Chapter 17: Anh mặc lại chiếc áo khoác màu trắng đó cho em xem được không?

Chapter 17: Anh mặc lại chiếc áo khoác màu trắng đó cho em xem được không?

 


“Em không có..." Vu Hạ không muốn thừa nhận mình nhát gan như vậy, cô nhắm mắt lại, hơi ngẩng đầu lên, áp môi mình vào môi anh, dùng hành động chứng minh cô vẫn có thể lấy lại quyền chủ động. Tuy nhiên, nụ hôn chậm rãi và dịu dàng của cô không hề làm anh thỏa mãn, khi cô trằn trọc thử tìm cách thâm nhập sâu hơn thì bị anh c ắn môi dưới, đầu lưỡi chạm vào khe hở giữa hai hàm răng, rồi mạnh mẽ hôn cô, giành lại quyền chủ động.

Bên ngoài người qua kẻ lại, xe vào xe ra, đến khi cả hai chiếc xe bên cạnh đều chạy ra ngoài.

Đầu ngón tay anh vuốt v e mái tóc sau tai cô, khiến cô khẽ run lên rồi mới kiềm chế bản thân và dừng lại. Vu Hạ run run mở mắt ra, nhìn chằm chằm cúc áo sơ mi của anh, không dám ngẩng đầu lên.

Lục Diễn Châu buông bàn tay đang giữ má cô ra, kéo dây an toàn xuống cài lại cho cô, hơi thở ấm áp của anh phả lên đ ỉnh đầu cô, anh cười khẽ: “Tam Hạ phu nhân, hy vọng sự chủ động của em có thể kéo dài đến tối nay.”

"..."

Hàm ý trong câu nói này rất mờ ám, Vu Hạ lập tức nhớ tới đêm ở Quảng Châu, cô kéo tay áo anh nói: “Cũng không phải là không thể.”

Ahhhhhh anh hư quá đi.

Vậy mà lại nhớ rõ những lời đó, còn xưng hô giống fan của cô nữa chứ.

Cô đỏ mặt nói “ừ" một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Lục Diễn Châu ổn định chỗ ngồi, nổ máy, nghiêng đầu nhìn đôi tai đỏ ửng của cô, cong môi lái xe ra ngoài, “Đi thôi, anh đưa em đi ăn tối.”

Vu Hạ “Ừm ừm” hai tiếng rồi quay người nhìn về phía trước.

"Muốn nghe nhạc không?"

“Muốn…"

Lục Diễn Châu không có thói quen nghe nhạc, chủ yếu là nghe radio, "Ở đây có thể không có bài hát em thích, kết nối với Bluetooth của em nhé?"

“Được, để em tự làm.” Vu Hạ nghiêng người, tự mình kết nối với Bluetooth.

Lúc này đúng lúc giờ cao điểm buổi tối, họ đến nhà hàng đặt trước là đã hơn sáu giờ, vừa đúng giờ hẹn.

Hai người đi vào nhà hàng, Lục Diễn Châu vốn còn lo lắng cô sẽ căng thẳng, nhưng anh nhìn biểu cảm và phát hiện cô khá bình tĩnh, anh có chút bất ngờ: "Em không hồi hộp sao?"

Có thể anh vẫn chưa hiểu rõ về bạn gái mình, Vu Hạ tuy thích ở nhà nhưng không sợ xã hội, dù sao cô cũng thường xuyên tham gia các buổi triển lãm truyện tranh, kiểu độc giả nào cũng có, chỉ cần cô muốn gặp là có thể gặp. Tiêu chuẩn lướt web của độc giả 2D cũng rất lớn, cái gì cũng dám nói, là nhân vật dẫn đầu trong thế giới 2D, đương nhiên cô cũng không nhượng bộ người khác.

"Vẫn ổn... Đều là bạn của anh không phải sao? Chắc họ cũng đều dễ nói chuyện." Vu Hạ được anh dắt đi, ngẩng đầu cười với anh, "Có anh ở đây, sẽ không khiến em xấu hổ đâu."

Lục Diễn Châu khẽ nhướng mày, hiển nhiên là rất hài lòng với câu nói này.

