Diệp Ly Châu bị lăn qua lăn lại hơn phân nửa buổi tối.
Ngày ấy nàng đồng ý với Đề Kiêu rằng đêm tân hôn, Đề Kiêu bảo nàng làm cái gì thì nàng nhất định phải làm cái đó.
Với Diệp Ly Châu mà nói, đây thật ra là chuyện rất xấu hổ.
Ngày hôm sau, khi mở mắt ra thì đã là buổi chiều rồi. Đề Kiêu có mấy ngày chưa chạm vào nàng, cho nên rất nhớ.
Trước Diệp Ly Châu, hắn chưa từng chạm vào người phụ nữ nào khác, cũng chưa bao giờ muốn chạm vào đàn bà con gái. Mỗi lần làm chuyện này với Diệp Ly Châu, Đề Kiêu đều rất vui sướng.
Cảm giác mà nàng cho hắn thực sự là rất sảng khoái.
Có được nàng, Đề Kiêu mới hiểu được “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu” là có ý gì.
Sau khi Đề Kiêu cảm nhận được Diệp Ly Châu tỉnh lại thì khẽ hôn một cái lên trán nàng.
Trong mắt của Diệp Ly Châu còn có một chút ánh nước, yêu kiều động lòng người, cũng cực kỳ nhu mì.
Đề Kiêu nhìn nàng, ôm nàng chặt hơn nữa: “Đêm qua mệt quá hả?”
Diệp Ly Châu nhận ra cơ thể có cảm giác không thoải mái, sắc mặt từ từ đỏ lên, màu đỏ hây hây lan ra từng chút một, đẹp như đóa hoa đào vậy.
Cuối cùng, nàng mới nhỏ giọng nói: “Chàng có thể đi ra ngoài không? Trời cũng sáng rồi, thời gian không còn sớm nữa, nên dậy thôi.”
Đề Kiêu cố ý dây dưa với nàng, hắn nói: “Gọi thêm một tiếng phu quân nữa. Gọi xong thì sẽ bỏ qua cho nàng.”
Diệp Ly Châu: “… không gọi.”
Ở trong lòng nàng, Đề Kiêu đã không còn đáng tin nữa.
Hôm qua hắn nói, gọi hắn là anh trai thì hắn sẽ bỏ qua cho nàng. Nàng khóc lóc gọi ra, kết quả…
Diệp Ly Châu cuối cùng thiếu chút nữa thì đau sốc hông mà ngất đi.
Bây giờ lại bảo gọi phu quân, Diệp Ly Châu mới không gọi đâu.
Đề Kiêu rất có thủ đoạn để bắt nạt Diệp Ly Châu.
Thực ra đã là xế chiều rồi, ngoài cửa cũng không có ai dám lại gần. Điện hạ và Vương phi chưa đi ra, không người nào dám tự xông vào.
Những người khác đều hiểu rõ. Điện hạ một thân một mình nhiều năm như vậy, không chạm vào đàn bà, không gần nữ sắc, bây giờ vất vả lắm mới có một Vương phi như tiên nữ vậy, tự nhiên phải thương yêu Vương phi thật nhiều.
Ánh nắng buổi chiều gay gắt đã xuyên qua màn cửa sổ, khiến cho gian phòng sáng lên một chút.
Trong âm thanh mềm mại đáng yêu thoáng mang theo chút nghẹn ngào, dường như có chút thở dốc khó nhọc, cũng không biết là chịu oan ức thế nào. Âm thanh này quá mức yêu kiều, dường như có thể hòa tan trái tim người ta.
Màn giường rung lên kịch liệt. Màu của tấm màn là sắc đỏ thẫm có vẩy thêm màu vàng, nhìn hết sức vui vẻ. Màn giường che chắn bên trong thật kỹ, một điểm sáng cũng không thể lọt vào được, chỉ có âm thanh truyền ra. Rất lâu sau đó, biên độ rung động mới từ từ nhỏ dần.
Đề Kiêu nâng tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt của Diệp Ly Châu. Nàng khóc nấc một cái, vành mắt đỏ hồng: “Đề… Đề Kiêu…”
Đề Kiêu không biết mình đã làm sai điều gì, hắn lau rồi lại lau.
