Chapter 18: Tin đồn trên diễn đàn trường.

Chapter 18: Tin đồn trên diễn đàn trường.


“Ừm..” Vẫn chưa quen với việc có thêm một người bạn cùng bàn, Lộ Thâm dừng một chút mới cúi đầu nhìn vết thương ở bàn tay trái, “Không cẩn thận nên bị trầy da một chút.”

“Đã sưng thành như vậy rồi mà còn gọi là bị trầy da một chút? Còn nữa, vẫn còn đang chảy máu đó!” Nhìn thấy vết thương đẫm máu kia làm cho cô đau răng một trận, cô cúi đầu mở cặp ra, “Đây là khăn giấy của tôi, cậu nhanh chóng xử lí một chút đi!”

Lộ Thâm lại nói: “Không cần đâu, chút tan học tôi đến nhà vệ sinh tắm một cái là được rồi.”

Nhìn thấy vẻ mặt không thèm để ý của anh, mí mắt cô hơi co lại: “Không phải, cậu không cảm thấy đau à?”

“Còn tốt, da thô.”

Diệp Phồn Tinh chỉ cần nhìn vết thương thôi cũng đã thấy rùng mình: “…”

Được thôi, cậu là con trâu.
Cô không nói gì trong một lát, lại nhịn không được tò mò: “Cậu đánh nhau với người khác hả?”

Lộ Thâm dừng lại, không nhìn cô, vẻ mặt không tập trung, lông mi đen dài rủ xuống, như đùa giỡn mà nói một câu: “Đúng vậy, dù sao tôi cũng là lão đại của một bang phái mà.”

Diệp Phồn Tinh: “…”

Diệp Phồn Tinh không nhịn được mà lườm anh một cái: “Không muốn nói thì thôi, tôi cũng không ép cậu.”

Ban đầu tâm tình của Lộ Thâm rất kém, nhưng nhìn thấy cô hơi nâng nâng khuôn mặt lên, tức giận trong lòng không biết vì sao lại từ từ tan đi. Anh sững sờ một chút, mặt mày mềm đi: “Tức giận rồi?”

“Tôi mới không nhỏ mọn như vậy đâu.” Mỗi người đều có bí mật của mình, Diệp Phồn Tinh mặc dù rất tò mò, nhưng cô không phải là người không để ý đến cảm nhận của người, nhất định phải đánh vỡ nồi đất để hỏi cho rõ ràng mới chịu. Nghe vậy, cô đầu tiên là nghiêng qua nhìn anh một chút, sau đó rút mấy tờ khăn giấy từ trong cặp ra, mở chai nước ấm của mình ra, đổ một ít lên khăn giấy, “Từ tiết này đến lúc tan học còn rất lâu, cậu lấy cái này lau sơ vết thương trước đi, không cẩn thận là bị nhiễm trùng đó.”

Lộ Thâm bất ngờ, dừng một chút: “Không cần đâu, tôi…”

“Nhanh lên.” Diệp Phồn Tinh vẫn không nói gì thêm đem chiếc khăn ướt nhét vào tay anh.

Cảm giác mát mẻ rơi vào lòng bàn tay nóng bỏng của anh, mang theo một chút cảm giác ngưa ngứa. Lộ Thâm theo bản năng cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy bàn tay thon dài trắng nõn của cô vô ý cọ vào mu bàn tay anh.

Không hiểu sao lại cảm thấy không được tự nhiên, Lộ Thâm trầm mặc một lát mới nói: “Cảm ơn.”

“Không cần khách khí.” Diệp Phồn Tinh nói xong thì chỉ chỉ vào cuốn sách toán trên bàn anh, “Đúng rồi, vừa rồi  thầy đã phát bài kiểm tra toán lần trước cho mọi người, bài của cậu tôi giúp cậu kẹp trong sách đó.”

“Được.” Lộ Thâm hoàn hồn, dùng chiếc khăn ướt kia lau sơ sơ bùn đất đá dính bên trên vết thương.

“Cho nên, cậu biết điểm của mình rồi à?”

Ánh mắt của cô có chút kỳ lạ, Lộ Thâm nhíu mày tỏ vẻ không hiểu, dùng bàn tay phải không có bị thương để lật sách toán ra nhìn một chút.

“….”

“Làm sao cậu lại làm được 0 điểm vậy? Lười không muốn làm hay là không biết làm hả? Nếu như không biết làm… Xin hỏi lão đại, lúc đó làm sao cậu thi đậu được Nhị trung vậy?” Diệp Phồn Tinh rất tò mò về chuyện này, vừa hỏi vừa nhịn không được mà nhích lại gần anh một chút.

Hình như có một mùi hương của trái cây xen lẫn hơi thở ấm áp từ trên người cô bay tới, thơm thơm ngọt ngào, vô cùng dễ chịu. Lộ Thâm vô ý thức ngửi một cái, sau đó toàn bộ khướu giác đều bị hương vị kia chiếm giữ.

“….”

Trong lòng của anh ngày càng không được tự nhiên, lại rất bình tĩnh lùi ra sau, mới nói: “Ngày đó tôi tạm thời xin nghỉ, không có tham gia thi.”

Diệp Phồn Tinh đúng là không nghĩ đến khả năng này, “a” một cái sau đó hỏi tiếp: “Cho nên không phải là cậu không muốn làm cũng không phải là không biết làm, là không có thời gian làm nên mới nhận được trứng vịt ( 0 điểm á) phải không ? Vậy thành tích của cậu thế nào? Có tốt không?”

“…..Vẫn tạm được.”

Vết thương được xử lí cũng tạm ổn rồi, Lộ Thâm tiện tay ném chiếc khăn bẩn vào túi rác mà Vương Kiến Nam treo ở dưới bàn học, làm cậu quay đầu lại, nhìn anh một cái.

“Sao vậy Thâm ca?”

“Không có gì.” Lộ Thâm giơ tay xoay đầu cậu lại, sau đó mới nhìn Diệp Phồn Tinh nói, “Vậy, tôi nằm một chút, có việc gì thì gọi tôi.”

Diệp Phồn Tinh đang suy nghĩ về mấy chữ “Vẫn tạm được” của anh là có ý gì: “…..Cậu lại không nghe giảng à??”

Lộ Thâm cong chân lên rồi gục xuống bàn, nghiêng đầu nâng khóe miệng nói với cô: “Ừm, tôi là thiên tài nên không cần nghe giảng nữa.”

