Vu Hạ vẽ bản thảo đến hơn một giờ sáng, nằm vắt đầu bên mép giường, vừa duỗi thẳng đốt sống cổ vừa lướt wechat, phát hiện ra Lục Diễn Châu đã thích bài đăng của cô một giờ trước.
Nhìn thấy ảnh đại diện của anh, đầu óc đang buồn ngủ của Vu Hạ chợt tỉnh táo, lại nhớ tới mấy câu nói đầy ẩn ý của anh.
Cô ném điện thoại đi, mắt sáng quắc mở thật to. Một lúc sau, đầu bù tóc rối bò dậy nhắn tin cho Đường Duyệt.
Sống Trong Mùa Đông: [Tớ nghi ngờ Lục Diễn Châu đã thích tớ rồi.]
Lần trước cô không nhắc đến tên Lục Diễn Châu.
Thế nên, Đường Duyệt hỏi: [Lục Diễn Châu là ai?]
Sống Trong Mùa Đông: [Trai đẹp hàng xóm.]
Đường Duyệt gửi tin nhắn thoại, giọng yếu ớt: [Ồ, vậy chúc mừng hai người ý hợp tâm đầu, kết hôn tớ sẽ làm phù dâu.]
Sống Trong Mùa Đông: […………]
Vu Hạ vuốt tóc, đờ đẫn ngồi trên giường một lát, giọng điệu có chút không tự tin: [Ai nói tớ với anh ta ý hợp tâm đầu rồi chứ... Cùng lắm tớ chỉ thích vẻ ngoài của anh ta thôi.]
Đường Duyệt: [Vậy thì cũng là thích.]
Lại thêm một tin nhắn thoại: [Anh ta đẹp trai như vậy, hai người lại ý hợp tâm đầu, vậy thì hẹn hò luôn đi, cũng không thiệt đâu.]
Người này rất giỏi thuyết phục người khác yêu nhau nhưng lại không dám thổ lộ với người mình đã thầm yêu nhiều năm. Vu Hạ xem như cô ấy đang nói nhảm, trả lời: [Nghe giọng cậu mà tớ thấy buồn ngủ quá, mau ngủ đi.]
Đường Duyệt vốn đang sắp ngủ, nhưng giờ cũng đã tỉnh táo rồi, trực tiếp gọi điện thoại: “Tớ bị cậu nói cho tỉnh luôn rồi, cậu mau nói cho tớ biết giữa cậu và anh hàng xóm đẹp trai đã xảy ra chuyện gì, không nói là tớ không ngủ được đâu."
Vu Hạ kể lại sự tình, hỏi: “Chắc tớ không hiểu sai ý chứ?”
"Liên kết với câu cậu nói lần trước, sao tớ cảm thấy..." Đường Duyệt ngập ngừng, "Anh ta đang ám chỉ cậu đuổi theo mình?"
"..."
Một câu trúng đích.
Không thể phủ nhận, được trai đẹp thích rất vui, nhưng ngoài vui ra thì Vu Hạ còn có một nỗi hoảng sợ không tên, hai loại cảm xúc này đan xen vào nhau, đủ để khiến người ta suy nghĩ lung tung đến mất ngủ.
Đường Duyệt lại nói: “Tuy tớ chưa gặp anh ta nhưng từ miêu tả của cậu, tớ cũng có thể đoán được rằng chắc chắn anh ta đã ở trong trái tim cậu rồi. Tuy nhiên, cậu cũng đừng xốc nổi. Dù sao thì hai người chỉ mới quen nhau được vài ngày, hãy tìm hiểu thêm rồi hẵng quyết định bước tiếp theo.”
"Tớ đâu có xốc nổi." Vu Hạ cảm thấy mình khá lý trí, "Tớ chỉ hơi lo lắng và hoang mang một chút thôi, có lẽ là vì anh ấy khá trưởng thành, mang đến cho người ta cảm giác vừa tùy ý vừa sỏi đời, không giống mấy với các mối quan hệ trước đây."
