Đêm trước ngày thành hôn của Giang Khoáng, ta ngồi trong viện mài đao.
Hắn ta đúng là tự đâm đầu vào đường chết.
Dưới ánh trăng sáng, Giang Khoáng đích thân cài chiếc trâm bạch ngọc lên đầu ta. Hắn nói ta đã vất vả rồi, đây là lời cảm ơn của hắn dành cho ta.
Cũng giống như lần trước, ta mỉm cười xoa lồng ngực hắn, nhẹ nhàng nói: “Nhưng tất cả những gì ta muốn, là trái tim ngài.”
Hơi thở của Giang Khoáng đột nhiên chậm lại, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn: "Tử Tô, ngươi lại quá phận rồi."
Từ "lại" rất đặc biệt.
Đúng! Ta chưa bao giờ tuân theo những quy củ với Giang Khoáng. Nhưng hắn cần ta, nên hắn cũng chẳng thể làm gì khác.
Chẳng hạn như tối nay, hắn đang bận chuẩn bị làm tân lang, nhưng hắn cũng dành ít thời gian đến đây xoa dịu cảm xúc của ta.
Hắn biết cách lợi dụng ta nhất, thỉnh thoảng hắn sẽ cho ta kẹo ngọt, ép ta giao phó một nửa tính mạng cho hắn.
Ta là thanh kiếm sắc bén nhất và con chó trung thành nhất của Giang Khoáng.
Nhưng hôm nay, thanh kiếm này sẽ chĩa về phía hắn.
Tử Tô có chín mạng, ta chính là sinh mạng cuối cùng.
Khi ta nhậm chức, nghi thức chuyển giao giữa ta lão bát rất bi thảm.
Tỷ ấy thất bại trong việc ám sát tam hoàng huynh của Giang Khoáng, bị tra tấn nửa tháng để lấy lời khai, trên người không có một miếng thịt nào lành lặn, cuối cùng tỷ bị quấn trong một tấm chiếu rơm và ném vào một bãi tha ma.
Khi ta tỉnh dậy từ bãi tha ma, xung quanh tràn ngập mùi hôi thối của xác chết đang phân hủy, thậm chí còn có một, hai con giòi rơi vào người ta.
Sinh vật sống ở nơi khỉ ho cò gáy này có ta và một vài con quạ trên cành cây.
Ta đẩy thi thể mới được ném vào hố sang một bên, gian nan bò ra khỏi đáy hố, mang theo niềm hy vọng của tám chị em, ta bò về phía phủ của Giang Khoáng.
Đã hai mươi mốt năm kể từ khi ta đến thế giới này. Từ khi Tử Tô được sinh ra, ta đã ngồi trong căn phòng tối nhỏ cùng với các chị em của mình.
Bọn ta cùng nhau bẻ hạt dưa, kể về kiếp trước và theo dõi cuộc phiêu lưu của đại tỷ với thân phận của Tử Tô ở bên ngoài.
Trong chuyến đi này, nhiệm vụ công lược của chín người chúng ta là chiếm được trái tim của Giang Khoáng, chỉ cần một người trong chúng ta công lược thành công thì tất cả có thể cùng hưởng thành quả chiến thắng và phi thăng tiên giới.
Theo thứ tự rút thăm, ta là Tiểu Cửu.
Hôm đó ta xấu hổ cúi đầu với các tỷ tỷ và nói: “Chuẩn bị nằm thắng* thôi các chị em ơi.”
(Nằm không hưởng lộc)
Ta chưa bao giờ nghĩ…
Đại tỷ thử thuốc độc cho Giang Khoáng lúc nàng mới 8 tuổi và nàng đã anh dũng hy sinh.
Khi Tử Tô mười tuổi, nhị tỷ đã thay Giang Khoáng chặn mũi tên và nàng cũng hẹo.
Tam tỷ thì hay rồi, vừa xuyên qua liền bị vẻ đẹp của Giang Khoáng làm mù mắt mà chếc.
…Cho nên rất nhanh, khi Tử Tô chỉ mới mười tám tuổi đã đến lượt ta, Tiểu Cửu phải ra tay.
Và đây cũng là cơ hội cuối cùng cho chín chị em chúng ta.
