Để thuận tiện cho công việc, Giang Khoáng đã mua cho ta rất nhiều mặt nạ da người để ta thay đổi khuôn mặt mỗi khi đi làm nhiệm vụ.
Có thể nói xung quanh Giang Khoáng có hàng ngàn người. Và hàng ngàn người này cũng chính là ta.
Nhưng khi đến gần Giang Kỳ, ta chọn cách lột bỏ mặt nạ và yêu chàng bằng con người chân thật nhất của Tử Tô.
Bạn đầu Giang Khoáng từ chối, vì vậy ta nắm lấy tay hắn sờ lên má mình, nhẹ giọng nói: “Ta đeo mặt nạ đã lâu rồi vương gia, có lẽ ngài đã quên rằng ta cũng có một khuôn mặt xinh đẹp. Nếu không dùng gương mặt này tiếp cận Ninh vương, làm sao ta có thể khiến hắn toàn toàn tâm toàn ý với ta chứ? Hay là vì vương gia không nỡ để Tử Tô đi?"
Ánh mắt Giang Khoáng mờ mịt không rõ ràng, hắn im lặng, sau đó nắm lấy tay ta dặn dò: "Việc gì cũng phải cẩn thận, đừng liều lĩnh, ta chờ tin tốt của nàng."
Ta nhìn thấy thanh tiến độ hảo cảm phía trên đầu Giang Khoáng đột nhiên tăng lên, sau đó từ từ quay về mức 59%, ta tức giận nghiến răng nghiến lợi!
Ngài có thể bớt sống choá một chút được không, Giang Khoáng?
Ta vì Giang Khoáng mà vất vả suốt một năm, cuối cùng cũng có ngày ta được sống thảnh thơi.
Giang Kỳ là cửu đệ của Giang Khoáng, chàng vừa có tài văn chương vừa có tài quân sự, là người duy nhất trong hoàng thất có thể đối đầu với Giang Khoáng.
Vốn dĩ ta định biên soạn một câu chuyện mỹ nhân cứu anh hùng. Nhưng nói trước thì bước không qua, thay vào đó ta lại được Giang Kỳ cứu.
Tên khốn Giang Khoáng đã thay đổi cốt truyện thành một màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Mẹ kiếp, ai muốn được cứu chứ!
Ai mà ngờ được lúc ta chủ quan quay lưng lại với người đồng đội thân tín nhất của mình để rồi bị một dao đâm vào thắt lưng.
Rồi sau đó…
Khoảnh khắc ta đang bàng hoàng thì lại bị đâm thêm hai ba nhát, cuối cùng ta ngã vào trong ngực Giang Kỳ.
Súyt nữa thì tám chị em ta rơi vào cõi súc sinh.
Đúng như Giang Khoáng nghĩ, Giang Kỳ đưa ta về phủ của chàng.
Nhưng khi ta tỉnh dậy, ta thấy khói thuốc và kim châm tràn ngập căn phòng, nhưng lại không thấy Giang Kỳ đâu cả.
Nha hoàn bên cạnh thấy ta tỉnh lại liền vui mừng nói chuyện: “Cô nương cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”
Ta giả vờ bối rối: “Ta đang ở đâu đây?”
"Nơi này là Ninh Vương phủ. Cô nương ta bảo này, cô cũng thật là, đao kiếm không có mắt đâu, cô….khi không ai lại đâm đầu về phía thanh kiếm như vậy...."
Từ ẩn ý trong lời nói của nha hoàn kia, ta dường như nghe thấy cô ấy nói: "Thật là một người ngu ngốc!"
"Ta……Vương gia của cô đâu? Ta muốn đích thân cảm ơn chàng."
“Không cần phải nói cảm ơn đâu, nếu như cô nương có lòng thì trả tiền mua những dược liệu này là được. Vương gia nhà ta thật đáng thương, ngài đã bị phạt nửa năm bổng lộc rồi. Để cứu cô nương, ngài còn phái người đi tìm nhân sâm ngàn năm nữa, nếu cô không tỉnh lại thì đúng là…."
Ơ kìa….theo kịch bản thì ít nhất cũng phải cho ta nói lời cảm ơn….hay là để ta lấy thân báo đáp cũng được.
Ta nằng nặc đòi đi tìm vương gia để cảm ơn, nha hoàn muốn ngăn cản cũng không được.
Cuối cùng, ta tìm thấy Giang Kỳ đang múa kiếm bên cạnh hòn non bộ.
"Mấy ngày trước cảm ơn ngài đã cứu ta. Thân ái, ta muốn bày tỏ lòng biết ơn."