Đường Duyệt cảnh giác: "Đừng là tra nam hoặc là đào hoa!"
"..."
Vu Hạ đã trải qua hai mối tình, mối tình đầu tiên là thời cấp ba, tình yêu thời thiếu niên khá trong sáng, mối tình thứ hai thì gặp phải một tên cặn bã. Cô thật sự không có bao nhiêu kinh nghiệm để phán đoán Lục Diễn Châu là người như thế nào, mặc dù trực giác mách bảo là anh rất tốt nhưng trực giác không phải là câu trả lời chính xác.
Lời của Đường Duyệt giống như viên kẹo bạc hà khiến cô tỉnh táo hẳn ra. Vu Hạ hít một hơi thật sâu: “Bây giờ tớ đang rất bình tĩnh, chúng ta đi ngủ thôi, em yêu.”
Sự bình tĩnh này kéo dài mãi đến chiều hôm sau.
Cô gần như tập trung vào công việc, khoảng năm giờ mới đứng dậy đi lại, lấy một cốc sữa chua trong tủ lạnh ra ngồi lên sofa uống hết, sau đó mới dè dặt gửi tin nhắn cho Lục Diễn Châu, hỏi khoảng mấy giờ anh tan làm.
Một lúc sau, Lục Diễn Châu trả lời cô: [Sáu giờ tan làm, khoảng hai mươi phút nữa sẽ về đến dưới lầu.]
Vu Hạ đang định trả lời thì điện thoại rung lên.
L: [Cô muốn đi xe hay đi bộ?]
Nghĩa là sẽ về đón cô?
Cô không chút do dự: [Đi xe!]
Trong văn phòng đầu bên kia, Lục Diễn Châu nhìn điện thoại bật cười thành tiếng, cô lười quá đi mất. Anh biết tính chất công việc của một họa sĩ truyện tranh, ngồi vẽ tranh trong thời gian dài, thức khuya hoàn thành bản thảo là chuyện thường tình, thể lực nói chung là kém.
Vu Hạ thì có lẽ chỉ có kém hơn.
Nhắn tin cho Lục Diễn Châu xong, Vu Hạ bắt đầu thay đồ trang điểm. Chuẩn bị xong xuôi, đợi khoảng mười phút, Lục Diễn Châu nhắn tin bảo cô xuống dưới lầu.
Vu Hạ xách túi xuống lầu, trời đã tối đen nhưng đèn đường vẫn chưa được bật, Lục Diễn Châu mặc một bộ vest màu đen giống như hôm qua, dáng người cao gầy đứng cạnh bồn hoa. Vào tầm giờ này đông người qua lại, anh càng trở nên nổi bật hơn dưới sự làm nền của người qua đường.
Dường như anh cảm thấy điều gì đó, quay đầu nhìn về phía này.
Vu Hạ dừng bước, chợt nhớ tới vị trí hai người đang đứng bây giờ chính là nơi cô ôm nhầm người đêm hôm ấy. Nghĩ đến cảnh tượng đêm đó cô lao tới ôm người ta, nhịp tim cô đột nhiên tăng tốc không thể kiểm soát, cô hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi bước tới.
Cô nhìn quanh nhưng không thấy xe của anh.
Đứng yên trước mặt anh, cô bình tĩnh ngẩng đầu lên: “Xe đâu?”
Chẳng phải đã bảo sẽ đi xe hay sao? Cô cao một mét sáu mươi ba, thấp hơn anh hai mươi phân, để trông mình không quá nhỏ bé, cô hiếm khi đi giày cao gót.
Lục Diễn Châu rũ mắt xuống, liếc nhìn đôi giày của cô: "Không đi bộ được à? Cô có thể quay về thay giày."
Coi thường người ta quá, ai nói cô không thể đi bộ bằng giày cao gót, gót sáu bảy phân cũng không quá cao. Vu Hạ khoa trương: “Không cần, tôi đi giày cao gót leo núi cũng không thành vấn đề, đi bộ mười mấy phút thì sợ gì chứ.”