Diệp Ly Châu cũng không phải người biết nổi nóng, mặc dù bị ăn hiếp đến thảm, tủi thân mà bĩu môi mếu máo, nhưng vẫn ôm chặt lấy cổ của Đề Kiêu mà khóc.
Đề Kiêu ôm nàng đi tắm rửa.
Sau đó Diệp Ly Châu thay một bộ đồ sạch sẽ.
Bây giờ nàng đã gả làm vợ người ta, mặc dù tuổi tác thì là thiếu nữ, nhưng thân phận lại đã trở thành thiếu phụ có chồng, là Vương phi của Đề Kiêu. Cho nên quần áo đồ dùng bớt đi cảm giác đơn thuần đáng yêu của thiếu nữ đợi gả trong khuê phòng, mà nhiều thêm vài phần tao nhã chững chạc.
Tóc đen cũng vấn lên thành búi tóc. Mái tóc của nàng vừa dày vừa dài, đẹp cực kỳ, bây giờ vấn lên, chồng chất như mây, càng lộ ra cần cổ thon dài. Màu da nàng vốn đã trắng nõn, trên cổ sinh ra một ít dấu ấn như hoa mai đỏ vậy, nàng không thể không kéo cổ áo lên cao hơn.
Đề Kiêu cũng biết đêm qua hắn có phần quá đáng làm Diệp Ly Châu mệt nhọc.
Diệp Ly Châu đói kinh khủng. Lúc ăn cơm nàng bưng một bát cháo ăn rất ngoan, tuy rằng rất đói bụng, nhưng nàng vẫn ăn từng miếng nhỏ như trước.
Nhận ra Đề Kiêu đang nhìn mình chằm chằm, Diệp Ly Châu ngước mắt lên, vẻ mặt nghi hoặc: “Điện hạ, sao chàng không ăn?”
Đề Kiêu không nói gì, chỉ nhìn bát ăn cơm nhỏ tinh xảo trong tay Diệp Ly Châu.
Diệp Ly Châu nói: “Chàng muốn ăn của ta à?”
Nàng múc một chút cháo: “Đút cho chàng này.”
Ánh mắt Đề Kiêu dịu dàng hơn vài phần, ăn chỗ cháo mà nàng đút cho.
Diệp Ly Châu ăn ít, rất nhanh thì không ăn nữa, nàng nói: “Có phải là hôm nay chúng ta dậy muộn quá, không tiến cung đi gặp Hoàng hậu nương nương được nữa.”
Đề Kiêu nói: “Không cần để ý nhiều lễ nghi như vậy, Hoàng hậu không để tâm những thứ này đâu.”
Diệp Ly Châu không dám càn rỡ quá. Nàng là lần đầu tiên lập gia đình, đi tới chỗ này của Đề Kiêu, rất nhiều lúc cũng chưa thích ứng được.
Mợ Quân thị đặc biệt dặn đi dặn lại, sau khi nàng gả cho Đề Kiêu thì ngàn vạn lần không thể tùy ý làm bậy, quan hệ vợ chồng cần phải giữ gìn thật tốt. Diệp Ly Châu ở nhà thì được Diệp Phụ An cưng chiều, Diệp Phụ An là cha của nàng, cho dù nàng có làm gì sai, quan hệ máu mủ giữa hai người cũng sẽ không thay đổi. Phu quân thì rất khó cưng chiều nàng vô điều kiện giống như cha đẻ, cho nên phải cẩn thận tính toán, đừng làm đôi bên lạnh lòng mà tổn thương tình cảm.
Diệp Ly Châu cũng không biết nên làm thế nào, chỉ có thể yên lặng giống như đoạn thời gian vừa mới về nhà.
Phủ Tần Vương rất lớn, tuy rằng quanh năm trống trải, nhưng còn lớn hơn cả phủ Thừa tướng. Tối qua Diệp Ly Châu bị lăn qua lăn lại tới nửa đêm chưa đi ngủ, tự nhiên cũng không có sức mà đi dạo trong phủ.