Diệp Phồn Tinh: “….”

Không còn nghi ngờ gì nữa, cái tên này nhất định là “Tra” hơn cả cô nữa.

Lại thấy anh vừa mới nói xong thì muốn nhắm mắt, Diệp Phồn Tinh vội nói, “Này, cậu đợi một chút.”

Lộ Thâm: “Hử?”

“Cái đó, trước đây quên hỏi cậu, số Wechat của cậu là gì?” Đây là lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh hỏi số Wechat của con trai, mặc dù chỉ là bạn bè bình thường, nhưng cô vẫn có chút xấu hổ. Chỉ là cô không biểu hiện ra, chỉ nhanh chóng lấy điện thoại ra nói, “Chúng ta bây giờ là bạn cùng bàn, sau này nhất định sẽ có lúc chúng ta cần trao đổi gì đó hay thông báo tin tức, cho nên thêm Wechat đi, dễ dàng liên lạc hơn.”

Lộ Thâm theo bản năng muốn nói “Được”, nhưng nhớ lại bộ nhớ máy mình bây giờ đã quá đầy rồi, bây giờ đừng nói là tải Wechat về, cái điện thoại rách này cũng chỉ có một cái sim, lại dừng lại: “Tôi không có Wechat, nếu có chuyện gì cứ trực tiếp gọi cho tôi.”

Nói xong tiện tay cầm lấy cây bút, viết số điện thoại của mình cho cô.

Diệp Phồn Tinh: “….”

Diệp Phồn Tinh cảm thấy không tưởng tượng được, thời đại này có ai mà không có Wechat chứ? Ngay cả tên ăn mày ở ven đường đều biết quét mã QR đó!

Hay là anh thật sự … không muốn thêm Wechat với cô?

Cái suy đoán này khiến nụ cười cô cứng lại, cả người đều ngơ ngẩn.

Bất quá chỉ là cái Wechat thôi mà, cần thiết hay không?

Cô có chút khó chịu cũng có một chút buồn bực xấu hổ, đang muốn nói gì đó, lại nhìn thấy Lộ Thâm viết số điện thoại xong liền gục đầu xuống, cái bộ dáng chỉ là thuận tay mới cho cô thôi, không quan trọng chút nào.

Diệp Phồn Tinh: “….”

Được rồi, không thêm thì thôi, ai mà thèm, hừ!

*******

Mấy ngày sau, cô cũng không chủ động nói chuyện với anh nữa.

Cũng không phải là giận dỗi, chính là cô không muốn mất mặt— sự kiêu ngạo của cô không cho phép cô nhún mặt truy cứu tận gốc mọi chuyện sau khi bị ai đó từ chối rõ ràng.

Da mặt cô không dày như vậy đâu.

Lộ Thâm cũng không quan trọng đến thế đâu.

Ngoài ra, từ trước đến nay chỉ có Diệp đại tiểu thư cô cự tuyệt người khác, đây là lần đầu tiên cô gặp phải tình huống như thế này, trong lòng ít nhiều gì cũng có chút tức giận, lẩm bẩm một mình cái câu như thế này “Tên này có vấn đề về mắt à?”

Nhưng mà lẩm bẩm thì vẫn là lẩm bẩm, cô sẽ không đến nỗi phải thể hiện ra trước mặt Lộ Thâm— mặc dù cô luôn luôn tự tin về bản thân mình, nhưng cô cũng không có tự luyến rằng tất cả nam sinh ở khắp cái thiên hạ này đầu phải thích cô, bám lấy cô. Tất cả những cảm xúc nhỏ này, đơn giản chỉ là bởi vì đây là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện như vậy, nên để lại chút ấn tượng sâu sắc mà thôi.

Về phần Lộ Thâm, cả ngày phần lớn thời gian đều dùng để ngủ bù, những lúc không buồn ngủ, cũng là lười biếng nằm trên bàn chém gió với bọn Vương Kiến Nam, không hề chú ý đến sự bất thường của Diệp Phồn Tinh.

Ngược lại vẫn luôn chú ý đến Diệp Phồn Tinh, Vương Kiến Nam nhích lại gần một chút thì nhạy bén nhận ra điều gì đó.

Đến khi đến giờ tập thể dục giữa giờ, cậu không nhịn được hỏi Lộ Thâm: “Thâm ca, có phải anh chọc giận Phồn Tinh không? Em thấy cô ấy không nói chuyện với anh cả hai ngày nay rồi?”

Lộ Thâm đang hờ hững vung tay vung chân, không làm theo động tác của mọi người, nghe vậy thì sững sờ, nhíu mày nhìn cậu: “Cô ấy lúc đầu cũng đâu có nói chuyện với tao đâu.”

Vương Kiến Nam: “Ai nói? Lúc cô ấy vừa mới chuyển đến, hai người không phải nói chuyện rất vui vẻ sao?”

Lộ Thâm nhớ lại một chút, hình như đúng là vậy. Nhưng mà anh thấy việc này cũng không có gì lạ, anh với Diệp Phồn Tinh vỗn dĩ cũng không quá thân quen, lại thêm khác biệt về giới tính, chủ đề nói chuyện cũng không giống nhau, đương nhiên sẽ không thể lúc nào cũng nói chuyện với nhau được.

“Không phải, ý của em không phải là vì sao hai người lại không có nói chuyện với nhau, ý của em là có phải anh đã chọc giận Phồn Tinh rồi không?” Vương Kiến Nam lắc lắc thân hình mập mạp rồi xoay một vòng, thở hổn hển, “Nếu không tại sao vào lúc kiểm tra Anh văn ngày hôm qua, bút cô ấy bị hỏng…cô ấy lại bỏ gần tìm xa mà mượn tiểu Tĩnh tử, mà lại không mượn người ngồi cùng bàn là anh?”

Lộ Thâm không có kinh nghiệm ngồi cùng bàn với bạn học nữ, cũng không có tâm tư chú ý đến những việc nhỏ nhặt như thế, nghe vậy sửng sốt một chút rồi nói: “Bởi vì hai người họ đều là con gái, mượn qua mượn lại dễ hơn?”

Vương Kiến Nam: “…”

Vương Kiến Nam trầm mặc, nửa ngày sau mới mang vẻ mặt phức tạp vỗ vỗ bờ vai của anh: “Em cuối cùng cũng hiểu vì sao anh đẹp trai như vậy mà chưa từng có người yêu rồi. Được rồi, không sao, chúng ta tiếp tục cô đơn vậy.. À không, tiếp tục tập thể dục.”