Lục Diễn Châu nhếch môi, xoay người đi về phía trước: "Vậy thì đi thôi."
Vu Hạ khịt mũi rồi đi theo, lẩm bẩm: “Vậy mà anh còn hỏi tôi đi xe hay đi bộ.”
“Tôi chỉ buột miệng hỏi thôi.”
"..."
Vu Hạ cho rằng anh cố ý, nhưng cô không có bằng chứng.
Đi đến cổng tiểu khu, Lục Diễn Châu nghe một cuộc điện thoại, Vu Hạ cảm thấy may mắn vì cuộc gọi này đến rất đúng lúc, nếu không anh sẽ phải vắt óc suy nghĩ chủ đề trò chuyện để đi hết quãng đường mười mấy phút. Hai người đi sánh vai nhau, Vu Hạ nghe Lục Diễn Châu gọi điện, giọng người đàn ông trầm thấp êm tai, nhưng toàn nói những từ chuyên ngành mà cô hoàn toàn không hiểu.
Bởi vì mấy chung cư ở khu này rất gần nhau, lượng người qua lại đông đúc nên cách đây vài năm các nhà thầu đã xây một khu kinh doanh nhỏ ở phía trước, có rất nhiều địa điểm ăn uống, nếu không theo đuổi các thương hiệu lớn mà chỉ tùy tiện đi dạo thì cũng rất thuận tiện. Lúc này vừa khéo là giờ cơm nên xung quanh đã có rất nhiều người tụ tập.
Dần dần, Vu Hạ phát hiện ra đi cùng Lục Diễn Châu khiến tỉ lệ quay đầu tăng gấp đôi. Ngoài việc tham gia các triển lãm truyện tranh, cô chưa bao giờ được nhiều người chú ý đến vậy.
Cô thầm nghĩ, người này chắc chắn rất đào hoa.
Hai người đi đến cửa nhà hàng thì Lục Diễn Châu mới gọi điện thoại xong. Anh cúp máy, cúi đầu nhìn Vu Hạ: “Xin lỗi, công việc có chút chuyện cần phải trao đổi.”
Vu Hạ cười với anh: “Không sao, công việc quan trọng mà.”
Bên ngoài nhà hàng đã có rất nhiều người xếp hàng chờ đợi, Vu Hạ đã đặt chỗ trước nên hai người trực tiếp đi vào. Vị trí nằm cạnh cửa sổ nên có thể nhìn thấy khung cảnh sôi động bên ngoài.
Cô đưa thực đơn cho Lục Diễn Châu, bảo anh gọi món.
"Cô gọi đi." Lục Diễn Châu đẩy lại cho cô.
Vu Hạ cũng không từ chối, vừa xem thực đơn vừa hỏi anh có kiêng kỵ gì không. Lục Diễn Châu cởi áo khoác đặt lên ghế, sau đó liếc nhìn cô: “Không thích đồ ngọt.”
“Đàn ông hình như đều không thích ăn đồ ngọt, vậy ăn cá…” Vu Hạ lẩm bẩm ngẩng đầu lên, đột nhiên dừng lại, chữ “không” vẫn còn ở trong miệng.
Lục Diễn Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, đang thản nhiên cởi cúc áo sơ mi, đã cởi chiếc cúc thứ hai, để lộ yết hầu rõ ràng sạch sẽ và quai hàm rắn chắc. Anh nghe hỏi thì quay đầu lại, nhìn thẳng vào cô: “Được.”
Sự bình tĩnh mà Vu Hạ duy trì bỗng nhiên sụp đổ, tim đập thình thịch.
Vào giây phút này, cô đã bị “crush” mạnh mẽ.
Đây là cảm giác chưa từng có trước đây.
Đêm qua cô vẫn còn nghi ngờ tính chân thực của việc Lục Diễn Châu yêu mình ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng giờ cô đột nhiên tin rằng sự rung động trong khoảnh khắc này là có tồn tại.