Đẩy cửa phòng ra, bên trong đã có ba người ngồi sẵn, nghe thấy tiếng động đều đưa mắt nhìn sang, ánh mắt đậu lên người Vu Hạ.

Trên đường đi, Lục Diễn Châu đã giới thiệu qua với Vu Hạ về mấy người sẽ ăn tối cùng, đối tác công ty Trác Thịnh và bạn gái, bạn cấp ba Cao Tích Nguyên và một người bạn thuở nhỏ để đầu đinh từ bé đến lớn. Bọn họ đều có đặc điểm rõ ràng nên Vu Hạ vừa nhìn là đã nhận ra ngay.

Hai người ngồi cạnh nhau là Trác Thịnh và bạn gái, người đàn ông mặc áo sơ mi đen quần jean bên cạnh là Cao Tích Viễn.

Người bạn thuở nhỏ để đầu đinh chưa đến.

“Vu Hạ, ngồi đây đi!” Bạn gái Trác Thịnh mỉm cười vẫy tay với cô.

Vu Hạ mỉm cười với cô ấy, đi theo Lục Diễn Châu ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh. Bạn gái Trác Thịnh ngồi bên trái cô, là một cô gái cởi mở nhiệt tình, tự giới thiệu: "Tôi tên Lâm Tô, Lâm hai bộ mộc, Tô trong Tô Châu."

"Kết hợp họ cả bố lẫn mẹ à?" Vu Hạ cười hỏi.

Lâm Tô cũng cười: "Đúng."

“Đây là bạn trai tôi, Trác Thịnh.” Cô chỉ người đàn ông bên cạnh.

Vu Hạ nhìn anh ta, mỉm cười nói: “Cảm ơn anh vì chiếc xe lăn.”

"Không có gì." Trác Thịnh cũng cười, tiện tay chỉ Cao Tích Nguyên bên cạnh, "Cậu ấy..."

Cao Tích Nguyên ngắt lời anh ta: “Cao Tích Nguyên, người thiết kế phòng tân hôn của hai người.”

"...???"

Vu Hạ “hả” một tiếng, anh ta nói gì vậy?

Phòng tân hôn?

Cô nghi ngờ mình nghe nhầm, quay đầu khó hiểu nhìn Lục Diễn Châu.

Tâm tư che giấu tận đáy lòng bị người ta vạch trần ngay trước mặt, Lục Diễn Châu nhất thời mất bình tĩnh, anh không nhìn Vu Hạ mà lạnh lùng liếc Cao Tích Nguyên: “Đã nói không tính là phòng tân hôn rồi mà.”

Tuy Vu Hạ vẫn chưa hiểu lắm nhưng ba từ “phòng tân hôn” cũng đủ khiến trái tim cô đập liên hồi.

"Không tính, vậy cũng có thể là đúng mà." Cao Tích Nguyên làm lơ lời cảnh cáo của anh, mỉm cười nhìn Vu Hạ đang bối rối, "Cậu ấy có một căn nhà đang sửa chữa. Tối hôm kia cậu ấy đột nhiên nói với tôi là muốn thay đổi phương án thiết kế phòng sách, sửa thành phòng đôi. Thật đúng lúc, tôi muốn hỏi cô có sở thích hay yêu cầu gì đối với phòng sách không?"

Vừa mới có thể cân được cả phòng, lúc này Vu Hạ cảm thấy bối rối, ấp úng nói: “Tôi, tôi… thích một cái bàn lớn, bên cạnh tốt nhất là có giá sách và kệ trưng bày, tôi có rất nhiều sách và mô hình..."

Tay chợt bị ai đó nắm chặt.

Lòng bàn tay người đàn ông to lớn ấm áp, ngón cái xoa mu bàn tay cô nhằm vỗ về, giọng điệu bình tĩnh: “Chuyện này nói sau đi, gọi món trước đã.”

Cao Tích Nguyên biết điều im miệng, đưa thực đơn qua: “Hai cô gái gọi đi.”

Lâm Tô nhận lấy thực đơn, đặt giữa mình và Vu Hạ, "Nào, Hạ Hạ, chúng ta gọi món đi."