Nàng nằm dài trên chiếc giường mềm bên cửa sổ, Ngọc Sa xoa bóp vai cho nàng. Cả người Diệp Ly Châu đều uể oải, thực ra nàng cũng ngủ không được lâu lắm, cho nên chưa qua bao lâu, nàng đã nhắm mắt lại.
Lúc Đề Kiêu từ thư phòng đi ra thì sắc trời đã tối rồi, trong nhà đột nhiên có thêm một người phụ nữ, đôi khi Đề Kiêu cũng thấy không chân thực cho lắm.
Tối hôm nay trong cung có yến hội, Đề Kiêu phải vào cung một chuyến, muộn một chút mới quay về.
Diệp Ly Châu tắm gội xong thì thay quần áo trèo lên giường.
Cái giường này còn rộng gấp hai lần cái giường của nàng lúc còn ở nhà. Diệp Ly Châu lăn một vòng ở trên giường, cả người lười biếng. Vốn dĩ Diệp Ly Châu nhận giường, ngủ ở chỗ khác nàng sẽ không quen cho lắm, nhưng ở đây thì lại rất quen.
Nàng ngủ thiếp đi rất nhanh.
Sau khi Đề Kiêu quay về, xốc màn lên thì nhìn thấy Diệp Ly Châu đang ôm chăn ngủ say sưa.
Mái tóc dài của nàng xõa ra ở sau người, lông mi cong cong, ngủ rất sâu, rất thoải mái.
Đề Kiêu cởi áo, nằm xuống ngủ bên cạnh Diệp Ly Châu, ôm nàng vào trong lòng.
Diệp Ly Châu mơ màng mở mắt ra: “Điện hạ, chàng đã về.”
Tiếng của nàng không rõ ràng, mềm mại, rất là êm tai. Đề Kiêu cảm thấy tim của hắn cũng sắp tan ra rồi. Vừa quay về đã trông thấy Diệp Ly Châu nằm trên chiếc giường của bọn họ, thực sự khiến cho người ta rung động.
Buổi tối Đề Kiêu không cùng ăn cơm với Diệp Ly Châu. Hắn gãi gãi cằm của nàng: “Tối nay nàng ăn no chưa?”
Diệp Ly Châu gật đầu: “Ăn no rồi.”
Đề Kiêu nói: “Đêm qua nàng ăn có no không?”
Diệp Ly Châu nhắm mắt lại: “Đêm qua ta không có ăn cơm.”
Vạt áo bị cởi ra, Diệp Ly Châu cũng sắp bật khóc: “Đừng…”
Đề Kiêu nói: “Sợ nàng mệt nhọc quá độ, ta cố ý để thái y kê đơn thuốc, nào, để ta bôi thuốc cho nàng.”
Bôi thuốc rồi bôi thuốc, Đề Kiêu cứ nhất định nói tối nay chưa đút cho Diệp Ly Châu ăn no, Diệp Ly Châu không thể không bị đút thêm một bữa ăn khuya nữa.
Nàng chẳng nói được câu nào, Tần Vương lạnh lùng kiêu ngạo trong mắt người ngoài, lúc này lại đầy ý cười trong mắt mà nhìn nàng: “Mỗi đêm đều cho nàng ăn no, có được không?”
Diệp Ly Châu hơi chống cự, nàng cảm thấy cứ tiếp tục thế này nữa, bị Đề Kiêu lăn qua lăn lại các kiểu, sớm muộn gì cũng sẽ bị chơi hỏng.
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Không được, cơm của chàng khó ăn lắm.”
Chương 76:
Diệp Ly Châu bị ép ăn cơm cả đêm.
Ngày hôm sau, Đề Kiêu nhéo cằm của Diệp Ly Châu hỏi nàng: “Cơm của ta rất khó ăn hả?”
Diệp Ly Châu có trêu chọc ai thì cũng không dám trêu chọc Đề Kiêu.
Nàng lắc đầu nói: “Không khó ăn, không khó ăn, không khó ăn một chút nào, rất đơn giản.”
Bị ép nói những lời dối lòng, Diệp Ly Châu cũng rất rầu rĩ.