Ngoại hình và khí chất của Lục Diễn Châu chính xác là gu của cô! Rất dễ khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy.
Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa, hoảng sợ cúi đầu, nhanh chóng chọn thực đơn. Một lúc sau, cô đưa thực đơn cho Lục Diễn Châu: “Anh thấy còn muốn gọi thêm gì nữa không?”
Lục Diễn Châu nhận lấy, liếc nhìn một cái rồi đưa thực đơn cho phục vụ, nói: "Chỉ vậy thôi."
Vu Hạ cúi đầu uống hết nửa cốc trà, đè nén cảm xúc hoảng loạn: “Bình thường anh đi trên đường, có phải có rất nhiều cô gái đến bắt chuyện với anh không?”
Lục Diễn Châu dựa vào sofa thả lỏng, ngước mắt nhìn cô: “Sao cô lại hỏi vậy?”
Vậy mà không chịu trả lời trực tiếp, Vu Hạ gợi ý cho anh: “Lúc nãy đi trên đường cùng anh, rất nhiều cô gái quay đầu nhìn anh.”
"Rồi sao? Có người đến bắt chuyện không?"
"... Tôi ở bên cạnh anh, người ta cho rằng tôi là bạn gái của anh, ai dám đến hỏi chứ?" Vu Hạ cảm thấy anh đang cố ý.
Lục Diễn Châu nhìn thẳng vào cô, khóe miệng cong lên: “Cô không ở bên cạnh tôi thì cũng rất ít người đến hỏi.”
“Tại sao?” Cô không tin.
Lục Diễn Châu dừng một chút, hỏi ngược lại: "Nếu trên đường gặp được mẫu người mình rất thích, cô có đến hỏi xin wechat không?"
"..." Vu Hạ cứng họng.
Cô sẽ không làm vậy.
Những việc như thế đối với con gái mà nói quả thật cần dũng khí rất lớn.
Lục Diễn Châu nhướng mày: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”
Vu Hạ suy nghĩ, vẫn tò mò nhất về công việc của anh, cô tự giới thiệu trước: “Anh đã xem wechat của tôi nên chắc đã biết tôi là họa sĩ truyện tranh, hiện tại chủ yếu vẽ truyện tranh, có thời gian thì cũng nhận một vài bản thảo thương mại.” Nói xong dừng lại hỏi, "Vậy anh làm nghề gì?"
Nhìn khí thế vừa rồi của cô, Lục Diễn Châu tưởng cô sẽ tiếp tục hỏi một số vấn đề phương diện tình cảm. Anh im lặng một lúc rồi nói: "AIGC."
Vu Hạ “hả” một tiếng, Lục Diễn Châu tưởng cô không hiểu, đang định giải thích vài câu thì lại nghe cô “Ồ” một tiếng, ánh mắt có chút phức tạp nhìn anh: “Vậy anh thật lợi hại.”
Lục Diễn Châu: "..."
Sao lời khen này có chút... kỳ lạ khó hiểu, là anh bị ảo giác sao?
Từ sau khi tiết lộ nghề nghiệp, bầu không khí của bữa ăn này đã trở nên có chút khó xử, dường như Vu Hạ có hơi thất vọng, thậm chí còn ít nói hơn.
Lục Diễn Châu chợt nhớ đến một bản tin nước ngoài cách đây không lâu, vì công nghệ AI ngày càng trưởng thành khiến một họa sĩ bị trầm cảm đến mức muốn tự tử vì lo lắng mình sẽ bị thay thế. Bản tin này đã gây tiếng vang lớn với nhiều người trong ngành nghệ thuật. Do sự ra đời của AI, rất nhiều công ty đã cắt giảm nhân viên và giảm lương mạnh, rất nhiều họa sĩ cũng vì vậy mà kêu khổ thấu trời. Sinh viên tốt nghiệp các ngành liên quan đến nghệ thuật thì mù mờ bơ vơ, lo sợ sau khi tốt nghiệp sẽ không tìm được việc làm.