Lộ Thâm: “….”

Lộ Thâm vừa buồn cười vừa có chút khó hiểu, suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn Diệp Phồn Tinh đứng trước mình mấy hàng, lại không ngờ Diệp Phồn Tinh vừa lúc làm động tác nghiêng người quay về sau, hai người bỗng dưng mắt đối mắt, mỗi người đều ngơ ngác.

“Làm động tác ngược lại.”

Lộ Thâm hoàn hồn, dùng khẩu hình nhắc nhở cô một câu.

Diệp Phồn Tinh kịp phản ứng lại, vội vàng thu tay chân lại, lập tức nhịn không được, khuôn mặt ửng đỏ trừng anh một cái, giống như đang nói: Không cần cậu lo!

Lộ Thâm: “…”

Nhìn thấy bộ dạng này của cô, thật sự tức giận rồi à?

************

Diệp Phồn Tinh sớm đã không còn tức giận nữa, nhưng lại làm sai động tác trước mặt mọi người, lại đúng lúc bị Lộ Thâm nhìn thấy, có chút xấu hổ mà thôi.

Nhưng mà cô rất nhanh không còn tâm tư để mà xấu hổ nữa, bởi vì…

“Đó chính là Diệp Phồn Tinh sao? Dáng dấp đúng là rất xinh đẹp, nhưng mà nhân phẩm…. chậc chậc, thật không ngờ, cô ta lại có thể làm ra cái loại chuyện như vậy.”

“Không phải sao, đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”

“Hình như cô ta rất bình tĩnh đó, chắc là chưa thấy bài post trên diễn đàn của trường..”

Những tiếng thì thầm như những cây kim nhỏ xí, từng cây từng cây xuyên qua tiếng nhạc tập thể dục của chiếc loa phát thanh, lúc nặng lúc nhẹ đâm vào lỗ tai của Diệp Phồn Tinh. Còn có những ánh mắt khinh bỉ, hoài nghi còn cả cười trên nỗi đau của người khác….

Diệp Phồn Tinh hoàn hồn nhíu mày, trong lòng tự nhủ cảnh tượng này hình như có chút quen?

Đúng lúc buổi tập thể dục này kết thúc, cô lập tức trở về phòng học lấy điện thoại mở diễn đàn của trường ra xem.

Vừa đi vào liền nhìn thấy phía trên cùng một bài post có đánh dấu hot, tiêu đề bài post là: Không đào ra thì sẽ không biết, vừa đào ra thì lại giật mình! Vị nữ thần họ Diệp ở lớp 12 vừa chuyển đến, thế mà lại có nhiều lịch sử đen tối như vậy!

Diệp Phồn Tinh: “…”

Trong đầu Diệp Phồn Tinh đã có suy đoán, mở ra nhìn một chút, quả nhiên bài viết này là nói xấu về cô.

Cái gì mà “Cái vị Diệp nữ thần ỷ vào dung mạo xinh đẹp của mình, ai tỏ tình cũng không cự tuyệt, nuôi vô số lốp xe dự phòng”; “Vị Diệp nữ thần này bề ngoài thì cao lãnh, thực ra cuộc sống cá nhân vô cùng hỗn loạn, đã thay không biết bao nhiêu người bạn trai”; “Nguyên nhân thật sự mà Diệp nữ thần chuyển trường là bởi vì có một phú nhị đại không chịu được cô ta lúc lạnh lúc nóng, mắc bệnh trầm cảm đến nỗi cắt tay tự sát vào bệnh viện”; “Diệp nữ thần vô cùng nhẫn tâm, vì đến cả bà nội của vị phú nhị đại đó cũng đã quỳ xuống cầu xin cô ta, nhưng cô ta lại không chịu đến bệnh viện thăm vị phú nhị đại đó một chút…”

Tóm lại đều là những lời khiến người khác ghê tởm.

Để chứng minh lời mình nói là thật, ID tên là “Người vạch trần” này còn thả một vài tấm ảnh gọi là “Chân tướng” vào cuối bài viết.

Những tấm ảnh này có hình ảnh có Diệp Phồn Tinh đang chơi đùa cùng với mấy bạn nam trong lớp, có cả hình ảnh của Ôn Trác Vũ mặt mũi trắng bệch nằm trong bệnh viện, có cả Ôn lão phu nhân quỳ xuống cầu xin Diệp Phồn Tinh ở căn tin, còn vẻ mặt Diệp Phồn Tinh thì vô cùng lạnh lùng, khiến người nhìn vô cùng phẫn nộ.

Các học sinh ở trường Nhị trung chưa từng thấy tin đồn nào bùng nổ như vậy, ngay tức thì thảo luận vô cùng náo nhiệt.

Diệp Phồn Tinh lướt lướt xuống, phát hiện đa số mọi người đều đang hết sức kinh hoàng về tin đồn, chỉ có một vài người đang tỏ ra nghi ngờ với tính chân thực của bài đăng.

Người đăng bài trả lời: Chứng cứ đã đầy đủ như thế, mấy người còn bênh vực cho cái vị Diệp nữ thần kia sao, không phải là cô ta mua thủy quân đó chứ?

Lại vứt ra thêm mấy bức ảnh về “Ghi chép lịch sử trò chuyện” nghe nói là lấy từ học sinh của Thánh Đắc, nói rằng ngoại trừ những tài liệu đen ở phía trên kia, vị Diệp nữ thần này còn thích tham gia vào các nhóm nhỏ để bắt nạt bạn cùng lớp, ngay cả người em họ ở nhờ tại nhà cô ta cũng thường xuyên bị cô ta sỉ nhục và đánh chửi. Ngoài ra ,ỷ vào nhà mình có tiền, cô ta còn đánh đập thầy cô ở trường, tiếc là người cô kia không quyền không thế, sau khi bị đánh, không những không lấy được công lý, mà còn bị buộc phải từ chức.

Diệp Phồn Tinh: “….”

Diệp Phồn Tinh cũng phục người viết bài này luôn, hư hư thực thực, thật thật giả giả trộn lẫn với nhau, làm y như thật, nếu cô không phải là người trong cuộc, con mẹ nó cô cũng tin đó!

