Vu Hạ cứng họng, nhất thời không biết phải nói gì. Sao có thể quên cơ chứ? Phải chăng là đi công tác một chuyến nên không muốn đi ăn cùng cô nữa?
"Cá xong rồi đây."
Lúc này, ông chú gọi đưa con cá đã làm xong cho Lục Diễn Châu.
Lục Diễn Châu cảm ơn nhận lấy túi cá cho vào xe đẩy, lúc quay người đi, anh liếc nhìn Vu Hạ: “Đi trước đây.”
Anh người cao chân dài, đẩy xe hàng mấy bước đã đi thật xa.
Vu Hạ sửng sờ giây lát, sau đó vội quay đầu gọi: "Khoan đã."
Lục Diễn Châu chợt dừng bước, vậy mà dừng lại thật. Vu Hạ ôm hai hộp sữa chua đi đến bên cạnh anh, ngẩng mặt nhìn anh: “Đi cùng nhau đi.”
Lục Diễn Châu mím môi, không nói gì, đẩy xe đi thanh toán.
Vu Hạ nhìn thấy trong xe đẩy của anh có những thực phẩm tươi sống như bít tết, sườn cừu, trứng, rồi lại nhìn bộ dạng mặc vest mang giày da của anh, cứ cảm thấy có một sự tương phản rất lớn, cô thắc mắc: “Anh thường hay tự nấu ăn?”
“Có thời gian thì sẽ nấu.” Lục Diễn Châu đặt đồ lên quầy thu ngân, “Tôi không thích gọi đồ ăn bên ngoài.”
"..."
Người sống bằng đồ ăn ngoài như Vu Hạ không thể đáp lời.
Xe của Lục Diễn Châu đỗ ở bên đường, Vu Hạ nhìn anh cất hai túi đồ lớn vào cốp xe, đang do dự có nên mở miệng đi nhờ xe anh về không thì quay đầu nhìn cô: “Cô có muốn bỏ đồ vào cốp không?”
“Có!” Vu Hạ cười tít mắt đưa túi cho anh.
Có xe để đi mà ai còn đi bộ làm gì!
Xe đang chuẩn bị quay đầu ở ngã tư phía trước, nhà hàng Thái vừa khéo nằm ở ngay ngã tư. Vu Hạ liếc nhìn cửa nhà hàng, quay sang hỏi Lục Diễn Châu: “Anh quên thật à?”
Lục Diễn Châu xoay vô lăng, thản nhiên nói: “Qua lời nhắc nhở của cô thì tôi đã nhớ ra rồi.”
Vu Hạ quay đầu nhìn về phía trước, thấp giọng lẩm bẩm: “Cứ như là tôi đang ép buộc anh vậy.”
"..."
Lục Diễn Châu bỗng nhiên không biết nói gì, chẳng lẽ nói không cần mời cơm nữa? Hay là nói không ép buộc? Im lặng vài giây, anh bất đắc dĩ nhếch khóe miệng: “Không có.”
Vu Hạ bĩu môi, quay đầu nhìn anh: “Vậy trước đó là anh trêu tôi à?”
Lục Diễn Châu không trả lời, bình tĩnh chuyển chủ đề: “Tối mai tôi rảnh.”
"..."
Vu Hạ nghĩ thầm: Thôi được, nể tình hôm nay anh mặc vest cực kỳ đẹp trai, tôi sẽ không so đo với anh.
"Vậy anh muốn ăn lẩu hay món Thái?"
Lục Diễn Châu tùy ý nói: "Cô quyết định đi."
Dù sao toàn là những thứ anh không thích ăn.
"Vậy thì ăn lẩu đi." Vu Hạ vui vẻ quyết định, lần trước cô và Đường Duyệt ăn món Thái rồi, lần này vừa khéo đổi khẩu vị luôn.
Từ siêu thị xuống hầm để xe chỉ mất mấy phút, hai người xách đồ bước vào thang máy. Thang máy dừng ở tầng một, có một cặp vợ chồng già đang đứng ngoài cửa, nhìn thấy Vu Hạ, vừa đi vào vừa chào hỏi: “Ồ Hạ Hạ, hiếm khi thấy cháu ra ngoài đấy.”
“… Vâng, ra ngoài đi ăn.”
Vu Hạ không ngờ lại gặp được cặp vợ chồng già nhà kế bên, cũng không biết Lục Diễn Châu đã gặp họ bao giờ chưa, đang định giới thiệu thì ánh mắt của họ đã dời sang Lục Diễn Châu.
Người vợ ngẩng đầu nhìn Lục Diễn Châu, cười híp mắt với Vu Hạ: "Đây là bạn trai của cháu à? Cao ráo đẹp trai, giống như diễn viên trên TV vậy."
