Cảm Giác Buông Tay Người Ấy Là Như Thế Nào ? - Chapter 06 Hoàn

Cảm Giác Buông Tay Người Ấy Là Như Thế Nào ? - Chapter 06 Hoàn

 



Kỳ nghỉ lúc nào cũng ngắn ngủi.


Trước khi đi, tôi phụ dì Hạ đi mua thức ăn.


Công viên trò chơi trong quá khứ đã sớm bị san thành đất bằng, xây cao ốc.


Lúc đi ngang qua chỗ đó, dì Hạ bỗng dừng lại: “Chi Chi, con nhìn cái cột điện kia kìa!”


“Dạ”


“Vậy mà nó không bị dỡ xuống” Dì Hạ cười nói, “Năm mười tuổi ấy, con ở lại trong công viên trò chơi, chính nó đứng ở đây để chờ con đấy”


“Dạ? Cậu ấy chờ con?”


“Đúng vậy, nó bỏ con ở lại đây, xong cuối cùng lại không đành lòng, nhưng mà trên người nó lại không có tiền, không thể mua vé vào lại, đành phải ở ngoài chờ con, nó nghĩ là con sẽ ra ngoài”


“Nhưng mà, con cũng đang đợi cậu ấy”


“Ừ, con chờ nó đến tối, nó cũng chờ con đến tối, cuối cùng không thấy con, nó mới luống cuống đi tìm cảnh sát”


Nhắc tới chuyện cũ, dì Hạ lại thổn thức.


“Ngày đó Tiểu Phóng khóc rất thương tâm, nghĩ là nó đánh mất con…… Trong chớp mắt, hai đứa đều đã lớn như vậy rồi.”


Tôi lè lưỡi: “Dì, thật không dám giấu, con còn tưởng cậu ấy bị đánh nên mới khóc như vậy”


Dì Hạ: “Ủa, con không biết à? Ngày đó Tiểu Phóng vừa về tới nhà, đã quỳ xuống cái bùm, xin bị đánh. Lúc đó chú dì quả thật tức giận, nên xuống tay có hơi nặng ……”


Lúc đi qua cây cột điện đó.


Tôi tựa như nhìn thấy Hạ Phóng mười tuổi, quật cường mà đứng ở đó.


“Thật ra dì biết” Dì Hạ lại nói “Tiểu Phóng vẫn luôn rất thích con”


Tôi liên tục xua tay: “Không thể nào, cậu ấy ghét con còn không kịp”


“Không phải đâu nha, từ lúc học cấp ba, ngày nào Hạ Phóng cũng đợi con đến trường”


“Là con một hai dính vào cậu ấy ý”


Dì Hạ cười: “Vậy con không biết rồi, Tiểu Phóng nếu không muốn bị dính, con làm cách nào cũng không dính được. Thật ra ngày nào nó cũng dậy sớm hơn con, nhưng lại cố ý dây dưa, còn cố ý lắc lư trước mặt con, đợi con tới dính lấy hắn”


Thì ra còn có chuyện này……


Lại đi qua con đường đi học quen thuộc.


Hoàng hôn chiếu xuống, cả trái tim tôi đều trở nên mềm mại.


Đêm cuối cùng ở nhà Hạ Phóng.


Chờ đến khi người lớn trong nhà đã ngủ, Hạ Phóng nhắn cho tôi một tin.


“Hôm nay cậu với mẹ tớ đi đâu đấy?”


“Đi công viên trò chơi trước đây”


Hắn không trả lời.


Một lát sau, hắn gõ vang cửa phòng tôi.


Hạ Phóng ngượng ngùng mà vò đầu: “Tớ tới để xin lỗi.”


“Lại xin lỗi gì nữa?”


“Bỏ cậu lại công viên trò chơi, thiếu chút nữa gây ra việc lớn, là không đúng”


“Sao không nhắn Wechat nữa?”


Hạ Phóng rất nghiêm túc: “Chuyện xin lỗi, phải trực tiếp nói mới có thành ý, cá nhân tớ cho rằng, bất cứ kí tự, thư từ gì cũng không chân thành bằng mặt đối mặt”


Hèn gì ba năm qua, cho dù bị từ chối nhiều như vậy, hắn vẫn kiên trì đến Bắc Kinh tìm tôi.


Hắn tuân thủ nguyên tắc của mình.