Nhờ "ơn" của Giang Khoáng, ta không thể thực hiện màn mỹ nhân cứu anh hùng vì vậy ta không còn cách nào khác ngoài tiếp tục diễn theo kịch bản mỹ nhân dùng thân báo đáp.
"Nếu cô nương đã khoẻ thì mời xuất phủ."
Giang Kỳ không thèm nhìn ta, chỉ lạnh lùng đáp lại.
“Nghe nói vương gia vì chữa bệnh cho tiểu nữ mà đã hao công tìm kiếm nhân sâm ngàn năm. Tiểu nữ còn chưa báo ân, sao có thể rời đi như vậy?”
Tuy nhiên, ta chưa kịp nói xong thì Giang Kỳ đã kề kiếm vào cổ ta, lạnh lùng hỏi ta: “Người của Ngũ hoàng huynh?”
Ta biết Giang Kỳ là mẫu người của ta nhưng không ngờ nhịp tim của ta lại đập nhanh như vậy.
Trong mắt Giang Kỳ tràn đầy vẻ lạnh lùng, thanh kiếm kề trên cổ ta càng lạnh hơn, nhưng tim ta vô cớ đập nhanh, hai bên má lập tức đỏ ửng.
Nam nhân này vừa thông minh lại đẹp trai quá!
"Có lẽ chỉ là giây phút bất chợt nhưng bây giờ ta chỉ muốn trở thành người của vương gia."
Ta nhẹ nhàng dùng tay đẩy thanh kiếm của Giang Kỳ ra và nở một nụ cười rạng rỡ với chàng.
Tranh luận trước mặt một người thông minh như chàng cũng giống như dùng một sợi tóc để thử lửa.
Giang Khoáng có chết hay không ta mặc kệ, chỉ cần ta còn sống là được.
Lần này đến lượt Giang Kỳ sửng sốt.
"Ngươi nói cái gì?"
"Hoành vương Giang Khoáng muốn ta tiếp cận ngài, hắn muốn mượn tay ta loại bỏ người cạnh tranh ngai vị."
Giang Kỳ càng thêm khó hiểu: "Vậy sao giờ ngươi lại đổi ý?"
"Ta vì Hoành vương vào sinh ra tử mấy năm, nhưng hắn chưa từng cho ta một củ nhân sâm. Hôm nay ta gặp vương gia, ta thật sự cảm thấy ta gặp ngài muộn quá, chuyện ta muốn báo ân không phải là một lời nói dối."
"Báo ân? Ngươi có thể làm gì cho ta?"
Có lẽ ta đầu hàng quá nhanh, Giang Kỳ không tin ta.
Nói cách khác, chàng không tin vào khả năng của ta.
Nhưng không sao, ta có thể chứng minh cho chàng thấy.
“Những vụ án triều đình không điều tra ra được đều là do ta làm đó."
"?"
“Giết đám tham quan đó rất dễ, bọn họ mục nát từ bên trong rồi, chỉ là máu họ đổ ra vẫn là màu đỏ tươi. Ta tốn chút sức lực là có thể giết được một vị tướng, hôm đó ta hơi bất cẩn, bị cây kích của hắn đâm trúng. Không lâu sau khi vết thương của ta vừa khỏi, Hoành vương liền sai ta tiếp cận ngài.”
Chậc chậc, Giang Khoáng à ngươi đúng là sống chó thật!
Đề phòng Giang Kỳ không tin, ta cởi áo ngoài, kéo yếm xuống, để lộ vết sẹo đỏ trên vai phải.
Và đây không phải là vết sẹo duy nhất trên cơ thể ta.
Thông minh như Giang Kỳ, chàng ắt sẽ nhìn ra, một người chằng chịt vết sẹo như vậy, chắc chắn không phải là một người thường.
Giang Kỳ cho phép ta ở lại phủ, nha hoàn ta gặp hôm ta tỉnh lại cũng được phân phó ở lại chăm sóc ta.
Nha hoàn hầu hạ ta tên là Vũ Thư. Nàng thấy nhìn thấy Giang Kỳ không những không yêu cầu ta trả tiền thuốc và tiền phí châm cứu mà còn tiếp tục gửi đồ bổ đến viện, nàng tặng ta một ngón tay cái khen ngợi: “Cô nương chính là người đầu tiên được vương gia nhà ta đối xử chu đáo như vậy."
Cảm ơn, ta rất hạnh phúc.
Những người ta giết đều là những kẻ xảo trá và độc ác, đặc biệt là Hữu tướng quân đã vu oan cho ngoại tổ phụ của Giang Kỳ là người bất trung, khiến ông bị lưu đày ở tuổi sáu mươi, cuối cùng chết ở nơi đất khách quê người.
Mặc dù ta đã giết những tham quan đó vì Giang Khoáng, nhưng ta cũng đã vô tình tiêu diệt kẻ thù của Giang Kỳ.