Nếu không tất cả sẽ đọa vào cõi súc sinh.
Đừng sợ! Trong thoại bản, kẻ mạnh luôn là người lên sân khấu vào giây phút cuối cùng.
Ta thực sự không hiểu chuyện gì đã xảy ra với tám người chị em của ta, những người này chỉ có bộ não yêu đương và sẵn sàng hy sinh vì Giang Khoáng.
Họ cho rằng chỉ cần trả giá đủ nhiều, Giang Khoáng sẽ yêu họ.
Hừ, ngây thơ!
Ta và lão bát thân nhau nhất và có nhiều chuyện để nói nhất.
Ta đặc biệt nhớ rằng trước khi tỷ ấy ra trận, ta đã nhiều lần nhắc nhở tỷ ấy: “Đừng yêu Giang Khoáng, nếu không tỷ sẽ gặp bất hạnh.”
Tỷ ấy không nói nên lời trước lời cảnh báo của ta: "Tiểu Cửu, tỷ không phải là loại người quan tâm đến đàn ông, vậy nên muội đừng lo lắng!"
Lão bát công lược Giang Khoáng trong hai năm, từng bước nâng độ hảo cảm của Giang Khoáng lên sáu mươi.
Nhưng sau đó, Liễu Nhạc Doanh xuất hiện.
Giang Khoáng đã yêu nàng ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, và thanh tiến trình của lão bát bị xóa ngay lập tức.
Dù vậy, khi lão bát bị tra tấn bức cung, tỷ ấy thà chịu đủ loại nhục nhã, cũng không khai tên Giang Khoáng, tỷ ấy đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ.
Quá hồ đồ!
Tuy nói số phận của chín người chúng ta có mối liên hệ với nhau, lão bát dù có chết cũng không bị hồn phi phách tán nhưng tỷ ấy vẫn phải một mình gánh chịu mọi đau đớn.
Trước khi nhậm chức, ta kề vai với lão bát, trong mắt tỷ hiện lên sự đau đớn trước những thăng trầm của cuộc đời, tỷ nói với ta rằng: "Tiểu Cửu, muội nhất định phải giúp Giang Khoáng lên làm hoàng đế."
Ta:"?"
Chúng ta tới công lược Giang Khoáng, sao lại bị Giang Khoáng công lược ngược lại rồi?
Tỉnh táo lại đi chị ơi!
Sau khi đổi vị trí với lão bát, ta thấy rất khó chịu, vừa mở mắt ra đã cảm thấy đau đớn tột cùng, các khớp xương của ta gãy rời từng tấc một.
Và đây đều là biểu hiện tình yêu của lão bát dành cho Giang Khoáng.
Não yêu đương thực sự có hại cho con người.
Khi ta lết tấm thân đau nhức trở về vương phủ của Giang Khoáng, đúng lúc hắn đang tổ chức sinh nhật cho Liễu Nhạc Doanh, Giang Khoáng đã thả đầy một hồ đèn hoa đăng và ước nguyện cùng nàng ta.
Trước kia, các tỷ muội của ta đi làm nhiệm vụ về sẽ yên lặng trở về tiểu viện dưỡng thương một mình, chờ Giang Khoáng thỉnh thoảng nhớ đến và rủ lòng thương xót bọn họ.
Nhưng ta thì khác, ta bước thẳng đến chỗ hắn và nói: "Vương gia."
Khi đó, Giang Khoáng đang cầm chiếc đèn hoa đăng Liễu Nhạc Doanh đưa cho, chuẩn bị thả vào ao sen.
Nghe được tiếng gọi của ta, tay cầm đèn của Giang Khoáng đột nhiên dừng lại, đèn hoa cũng rơi xuống nước.
"Tử Tô!"
"A!"
Giang Khoáng và Liễu Nhạc Doanh đồng thời lên tiếng, Giang Khoáng không thể giấu được sự vui mừng trong giọng nói, trong khi Liễu Nhạc Doanh giống như gặp phải lệ quỷ, nàng ta nhào vào lòng ngực Giang Khoáng.
Bây giờ, người ta đầy máu và vẫn còn mùi tử thi nồng nặc, ta trông giống như một la sát bò ra từ địa ngục .