Tôi nói: “Mai tớ sẽ quay lại Bắc Kinh”


“Ừm” Hắn không hề dời ánh mắt khỏi tôi “Nửa năm, hoặc chín tháng nữa tớ cũng đi”


Lời hứa lúc ôm nhau ba năm trước, hắn vẫn thực hiện.


“Hạ Phóng.”


“Ừ?”


“Cậu vào đây.”


Hắn lên trước một bước, đi vào phòng.


Tôi đóng cửa, tắt đèn.


Tắt đèn đột ngột khiến chúng tôi chưa kịp thích nghi.


Tôi hỏi: “Anh cao như vậy, nếu em đẩy anh, anh có ngã không?”


“Có” Hạ Phóng ở bên tai tôi nhẹ nhàng nói “Chỉ cần là em, chỉ đâu nằm đó”


Vì thế, một đêm không ngủ.


Tôi hỏi: “Anh cao như vậy, nếu em đẩy anh, anh có ngã không?”


“Có” Hạ Phóng ở bên tai tôi nhẹ nhàng nói “Chỉ cần là em, chỉ đâu nằm đó”


Vì thế, một đêm không ngủ.


Sáng hôm sau, Hạ Phóng còn đang ngủ.


Tôi tắt báo thức của hắn, kéo hành lí chuẩn bị ra nhà ga.


Trước khi đi đột nhiên nhớ ra mấy hôm trước hắn giúp tôi mua một đôi giày.


Còn chưa trả tiền cho hắn.


Bao nhiêu nhỉ?


Hình như là 250 tệ.


Vừa hay còn đủ tiền mặt, tôi đặt ở đầu giường cho hắn.


Tôi ngủ trên tàu cao tốc cả một đoạn đường.


Lúc tỉnh lại thì phát hiện, Wechat bị Hạ Phóng oanh tạc.


“Văn Chi!! Em có ý gì!!”


“Lại không từ mà biệt??? Em tính bức điên tôi phải không??”


“Ha ha, em biết cách nhục nhã người khác đấy! 250 tệ! Đời trước là tôi nợ em, đời này mới bị em tra tấn!”


“Ông đây lập tức tới Bắc Kinh tìm em tính sổ!!”


“Thôi được, anh nghĩ thông rồi, 250 thì 250”


“Chỉ cần em vui, anh sao cũng được : )”


Hắn trải qua một quá trình từ phẫn nộ sang tự mình dỗ mình.


Thật tri kỷ, không cần tôi phải dỗ dành.


Vì thế tôi chụp lại đôi giày, gửi qua cho hắn.


“Cảm ơn anh đã giúp em mua giày ~”


Hạ Phóng: “……”


“Thì ra là như vậy, làm phiền rồi, mấy tin trước không phải anh nhắn đâu, điện thoại bị con mèo nhà hàng xóm tha đi á”


Tôi: “Ha hả.”


“Vậy bây giờ chúng ta là gì?”


“Đừng nghĩ nhiều, người trưởng thành.”


Hạ Phóng: “TvT.”


Tôi quay về trường, khôi phục lại quỹ đạo sinh hoạt.


Ngày nào Hạ Phóng cũng nhắn tin cho tôi, lâu lâu lại gửi đồ ăn vặt và quần áo tới.


Hắn sợ tôi bỏ trốn theo người khác, vài bữa lại chạy đến Bắc Kinh một lần, dù sao nửa học kỳ cuối cùng hắn cũng không có tiết.


Bạn cùng phòng tôi cũng biết hắn.


Còn bị hắn thu mua, khen hắn không dứt mồm.


Tối hôm đó, trong cuộc nói chuyện thân mật đêm khuya giữa các cô gái, bạn cùng phòng nằm giường dưới đột nhiên ngồi dậy.


“Ch.ế.t rồi, Chi Chi, có chuyện này chưa nói cho cậu!”


“Chuyện gì?”


“Lá thư trước đây mà tớ đưa cho cậu, thật ra là của trúc mã cậu!”


Tôi hơi sửng sốt.