Giang Khoáng, tên khốn này đã đặt cược đúng một lần!
Giang Kỳ nói với ta rằng từ lâu chàng đã muốn kết bạn với người hùng bí ẩn ra ray trừ hại vì dân, nhưng không ngờ người đó là ta, một nữ tử xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Chàng than thở về những vết sẹo khắp cơ thể ta và cố gắng tìm ra loại thuốc xóa sẹo tốt nhất để bôi cho ta.
Ở cùng Giang Kỳ càng lâu, ta càng cảm thấy Giang Khoáng như cái bép, lại càng thấy tội cho tám chị em của mình.
Công lược ngần ấy năm, ánh mắt bọn họ chỉ quanh quẩn bên Giang Khoáng, lại không thấy được thế giới mỹ lệ này, thật sự là đáng tiếc.
Giang Kỳ rất ngưỡng mộ ta, chàng đối xử với ta như một vị khách quý, rất ân cần và chu đáo.
Giang Khoáng yêu thích kiểu người phụ nữ liễu yếu đào tơ như Liễu Nhạc Doanh, ta tưởng rằng tất cả đàn ông trên thế giới đều thích như vậy.
Thiếu chút nữa ta đã trở thành các xác thứ chín bị quấn trong chiếu rơm.
Haizzz, mỗi ngày ta lại thấy chán ghét Giang Khoáng thêm một chút.
Rốt cuộc, tám chị em của ta coi trọng hắn ở điểm nào nhỉ?
Trong khi chờ vết thương hồi phục, thỉnh thoảng ta lại chỉ điểm một vài kĩ thuật kiếm thuật cho Giang Kỳ.
Sau khi hoàn toàn hồi phục, ta cùng Giang Kỳ luyện kiếm bên hòn non bộ, ta đích thân dạy chàng bộ kiếm pháp uyên ương mà lão bát từng muốn luyện tập với Giang Khoáng nhưng không thành.
Lão bát có công luyện tập, nhưng bây giờ bộ kiếm pháp này lại thuộc về ta và Giang Kỳ.
Sau khi luyện tập kiếm pháp uyên ương, mối quan hệ của ta và Giang Kỳ đã được cải thiện rất nhiều.
Mọi thứ đều mang trong mình một vẻ đẹp mơ hồ không nói nên lời.
Sau một thời gian, Giang Khoáng cuối cùng nhớ đến ta.
Giang Khoáng hẹn gặp mặt ta, vừa nhìn thấy ta, hắn đã bật chế độ ấm áp và quan tâm: "Tử Tô, nàng có khỏe không?"
“Nhờ Ninh Vương tận tâm chăm sóc, ta đã khoẻ hơn rồi.”
Vẻ mặt ta thờ ơ, nhưng Giang Khoáng lại lộ ra chút vui mừng: "Ta nói rồi, Cửu đệ là người có lòng nhân ái nhất. Tử Tô, trời sinh nàng có dung mạo mĩ miều, hắn sẽ chăm sóc nàng thật tốt."
"Vẫn là vương gia nhìn xa trông rộng, Tử Tô cảm tạ vương gia thủ hạ lưu tình chỉ đâm ta ba đao."
Trước đây các tỷ tỷ luôn tự mình dưỡng thương và chưa bao giờ buông lời oán giận trước mặt Giang Khoáng.
Nhưng ta thì khác, ta muốn lôi tất cả mọi chuyện Giang Khoáng đã làm với ta và bày ra trước mặt hắn.
"Ta không báo trước cho nàng vì sợ cảnh tượng không đủ chân thực. Nhưng Tử Tô, ta chỉ bảo Trường Lâm đâm nàng một nhát, bình thường nàng là người phản ứng nhanh nhẹn, nhưng sao lúc đó nàng lại không ngã xuống?"
Ha?
Trách ta phản ứng chậm?!
"Ta có thể vì ngài mà nhận lấy thương tích đầy mình nhưng ít nhất con dao đâm ta, không phải đến từ phía ngài."
"Tử Tô...."
Sau khi nghe lời buộc tội của ta, Giang Khoáng cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt đau khổ, nhưng không nhiều lắm.
Dù hắn có giả vờ thâm tình thế nào thì thanh tiến trình trên đầu hắn cũng chỉ tăng lên một ít.
Và trong thời gian ta rời đi, nó dần dần hạ xuống mức 39%…
Thật là, hắn có biết ta phải vất vả thế nào mới khiến độ hảo cảm tăng lên một ít không!"
"Vương gia, ngài thật sự bằng lòng để ta làm người phụ nữ của Ninh vương sao?"