Trái lại Đề Kiêu không phải là không đặt tâm tư ở phương diện này. Hắn đã xem không ít thứ có liên quan, cuối cùng phát hiện ra việc thiên phú bẩm sinh của hắn cũng không phải là rất tốt. Đặc biệt là với Diệp Ly Châu xinh xắn yếu đuối của mình.
Trong đám con gái cùng tuổi, Diệp Ly Châu cũng không xem là quá nhỏ nhắn. Dáng người nàng mảnh mai, bộ ngực đầy đặn, hai chân thon dài nổi bật, chính là vóc dáng rất hoàn mỹ, làm cho đàn ông rung động. Là Đề Kiêu lớn lên quá cao, thể trạng quá tốt, một tay là có thể xách nàng lên rồi.
Đề Kiêu kề cái trán lên trán nàng.
Dù thân thể của Diệp Ly Châu tốt hơn nữa cũng không chịu nổi sự đòi hỏi vô độ của Đề Kiêu. Hai ngày liên tiếp bị giày vò, người nàng có chút rã rời, đợi tới lúc sẩm tối thì hơi lên cơn sốt.
Đề Kiêu cho đại phu trong phủ đến xem, đại phu nói Diệp Ly Châu bị lạnh, lại thêm mệt nhọc quá độ, cho nên bị nhiễm phong hàn.
Trong phòng ấm áp, lúc hai người ở trên giường, Đề Kiêu cực ít khi dùng chăn đắp. Hắn không cảm thấy gì, nhưng sức khỏe của Diệp Ly Châu vốn yếu, hơi chịu chút hơi lạnh là lập tức khó chịu.
Buổi tối khi uống thuốc, giọng của Diệp Ly Châu đã có hơi khản đi, tuy khàn khàn, nhưng vẫn dễ nghe như trước, có chút hương vị biếng nhác đáng thương.
Nàng đang mặc áo ngủ màu trắng thuần, quần áo khép lại rất kín, không hề có một chút vẻ quyến rũ Đề Kiêu như lúc trước. Dưới ánh đèn nhàn nhạt, mái tóc dài của nàng đen như mực, cho người ta một loại cảm giác xa cách.
“Ngày mai sẽ phải về nhà rồi.” Bởi vì không thoải mái lắm, Diệp Ly Châu gắng sức hạ thấp giọng xuống một chút. Nàng uống một ngụm thuốc, thuốc rất đắng, mùi cũng rất tệ, “Hi vọng tối nay có thể khá lên.”
Đề Kiêu nhận lấy chén thuốc trong tay nàng, gom mái tóc dài của nàng lại rồi đút cho nàng một ngụm thuốc: “Đêm nay nghỉ ngơi sớm chút.”
Nàng uống từng ngụm thuốc nhỏ, mùi vị cũng không xem là rất tốt, uống từng ngụm trái lại cũng cảm thấy khó mà chịu nổi.
Diệp Ly Châu nói: “Để ta tự uống.”
Nàng cau mày, cố nén sự chán ghét uống hết thuốc xuống.
Cánh môi căng mọng, mang theo một chút ánh nước, nước thuốc theo khóe môi nàng chảy xuôi xuống.
Bởi vì da thịt nàng trắng muốt như ngọc, dưới đèn dường như có thể phát sáng, nước thuốc đen nhánh tôn nhau lên, cho người ta một loại cảm giác vừa trong trẻo lại quyến rũ.
Giống như là hồ yêu ngụy trang thành tiểu thư khuê các, bề ngoài vừa xa cách vừa lạnh nhạt, nhưng sâu bên trong lại không tự chủ mà lộ ra một chút dịu dàng yêu kiều.
Cái loại vừa chạm vào thì sẽ biến hóa đó.
Đề Kiêu lấy ngón tay có vết chai mỏng lau đi nước thuốc. Thuốc bị lau đi, trên cằm nàng lại hiện lên một mảnh màu đỏ, da thịt của nàng thực sự là non mềm, không chịu nổi lực quá lớn.
Chờ hắn cúi đầu, Diệp Ly Châu mới phát giác ra mới vừa rồi Đề Kiêu hẳn là đã ăn một viên kẹo, hơi thở rất ngọt.