"..."
"..."
Cả hai người đều xách túi của cùng một siêu thị, lại cùng nhau đi lên từ bãi đậu xe, quả thật rất giống một cặp đôi đang đi siêu thị về.
"Không phải..." Xem ra họ vẫn chưa gặp Lục Diễn Châu, Vu Hạ ho khan, giới thiệu với họ: "Dì Lưu, anh ấy mới chuyển đến đây, ở đối diện nhà cháu, chúng ta đều là hàng xóm."
Mặt Lục Diễn Châu hơi biến sắc, cụp mắt nhìn cô.
“Ồ, chuyển đến lúc nào vậy, dì chưa gặp bao giờ.” Dì Lưu vui mừng ra mặt, dáng người thấp bé, nhiệt tình ngẩng đầu nhìn Lục Diễn Châu: “Chàng trai, cháu có bạn gái chưa?”
Vu Hạ: "..."
Cô nhanh chóng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lục Diễn Châu, ra sức chớp mắt với anh tỏ ý: Mau nói anh có bạn gái rồi đi!
Lục Diễn Châu: "?"
Anh nhướng mày, có vẻ như đã hiểu.
Vu Hạ tưởng anh hiểu rồi, nhưng lại nghe thấy anh nói: “Không có.”
"..."
Cô mím môi, thầm nghĩ anh đừng có mà hối hận.
Dì Lưu nghe vậy liền cười đến híp cả mắt: “Thật à, vậy để dì giới thiệu cho cháu một người bạn gái nhé. Con gái dì thích kiểu người như cháu đây, đẹp trai hơn cả thần tượng mà nó theo đuổi, tháng sau nó..."
"..." Sắc mặt Lục Diễn Châu thay đổi, dứt khoát ngắt lời bà, "Dì ơi, thật xin lỗi. Hiện tại đúng là cháu không có bạn gái, nhưng cháu đang thích một người và đang theo đuổi cô ấy."
Ting-
Thang máy vừa đến, dì Lưu tiếc nuối thở dài, khoác tay chồng bước ra ngoài, lẩm bẩm: “Đến bao giờ con trai và con gái chúng ta mới tìm được đối tượng đây?”
Vu Hạ im lặng đi theo Lục Diễn Châu đến trước cửa nhà mình. Cô quay đầu liếc nhìn căn 1203, nhìn hai ông bà hàng xóm đang mở cửa, không chú ý đến bên này.
Lục Diễn Châu đang định mở cửa, cô đi đến bên cạnh anh, hừ một tiếng ngẩng đầu lên: “Lúc nãy tôi đã ra hiệu bảo anh hãy gật đầu, dì Lưu nhìn thấy ai đẹp trai là muốn giới thiệu cho con mình… "
Lục Diễn Châu dừng tay, liếc nhìn cô: “Dì ấy giới thiệu cô cho con trai dì ấy rồi à?”
Hửm?
Ý anh là cô đẹp gái? Vu Hạ chớp mắt, gật đầu nói “Ừm”, nhưng lúc đó cô và Châu Dữ vẫn đang quen nhau, dì Lưu nghe nói cô có bạn trai thì cũng có phản ứng gần như giống như lúc nãy.
Lục Diễn Châu có vẻ cau mày, Vu Hạ nhìn anh, lại không nhịn được hỏi: "Anh... thật sự đang theo đuổi một cô gái sao?"
Nếu thật sự như vậy thì cô không thể xem anh là lốp dự phòng được... Không, lốp dự phòng nghe không hay, nên nói là bạn trai mục tiêu tiếp theo.
Rầm, đôi vợ chồng già hàng xóm đã đi vào nhà.
Hành lang đột nhiên trở nên yên tĩnh, Lục Diễn Châu cụp mắt nhìn cô.
Bốn mắt chạm nhau, khóe miệng anh hơi nhếch lên, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý. Vu Hạ bỗng dưng cảm thấy căng thẳng khi đối mặt với khuôn mặt đẹp trai gần trong gang tấc như vậy.
"Không có."
Lục Diễn Châu nhìn chằm chằm Vu Hạ bằng ánh mắt trêu chọc. Vu Hạ vô cùng khó chịu trước ánh mắt hờ hững của anh, cô vội cúi đầu, ngón tay siết chặt túi đồ, đang định nói cô về nhà trước đây thì dường như nghe thấy anh cười: “Ngược lại cách đây mấy ngày, có người nói muốn theo đuổi tôi."
"..."