Vu Hạ là một họa sĩ truyện tranh, người quen bên cạnh có lẽ phần lớn đều làm trong những ngành này, có lẽ đã nhiều lần nghe đồng nghiệp than vãn, cũng từng sợ một ngày nào đó mình sẽ bị thay thế bởi AI lạnh lùng.
Nếu đúng như vậy thì cô không có ấn tượng tốt về ngành của anh cũng là điều bình thường.
Anh bình tĩnh nhìn Vu Hạ, đúng lúc thấy cô cúi đầu thầm thở dài, mày cũng cau lại. Rõ ràng vừa rồi có thể cảm nhận được cô đang thăm dò anh, nhưng vì vấn đề nghề nghiệp mà cô nhanh chóng lùi lại.
Giữa hai người có một cảm giác mơ hồ về khoảng cách.
Tâm trạng Vu Hạ lúc này rất phức tạp, giống như trước mặt có một chiếc bánh ngọt, nhưng bên cạnh lại treo một tấm biển "tăng mười cân", khiến cô không thể nào ăn được.
Nếu thật sự quen anh thì liệu cô có bị bạn bè cùng ngành nghỉ chơi không?
Thanh toán xong rời nhà hàng, Vu Hạ vẫn có chút khó chịu, cô quay đầu liếc nhìn Lục Diễn Châu, rồi lại cúi đầu lặng lẽ thở dài.
"..."
Lục Diễn Châu dở khóc dở cười, dáng vẻ rối rắm của cô khiến anh tò mò không biết kết quả đấu tranh của cô là gì. Anh cụp mắt nhìn cô: "Giờ về luôn à? Hay là cô muốn đi dạo một lát?"
"Về trước đi, tôi... còn có chút chuyện." Bây giờ cô nào có tâm trạng đi dạo với anh nữa chứ.
"Vậy đi thôi."
Hai người đi về, sau vài phút im lặng, Vu Hạ cảm thấy tâm tình của mình quá đỗi rõ ràng, tỉnh táo trở lại thì thấy có chút xấu hổ, ho khan hai tiếng: “Ừm, anh thấy sao về bữa ăn lúc nãy?”
“Rất ngon.” Lục Diễn Châu cụp mắt nhìn cô, “Lần sau có thể thử món khác.”
Lần sau……
Vu Hạ hơi bối rối, khựng lại, một chiếc xe đạp điện bên cạnh đột nhiên loạng choạng lao về phía cô, cô gái trên xe hoảng sợ hét lên, thấy xe sắp tông vào cô, Lục Diễn Châu nhanh tay lẹ mắt kéo cô sang một bên.
Cô nhào vào lòng anh, đồng thời hai chân loạng choạng khiến cả người trượt xuống, mắt cá chân đau nhói, cô tóm chặt vạt áo ngay eo anh rít lên đau đớn.
Giây tiếp theo, bị người ta ôm eo bế lên.
Lục Diễn Châu cúi đầu nhìn xuống chân cô, cau mày hỏi: “Bị trật rồi à?”
“Ừm…” Vu Hạ nhăn mặt đau đớn, biểu cảm chắc chắn rất khó coi, cô dụi đầu vào ngực anh không chịu ngẩng đầu lên.
Lục Diễn Châu: "..."
Anh đỡ cô, nhìn xuống: “Có đứng vững được không?”
Vu Hạ xoa dịu cơn đau ban đầu, cố gắng đứng dậy, nhưng vẫn đau đến mức không thể đứng dậy được, cô cúi đầu, gần như sắp khóc: "Không được."
"Thật sự rất xin lỗi, vừa rồi đột nhiên có một đứa bé xông ra, tôi sợ đụng phải nó..." Cô gái dừng xe đạp điện để bên cạnh, bước tới xin lỗi.
Bên cạnh còn có hai mẹ con đang xin lỗi cô gái và Vu Hạ. Sau đó lại nói về nguyên nhân vụ tai nạn và bàn xem ai là người phải chịu trách nhiệm.