Nàng bị ấn ngã, màn sa màu đỏ khép lại, ánh nến trong chụp đèn chập chờn.
Ngày kế, tinh thần của Diệp Ly Châu nhìn qua đã khá hơn rất nhiều. Ngày thứ ba sau hôn lễ nàng phải quay về Diệp gia.
Đề Kiêu sờ trán nàng: “Không còn nóng nữa.”
Diệp Ly Châu nói: “Tuy rằng thỉnh thoảng vẫn sẽ choáng váng, nhưng đã đỡ hơn hôm qua nhiều.”
Đêm qua tuyết rơi một trận, trên mặt đất đã phủ một tầng màu trắng.
Diệp Ly Châu được Đề Kiêu ôm lên xe ngựa.
Nàng vẫn còn hơi buồn ngủ, nên dựa vào bả vai Đề Kiêu, nhắm mắt lại.
Đề Kiêu cúi đầu ngắm Diệp Ly Châu.
Lông mi của nàng dài mà mảnh, vì để có vẻ có chút khí sắc, trên cánh môi còn cố ý thêm một chút son.
Đến Diệp phủ rồi, Diệp Ly Châu mới tỉnh lại. Diệp Phụ An biết hôm nay Diệp Ly Châu sẽ trở về, cố ý cho người quét dọn sạch sẽ, đem tuyết quét sạch, chờ đợi con gái trở về sớm.
Diệp Gia Hữu cũng đã chờ Diệp Ly Châu từ sớm.
Mấy ngày nay không gặp được chị gái, biết chị đến ở trong nhà người khác, trở thành vợ nhà người, trong lòng Diệp Gia Hữu luôn có chút lo lắng.
Vừa nghe được tin Diệp Ly Châu trở về, Diệp Gia Hữu đã cực kỳ nhanh nhẹn chạy ra, quả thực nhìn thấy Đề Kiêu đỡ Diệp Ly Châu đi ra từ trong xe ngựa.
Trên người Diệp Ly Châu đang khoác cái áo choàng màu trắng, tóc đen vấn lên, so sánh với trước khi lấy chồng cũng không có thay đổi gì mấy.
Diệp Gia Hữu hô to một tiếng “Chị ơi”. Diệp Ly Châu xoay người, cười nói: “Trên mặt đất còn hơi ướt, em đi chậm một chút.”
Diệp Gia Hữu vội vàng tiến lên, nhìn thấy Tần Vương, cậu nhịn một hồi lâu rồi mới gọi một tiếng “Anh rể”.
Diệp Gia Hữu còn nhỏ tuổi, ở trước mặt Đề Kiêu thì chính là một cái bánh bao nhỏ. Đôi mắt phượng của Đề Kiêu quét qua cái bánh bao nhỏ này.
Dáng người lùn như vậy, không có một chút sức cạnh tranh nào, hắn cũng lười so đo với thằng nhãi này.
Diệp Ly Châu ôm vai Diệp Gia Hữu đi vào bên trong: “Cha đang ở trong thư phòng hả?”
Diệp Gia Hữu nói: “Cha rất nhớ chị, chỉ là không nói ra thôi. Nghe nói chị về, cha rõ ràng là rất muốn đi ra, nhưng lại ra vẻ ngồi ở trong phòng.”
Thân là cha vợ, tự nhiên phải có uy nghiêm của cha vợ. Diệp Phụ An bây giờ lắc mình biến thành trưởng bối của Đề Kiêu, tự nhiên là nghĩ cách căn dặn Đề Kiêu phải đối xử tốt với cô con gái ngoan của ông thêm một chút.
Ba người cùng đi vào phòng, Diệp Phụ An vuốt râu không biết đang xem cái gì.
Diệp Ly Châu mang theo ý cười trong mắt: “Cha ơi.”
Diệp Phụ An đứng dậy: “Châu Châu, con với Tần Vương đã về đấy à.”
Diệp Ly Châu “dạ” một tiếng.
Nàng trở về lần này, Quân thị và Khương Nhiễm Y cũng không tiện tới đây nữa. Mấy bà vợ lẽ trong phủ cùng với Ô thị đã khỏi chân đều đến nhìn Diệp Ly Châu.
