Cảm Giác Buông Tay Người Ấy Là Như Thế Nào ? - Chapter 01

Cảm Giác Buông Tay Người Ấy Là Như Thế Nào ? - Chapter 01

 Tôi thích trúc mã của mình mười năm, hắn cũng phiền chán tôi mười năm.


Cuối cùng cũng có một ngày, tôi ăn sạch hắn, còn để lại 200 tệ.


Trúc mã cảm thấy nhục nhã, khắp nơi “đuổi giết” tôi.


Nhưng hắn không thể tìm được tôi.


Trốn mãi trốn được ba năm, cho đến khi ba tôi qua đời, tôi trở thành cô nhi.


Bố mẹ trúc mã nói với tôi: “Về sau nhà chúng ta cũng là nhà của con, tên nhóc kia chính là anh trai con”


Tôi nhìn vị trúc mã vừa thấy tôi đã nổi điên, trên mặt vừa xấu hổ vừa giận dữ.


Lanh lảnh gọi một tiếng: “Chào anh trai!”


Phiền chán: Phiền đến mức sinh ra chán ghét


Tôi trốn Hạ Phóng suốt ba năm.


Sở dĩ nhớ rõ ràng như vậy là bởi vì lúc tôi ăn sạch hắn là vào đêm giao thừa của kì nghỉ đông, năm nhất đại học.


Đêm đó, ở bên ngoài khắp nơi đều là tiếng pháo nổ.


Mà hôm nay, là kỳ nghỉ đông của năm bốn.


Tôi kéo vali, định mua một ít trái cây lên nhà làm quà.


Không ngờ lại gặp được Hạ Phóng.


Hắn không thay đổi nhiều, đội mũ trùm đầu, hai tay đút vào túi, thiếu niên đầy khí chất lười biếng ấy xuất hiện trước mặt tôi.


—— Nhìn không ra một tên khốn một chút nào.


Tên khốn đẹp trai.


Ngay lúc hắn bước vào tiệm, tôi theo bản năng xoay người, đè thấp vành nón xuống.


“Tiểu Phóng, lại tới mua trái cây à”


Bà chủ còn rất trẻ, vừa thấy Hạ Phóng hai mắt đã sáng lên.


“Bưởi mới về ngon lắm, lấy hai quả về cho bố mẹ ăn thử đi”


Hạ Phóng nói: “Tôi không ăn chua”


“Vậy lấy cherry đi, rất ngọt”


“Ngọt càng ghét hơn”


…… Muốn cho hắn một cái tát ghê, thích ăn thì ăn, không ăn thì cút.


Nhưng mà nhiệt tình của bà chủ vẫn không hề giảm.


Lúc tính tiền còn cố nhét thêm cho hắn mấy quả táo.


Đây là đãi ngộ đặc biệt mà chỉ Hạ Phóng mới có.


Hắn đi đến đâu cũng xưng vương xưng bá bằng khuôn mặt của mình.


Năm mười tuổi, Hạ Phóng tay không dạo phố, đi hết một vòng là túi của hắn đã được nhét đầy quà vặt.


Lần nào cũng khiến tôi hâm mộ phát khóc.


Bây giờ đã hai mươi tuổi, người cho quà vặt đã thay đổi.


Nhưng hắn vẫn như cũ là một tiểu bá vương.


Bà chủ hỏi: “Tiểu Phóng, năm nay lại về một mình à?”


“Đúng vậy”


“Nghe hàng xóm đồn năm nay cậu định đưa bạn gái về nhà mà”


Hạ Phóng có bạn gái rồi à?


Tai tôi tự giác dựng lên.


Hạ Phóng nhẹ nhàng cười.


Hắn cười rộ lên mang theo một ít giọng mũi, cào vào lỗ tai người ta ngưa ngứa.


Đêm giao thừa của ba năm trước về trước, tiếng cười ấy đã từng ở rất gần tai tôi.


Không chỉ lỗ tai ngứa, nghe nhiều, tim cũng ngứa.


“Đồn linh tinh thôi” Hắn nói.


Bà chủ: “Tôi đã nói đứa nhỏ này tiêu chuẩn cao, khó mà tìm được đối tượng, cậu thích kiểu như nào? Tôi có một đứa em, ngoại hình rất ngọt…”


“Tôi rất ghét kiểu ngọt ngào”


Chậc, tôi có thể tưởng tượng được biểu cảm của Hạ Phóng khi nói lời này.


Sinh nhật mười sáu tuổi, tôi có một chiếc váy ren.


Tôi mặc nó khoe với Hạ Phóng.