Có vẻ như nếu không tranh luận nửa tiếng đồng hồ thì sẽ không thể rõ ràng mọi chuyện.
Vu Hạ nghe mà thấy bất đắc dĩ.
Coi như... cô xui xẻo vậy.
Ánh mắt của những người xung quanh tập trung lại một chỗ, người đi đường cũng dừng lại để xem náo nhiệt. Vu Hạ không muốn bị người ta vây xem nên khẽ kéo áo của Lục Diễn Châu, nhỏ giọng nói: “Chúng ta mau đi thôi.”
Lục Diễn Châu cúi đầu đón ánh mắt cô, im lặng một lúc rồi bất ngờ bế bổng cô lên.
Đột nhiên bị bế lên, Vu Hạ bối rối giữ chặt vai anh, hoảng sợ ngước mắt lên: "Anh… anh làm gì vậy?"
Lục Diễn Châu vô cùng bình tĩnh, có lẽ bởi vì ở quá gần nên giọng nói của anh trầm thấp ôn hòa hơn bình thường: "Cô đi được không?"
Tim của Vu Hạ như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô cứng đờ trong vòng tay anh, “Không được…”
"Đi bệnh viện khám thử." Lục Diễn Châu thấp giọng nói.
Vu Hạ nhận ra sau khi anh bế cô lên, ánh mắt của mọi người lập tức tập trung vào cô, cô cảm thấy má mình nóng bừng, phát hiện có người lấy điện thoại ra quay video, liền vội vàng nói: “Thôi bỏ đi, mọi người đừng tranh cãi nữa." Nói xong, ôm cổ Lục Diễn Châu, cố hết sức ghé sát vào tai anh thì thầm: "Đi mau lên, nhiều người nhìn quá, tôi không muốn làm khỉ đâu."
Chân cô có lẽ chỉ bị bong gân thôi, nếu không phải do cô đỏm dáng đi giày cao gót không né kịp thì đã không bị bong gân. Cô không muốn chỉ vì chút tiền viện phí mà đứng trên đường nói chuyện dong dài với người khác, nhất là trong tình huống Lục Diễn Châu vẫn đang ôm mình.
Lục Diễn Châu không nói gì thêm, ôm cô rời đi dưới ánh mắt hóng chuyện của đám đông.
Lục Diễn Châu bế cô lên một chiếc taxi bên đường, cửa xe đóng lại, Vu Hạ thở phào nhẹ nhõm, muốn cởi giày và vớ ra để xem vết thương, nhưng vì có Lục Diễn Châu nên cô thấy ngại.
Tài xế hỏi: “Đi đâu?”
“Đến bệnh viện gần đây khám gấp.” Lục Diễn Châu nói xong, cúi đầu nhìn mắt cá chân Vu Hạ, do dự một lát, cuối cùng chỉ hỏi: “Cô thấy sao rồi?”
Vu Hạ rít lên: “Đau…”
Đến bệnh viện, Lục Diễn Châu vẫn bế cô đi thẳng vào cửa phòng khám. Vừa bước vào, Vu Hạ cảm giác được rất nhiều ánh mắt của mọi người lại lần nữa tập trung vào mình, da mặt cô mỏng, vô thức vùi mặt vào cổ anh.
Đỉnh đầu đầy tóc cọ vào cổ người đàn ông, giống như một con mèo đang nũng nịu.
Lục Diễn Châu cứng đờ, bước chân cũng dừng lại, sau đó cong khóe môi.
Vu Hạ đang vùi mặt nên không hề phát hiện ra.
Một lúc sau, cô được đặt lên ghế chờ ở đại sảnh, Lục Diễn Châu đi bốc số đóng tiền.
Y tá ở quầy lễ tân vừa bước vào đã chú ý đến họ, dù sao đàn ông đẹp trai như vậy cũng hiếm có, cô ta hỏi: "Có cần xe lăn không?"
Lục Diễn Châu quay đầu nhìn Vu Hạ, rồi quay lại nói với y tá: "Không cần."