"... Được." Vu Hạ vẫn còn đang kinh ngạc và bối rối, chậm rãi trả lời, thậm chí không để ý đến xưng hô thân mật của cô ấy.

Cô hít một hơi thật sâu rồi mới từ từ thanh lọc tâm trí.

Cho dù ngôi nhà mà Cao Tích Nguyên nhắc tới có phải là nhà tân hôn hay không thì cũng đều có nghĩa là Lục Diễn Châu đã đưa cô vào kế hoạch tương lai của mình.

Cô ngẩng đầu, phát hiện Lục Diễn Châu vẫn đang nhìn mình.

Ánh mắt vô tư một cách thẳng thắn.

Chút hoảng sợ kia bỗng dưng được xoa dịu, cô nheo mắt cười với anh: “Anh muốn ăn gì?”

Lục Diễn Châu luôn quan sát biểu cảm của cô, ngoại trừ lúc đầu hoảng sợ và bối rối thì gần như không có bài xích hay khó chịu, anh thả lỏng thần kinh, dịu dàng nói: “Gọi món em muốn ăn đi.”

Vu Hạ gật đầu, quay lại nghiên cứu thực đơn cùng Lâm Tô.

Họ vừa gọi món xong thì cửa phòng bị đẩy ra.

Người bạn đầu đinh bước vào, đưa mắt nhìn mọi người một lượt rồi đáp xuống người Vu Hạ, giải thích: "Xin lỗi vì đến muộn, bị kẹt xe."

Vu Hạ nghe ra lời này là nói với mình, vội nói: "Không sao đâu."

Người bạn này thấp hơn Lục Diễn Châu một chút, nhưng vóc dáng cường tráng, anh ta ngồi xuống bên cạnh Lục Diễn Châu, đưa cho Vu Hạ một cái thẻ màu đen: "Quà gặp mặt."

"?"

Vu Hạ bỗng hoang mang, ngẩng đầu nhìn Lục Diễn Châu, sao còn có thứ gọi là quà gặp mặt này nữa? Cô đâu có chuẩn bị! Tại sao bạn lúc nhỏ của bạn trai lại tặng quà gặp mặt cho cô?

Lục Diễn Châu chán ghét chậc lưỡi, giúp cô cầm lấy cái thẻ đặt lên bàn.

Lâm Tô cười lớn: “Cầm đi, thẻ VIP trọn đời phòng gym của anh ấy đấy, mọi người ai cũng có.”

Bây giờ Vu Hạ mới biết người bạn thời thơ ấu này của Lục Diễn Châu mở một số chuỗi phòng tập gym ở thành phố Giang, là chuỗi phòng gym nổi tiếng nhất thành phố.

Giá trị của thẻ này không hề rẻ.

"Cảm ơn..." Vu Hạ chân thành cảm ơn.

Những người bạn này của Lục Diễn Châu... sao người sau càng thú vị hơn người trước vậy chứ, ai cũng đều rất có năng lực.

Trác Thịnh bảo phục vụ mở hai chai rượu vang, mọi người vừa ăn vừa chậm rãi trò chuyện. Vu Hạ và Lâm Tô kết bạn WeChat với nhau, các cô gái làm quen với nhau rất nhanh. Lâm Tô lướt WeChat của cô, hỏi: "Này, cô là họa sĩ à?"

Cô thấy Vu Hạ trước đó đăng bài liên quan đến triển lãm truyện tranh.

Vu Hạ: “Vẽ truyện tranh.”

"Giỏi quá, tôi không biết vẽ gì cả."

Vu Hạ khiêm tốn nói: “Từ nhỏ tôi đã thích vẽ tranh, sở thích biến thành nghề nghiệp.”

Lâm Tô ngẩng đầu nhìn cô: "Có thể cho tôi biết bút danh của cô không? Không tiện cũng không sao."

Việc này cũng không có gì là không thể, đã là bạn bè của Lục Diễn Châu thì sau này có lẽ sẽ còn rất nhiều cơ hội gặp nhau, huống hồ Lâm Tô lại là con gái và hai người còn đã kết bạn WeChat.

