hắn thành hôn, Giang Khoáng mọi khi vốn chiều chuộng ta nhưng lúc này đột nhiên sắc mặt hắn tối sầm nói: “Tử Tô, ngươi lại quá phận rồi."
"Ta đã làm rất nhiều chuyện vì ngài, nhưng ngài vẫn chỉ yêu Liễu Nhạc Doanh phải không?"
Giang Khoáng tuy sống choá nhưng lại rất tốt với Liễu Nhạc Doanh.
Ví dụ như lúc này, hắn thà đánh mất cánh tay phải đắc lực của mình còn hơn nói dối rằng hắn yêu ta.
"Các chị ơi, em đã cố gắng hết sức rồi."
Ta chậm rãi rời khỏi lồng ngực Giang Khoáng, xoay người nhìn lên bầu trời, thấp giọng lẩm bẩm.
Mong các chị tha thứ cho em.
"Tử Tô, nàng có thể nói cho ta biết tung tích của Cửu đệ không?"
Nhưng lần này, Giang Khoáng còn chưa kịp nói xong, ta đã quay người lại, đâm con dao găm vào tim hắn một cách nhanh chóng và chính xác.
Thân thể Giang Khoáng run rẩy kịch liệt, lui về sau hai bước, dựa vào bàn đá, kinh ngạc nhìn ta: "Tử Tô...nàng!"
"Ta nói rồi, ta chỉ muốn trái tim của ngài."
Ta nhẹ nhàng lau vết máu vương vãi trên mặt rồi ghim con dao về phía trước một tấc.
Trước khi Giang Khoáng chết, ta ghé sát tai hắn, nhẹ giọng nói: "Tử Tô vì ngài mà đã chết tám lần rồi, đổi lại lần này ngài vì ta mà chết nhé."
Hãy chết thay cho Tiểu Cửu.
Sau khi giết Giang Khoáng, ta thành kính moi trái tim hắn ra.
Quả tim ấm nóng nằm trên tay ta.
Nhưng trên thực tế, ta vẫn cảm thấy tiếc, nếu Giang Khoáng thương xót ta dù chỉ là một chút, ta tuyệt đối sẽ không đi đến mức này.
Không tính công mười tám năm các tỷ tỷ hy sinh vì hắn, công ta ở bên hắn ba năm.
Ngoại trừ trái tim ta, mọi thứ khác ta đều trao cho hắn.
Kết quả là thanh tiến trình cũng chả tăng bao nhiêu.…
Thật là một câu chuyện hài hước.
Ta ngơ ngác đứng dưới gốc cây tử đằng, chờ phản hồi từ hệ thống.
Hệ thống này chỉ chịu trách nhiệm chuyển giao linh hồn khỏi thân thể, nó chưa từng đưa ra bất kỳ lời khuyên nào.
Thực ra ta không biết việc làm của mình là đúng hay sai.
Nhưng dù đúng hay sai, ta cũng không muốn bị Giang Khoáng lợi dụng nữa.
Nếu ta chết, Giang Khoáng nhất định phải chết trước ta.
Ta đã chờ đợi rất lâu nhưng thứ ta nhận được chỉ có truyền âm của đại tỷ.
Vốn dĩ trong căn phòng nhỏ màu đen kia, bọn ta không thể giao tiếp với thế giới bên ngoài.
Nhưng đại tỷ lại nói với ta: "Tiểu Cửu, hệ thống biết muội giết Giang Khoáng, liên tục gọi muội là đồ ngốc, sau đó liền tức giận phát nổ rồi."
Ta:"?"
Trong giọng nói của đại tỷ lộ ra vẻ vui mừng khó giấu: “Cấp trên phái người đi kiểm tra tiến trình nhiệm vụ. Bởi vì nhiệm vụ do hệ thống đưa ra không rõ ràng nên nhiệm vụ của chúng ta đã được tính là hoàn thành rồi. Bây giờ bọn tỷ chuẩn bị phi thăng lên tiên giới đây."
Cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm và cười đùa: “Sao trông tỷ vui như thể chồng tỷ đã chếc vậy”.
"Còn không phải vậy sao? Tất cả là lỗi của tỷ vì tỷ tư duy hạn hẹp. Nếu biết cách hoàn thành nhiệm vụ đơn giản như vậy, tỷ đã giết hắn trước rồi! Ôi, chất độc thấm vào ruột và thối rữa đến mức chết đi sống lại. Tỷ thật là ngu ngốc khi đi thử độc thay cho hắn! Chỉ có --- lão bát là khóc thảm nhất.”
Nghe thấy đại tỷ đột nhiên nhắc tới lão bát, ta bất đắc dĩ nhếch môi: "Tỷ giúp ta truyền đạt tấm lòng của Giang Khoáng cho lão bát nhé?"
"Tặng lão bát quả tim của Giang Khoáng, để tỷ ấy là mồi nhắm rượu chơi."