Cô ấy cho rằng tôi không nhớ, vội nói: “Cuối năm ngoái, tớ đưa cho cậu một bức thư ấy, có nhớ không? Lúc đó không nói cho cậu là ai đưa, vì cậu nói không nhận đồ của Hạ Phóng……”


Cô ấy hơi áy náy, giải thích:


“Vốn dĩ tớ cũng không muốn giúp, nhưng mà hôm đó trời thực sự rất lạnh, còn có tuyết rơi nữa, hôm ấy cậu đi thực tập ở nơi khác, không ở trường. Mà Hạ Phóng không biết, còn đợi cậu cả một đêm ở dưới kí túc xá”


“Tớ nhớ rõ chuyện này” Một người bạn cùng phòng khác nói “Lúc ấy cả kí túc xá đều xì xào về cậu ấy, dù sao ở trường chúng ta làm gì có ai đẹp trai như vậy, cậu ấy ngủ ở dưới băng ghế dài ý, tuyết rơi đầy người luôn”


Tôi sững sờ: “Sau đó thì sao?”


“Cậu ấy không chờ được cậu, nên rất mất mát, nhờ tớ chuyển hộ lá thư đó. Tớ thấy Hạ Phóng thật sự rất đáng thương, nên nhận… Nhưng tớ không dám nói cho cậu, chỉ nói là con trai khoa bên cạnh tặng”


“Thật xin lỗi Chi Chi, tớ cũng không biết trong thư viết gì cả, có phải tạo thành hiểu lầm cho các cậu không?”


Tôi không nói lời nào một hồi lâu.


Thật ra, có lẽ tôi đã nhận ra.


Chữ của Hạ Phóng, tôi quen đến mức không thể nào quen hơn.


Nhưng bạn cùng phòng nói là do người của khoa bên cạnh đưa, nên tôi không nghĩ nhiều nữa.


Lúc đó là tháng thứ hai sau khi ba tôi qua đời.


Ngày hôm đó cũng là ngày Hạ Phóng biết tin.


Trong thư viết một câu:


“Chi Chi, cậu còn có tớ”


Đông qua xuân tới, xuân về hoa nở.


Từ chỗ Chương Chương, tôi nghe được vài chuyện.


La Vi Lan thi thạc sĩ, nhưng trong thời gian chờ thông báo thì bị người khác tố cáo.


Cô ta gây thù chuốc oán ở khắp nơi, mấy cái phát ngôn thiếu suy nghĩ trước đây cũng bị đào lại, có ảnh chụp làm bằng chứng.


Hủy bỏ danh ngạch.


Trình Tấn Dư có tới tìm tôi vài lần, bị tôi nghiêm túc từ chối.


Hắn cũng thi lên thạc sĩ, nhưng thi tới vòng thứ hai thì rớt.


Nghe nói hắn muốn tìm quan hệ vào một công ty lớn ở Bắc Kinh, nhưng không có mấy bạn bè thật tình, không ai thèm giúp hắn.


Sau đó nữa thì tôi không rõ lắm.


Đến tháng 5, luận văn tốt nghiệp đã chuẩn bị tốt, Hạ Phóng lại tới tìm tôi.


Trước khi xuất phát, hắn tỏ tình một lần nữa.


“Chi Chi, lại đến mùa hoa sơn chi nở”


“Ừm.”


“Thật ra anh rất thích hoa sơn chi, cũng rất thích em, em có thể… làm người yêu anh được không?”


Tôi cầm điện thoại, ngửi hương thơm của hoa.


Thời tiết hôm nay rất tốt, khiến cho tâm tình cũng sáng sủa theo.


Tôi nói: “Anh hãy xuống xe ở phía Tây của Bắc Kinh, nếu thấy em đứng ở trạm đón anh thì có nghĩa là đồng ý. Còn nếu em không xuất hiện, vậy anh còn phải tiếp tục cố gắng”


Bốn tiếng sau.


Hạ Phóng xuống xe, nhìn thấy tôi.


Tôi nhìn hắn, cười lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào.


Hắn nhảy nhót, giống như thiếu niên mười mấy tuổi vẫn còn ngây ngô, vượt qua biển người, bước đến phía tôi.


“Chi Chi, em có biết hôm nay là ngày gì không?”


“Kỉ niệm ngày đầu tiên yêu nhau à?”


“Còn nữa.”


“Ừm?”


Hạ Phóng: “Ngày này mười hai năm trước, Chi Chi mười tuổi, lưng đeo balo, đi vào thành phố ——


“Gặp Hạ Phóng mười tuổi”


Hắn lấy hoa giấu sau lưng ra.


Là một đóa sơn chi trắng tinh


Tặng cho tôi.


“Mười hai năm qua rất vui vẻ”


“Anh sẽ vĩnh viễn yêu em”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box