Vu Hạ đỏ mặt, không ngờ Lục Diễn Châu lại dùng chính lời của cô để trêu cô, nhưng hình như cô đâu có nói muốn theo đuổi anh? Sao người này có thể tùy tiện xuyên tạc ý người khác như vậy chứ?
Cô giả vờ không hiểu, mím môi: "Ai mà... lợi hại quá vậy."
Đây là không chịu nhận?
Vẻ mặt Lục Diễn Châu bình thường trở lại, anh dán mắt vào hàng mi run rẩy của cô, không biết là vì căng thẳng hay chột dạ, anh cười giễu và mỉa mai không thương tiếc: "Lợi hại sao? Tôi thấy cô ấy khá nhát."
"..."
Tim Vu Hạ thắt lại, vội ngẩng đầu nhìn anh.
Lục Diễn Châu quay đầu lại, ấn dấu tay, mở cửa. Vu Hạ rất muốn cự lại: "Nói ai nhát hả? Tôi nhát chỗ nào?" Nhưng cô lại vô thức rụt lại, lúc này chỉ muốn về nhà thật nhanh.
Lục Diễn Châu đi vào, thấy cô vẫn đứng đực ở đó thì nhướng mày: “Cô định đứng qua đêm trước nhà tôi luôn à?”
"..."
Vu Hạ vội ngẩng đầu cười với anh: “Không, nhà tôi gần mà.”
Nói xong, cô lẹ làng quay người.
—
Vu Hạ mở cửa tủ lạnh, khí lạnh ập vào mặt, hơi nóng trên má dần dần tản đi, cô hít một hơi thật sâu, lơ đãng cho sữa chua vào
Lục Diễn Châu có ý gì?
Cô không dám suy nghĩ sâu xa, lại không kiềm chế được sự bồn chồn trong lòng nên quyết định đi tắm rửa gội đầu cho bình tĩnh lại. Sấy tóc xong, cô nhìn mình trong gương, tuy rằng cô khá xinh xắn nhưng cũng không phải là một đại mỹ nhân, một anh chàng đẹp trai như Lục Diễn Châu mà cũng yêu ai ngay từ cái nhìn đầu tiên sao?
Ồ không đúng, phải gọi là yêu ngay từ cái ôm đầu tiên chứ?
Aaaaa dừng lại!
Cô không được nghĩ tiếp nữa.
Vu Hạ đi đến tủ lạnh lấy cốc sữa chua rồi vào phòng sách, quyết định vùi đầu vào công việc. Cô vẽ xong chương hai và đăng lên weibo, phần bình luận nhanh chóng trở nên sôi nổi.
Vốn tưởng “drama” có thể chuyển hướng sự chú ý của người hâm mộ, nhưng cô nhận ra mình đã không đoán được suy nghĩ của fan nữa rồi.
[Sau đó thì sao? Sau đó thì sao? Nữ chính bị sốt, tiếp theo có phải nam chính sẽ cận kề chăm sóc không? Khi nào thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén?]
[Ồ truyện tranh hàng ngày lần này thú vị quá! Mạnh mẽ yêu cầu vẽ thêm chương! Đừng chỉ vẽ bừa hai ba chương rồi kết thúc giống như trước đây đấy!]
[K1ch thích quá đi, muốn xem lửa gần rơm lâu ngày cũng bén!]
……
Những bình luận hay đều được like nổi lên đầu tiên.
Thật quá đáng sợ!
Vu Hạ không dám đọc nữa, vội vàng thoát weibo, sợ nếu đọc tiếp thì ban đêm sẽ mơ thấy hình dáng và khuôn mặt của Lục Diễn Châu mất. Không còn cách nào khác, họa sĩ có khả năng đặc biệt, trong đầu rất dễ có cảm giác về hình ảnh.
Vừa thoát weibo thì cô nhận được câu hỏi chết chóc từ phụ trách biên tập.
[Hôm nay cô đã hoàn thành bản thảo chưa?]
[Cô định di cư đến khu vực Bắc Cực hả?]
"..."
Cô đi đổi tên ngay và luôn!
Trước khi đi ngủ, Lục Diễn Châu lướt wechat, phát hiện Vu Hạ đã đăng bài nửa giờ trước, còn đổi cả tên nữa.
“Sống Trong Mùa Hè” trở thành “Sống Trong Mùa Đông”.
Sống Trong Mùa Đông: [Sợ hãi] [Sợ hãi] [Sợ hãi] [Sợ hãi]...
Lục Diễn Châu cau mày, anh chỉ trêu cô vài câu nói cô nhát gan thôi mà? Đến mức phải đổi tên ngay trong đêm, còn đăng hai dòng [Sợ hãi] lên wechat sao?
Nhận xét Box