Cảm Giác Buông Tay Người Ấy Là Như Thế Nào ? - Chapter 05

Cảm Giác Buông Tay Người Ấy Là Như Thế Nào ? - Chapter 05

 Tôi nói: “Cậu uống nhiều nhận sai người rồi”


“Không sai mà, cậu là Văn Chi, là bạn gái tôi yêu ba năm rồi”


“Chúng ta bên nhau khi nào?”


“Từ ngày hôm đó ngủ với nhau cho đến giờ”


Tôi:………………


Tôi cạn con mẹ nó lời.


Sau đó là khoảnh khắc mắt to trừng mắt nhỏ.


Sau một hồi, Hạ Phóng liếm liếm môi, chần chừ hỏi: “Chẳng lẽ, cậu không nghĩ như vậy……?”


CPU của tôi chính thức cháy.


Nói vậy không lẽ Hạ Phóng....


Hai chúng tôi không thể tưởng tượng khó tin mà nhìn nhau.


Hạ Phóng: “Ngủ cũng ngủ rồi, tất nhiên đã là người yêu!”


Tôi: “Không có chính thức nói ra, không tính!”


Hạ Phóng: “Đã tới bước đó rồi còn phải nói ra? Chuyện đã như vậy, như vậy rồi! Còn cần phải nói cái gì nữa?!”


Tôi: “Nam nữ thành niên, anh tình tôi nguyện, căn bản không phải chuyện yêu đương nghiêm túc!”


Hạ Phóng muốn hỏng mất: “Cho nên ba năm nay, cậu không hề xem tớ là bạn trai?”


Tôi cũng muốn hỏng mất: “Cho nên ba năm nay, cậu vẫn xem tớ là bạn gái?”


“Vô nghĩa! Đó chính là lần đầu tiên quý giá của tớ!”


Chờ chút, đầu tôi ngứa quá vậy nè, không lẽ não tôi liệt mẹ rồi?


Tôi nói: “Hạ Phóng, cậu thấy cặp đôi nào ba năm không gặp nhau cũng không liên hệ với nhau bao giờ chưa?”


“Tớ có đi tìm cậu, là cậu không muốn gặp tớ”


Hắn hừ một tiếng, bởi vì uống nhiều mà gương mặt ửng đỏ.


Tôi cố gắng nói lý lẽ với hắn: “Lâu như vậy không gặp nhau thì cũng xem như là chia tay rồi mới đúng chứ”


“Cậu chưa hề nói chia tay, sao có thể chia tay được?”


Cái tiêu chuẩn kép quần què gì đây.


Lúc yêu có thể dùng sóng điện não quyết định, nhưng chia tay thì phải nói miệng à?


Tôi nói: “Tớ còn yêu đương nhiều lần như vậy, cậu cũng không cảm thấy có gì không đúng à?!”


Nhắc tới chuyện này, Hạ Phóng càng ủy khuất.


“Tớ cho là, cậu cố ý tìm thằng khác, là để chọc giận tớ……”


Tôi choáng váng.


Thì ra ba năm nay, Hạ Phóng chỉ có một mình tôi, còn yêu trong tâm tưởng nữa.


Quả là một tình yêu mới, rất tiên tiến, rất tiến bộ.


Kiểu như ——


Vô cùng dị thường, nhưng phát sinh ở trên người Hạ Phóng, thì lại trở nên hợp lý.


Tên này tuy vô cùng xấu tính, nhưng nội tâm lại ngây thơ lạ thường.


“Đúng rồi, hai trăm đó” Hạ Phóng đột nhiên nhắc tới, “Là cho tớ sao?”


Tôi gật đầu: “Ừ”


Hắn nổ tung: “Trong lòng cậu tớ chỉ trị giá 200 thôi sao?!”


Tiền đó là để share tiền phòng.


Nhưng đúng là có ý chọc tức hắn, đồ ngốc này thực sự tức giận.


Đột nhiên tôi không muốn giải thích.


“Cậu không hài lòng à? Vậy lần sau thêm 50 tệ nữa, vượt quá 250 sẽ không còn giá trị nữa”


250: đồ ngốc


Hạ Phóng tức giận đến mức hai mắt đỏ ửng.


Nhưng rất nhanh, khí thế của hắn biến mất, hắn mất mát quay người đi.


Ôm lấy đầu gối cuộn tròn trên sô pha.


Thân cao 1m9 dù có cuộn lại thì vẫn to lớn.


“Chi Chi, thật xin lỗi.”


“Xin lỗi cái gì?”


“Thật ra Trình Tấn Dư nói không hề sai.” Hắn nhẹ giọng nói, “Hắn không sai, người sai là tớ, là tớ không tin cậu, mới khiến hắn châm ngòi thành công”


Hạ Phóng rất tự trách.