Nhìn bài của đối phương vừa có chữ vừa có cả ảnh, hiển nhiên đã chuẩn bị rất kỹ, sau khi đọc xong thì cảm thấy vô cùng kinh sợ, ánh mắt dần dần lạnh xuống.

Cô chuyển đến Nhị Trung vẫn chưa được một tuần, ai sẽ căm ghét cô như vậy chứ?

Nghĩ lui nghĩ tới, cô chỉ nghĩ đến một cái tên: Đồng Khả Hân

Nhưng sau khi bị cô cảnh cáo ở lần trước, Đồng Khả Hân không giở trò quỷ nữa, giữa hai người cũng không xảy ra mâu thuẫn gì…. Quan trọng nhất chính là, nội dung của bài post này, còn tệ hơn so với lần trước Đồng Khả Hân lợi dụng Tạ Linh Linh để lan truyền nữa, người viết bài post này thậm chí còn có ý muốn không để cô ở lại Nhị Trung được nữa. Đồng Khả Hân dù sao vẫn còn đang ở nhờ tại nhà cô, cho dù có cái tâm tư này, cũng không có lá gan để làm ầm ĩ chuyện này lớn đến như vậy?

Đương nhiên là không có nghĩa chuyện này là không liên quan đến cô ta,  dù sao bên trong bài post này cũng cố ý nhắc đến việc cô ở nhà “Sỉ nhục, đánh chửi em họ”.

“Đệch mẹ nó, tên tôn tử nhà nào post cái tin đồn nhảm này vậy!” Đang ngồi suy nghĩ, phía trước đột nhiên có người tức giận vỗ bàn một cái.

Diệp Phồn Tinh hoàn hồn, nhìn thấy Vương Kiến Nam vừa đi vào phòng học, chuẩn bị ngồi xuống.

“Làm sao vậy tiểu Tiện Tiện?”

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Những người khác cũng giật nảy mình, nhao nhao lại gần hỏi.

“Có người tung tin đồn nhảm trên diễn đàn, nói Diệp Phồn Tinh lớp chúng ta…. Đệch, mọi người tự mình xem đi!” Vương Kiến Nam tức đến nỗi chửi tục, không hề nghĩ ngợi gì mà ném đi động cho người bạn bên cạnh. Sau khi ném xong, cậu mới ý thức được làm như vậy hình như không tốt cho lắm, vội vàng xoay người giật điện thoại lại, “Không đúng, mọi người đừng nhìn!”

Nhưng mà đã muộn rồi, những thứ nên nhìn hay không nên nhìn, mọi người đều đã nhìn thấy hết rồi.

“Đây, đây là chuyện gì vậy?”

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, sau khi ngơ ngác nhìn nhau, theo bản năng nhìn về phía Diệp Phồn Tinh.

“Thật, thật xin lỗi Phồn Tinh, cái đó, tớ không phải cố ý nói chuyện này cho mọi người đâu, vừa nãy tại tớ quá tức giận nên..” Vương Kiến Nam cũng hoảng hốt nhìn lại.

Nhưng mà vẻ mặt của cậu không phải là ngạc nhiên và chán ghét, mà là chột dạ với áy náy. Diệp Phồn Tinh sửng sốt, một lúc sau mới nói: “Cậu.. Cậu không tin những gì viết bài post à?”

“Đương nhiên không tin! Cái này vừa nhìn một cái liền biết là giả!” Nghĩ đến bài post ở trên diễn đàn chỉ sợ đã sớm truyền đi khắp nơi rồi, Vương Kiến Nam cũng không xin lỗi vì chuyện lúc nãy nữa, chỉ không chút do dự mà nói: “Mặc dù cậu chuyển đến lớp chúng ta không lâu, nhưng cậu là hạng người gì, tất cả chúng ta đều có mắt, đều có thể nhìn thấy a!”

Ngược lại là.

Từ lúc chuyển trường đến bây giờ, Diệp Phồn Tinh vẫn luôn an phận đi học, lúc cùng nói chuyện cùng mọi người, cũng đều ôn hòa mà cười tít mắt, không có một chút kiêu căng của con nhà giàu có, chứ đừng nói đến việc ỷ trong nhà có tiền mà bắt nạt bạn học, xung đột với thầy cô.

Về phần thích làm chuyện mập mờ, nuôi lốp xe dự phòng gì đó, ngay cả đại soái ca Lộ Thâm ngồi cùng bàn với cô cũng không nói chuyện nhiều nữa được không? Những bạn nam khác trong lớp mới cô ăn uống gì, cô luôn từ chối một cách rõ ràng, không có một chút sự mập mờ nào,…

Bị nội dung của bài post làm cho choáng váng, vừa nghĩ lại những chuyện này, mọi người đều nhao nhao phản ứng lại: “Đúng đó, bạn học Diệp đừng lo lắng, người này nhất định là ghen ghét cậu nên mới cố ý hắt nước bẩn lên người cậu. Cậu chờ đó, đợi tớ phủ thêm mười lăm cái áo lót*, tớ sẽ đi bóp chết cái tên đăng bài viết này!”

*披上马甲: đây là hiện tượng một người sử dụng nhiều ID(bao gồm một ID chính và nhiều ID ảo gọi là 马甲ID) gây rối các quản trị viên của một số trang hay diễn đàn, trong tình huống này ý của bạn trên là muốn nói cậu sẽ lập thật nhiều ID để tra rõ người đăng bài là ai đó.( Mình cũng dịch ra tạm vậy thôi, nếu ai hiểu rõ thì giúp đỡ mình với nha).

“Còn có tớ nữa, bà nó, dám nói xấu nữ thần của tao như vậy, gặp tao tao tạt cho mày một xô máu chó đầy đầu!”

Triệu Thu Tĩnh vừa xem xong bài post thì cũng vô cùng tức giận, liên tục an ủi Diệp Phồn Tinh, nói: “Đúng đó Phồn Tinh, cậu đừng sợ, người này rõ ràng là vu oan cho cậu, bọn mình sẽ không tin đâu!”

Diệp Phồn Tinh kinh ngạc nhìn mọi người, rõ ràng chưa quá thân quen với cô, thấy những tin đồn ùn ùn kéo đến trước mặt, không chút do dự mà lựa chọn tin tưởng cô, còn muốn ra mặt bảo vệ cô, giống như có thứ gì đó, từng tầng từng lớp ôm lấy trái tim cô, trong nháy mắt vừa chua xót vừa mềm mại.