Nói thật, Diệp Ly Châu gả cho Đề Kiêu, tất cả mọi người đều không kịp chuẩn bị. Ô thị cũng không ngờ con ma ốm Diệp Ly Châu này lại có phúc đến vậy, có thể được Tần Vương điện hạ để mắt tới.
Sau khi Ô thị bị té gãy chân, việc trong nhà còn là để cho Chu di nương xử lý, trong lòng bà ta đương nhiên không quá dễ chịu. Rõ ràng bà ta mới là vợ cả, dựa vào cái gì lại để Chu di nương tới quản lý mọi chuyện? Đây hết thảy đều là do Diệp Ly Châu làm hại.
Ô thị hận Diệp Ly Châu đến nghiến răng, trong lòng cũng hận Chu di nương.
Nhưng Diệp Ly Châu đi tới, Ô thị không thể không tươi cười niềm nở: “Đại tiểu thư càng ngày càng xinh đẹp, gả đến chỗ điện hạ, Đại tiểu thư bây giờ có lẽ là an nhàn nhỉ?”
Bây giờ Chu di nương có quyền quản sự ở trong nhà, trước kia không thể nói chuyện, cũng không dám nói lời nào, hiện giờ lá gan đã lớn hơn, cũng dám phản bác lại Ô thị.
Chu di nương nói: “Thái thái, dáng dấp tiểu thư nhà chúng ta khiến người thương yêu như thế, điện hạ đương nhiên là thương nàng rồi, tháng ngày trải qua đương nhiên là rất tốt.”
Ô thị thấy Chu thị dạo này càng ngày càng to gan, cũng dám chen vào lời bà ta, trong lòng càng không được tự nhiên.
Ô thị cười hiền hoà, nói: “Chu di nương nói không sai, tiểu thư thật khiến cho người thương yêu. Có điều, Đại tiểu thư cũng đừng cứ nghe nàng, nếu nói thật lòng, đã vào nhà Tần Vương rồi, tiểu thư phải làm thêm một ít việc, cố gắng hầu hạ Tần Vương điện hạ cho tốt. Hầu hạ Tần vương tốt rồi, tiểu thư mới có những ngày tốt lành.”
Mấy câu này của bà ta cũng không bới ra được lỗ hổng, dù sao thì những người khác cũng đều nghĩ như vậy. Thiếu nữ đã gả cho người, đương nhiên phải hầu hạ chồng mình cho tốt. Người chồng chính là trụ cột trong gia đình, phải săn sóc chu đáo mới đúng. Ô Anh, cháu ngoại của Ô thị cũng không dám cả nghĩ xa xỉ tới làm tiểu thiếp của Tần Vương. Ô thị cảm thấy, nếu đưa Ô Anh cho Tần Vương, Ô Anh chắc chắn có thể hầu hạ Tần vương thỏa đáng.
Diệp Ly Châu lạnh lùng kiêu ngạo không chịu cúi đầu như vậy, lại không biết hầu hạ người khác, đàn ông rất nhanh sẽ chán ghét mà vứt bỏ.
Lương di nương nói hùa theo: “Thái thái nói rất đúng, tiểu thư kiên trì nghe đi. Tần Vương điện hạ bây giờ quyền cao chức trọng, tiểu thư phải làm một người vợ hiền, sớm sinh cho điện hạ một đứa con trai bụ bẫm.”
Lương di nương vừa nói ra những lời này, toàn trường lập tức yên tĩnh.
Thân thể Diệp Ly Châu yếu như vậy, thật sự có thể sinh con sao? Sợ là mệnh cũng không dài, còn làm sao mà sinh con.
Lương di nương lúng túng lại bồi thêm một câu: “Bên người tiểu thư liệu đã có nha đầu vừa ý chưa, để điện hạ thu vào, sau này được một nam nửa nữ, cũng sẽ hiếu thảo với tiểu thư.”
Diệp Ly Châu biết Lương di nương nói chuyện không hề có ác ý.
Lương di nương chỉ là không có đầu óc, không nói ra được những lời vừa lòng người khác. Diệp Ly Châu cũng không phải là người tính toán chi li, không so đo với mấy câu nói đó của Lương di nương.