Nhưng tôi không hề cảm thấy tức giận tí nào.


Hắn mắc mưu cũng không lạ.


Hạ Phóng từ nhỏ đã vô lo vô nghĩ, bố mẹ đau thầy cô khen, không phải chịu đựng một tí cực khổ nào, lại càng không thể hiểu lòng người độc ác như thế nào.


Người như vậy, ở độ tuổi mười sáu, dễ tin lời nói dối của bạn tốt là chuyện rất bình thường.


Hạ Phóng nói: “Ba năm trước, sau khi biết được chân tướng, tớ đã đánh nhau với hắn một trận. Sau đó tớ đi tìm cậu chỉ vì hai chuyện, một là muốn giáp mặt nói lời xin lỗi cậu”


“Còn hai là?”


“Hai là muốn gặp cậu.”


Yên lặng kéo dài giữa hai đứa.


Không biết qua bao lâu, bả vai Hạ Phóng hơi run rẩy.


Dưới tác dụng của cồn, hắn nức nở.


“Thật xin lỗi, Chi Chi.”


Dưới tác dụng của cồn, hắn nức nở.


“Thật xin lỗi, Chi Chi.”


Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hạ Phóng khóc.


Ôi, chúa ơi.


Hắn khóc lên như giọt mưa đọng trên hoa lê, khiến người ta nhìn mà thương cảm.


Giống như tôi là thằng đàn ông tồi phạm phải tội ác tày trời của thế kỷ.


Càng đừng nói, lúc hắn khóc lên còn có cảm giác…… Làm người ta muốn chà đạp.


“Cậu khóc cái gì? Tớ còn chưa có hỏi cậu, mấy em gái xinh đẹp cậu chụp chung là cái gì?”


“Trên hình nhiều người như vậy, sao cậu chỉ nhớ mỗi em gái xinh đẹp?” Hạ Phóng nói, “Đều là thành viên của xã đoàn, hoặc là người của hội sinh viên, tớ không nhớ rõ”


“Vậy còn chuyện Trình Tấn Dư thì sao?”


Từ trong miệng hắn, tôi biết được một chân tướng quan trọng khác.


Thì ra, năm mười sáu tuổi ấy, Hạ Phóng đã hơi có dấu hiệu thông suốt.


Khi đó, tôi vẫn còn hơi ngăm, tròn tròn.


Phiền chán nhiều năm, không hiểu vì sao đột nhiên hắn lại thấy tôi thuận mắt hơn nhiều.


Hắn sinh ra tò mò với tôi.


Thứ hai xếp hàng chào cờ, Hạ Phóng nhìn tôi chằm chằm.


Hắn hỏi Trình Tấn Dư: “Hình như Văn Chi cao lên một chút thì phải?”


Lúc chạy dài 800m, tôi tụt lại vị trí cuối cùng.


Hắn hỏi Trình Tấn Dư: “Sắc mặt Văn Chi không tốt lắm, có phải cậu ấy đến ngày không?”


Trong tiết tự học buổi tối, tôi với Chương Chương ăn vụng trong lớp.


Hắn hỏi Trình Tấn Dư: “Văn Chi rốt cuộc là không được ăn no hay chỉ thèm quà vặt thôi?”


Sự biến hóa này, Trình Tấn Dư đều thấy cả.


Trình Tấn Dư thích tôi, nhưng hắn không nói.


Hắn chỉ ôn hòa cười: “Hạ Phóng, cậu với cậu ấy quen nhau lâu lắm rồi, chỉ là thói quen thôi, sao có thể gọi là thích được?”


EQ Hạ Phóng chưa được khai sáng đầy đủ, cảm thấy hợp lý.


Sau đó nữa, Trình Tấn Dư liên hợp với La Vi Lan lừa hắn.


Bọn họ lập một acclone trên QQ, dùng hình đại diện và nickname của tôi, tạo một đoạn tin nhắn giả.


Nội dung là tôi đánh cược 1000 tệ với La Vi Lan chắc chắn theo đuổi được hắn.


Hạ Phóng khó tin.


Hắn chạy tới hỏi tôi, có phải tôi đánh cược với La Vi Lan hay không.


Tôi mờ mịt đáp: “Làm gì có”


La Vi Lan lại nói với hắn:


“Văn Chi chắc chắn sẽ không nói cho cậu, nói cho cậu là coi như thua”


Hạ Phóng rất thất vọng.


Thì ra tôi lẽo đẽo theo hắn mỗi ngày chỉ vì 1000 tệ.


Tôi càng chấp nhất, hắn càng tức giận.


Hơn nữa, Trình Tấn Dư với La Vi Lan còn chung sức hợp tác.