Ta hỏi trái tim Giang Khoáng liệu có rung động vì ta không nhưng thứ hắn quan tâm trước giờ chỉ có quyền lực.
Hắn vỗ vai ta tỏ vẻ tin tưởng: "Ta tin nàng sẽ không phản bội ta”.
Nếu là tám chị em của ta thì có lẽ họ sẽ chọn âm thầm chịu đựng.
Nhưng ta chợt nảy ra ý định kéo hắn xuống vực thẳm.
Nếu đưa hắn lên cao không thể khiến hắn yêu ta, vậy thì tốt hơn hết là ép hắn vào tình thế tuyệt vọng.
Không nếm trải cảm giác mất đi tất cả, làm sao có thể dạy cho hắn biết rằng ta quan trọng với hắn như thế nào.
Sau mùa thu, các nước láng giềng Đại Ngụy và Chu Sở đồng loạt dẫn quân xâm lược.
Bởi vì Hữu tướng vừa mới qua đời, hoàng đế vẫn chưa quyết định ai sẽ đảm nhận vai trò chủ soái nên chỉ yêu cầu Giang Khoáng và Giang Kỳ mỗi người dẫn một đội quân 10 vạn người đi chiến đấu chống lại kẻ thù.
Ý tứ rất rõ ràng, ai đánh lui trước kẻ địch sẽ có nhiều khả năng trở thành hoàng đế tương lai.
Nói ra buồn cười, nhưng vào thời điểm này, Giang Khoáng lại đến tìm ta.
Hắn nói với ta: "Cửu đệ nhất định sẽ để nàng ở lại phủ, ta sẽ hoãn chuyến khởi binh của mình lại nửa ngày để đợi nàng."
Ta vừa oán hắn vừa mỉm cười với hắn: “Tử Tô thật may mắn vì đã làm tròn nhiệm vụ của mình. Hiện tại Ninh vương đang dựa dẫm rất nhiều vào ta và yêu cầu ta đi cùng đội quân trong cuộc chiến lần này."
"Tử Tô, nàng đang trách ta sao?"
Ta cau mày lắc đầu: “Tử Tô đang cố gắng hết sức để giúp đỡ vương gia.”
"Vậy nàng xuất phát cùng ta nhé."
Ta thầm cười nhạo Giang Khoáng chật vật không thể tiến về phía trước khi không có ta, nhưng ta chỉ giả vờ thờ ơ và nói: "Tử Tô chúc vương gia chinh chiến thành công."
Sau đó, không đợi Giang Khoáng thuyết phục lần nữa, ta quay người sải bước rời đi.
Chỉ khi mất đi mới học được cách trân trọng, phải không?
Hơn nữa, ta nhất định sẽ giúp đỡ Giang Kỳ trong trận chiến này.
Cứ chờ mà khóc đi, Giang Khoáng.
Mặc dù hiện tại chỉ có ta là người điều khiển cơ thể này, nhưng kinh nghiệm mà tám chị em ta tích lũy được đã ăn sâu vào tiềm thức cơ thể Tử Tô, về lý luận hay thực chiến ta đều dẫn đầu.
Trong vòng hai tháng, ta đã giúp Giang Kỳ đánh đuổi quân địch của Đại Ngụy ra khỏi nước, đồng thời yêu cầu chủ soái của họ ký giấy đầu hàng không bao giờ tái chiến và mỗi năm phải tiến cống hai trăm cống phẩm.
Sau khi khúc ca khải hoàn được vang lên trong triều đình, chiếu chỉ khen thưởng nhanh chóng gửi đến cho trung quân và kèm theo đó là yêu cầu Giang Kỳ dẫn quân đến biên giới Chu Sở trợ giúp Giang Khoáng đánh bại kẻ thù.
Khi chúng ta tới nơi, Giang Khoáng vừa mới bại trận, tổn thất hơn vạn quân.
Kỳ thật hành quân đánh giặc, bại trận là chuyện thường.
Tuy nhiên, trước mặt Giang Kỳ đã được khen thưởng, Giang Khoáng trông cực kì nhục nhã.
Nhưng trước mặt mọi người, họ vẫn phải tỏ ra như anh em keo sơn một nhà.
Trong bữa tiệc chiêu đãi, ta ngồi cạnh Giang Kỳ, chàng nhẹ nhàng nắm tay ta, liên tục khen ngợi ta với Giang Khoáng.
Chàng nói rằng ta là một chỉ huy tài ba và là hồng nhan tri kỷ của chàng.
Mỗi lần chàng nói xong, sắc mặt Giang Khoáng trầm xuống, thanh tiến độ công lược trên đầu lại tăng thêm không ít.
Chậc chậc, hối hận chưa Giang Khoáng.
Nhận xét Box