Đúng rồi, ta vốn dĩ bò ra từ một bãi tha ma mà.
“Tử Tô mất tích đã nhiều ngày, vương gia hẳn là rất lo lắng, thậm chí còn thả hoa đăng đầy một hồ để cầu nguyện cho ta.”
Ta mỉm cười đến gần Giang Khoáng, lời nói đầy mỉa mai.
Giang Khoáng theo bản năng ôm lấy Liễu Nhạc Doanh lùi về sau một bước, cau mày nhìn ta, trong mắt không còn vẻ vui mừng nữa, "Ngươi trở về là tốt rồi, mau đi về tiểu viện chữa lành vết thương đi."
"Tử Tô chật vật dùng hết sức bình sinh mới trở về vương phủ, đến nơi này thì đã kiệt sức, xin vương gia đỡ Tử Tô quay về tiểu viện."
Giang Khoáng vẫn ôm lấy Liễu Nhạc Doanh, lớn tiếng gọi ám vệ ẩn nấp trong bóng tối: “Thập Thất, đỡ Tử Tô trở về viện.”
“Vương gia, ngài không muốn biết chuyện gì đã xảy ra với ta trong những ngày ta bị bắt sao?”
Thông qua ánh đèn dầu chập chờn, ta thấy sắc mặt Giang Khoáng rốt cuộc cũng giãn ra một chút, hắn chậm rãi buông Liễu Nhạc Doanh ra, nói nhỏ vào tai nàng ta rồi đi về phía ta: "Đi thôi."
Sau khi trở về tiểu viện, ta cũng không vòng vo nữa, trực tiếp nói với Giang Khoáng: “Nửa tháng qua, ta chỉ có một suy nghĩ, chính là ta yêu vương gia, dù sống hay chết ta cũng sẽ không phản bội vương gia."
"Tử Tô, ngươi lại quá phận rồi."
Giang Khoáng dường như không chú ý đến những gì ta nói, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh lùng.
Hắn gạt tay ta ra, lạnh lùng nói: “Ngươi trước giờ luôn giữ đúng bổn phận của mình. Ta không muốn nghe những lời tương tự lần thứ hai.”
Hay cho câu trước giờ ta luôn làm tốt bổn phận của mình.
Tám tỷ tỷ của ta công lược Giang Khoáng nhiều năm như vậy, nhưng không ai dám mở miệng phản bác, theo thời gian, Giang Khoáng liền nghĩ hắn là chủ còn bọn ta là tôi tớ.
Rõ ràng ngay từ đầu Giang Khoáng để “ta” sống trong phủ với tư cách là ân nhân của hắn.
"Vương gia chỉ thấy ta thực hiện bổn phận, chứ chưa bao giờ thấy ta liều mạng vì ngài."
Khi thốt ra những lời này, lòng ta cảm thấy lạnh lẽo.
Ta nói như vậy là để không chỉ để nhắc nhở Giang Khoáng, mà cũng là để nói lời bất bình thay cho những người chị em của ta.
Ta bước lại gần Giang Khoáng và kể ra tất cả những hy sinh mà tám chị em ta đã liều mạng vì hắn.
Hôm nay, hãy để ta trở thành người phát ngôn mạnh mẽ nhất của họ——
"Từ nhỏ ngài đã lang thang bên ngoài, là sư phụ cứu ngài về sơn môn, giúp ngài tìm cha mẹ ruột. Trước khi vào cung, ngài cảm thấy lo lắng liền yêu cầu ta trở về cung với ngài... Vương gia, ta thật sự không biết từ khi nào quan hệ giữa ta và ngài lại thành chủ tớ?"
"Hoàng cung là nơi tàn độc nhất, ta vì ngài mà uống thuốc độc, thay ngài chắn tên, thậm chí vì ngài mà ta đã sát hại không biết bao nhiêu người. Những vết thương chằng chịt trên người ta còn không phải vì ngài sao?"
“Ta bị nhốt ở nơi kia rất nhiều ngày, vốn tưởng rằng vương gia sẽ lo lắng cho ta, nhưng ngài lại ôm mỹ nữ trong lòng, ta thấy rất buồn. Vương gia, mặc dù Tử Tô toàn thân bị thương nhưng nơi đau nhất chính là trái tim, lòng ta như thế nào chẳng lẽ vương gia không rõ sao?"