Trong lòng Ô thị hơi dễ chịu hơn một chút.
Đứa con trai độc nhất và con gái duy nhất trong Diệp phủ đều là do Khương thị sinh ra, những người khác đều không có lấy một nam nửa nữ. Bây giờ Diệp Ly Châu bệnh tật, dáng vẻ giống như sẽ chết bất kỳ lúc nào, cũng là cái mệnh đoạn tử tuyệt tôn.
Ô thị cười híp mắt nói: “Đại tiểu thư chớ có tức giận, Lương di nương nói cũng không sai. Thay vì sau này nhìn Tần Vương điện hạ để cho người phụ nữ không quen biết sinh con, chẳng bằng cho ngài ấy một nha hoàn vừa ý.”
Diệp Ly Châu nhấp một ngụm trà, cánh môi mềm mại hơi nhếch lên: “Ta không dám nhắc tới chuyện này với điện hạ… Đêm qua, ta nói rằng trong nhà chỉ có một mình ta cũng quá quạnh quẽ, điện hạ rất tức giận, ngài ấy nói, nhất định phải lấy một người làm thiếp, tương lai lục đục với nhau cướp mất vị trí chủ mẫu của ta, ta mới hài lòng hay sao? Điện hạ nói vậy, nhưng là dọa ta một trận. Ta cũng không dám nhắc tới chuyện này nữa.”
Nụ cười của Ô thị trong nháy mắt phai nhạt, trên mặt chồng chất xấu hổ.
Diệp Ly Châu sờ sờ bụng dưới của mình: “Qua mấy ngày chưa biết chừng sẽ có động tĩnh, còn sớm mà, thái thái cũng chưa sinh con, ta vội gì chứ.”
Bây giờ Ô thị cũng không có kinh nguyệt nữa, làm sao mà sinh con? Nghe Diệp Ly Châu có ẩn ý chê bai, Ô thị tự cảm thấy bản thân cũng không có nói sai điều gì, nhưng lại phải chịu nhục nhã như vậy, sắc mặt cũng xanh mét.
Chu di nương nói: “Tiểu thư nhà chúng ta hãy còn trẻ, lúc này mới thành thân được mấy ngày. Ta thấy sức khỏe của tiểu thư khá hơn rồi. Qua hai năm nữa thân thể tốt hơn, đảm bảo sẽ sinh một đứa bé mập mạp. Lại nói tiếp, thế tử của phủ Tần Vương trong tương lai, nhất định phải là do tiểu thư nhà chúng ta sinh ra mới tính.”
Ô thị thấy Chu di nương không ngừng nịnh bợ Diệp Ly Châu, nếu như không phải là nhiều người như vậy đều đang ở đây, ánh mắt của bà ta khẳng định cũng sắp đỏ lên vì tức.
Buổi trưa Diệp Ly Châu cùng ăn một bữa cơm với người nhà, đến lúc sẩm tối, mới cùng Đề Kiêu quay về.
Ngồi ở trên xe ngựa, Diệp Ly Châu sờ trán mình, nàng nhỏ giọng lầm bầm: “Đầu ta hơi đau một chút.”
Đề Kiêu sờ sờ, quả thực lại phát sốt rồi.
Diệp Ly Châu gối lên đùi của Đề Kiêu, nàng nhắm mắt lại: “Điện hạ, thân thể ta không tốt, có thể sinh con không đây.”
Đề Kiêu nói thản nhiên: “Không sinh được, thì nàng làm thế nào?”
Diệp Ly Châu cũng chưa từng nghĩ tới, nàng không nghĩ xa như vậy, khi đó có lẽ nàng đã chết rồi.
Diệp Ly Châu thực sự rất đau đầu, nàng day trán: “Ta cũng không rõ lắm, trước kia chưa từng nghĩ tới.”
Đề Kiêu nhìn về phía cái bụng bằng phẳng của nàng.
Chỗ này cũng từng tràn đầy rồi, từng bị hắn làm đầy. Nàng có tình yêu của hắn là đủ rồi, cần đứa bé gì chứ.
Nhận xét Box