Đại tỷ nghe ta nói xong, cười không ngừng nghỉ. Mãi lúc lâu sau tỷ ấy nghiêm túc nói với ta: “Nhưng bây giờ hệ thống không còn nữa, không ai tới đón muội, nếu muội muốn quay lại thì cách dễ nhất là tự sát."
"Vậy là muội có thể sống ở đây đến cuối đời à?”
"Đúng vậy."
Ô mai gót! Giang Kỳ, ta tới gặp chàng đây.
Sau khi rời khỏi phủ Hoành vương, ta lập tức chạy về sơn môn, nửa đường lại gặp Giang Kỳ, chàng ấy cũng đi tìm ta.
Ta phi thân lao vào lòng ngực chàng.
"Tử Tô..."
Giang Kỳ không ngờ ta nhiệt tình như vậy, có chút đắc ý nói: "Nàng yêu ta, nàng yêu ta phải không?"
"Vâng vâng!"
Ta không còn vướng bận gì nữa, có thể yêu đương thoải mái.
Ta đã mơ ước người trước mặt rất lâu rồi!
Giang Kỳ áp đầu vào trán ta, gõ nhẹ vào chóp mũi ta và nói: “Nàng đã chiếm được trái tim của Ngũ hoàng huynh rồi phải không?”
Chàng ấy nói không sai, ta nghĩ rằng chàng đã đoán được phần lớn sự tình.
Ta hơi đỏ mặt hỏi chàng: “Chàng nói sẽ cưới ta, chuyện đó còn tính không?”
Giang Kỳ không trả lời mà chỉ cúi đầu hôn môi ta, chàng dùng cả cuộc đời để đáp trả câu hỏi của ta.
27 Phiên ngoại
Sau khi nói rõ tình cảm với ta, Giang Kỳ không đưa ta về cung mà chàng chọn thay tên đổi họ, cùng ta nắm tay đi du ngoạn khắp thế gian này.
Ta từng nói với chàng rằng ta chỉ muốn là một đôi tình lữ bình phàm với Giang Khoáng, và chàng nghiêm túc thực hiện điều đó.
Trong năm mươi năm tiếp theo, chàng đưa ta đi khắp núi non, du ngoạn từng danh lam thắng cảnh, ngắm nhìn những dòng sông xanh mát, những vùng đất tươi đẹp và mỗi lần như thế chàng đều thì thầm nói yêu ta.
Dù không có con nhưng đôi ta thực sự hạnh phúc.
Sau sinh thần lần thứ bảy mươi của Giang Kỳ, sức khỏe của chàng ngày càng xấu đi. Mặc dù châm cứu và dùng thuốc liên tục nhưng bệnh tình chàng vẫn không chuyển biến tốt.
Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, chàng nắm tay ta, nhẹ giọng thì thầm: “Ta biết nàng đến đây để công lược Giang Khoáng, bởi vì ta đến đây để công lược nàng.”
Ta:"?"
“Ta biết nàng ra tay tàn nhẫn với Giang Khoáng, ta sợ nếu nàng biết ta cũng đến đây để công lược nàng, nàng sẽ không tin tình cảm thật sự của ta. Cho nên năm mươi năm qua, ta cũng không dám nói cho nàng biết.”
"Cho dù không có nhiệm vụ, ta vẫn sẽ yêu nàng, Tiểu Cửu.”
"Chàng biết ta là Tiểu Cửu ư?"
“Đương nhiên, người duy nhất mà ta yêu chính là nàng, người đã đảm nhận cuộc đời Tử Tô kể từ khi cô ấy mười tám tuổi. Thật ra ta có thể rời khỏi thế giới này từ lâu, nhưng ta luyến tiếc nàng."
"Đi đi Tiểu Cửu, tương lai nàng phi thăng xong thì nhớ đến tìm ta, mã số của ta là 12338. Nhớ kỹ, tới tìm ta."
Giang Kỳ nói xong, tay buông thõng xuống, chàng trút hơi thở cuối cùng.
Ta ở bên cạnh chàng cười thật to.
Một hồi sinh ly tử biệt cũng chỉ như vậy thôi, không có buồn đau, chỉ còn nỗi mong chờ và niềm vui đoàn tụ.
Ta lấy ra một ngàn lượng bạc mà ta và Giang Kỳ có, nhờ sư phó xây dựng một ngôi mộ cho chúng ta trên Hoa Sơn, đồng thời phong ấn thi thể của Giang Kỳ và ta trong cùng một phòng.
Ta mặc quần áo, nằm trên giường, ngủ cùng chỗ với Giang Kỳ, sau đó lấy dao nhẹ nhàng cứa vào cổ tay, để máu chảy thành dòng.
*Đùng đoàng*
Âm thanh giống như tiếng pháo khi Giang Kỳ đến đón dâu.
Giang Kỳ, sau khi chúng ta gặp lại, hãy sinh một đám nhóc nhé.
Hãy sinh ra... chín chín tám mươi mốt đứa đi.
Toàn văn hoàn
Nhận xét Box