—— liên tục thổi gió bên tai hắn.


Mâu thuẫn giữa chúng tôi càng ngày càng lớn.


“Gió” mãi đến lúc lên đại học vẫn không hề đình chỉ.


Trình Tấn Dư học ở Bắc Kinh, ban đầu Hạ Phóng còn nhờ hắn để ý tới tôi.


Tháng đầu tiên, Trình Tấn Dư nhắn cho Hạ Phóng một tin:


“Văn Chi rất thân với các bạn nam ở trường, chắc là đã quên cậu rồi”


Hạ Phóng đã khó chịu lại càng tức giận hơn, hỏi lại: “Người anh em, tớ có nên nhắn tin hỏi cậu ấy không?”


“Ngàn vạn lần đừng làm vậy, Văn Chi thích người lạnh lùng, nếu như cậu chủ động là cậu thua”


Hạ Phóng tin, không hề chủ động tìm tôi.


Hiểu lầm giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn…… Lăn mãi đến hôm giao thừa đó.


Nghe đến đây, tôi tò mò hỏi: “Vậy vì sao ngày đó cậu lại chấp nhận tớ?”


“Bởi vì cậu nói đã thích tớ rất lâu”


Hạ Phóng rũ mắt xuống, chậm rãi nói, “Nghe câu đó, tớ thật sự rất vui, cho nên đã quyết định”


“Quyết định cái gì?”


“Cho dù là đánh cược, thì tớ cũng muốn cậu thắng”


Hạ Phóng nói, lần này đến lượt hắn theo đuổi tôi.


Mỗi sáng, hắn đều nhắn cho tôi một tin: Chào buổi sáng, hôm nay lại là một ngày tràn đầy năng lượng nhé!


Tôi không trả lời.


Lúc vào bếp hâm sữa, Hạ Phóng hỏi: “Cậu không thấy tin nhắn của tớ à?”


“Thấy”


“Vậy sao không trả lời?”


Tôi ngáp một cái: “Cách nhau có một bức tường, đồ ngốc như cậu mới đi nhắn tin”


Hạ Phóng cúi đầu liếc điện thoại tôi: “Từ từ, cậu đặt tớ là… Hạ tiểu vương bát??”


Hắn nằng nặc đòi tôi phải sửa lại.


Tôi hỏi lại hắn: “Vậy cậu đặt tớ là gì?”


Hạ Phóng lập tức nhìn đi chỗ khác một cách tội lỗi.


Tôi cướp lấy điện thoại hắn.


“Lạt thủ tồi hoa nhưng rất ngọt”.


(Lạt thủ tồi hoa: không biết nhẹ tay, phá hư cái đẹp. Cre: Leo săn sư tử)


Hiển nhiên “hoa” ở đây là chỉ hắn.


Kỳ nghỉ đông chỉ còn ba ngày, Chương Chương hẹn tôi tới nhà cô ấy, nói gì mà có thứ bắt buộc phải cho tôi xem.


Cô ấy lấy ra một cái điện thoại đời cũ.


Tôi có ấn tượng với nó.


Năm ấy tốt nghiệp cấp ba, cô ấy dùng chiếc điện thoại này ghi lại rất nhiều thứ.


Tôi hỏi: “Cậu muốn cho tớ thấy cái gì?”


“Chi Chi, cậu còn nhớ đoạn video này không?”


Cô ấy click mở một video.


Đó là một ngày trước kì thi tốt nghiệp, tôi “chụp ảnh chung” với Hạ Phóng.


Lúc ấy Hạ Phóng đang lau bảng, tôi nhờ Chương Chương lặng lẽ chụp cho hai đứa tôi một tấm.


Tôi hướng vào ống kính, đưa tay hình chữ V ——


Từ từ.


Hai mắt tôi trợn lên.


Chương Chương rất kích động: “Cậu cũng phát hiện đúng không? Hạ Phóng, cậu ấy đột nhiên chậm lại!!”


Đúng vậy.


Không hề có sự chỉnh sửa cắt ghép nào.


Trong video, khóe mắt Hạ Phóng thấy tôi đang chụp ảnh, tốc độ lau bảng bỗng chậm lại.


Tôi chụp bao lâu, hắn lau bấy lâu.


Ánh mặt trời chiếu vào lớp học, bụi phấn như trở thành ánh sao giữa ban ngày.


Chúng tôi đều đứng giữa biển sao.


Văn Chi 18 tuổi nói: “Cậu chụp cho tớ đẹp vào đấy”


Chương Chương: “Cậu đẹp nhất, đúng đúng, cứ như vậy, cái má lúm đồng tiền rất đáng yêu!”


Mà lúc ấy, Hạ Phóng 18 tuổi cũng dịu dàng nhếch khóe môi.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box