Hắn chính là dùng cái ngữ điệu ghét bỏ đó để nói: “Văn Chi, tớ rất ghét kiểu ngọt ngào”


Bà chủ cười mỉa: “Tiểu Hạ Phóng mau tìm bạn gái đi, để bố mẹ còn an tâm”


“Yên tâm, có bạn gái”


Hạ Phóng chậm rãi nói:


“Chỉ là tôi chưa nghĩ ra, nên mang bạn gái nào về thôi”


Bà chủ:……


Lời trái đạo đức như thế, qua miệng vị khốn nạn này lại hợp lý một cách kỳ lạ.


Một lát sau, trong tiệm đã yên tĩnh lại.


Tôi đoán Hạ Phóng đã đi rồi.


Nên bước ra lấy một quả dưa lê cuối cùng.


Bỗng một bàn tay thon dài thò ra, nửa đường cướp dưa.


“Xin lỗi, tôi chạm vào nó trước”


Thanh âm lười biếng vang lên trên đỉnh đầu tôi.


Xin lỗi nhưng không nghe ra tí áy náy nào.


“Nhưng tôi có thể suy xét nhường cho cô”


Từng chữ rõ ràng thấu đáo, đập vào màng nhĩ tôi ——


“Cô… có thể quay đầu lại không?”


Nói về nghiệt duyên giữa tôi và Hạ Phóng thì phải quay về mười hai năm trước.


Hai bố con tôi chuyển từ huyện vào thành phố.


Ông và bố của Hạ Phóng là chiến hữu, sau khi xuất ngũ thì giống như một người trên trời, một người dưới đất


Bố tôi là người dưới đất đó.


Ở thành phố chi phí cao, ông lái xe bus, miễn cưỡng trang trải đủ cho cuộc sống.


Còn vì sao cứ một hai phải ở thành phố, ông nói trên thành phố môi trường học tập tốt hơn, tôi có thể được học đại học.


Giá nhà trong thành phố rất mắc, may có bố của Hạ Phóng cho hai bố con tôi mượn một căn phòng nhỏ ở cách vách.


Bố mẹ Hạ Phóng đối xử với tôi rất tốt.


Bố tôi thường xuyên ra ngoài, tan học tôi thường tới nhà Hạ Phóng ăn cơm.


Vì vậy mà tôi và Hạ Phòng hầu như cùng ăn cùng ở, cùng đi học.


Nhưng mà, hắn không thích tôi.


Bạn bè của Hạ Phóng phần lớn đều xinh trai đẹp gái, mà không đẹp thì là gia thế cũng hiển hách.


Tôi chỉ là một đứa nhà quê, vừa béo vừa đen.


Nhưng tôi vẫn ngoan cố đi theo mông hắn, chọc cho hắn thấy phiền.


Có một lần, hắn cố ý bỏ tôi lại công viên trò chơi, hại tôi thiếu chút nữa đi lạc


Bởi vì việc này mà Hạ Phóng bị đánh không ít.


Đến bây giờ trên mông vẫn còn sẹo.


Từ đó hắn càng ghét tôi hơn, luôn nghĩ cách để trêu đùa tôi.


Nhưng khi đó tôi vẫn còn rất ngu ngốc.


Tôi cảm thấy Hạ Phóng không giống với con trai ở quê.


Hắn rất đẹp, da cũng rất trắng.


Lúc hắn cười rộ lên như ánh sao lấp lánh.


Dù cho hắn trêu cợt như thế nào, tôi cũng bất chấp mà theo sát phía sau hắn.


Loại sùng bái mù quáng này, đến tuổi dậy thì thì trở thành rung động của thiếu nữ.


Bây giờ nhớ lại, Hạ Phóng không hề che giấu phiền chán đối với tôi.


Có một năm, xuân về, ở trên sân trường nở đầy hoa.


Bạn bè hắn hỏi hắn thích loại hoa nào nhất.


Hạ Phóng đã trả lời: “Không có thích nhất, chỉ có ghét nhất. Tớ ghét nhất là hoa sơn chi, vừa ngọt vừa ngấy, khó ngửi muốn chết”


Vừa nói khóe mắt vừa nhìn tôi.


Tôi tên là Văn Chi.


Lời nói đó chính là cố ý nói cho tôi nghe.


Nhưng tôi chậm chạp không hiểu, vẫn như cũ suốt ngày Hạ Phóng dài Hạ Phóng ngắn, rất nhanh đã khiến hắn phiền muốn chết.


Rốt cuộc năm tốt nghiệp cấp ba ấy, đã xảy ra một chuyện nho nhỏ.


Tôi hỏi Hạ Phóng: “Cậu điền nguyện vọng ở đâu?”


Hạ Phóng nghĩ nghĩ rồi nói: “Bắc Kinh.”


Tôi vui vẻ điền một trường ở Bắc Kinh.


Ngày thư báo nhập học gửi về, tôi mới biết được.


Hạ Phóng học ở Nam Kinh.


Hắn lừa tôi chỉ vì muốn tách khỏi tôi.


Sự thật nó tàn khốc như vậy đấy.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box