Mặc dù cũng có rất nhiều người có vẻ mặt nghi ngờ, không nói gì, nhưng Diệp Phồn Tinh vẫn có một chút vui vẻ “Mình đã không sai khi chuyển đến đây học.”

Điều kiện học tập ở đây có lẽ sẽ không tốt như ở Thánh Đắc, nhưng ở đây có rất rất nhiều bạn học với tâm hồn trong sáng, đơn thuần và vô cùng lương thiện.

“Cảm ơn mọi người đã tin tưởng tớ.” Diệp Phồn Tinh sau khi nói xong những lời này, ngẩng đầu nở một nụ cười đẹp nhất với mọi người, “Tất cả những gì trong bài post này đúng là bịa đặt. Tớ không phải là người thích làm việc mờ ám hay nuôi lốp xe dự phòng, cũng không có thay bạn trai như thay áo. Tớ cũng chưa từng kéo bè kết phái để bắt nạt người khác, nguyên tắc đối nhân xử thế của tớ là người không phạm ta ta cũng sẽ không phạm đến người. Còn về việc có nam sinh vì tớ mà cắt tay tự sát….”

Chuyện này là tiêu điểm chú ý của mọi người, Diệp Phồn Tinh vừa nói xong, tất cả mọi người đều dựng lỗ tai lên nghe.

“Quả thực là có một người đã làm như vậy, nhưng từ đầu đến cuối, tớ đều có thể nói một câu tớ không thẹn với lương tâm.”

Diệp Phồn Tinh vốn dĩ không có ý định giải thích với mọi người, bởi vì những tin đồn về loại chuyện này sẽ không dễ dàng bị phá vỡ chỉ bằng một vài lời giải thích của cô. Nhưng lúc này nhìn thấy vẻ mặt của Vương Kiến Nam, Triệu Thu Tĩnh và mọi người đang yên lặng chờ cô giải thích, trong lòng cô có chút bủn rủn, vẫn là mở miệng—cũng nên để mọi người biết, bản thân họ đã không tin sai người, phải không?

Thế là cô chuẩn bị một chút, đem chân tướng về vụ việc của Ôn Trác Vũ tỉ mỉ nói lại một lần.

“…. Chuyện là như thế này. Có lẽ có người sẽ cảm thấy tớ ác độc khi làm như vậy, nhưng người mà nghe thấy một chữ không hợp với ý của mình thì liền cắt cổ tay tự sát, tớ thực sự không đủ can đảm để tới gần cậu ta một lần nữa. Mạng người quá nặng nề, tớ không gánh vác nổi, cũng không muốn bởi vì bản thân nhất thời mềm lòng, mà đem nửa đời sau của bản thân giao phó cho một người như vậy. Mặt khác, người nhà của cậu ta cũng làm cho tớ vô cùng sợ hãi. Bà nội của cậu ta xem cậu ta là bảo bối, vì giúp cậu ta đạt được mong muốn, không ngại ở trước mặt mọi người mà quỳ xuống cầu xin một vãn bối như tớ, hơn nữa còn dùng chuyện làm ăn để uy hiếp bố của tớ…Một gia đình như vậy, tớ thật sự không biết họ còn có thể làm ra những cái gì khác để đạt được mục đích của mình nữa.”

Tất cả mọi người đều sững sờ trước sự thật bất ngờ này. Diệp Phồn Tinh sau khi nói xong, trong lớp yên lặng một lát, sau đó mọi người liền bùng nổ.

“Đệch mẹ nó, bọn họ thật là khinh người quá đáng! Đây là cái loại người gì vậy!”

“Cái tên họ Ôn kia cũng thật là ghê tởm, một người đàn ông thế mà dùng tự sát để uy hiếp người mình thích để buộc cô ấy chấp nhận làm bạn gái cậu ta, cậu ta có biết xấu hổ hay không!”

“Người nhà của cậu ta mới ghê tởm, không lo dạy dỗ con của mình thì thôi, thế mà còn vừa bắt cóc đạo đức vừa âm thầm uy hiếp Diệp Phồn Tinh phải thỏa hiệp, may mắn là Phồn Tinh đã kháng cự, nếu không chúng ta vẫn không biết sau này sẽ xảy ra những chuyện gì nữa!”

“Đúng đó, Phồn Tinh cậu thật đáng thương, thảo nào cậu lại muốn chuyển trường!”

“Đáng hận nhất là cái người post bài viết này? Thế mà dám đổi trắng thay đen, hắt nước bẩn lên người Phồn Tinh! Đậu phộng, tớ phải bắt được hắn để đánh hắn một trận mới được!”

Nhìn thấy những khuôn mặt đầy phẫn nộ của mọi người, sự uất ức và lạnh lẽo trong lòng dần dần lắng xuống.

“Cảm ơn mọi người, mình cũng không biết tác giả của bài post này là ai, vì cái gì mà lại làm như thế, nhưng tớ muốn nói, thanh giả tự thanh*, tớ không sợ hắn một chút nào.” Diệp Phồn Tinh nói đến đây, thậm chí có một chút tâm tình để nói đùa. Cô nháy nháy mắt, mắt hạnh trong veo, khóe miệng cũng cong lên, “Chờ tớ bắt được hắn, tơ sẽ nói kết quả của chuyện này cho mọi người.”

*Thanh giả tự thanh: có nghĩ là tự bản chất của người ngay thẳng, trong sạch, thanh tao, cho dù bị nói xấu hay vu oan, họ vẫn không thanh minh và rồi sự thật sẽ được phơi bày.

Cmn nữ thần cười lên thật xinh đẹp!

Còn nữa, đối mặt với phong ba bão táp lại không chút lo lắng, khí phách ung dung….

Hu hu hu, yêu rồi yêu cmn rồi!

“….Xảy ra chuyện gì vậy?”  Lộ Thâm vừa bước vào phòng học thì nhìn thấy ánh mắt long lanh của mọi người, và khuôn mặt tươi cười như phát sáng của Diệp Phồn Tinh, mới từ nhà vệ sinh quay về thấy vậy thì Lộ Thâm dừng lại, ánh mắt trong nháy mắt liền đờ đẫn.