Như đang mắng một kẻ vô tâm, ta kể lại từng việc mà ta đã làm vì Giang Khoáng. Tuy hắn là hoàng tử nhưng lại là người yếu đuối nhất trong số các hoàng tử, nếu không có tám chị em ta giúp đỡ thì làm sao hắn có thể có được như ngày hôm nay?
Nhưng bây giờ, hắn lại coi bản thân là chủ nhân của ta?
Hắn nghĩ hắn là ai chứ?
Một vở kịch động lòng người, trước tiên diễn viên phải biết cách hòa mình vào vai diễn.
Nói xong những lời này, trên má ta đã rưng rưng những giọt nước mắt trong suốt, khung cảnh này phản chiếu trong mắt Giang Khoáng khiến ta trông cực kì đáng thương.
Giang Khoáng thở dài, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta rồi nói: “Sao ta có thể không quan tâm đến nàng chứ, nhưng ta biết nàng có thể giải quyết được. Không phải nàng đã trải qua rất nhiều nguy hiểm nhưng vẫn bình an vô sự sao?”
"Tử Tô, chúng ta lớn lên cùng nhau, sao ta có thể không quan tâm đến nàng chứ?”
Trước đây lão bát đã nâng thanh tiến độ công lược lên đến 60%, điều này cho thấy Giang Khoáng không hoàn toàn vô tình với “ta”.
Chỉ là tình yêu này giống như việc chèo thuyền ngược dòng, nếu không tiến về phía trước thì sẽ bị đẩy lùi về điểm ban đầu.
"Vương gia, Tử Tô không phải làm bằng sắt đá, trải qua nhiều lần nguy hiểm như vậy, cho dù không chết thì cơ thể cũng sẽ hao mòn theo thời gian."
"Điều Tử Tô mong muốn trước giờ không phải là lời khen ngợi và tín nhiệm của ngài, mà là lòng thương tiếc của ngài. Vương gia, ngài có hiểu không?"
Ta nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực của Giang Khoáng, "Vương gia, thứ Tử Tô muốn là trái tim của ngài."
Trẻ con biết quấy khóc thì sẽ được kẹo, ta tính toán một hồi, Giang Khoáng quả thực để ý ta hơn trước.
Bất cứ khi nào hắn muốn ta làm điều gì đó cho hắn thì hắn sẽ đối tốt với ta.
Ví dụ, hắn biết ta thích đồ thủ công nên hắn đã tự mình tìm hiểu và làm vài món đồ cho ta.
Sau đó, hắn yêu cầu ta loại trừ Tả Thừa, người chống đối với hắn trong triều đình.
Hoặc là vào ngày sinh nhật của ta, hắn sẽ đưa ta leo núi để thắp đèn Khổng Minh, rồi thâm tình nói với ta: “Tử Tô, ta ước rằng nàng sẽ mãi mãi bình an."
Sau đó, hắn yêu cầu ta trả lễ bằng đầu của tướng quân.
Một ví dụ khác, mặc dù hắn vẫn mắng ta quá phận nhưng hắn ít tiếp xúc với Liễu Nhạc Doanh trước mặt ta hơn.
Sau đó, hắn đề nghị ta trở thành nữ nhân của Ninh vương, làm nội ứng cho hắn…
Có thể nói, Ninh Vương đẹp mắt hơn Giang Khoáng rất nhiều, dáng vẻ thanh nhã tựa như Phan An, trong lòng ta đánh giá cao Ninh Vương.
Nhiệm vụ công lược Ninh Vương Giang Kỳ cũng không dễ hơn việc công lược tên cặn bã Giang Khoáng là bao! Nhưng ít ra Ninh Vương vẫn đỡ hơn Giang Khoáng nhiều, vậy nên ta đồng ý đi!
Nhiệm vụ công lược chỉ yêu cầu ta chiếm được trái tim của Giang Khoáng, chứ không yêu cầu ta một lòng một dạ với hắn.
Nói không chừng, khi đó Giang Khoáng sẽ ghen đỏ mắt và cuối cùng hắn sẽ nhận ra tình cảm thật của mình!
Nhận xét Box