Không có nhiều bệnh nhân khám khoa chỉnh hình nên rất nhanh đến lượt cô. Mắt cá chân của Vu Hạ sưng đỏ, chụp X-quang xong, bác sĩ nói không bị tổn thương đến xương, chỉ kê một số loại thuốc trị bong gân.
Lục Diễn Châu đi lấy thuốc, Vu Hạ ngoan ngoãn ngồi trên ghế, lơ đãng nghe cặp đôi ở hàng ghế sau đang cãi nhau, ánh mắt dõi theo bóng lưng người đàn ông.
"Anh nhìn đi, bạn trai người ta bế dễ dàng như vậy, còn anh sao không bế em nổi?"
"Ừ, em nhìn chân người ta nhỏ như vậy, chắc chắn chưa đến năm mươi ký, còn em thì sao?"
“Bạn trai người ta cao hơn mét tám lăm, còn anh thì sao?”
"Bạn gái người ta nhỏ nhắn đáng yêu, còn biết đỏ mặt, dễ thương biết mấy, còn em chỉ biết đánh anh!"
"... Nói nhỏ thôi! Người ta nghe thấy đấy!"
Vu Hạ chớp mắt, muộn màng nhận ra họ đang nói về cô và Lục Diễn Châu. Cô suy nghĩ rồi quay đầu lại nhìn, cặp đôi đồng thời im lặng.
Cô nhìn họ: “Thật ra anh ấy không phải là bạn trai tôi, chỉ là hàng xóm…”
Vừa dứt lời, trên vai nặng trĩu, giọng nói trầm thấp của người đàn ông từ phía trên truyền đến, giọng điệu có chút lạnh lùng: “Đi thôi.”
Giây tiếp theo, người bay lên không trung, Vu Hạ lại bị bế ngang hông. Tim cô lỡ nhịp, nghe thấy cô gái lẩm bẩm với bạn trai: "Chúng ta cũng là một phần trong vở kịch của họ?"
Mặt Vu Hạ lại đỏ bừng, cô rúc vào trong ngực Lục Diễn Châu như con chim cút, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Khi đến cửa phòng khám, đi ngang qua một bệnh nhân ngồi xe lăn.
Cô quay đầu lại nhìn, đột nhiên hỏi: “Vừa rồi có phải chúng ta có thể nhờ y tá lấy xe lăn không?”
Lục Diễn Châu mặt không biến sắc, giọng rất thờ ơ: "Quên mất."
"Ồ..." Vu Hạ ngây thơ tin liền.
_
Lúc taxi dừng ở dưới lầu là đã hơn mười giờ, Vu Hạ được Lục Diễn Châu bế ra khỏi xe. Dưới ánh trăng, cô hơi ngẩng mặt lên nhìn quai hàm mịn màng và đôi môi mím chặt của Lục Diễn Châu, nhịp tim lại không tăng nhanh mất kiểm soát.
Được một người đàn ông như vậy bế suốt cả đêm, ni cô cũng phải động lòng!
Tuy vẫn có chút thành kiến với nghề nghiệp của anh nhưng cô không kìm được sự hưng phấn trong lòng: “Anh nói xem tại sao người khác đều nghĩ chúng ta là người yêu của nhau?”
Lục Diễn Châu ôm cô đi vào cổng chính, bước chân vững vàng, nghe cô nói vậy liền bật cười, cụp mắt nhìn cô: “Vậy cô nghĩ nên là mối quan hệ gì?”
“Cũng có thể là anh em, anh em họ, bạn bè đồng nghiệp…” Cô chớp mắt, cố ý nói: “Hoặc cũng có thể là hàng xóm!”
Hàng xóm……
Hai từ này vô cùng chướng tai.
Lục Diễn Châu dừng lại, cúi đầu nhìn cô: "Nếu chỉ là hàng xóm thì cô nên xem lại, ánh mắt cô nhìn tôi có phải là có vấn đề không? Nếu không tại sao người khác đều cho rằng cô là bạn gái của tôi?"
“……”
Nhận xét Box