“Thâm ca anh quay lại rồi!” Vương Kiến Nam vừa tức giận vừa si mê ngắm Diệp Phồn Tinh cuối cùng cũng hoàn hồn, nhanh chóng chạy về phía Lộ Thâm, “Có người đăng bài lên trên diễn đàn trường để bôi nhọ Phồn Tinh, anh mở điện thoại ra xem đi…. Được rồi, cái điện thoại rách kia của anh, ngay cả QQ Wechat gì cũng không tải xuống được, nói gì đến lướt vào diễn đàn! Tới đây, em mở cho anh xem!”

Lộ Thâm nhíu mày “Ừ” một tiếng, Diệp Phồn Tinh đứng bên cạnh nghe vậy, khuôn mặt tươi cười liền cứng đờ, cả người ngây lại.

Khoan, chờ một chút, Vương Kiến Nam vừa mới nói cái gì?

Điện thoại Lộ Thâm rất nát.. nát đến nổi ngay cả QQ Wechat cũng không tải về được???

Lộ Thâm phát hiện cô bạn ngồi cùng bàn lại nhìn lén anh.

Từ sau tập thể dục buổi sáng cho đến khi vào học, cô thỉnh thoảng lén nhìn anh với ánh mắt vừa xấu hổ vừa chột dạ, giống như cô đã làm việc gì có lỗi với anh vậy.

Lộ Thâm có chút buồn bực cũng có chút hiếu kì, chờ đến khi cô lén lét lút lút liếc mắt qua nhìn nhìn anh một lần nữa, rốt cuộc anh cũng không nhịn được ngẩng đầu đón lấy ánh mắt của cô: “Nhìn đủ chưa bạn học Diệp?”

Diệp Phồn Tinh vẫn tưởng rằng anh đang ngủ, không nghĩ tới lại bị bắt tại trận. Cô sửng sốt một chút, khuôn mặt lập tức đỏ lên: “Ai, ai nhìn cậu! Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ mà!”

“Hử? Phải không?” Lộ Thâm cười như không cười mà nhìn cô, nhẹ nhàng nâng chiếc cằm lên gối lên cánh tay, “Nhìn cái bộ dáng có tật giật mình của cậu, tôi còn tưởng rằng nửa cái bánh mì mà tôi cất ở hộc bàn đã bị cậu ăn vụng rồi nữa chứ.”

Diệp Phồn Tinh suýt chút nữa bị sặc, cô đỏ mặt hung hăng trừng anh một cái: “Tôi làm gì mà có tật giật mình!”

Cô chỉ là.. chỉ là phát hiện mình đã hiểu lầm anh, cảm thấy có chút xấu hổ, lại không biết làm như thế nào để bắt chuyện với anh thôi.

“Còn nữa,  bánh mì cậu mua khó ăn như vậy, ai thèm ăn vụng hả! Tôi, tôi cũng không muốn bị nghẹn nữa đâu…” nói xong lời cuối cùng, nhớ tới lúc trước anh đã giúp cô rất nhiều nhiều chuyện, giọng nói cô càng ngày càng nhỏ hơn, mặt cũng càng nóng hơn. Cô cố gắng kéo căng da mặt, vừa âm thầm hít một hơi, lúc này mới cố gắng bày ra cái dáng vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì, đẩy đẩy chai sữa chua cô vừa mới mua hồi sáng sang bên cạnh, “Đúng rồi, cái này cậu… cậu uống đi, tôi mua dư một chai, không muốn uống nữa.”

Lộ Thâm: “…?”

Lộ Thâm nhìn chai sữa chua rồi nhìn cô một cái, nhướn lông mày lên: “Cho nên cuối cùng cậu đã làm chuyện gì có lỗi với tôi vậy?”

Không có gì, bởi vì tôi cho rằng cậu không muốn thêm Wechat với tôi, lại lén lút mắng anh nhiều lần “Thẳng nam thối không có mắt nhìn”, sau đó quyết định không bao giờ mặt nóng dán mông lạnh* với cậu mà thôi.

*Hay thường nói là “Mặt nóng dán lên cái mông lạnh”. Là người khi được người khác nồng nhiệt bắt chuyện cũng chỉ lạnh nhạt, hờ hững. Nhiệt tình không được đáp lại, người ta cảm thấy như mới lãnh một xô nước lạnh.

Ai mà nghĩ tới là hiểu lầm đâu….

May là từ đầu đến cuối cô không biểu hiện ra ngoài, anh cũng không phát hiện.

Diệp Phồn Tinh một bên lặng lẽ tự an ủi mình một bên cố gắng tỉnh táo mà mỉm cười: “Cậu nghỉ nhiều rồi, tôi chỉ là không muốn lãng phí mà thôi.”

“Thật không?” nhớ tới lời của Vương Kiến Nam nói ở buổi tập thể dục, Lộ Thâm nghiêng đầu nhìn chằm chằm cái cô nương cổ quái này, “Vậy chắc tôi cũng không làm chuyện gì khiến cậu mất hứng phải không?”

Diệp Phồn Tinh giật mình: “Không có!”

Cô nói xong mới ý thức được âm thanh của mình hơi lớn, thế là cô vội vàng dời ánh mắt, giảm thấp giọng xuống nói, “Cậu, cậu có thể làm chuyện gì khiến tôi mất hứng chứ, mấy ngày trước tôi có chút không thoải mái, cho nên không muốn nói chuyện mà thôi.”

Cô không giải thích thì còn tốt, ngược lại cô càng giải thích càng khiến Lộ Thâm nhìn ra cô đang cố hết sức muốn che giấu chân tướng.

“…”

Khóe miệng của anh hơi giật giật, nhưng bây giờ lại nghĩ không ra vấn đề nằm ở đâu. Đang muốn hỏi, thầy dạy Anh văn đứng trên bục nặng nề gõ hai cái lên bảng đen: “Lo nghe giảng đi, đừng có thì thầm nói chuyện nữa!”

Đúng lúc Diệp Phồn Tinh không muốn tiếp tục cái đề tài này nữa, nghe vậy vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, nhìn chằm chằm sách Anh văn, bày ra cái bộ dạng “Tôi phải cố gắng học tập, cậu không nên quấy rầy tôi.”

Lộ Thâm: “..”

Lộ Thâm nhìn thấy cái lỗ tai hồng hồng của cô, không biết vì sao lại có chút buồn cười. Anh dừng lại một chút, cũng không hỏi tiếp nữa, chờ đến lúc tan học, mới nhìn mấy bạn học ngồi bên cạnh đang thảo luận về chuyện của Ôn Trác Vũ một cái, thì hỏi họ: “Chuyện bài post, cậu nghĩ nên làm sao bây giờ?”