Vu Hạ nói thầm bút danh của mình với cô ấy.

Lâm Tô nghe xong thì lộ vẻ khó hiểu, cau mày: "Sao tôi cảm thấy cái tên này hơi quen quen nhỉ?"

Vu Hạ nghe thấy liền giật mình!

Hỏng rồi!

Quên mất chuyện cô từng lên hot search!

"À, cô chính là người đó! Truyện tranh của cô từng lên hot search?" Lâm Tô là một người lướt web 5G, nhanh chóng nhớ đến hot search này. Là bạn gái của Trác Thịnh nên cô đã nghe nói chuyện Lục Diễn Châu chuyển nhà, cũng biết thời gian cụ thể, cô liên tưởng và nhanh chóng hiểu ra một số chuyện. Lâm Tô kinh ngạc nhìn Vu Hạ, rồi lại nhìn Lục Diễn Châu: "Vậy nên, vậy nên... nguyên mẫu của bộ truyện tranh đó là hai người?"

Người bạn thuở nhỏ hỏi: "Truyện tranh nguyên mẫu gì thế?"

Cao Tích Nguyên cũng nhìn sang, hiển nhiên cũng không biết chuyện này.

Vu Hạ vội vàng nói: “Không có gì, không có gì.”

Lâm Tô liếc nhìn cô, biết cô không muốn nói thêm nữa, "Không có gì, bọn em đang tám chuyện thôi."

Trác Thịnh: "Em vừa nói nguyên mẫu gì cơ? Hai người họ là nguyên mẫu gì?"

"Ây da, mọi người đừng hỏi nữa." Lâm Tô xua tay, "Con gái nói chuyện, đàn ông các anh bớt hỏi đi."

"... Được." Trác Thịnh nhún vai.

Vu Hạ thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn Lâm Tô với vẻ cảm kích. Nếu lúc này mà họ biết đến chuyện bộ truyện tranh đó, chắc chắn sẽ trêu chọc thật lâu.

Lâm Tô sấn tới, nhỏ giọng nói: "Vậy là tôi đoán đúng rồi?"

"Ha ha..." Vu Hạ cười gượng ngầm thừa nhận.

"Thật lãng mạn."

Vu Hạ sửng sốt: “Lãng mạn sao?”

Lâm Tô nhìn cô, thấp giọng nói: "Không lãng mạn sao? Ôm nhầm nhưng gặp được đúng người, chẳng phải là định mệnh sao?"

Chẳng phải là định mệnh sao?

Cho đến khi ăn xong, cả đám ra cửa đợi tài xế, trong đầu Vu Hạ vẫn còn vang vọng những lời này. Lục Diễn Châu không nghe rõ cô và Lâm Tô nói chuyện gì, thấy cô có vẻ đờ đẫn, chỉ cho rằng cô uống quá nhiều.

Anh đưa chìa khóa xe cho tài xế rồi đưa cô ngồi vào ghế sau xe.

Khi xe chạy ra ngoài, Lục Diễn Châu mở cửa sổ lên cho thoáng, Vu Hạ nép vào trong ngực anh, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh. Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, khẽ hỏi: “Khó chịu hả?”

Vu Hạ lắc đầu: “Em không say, tửu lượng của em rất tốt, hai ly rượu vang sẽ không say.”

“Giỏi lắm.” Người đàn ông cười khẽ.

"..."

Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em đi Hồng Kông có mua quà cho anh đấy.”

Lục Diễn Châu buồn cười: “Sao lại mua quà cho anh nữa?”

"Không phải đồ gì đắt tiền, thấy thích hợp nên mua, về nhà sẽ đưa anh." Vu Hạ thẳng lưng, ngang tầm mắt với anh, "Sau khi về nhà, anh có thể mặc chiếc áo khoác trắng đó một lần nữa cho em xem không?"

Lục Diễn Châu sửng sốt, không ngờ cô lại đột nhiên đưa ra yêu cầu như vậy.

Một lúc lâu không thấy anh phản hồi, Vu Hạ sờ mặt anh, nghiêm túc lặp lại: “Mặc lại chiếc áo khoác trắng đó cho em xem, được không?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box