Diệp Phồn Tinh là người cảm xúc nhanh đến cũng nhanh đi, sau khi dùng chai sữa chua kia để thay thế lời xin lỗi mà cô không dám nói ra, cô cũng không còn rầu rĩ về chuyện lúc trước nữa.

Nghe thấy lời của Lộ Thâm, cô đầu tiên là sững sờ, sau đó đôi mắt không khống chế được mà cong lên.

Anh cũng tin tưởng cô đó.

Lộ Thâm không biết nàng đang suy nghĩ gì, thấy cô đột nhiên cười ngớ ngẩn, không khỏi nhíu mày: “Bị người ta hắt cho một chậu nước bẩn mà còn vui vẻ như vậy à?”

Anh đã hiểu rõ chân tướng của sự việc, cũng biết lần đầu tiên gặp cô là lúc cô bị một đứa con trai dây dưa không dứt, chính là nhân vật chính tự sát trong bài post.

“Không phải”, Diệp Phồn Tinh hoàn hồn, che giấu sự vui sướng ở trong mắt, “Tôi chỉ là đã nghĩ được biện pháp giải quyết của chuyện này mà thôi.”

“Cái gì? Phồn Tinh cậu có biện pháp rồi? Quá tốt rồi, nhanh nói xem cậu định làm gì, bọn tớ có thể giúp được gì cho cậu không?”

“Còn có tớ nữa, cho dù là trận chiến nước bọt hay là trực tiếp đánh nhau, tớ đều có thể xông lên!”

Triệu Thu Tĩnh và Vương Kiến Nam ngồi ở bàn trước nghe thấy lời này, nhao nhao quay đầu bày tỏ thái độ. Lộ Thâm ngược lại không nói gì, chỉ hỏi: “Cậu định làm gì?”

“Nghĩ ra cách tìm ra thân phận của người đăng bài, sau đó thu thập chứng cứ, nộp đơn lên tòa và kiện hắn ta!”

Lần một rồi lần hai đều bị người khác dùng cái cách làm bỉ ổi này để nhằm vào cô, Diệp Phồn Tinh thật sự cảm thấy có chút phiền. Lần trước Tạ Linh Linh là bị người khác lợi dụng còn chưa tính, người đăng bài viết lần này rõ ràng là có ác ý với cô, cô sẽ không hạ thủ lưu tình nữa.

“Cái gì? Kiện hắn?”

“<Hình pháp> của nước ta quy định, công dân đủ 16 tuổi đã đủ tuổi để chịu toàn bộ trách nhiệm hình sự. Người này có ác ý tung tin đồn nhảm, phỉ báng làm tổn hại danh dự của tớ, cũng đã đủ để kết thành tội tung tin đồn nhảm, phỉ báng danh dự người khác. Cụ thể, đến lúc đó tớ sẽ mời luật sư, để họ đến phụ trách chuyện này.” Diệp đại tiểu thư vung tay lên, hừ hừ cười lạnh một tiếng.

“…..”

Tất cả mọi người là học sinh, gặp phải khó khăn phản ứng đầu tiên chính là tìm thầy cô, không được nữa chính là tìm phụ huynh, làm gì nghĩ nhiều như Diệp Phồn Tinh? Nhưng mà… Phồn Tinh vừa rồi nhìn thật ngầu nha!

Triệu Thu Tĩnh là người đầu tiên sáng mắt lên, khi Vương Kiến Nam kịp phản ứng lại cũng rất hưng phấn: “Tốt lắm, kiện hắn! Nhưng mà thân phận của người đăng bài, chúng ta phải làm như thế nào để lột được bộ mặt thật của hắn!”

Chuyện này khó là khó ở đây, nhưng Diệp Phồn Tinh — cô dám khẳng định 80%, chuyện này có liên quan đến Đồng Khả Hân. Mặc dù cô ta không phải là người đăng bài viết, nhưng trong bài đăng có nhắc đến chuyện về cô ta, việc còn lại không còn khó làm như vậy nữa.

Mà chuyện đầu tiên cô muốn làm bây giờ, chính là nghĩ ra cách cạy miệng Đồng Khả Hân ra….

Đang suy nghĩ, Lộ Thâm ngồi bên cạnh đột nhiên gõ nhẹ bàn một cái: “Chuyện này không khó lắm, để tôi thử xem.”

Diệp Phồn Tinh: “Ừm… hả?”

****************

Lộ Thâm làm việc rất nhanh, buổi chiều ngày hôm sau, cô liền biết thân phận thật của người đăng bài.

“Lớp 12/6, Hạ Hướng Chân?”

Cô không có một chút ấn tượng nào về cái tên này, mãi cho đến khi Triệu Thu Tĩnh nhắc đến cô ta chính là người mà hai người ngẫu nhiên gặp ở trước quầy bán đồ ăn vặt vào ngày hôm đó, cô mới nhớ lại, Hạ Hướng Chân là cô nữ sinh xinh đẹp tóc ngắn đi với Đồng Khả Hân lúc đó.

“….”

Cho nên chuyện này quả nhiên là có liên quan đến Đồng Khả Hân.

Bởi vì trong lòng đã sớm đoán ra được, nên Diệp Phồn Tinh cũng không cảm thấy bất ngờ chút nào, chỉ là nhịn không được mà chán ghét cô ta—– ăn ở nhà của cô, lại còn hết lần này đến lần khác giở trò với cô, người này có phải đã đề cao bản thân quá không, cũng không xem cô ra gì rồi? Thật sự cho rằng cô không dám làm gì cô ta ư?

Còn có Hướng Hạ Chân, ác ý của cô ta với cô cũng không ít hơn Đồng Khả Hân, cũng không biết cô đã làm cái gì để chọc đến cô ta.

“Tớ biết Hạ Hướng Chân, lúc trước khi bình chọn hoa khôi học đường, cô ta cũng có tên trong danh sách. Sau đó, thành tích của cô ta cũng không tệ, có bố mẹ đều là lãnh đạo của trường, cho nên bình thường làm việc gì đều rất phách lối.” Vương Kiến Nam vừa tức giận vừa nghi ngờ, “Phồn Tinh, cô ta có khúc mắc gì với cậu à?”

Diệp Phồn Tinh hoàn hồn lắc đầu: “Tớ không biết cô ta.”

“Có thể là ghen ghét vì cậu xinh đẹp hơn cô ta, cướp vị trí hoa khôi của cô ta?” Triệu Thu Tĩnh nhỏ giọng suy đoán, sau đó đột nhiên hình như nghĩ đến cái gì rồi “Ôi” một tiếng, “Tớ biết rồi! Chắc chắn là bởi vì Lâm Xuyên!”

Diệp Phồn Tinh: “?”

Lâm Xuyên là ai vậy?

“Ngày hôm qua ở căn tin lúc chúng ta đang ăn cơm, không phải là có một nam sinh rất cao rất đẹp trai chạy tới bắt chuyện với cậu à, cậu ta chính là Lâm Xuyên. Cậu ta là đội trưởng đội bóng rổ trường chúng ta, tớ nghe nói Hạ Hướng Chân vẫn luôn thầm mến cậu ta.”

Sau khi Triệu Thu Tĩnh nói xong, Diệp Phồn Tinh mới nhớ tới đúng là có chuyện như vậy. Nhưng cô thường xuyên bị người bắt chuyện, căn bản không nhớ rõ dáng vẻ của nam sinh kia ngày hôm qua ra sao, cũng hoàn toàn không nghĩ tới bản thân bởi vì chuyện đó mà bị người khác ghi hận.

Lại nghĩ đến Đồng Khả Hân cũng bởi vì Văn Trì mà xem cô như kẻ thù, Diệp Phồn Tinh lại cảm thấy cực kì mệt mỏi, cả người dựa vào lưng ghế, thở dài một cái: “Xem ra tớ phải nhanh chóng tìm bạn trai để thoát khỏi sự cô đơn mới được, nếu không cứ hai ba ngày lại bị người ta ghi hận như vậy, thật chịu không nổi nữa rồi.”

“Bạn trai ư? Phồn Tinh Phồn Tinh, cậu thấy tớ như thế nào! Tớ…”

Vương Kiến Nam rất phấn khích, chỉ là lời còn chưa nói hết thì bị Triệu Thu Tĩnh đánh một cái lập tức quay về chỗ: “Cậu quá xấu, cảm ơn.”

Vương Kiến Nam: “…”

Vương Kiến Nam rất tổn thương, Diệp Phồn Tinh lại không nhịn được mà cười phá lên: “Quan trọng không phải là xấu, tớ đã có bóng ma về quan hệ giữa bạn bàn trước và bàn sau, cho nên hai chúng ta không thích hợp, Tiện Tiện cậu vẫn nên nhanh chóng tìm một giống cây tốt khác đi.”

Vẻ mặt Vương Kiến Nam tan nát cõi lòng nhìn về khuôn mặt buồn ngủ đang nằm trên bàn, Lộ Thâm không nói gì: “Cho nên tớ vẫn là bị ghét bỏ bởi vì xấu phải không?”

Lộ Thâm  giương mắt vỗ vỗ vai của cậu: “Đúng!”

Vương Kiến Nam: “…”

Vương Kiến Nam: Hu hu hu.

Diệp Phồn Tinh cùng Triệu Thu Tĩnh bị cậu chọc cho cười lên,nLộ Thâm cũng không nhịn được mà cong khóe môi lên.

“Đúng rồi, cậu làm sao tìm ra được thân phận của Hạ Hướng Chân vậy?” Diệp Phồn Tinh cười xong thì nhìn Lộ Thâm, ánh mắt lấp lánh, trong veo như nước.

Lộ Thâm có cảm giác mình bị lóa mắt khi nhìn thấy ánh mắt của cô. Anh theo bản năng dừng lại một chút, mới nói: “Tôi có quen một ông chủ của tiệm sửa máy tính, anh ta..”

“Là Hacker?”

“Không phải”, Lộ Thâm bật cười, “Anh là chỉ là hiểu biết khá nhiều, lại từng gặp không ít chuyện tương tự như vậy, biết một chút kỹ xảo để tìm ra thân phận của đối phương mà thôi.”

Mỗi người đều sẽ có mỗi thói quen nói chuyện và giọng điệu riêng, lúc đăng bình luận ở trên mạng, cũng sẽ không tự chủ mà dùng cái giọng điệu đó. Hạ Hướng Chân là người kiêu căng sôi nổi, bình thường rất hay hoạt động trên diễn đàn trường, mặc dù lần này cô ta đã che giấu thân phận, cố ý đăng kí một cái nick khác để đăng bài viết, nhưng bằng cách thu thập, so sánh thông tin cơ bản của các nick lớn nhỏ và nội dung của bài đăng trước đó của cô ta, anh rất nhanh tìm ra đó chính là cô ta.

“Hóa ra là như vậy, hãy giúp tôi cảm ơn người bạn của anh!”

Diệp Phồn Tinh cũng không biết Lộ Thâm cũng biết làm việc đó, nhưng chuyện này Lộ Thâm cũng không mời đối phương hỗ trợ. Lộ Thâm cũng sẽ không nói anh vì chuyện này mà thức cả đêm, chỉ lười biếng ngáp một cái: “Không cần cảm ơn, phí vất vả năm trăm, cảm ơn.”

Diệp Phồn Tinh: “…”

Được thôi.

***************

Mặc dù đã tìm ra thân phận của người đăng bài, cũng thu thập được chứng cứ, nhưng sau khi Diệp Phồn Tinh suy nghĩ một phen, vẫn là đè tin tức này xuống trước đã.

Bởi vì cô muốn biết dụng ý của Đồng Khả Hân khi tạo nên chuyện này là gì—–Đúng vậy, cô sẽ không dễ dàng tha cho Đồng Khả Hân như vậy, nếu như tất cả là do Hạ Hướng Chân làm, thì chính xác là do Đồng Khả Hân dẫn dắt.

Chỉ là bây giờ những chứng cứ đều chỉ liên quan đền Hạ Hướng Chân, vẫn không có liên quan đến Đồng Khả Hân. Diệp Phồn Tinh suy nghĩ một chút, quyết định tìm cơ hội lừa cô ta. Ngoài ra, tìm ra được Hạ Hướng Chân thực sự là một bước đột phá.

Nghĩ như vậy, Diệp Phồn Tinh bắt đầu cân nhắc, chỉ là không nghĩ tới, không đợi cô ra tay thì cơ hội đã đến trước rồi.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box