Hai người chia tay nhau trước cửa, ai quay về nhà nấy.
Lục Diễn Châu vào bếp rót một cốc nước, WeChat nhắc nhở mấy lần, anh bấm vào, là tin nhắn của nhóm kỹ thuật, liếc nhìn rồi đăng xuất.
Dưới nhóm kỹ thuật là ảnh đại diện của Vu Hạ, tên WeChat là "Sống trong mùa hè", hiển thị một tin nhắn chưa đọc, chính là biểu tượng cảm xúc cô gửi lúc nãy. Ảnh đại diện của cô là ảnh chibi một cô bé cầm bó hoa hướng dương với nụ cười rạng rỡ, nếu nhìn kỹ có thể thấy một hạt gạo nhỏ ở khóe miệng.
Bức tranh này chắc là chính cô ấy.
Anh bấm vào hộp thoại, do dự một lúc rồi bấm vào tường của cô.
Sau đó phát hiện ra cô đã đăng một bài viết cách đây hơn một giờ. Nội dung bài viết đó là: Nhất định phải nhớ lấy đồ ăn treo trước cửa, không đeo nút bịt tai quá lâu khi ngủ, nếu không hàng xóm sẽ nghĩ rằng bạn đã bị đột tử trong nhà. Tỉnh dậy phát hiện ban quản lý, bảo vệ và chú cảnh sát đang tập trung trước cửa nhà, họ đang bàn tính phá cửa nhà bạn.
Đính kèm biểu tượng cảm xúc "Tôi thật sự rất biết ơn".
"..."
Lục Diễn Châu lại bấm vào phần bình luận, chỉ thấy được hai câu bình luận của cô.
[Không sao không sao, chỉ là cảm sốt thôi.]
[Các nàng họa sĩ thân mến, hãy chú ý nghỉ ngơi, bớt thức khuya lại và ngủ nhiều hơn, quan trọng là phải bảo vệ tính mạng.]
Họa sĩ?
Kéo xuống mấy dòng, Lục Diễn Châu biết được Vu Hạ là một họa sĩ truyện tranh, vừa mới ăn mừng lễ nghỉ xuất bản hai ngày trước.
Người thích đăng status và người không thích đăng status có sự khác biệt rất lớn. Lục Diễn Châu có thể biết được nghề nghiệp, sở thích, thậm chí cả bạn bè từ WeChat của cô.
Còn Vu Hạ trừng mắt nhìn WeChat trống rỗng của Lục Diễn Châu, đột nhiên cảm thấy mình bị thiệt.
Cô tiếc nuối thoát khỏi WeChat của anh, lại phát hiện ra anh đã thích bài viết cô đăng trong lúc buồn chán vì đang truyền thuốc chiều nay.
"..."
Một người không bao giờ đăng status mà lại thích bài của người khác?
Thật là mỉa mai!
Vu Hạ giả vờ như không nhìn thấy, tranh thủ tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường ngủ.
Sáng hôm sau khi thức dậy, việc đầu tiên cô làm là ra cửa lấy đồ ăn. Cánh cửa hé mở, cô thò tay lấy túi đồ ăn ở sau cửa một cách chính xác, sau đó đóng cửa lại, tất cả chỉ trong một nốt nhạc.
Lục Diễn Châu chạy bộ về, vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy cảnh tượng này.
"..."
“Cạch”, cánh cửa đã đóng lại mở ra.
Vu Hạ lại thò đầu ra ngoài, bắt gặp ánh mắt của Lục Diễn Châu: “Chào buổi sáng.” Lúc mới đóng cửa lại, dường như cô nghe thấy một tiếng “ting”.
Lục Diễn Châu liếc nhìn cô: “Chào buổi sáng.”
Vu Hạ mỉm cười với anh rồi đóng sầm cửa lại.
Lục Diễn Châu nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng lại, cau mày, cảm thấy cô không phải thật sự muốn chào hỏi anh, mà như cố tình để anh nhìn thấy, tỏ ý rằng "Tôi vẫn còn sống”.
Vu Hạ ăn sáng xong, thấy bên ngoài trời không còn mưa nữa, vốn định xuống lầu đi dạo, nhưng vừa mở cửa sổ ra đã bị gió lạnh ập vào làm hắt hơi một cái.
Lục Diễn Châu lại đi chạy bộ trong thời tiết thế này?
Cô đóng cửa sổ lại, dứt khoát ngả người xuống giường lướt weibo xem bình luận và tin nhắn của fan.
Weibo của cô có hai trăm nghìn người theo dõi, trong số đó có không ít người trong giới họa sĩ, lúc rảnh rỗi cô thích vẽ truyện tranh hàng ngày và truyện tranh tưởng tượng, thỉnh thoảng cũng bấm bụng vẽ truyện đồng nhân.
[Phu nhân, đói quá, ăn cơm.]
[Sao không phát ít đồ ăn trong kỳ nghỉ? Đợi lâu lắm rồi!]
[Em biết rồi, chắc hẳn phu nhân đang cố gắng tích trữ bản thảo, dù sao cũng chỉ nghỉ có một tháng. Em vẫn có thể xem phần tiếp theo của bộ trước đó chứ? Không có cũng không sao, món mới cũng được. Em sẽ không hối đâu, em chắc chắn có thể đợi được Tam Hạ!]
……
Bút danh của cô là "Tam Hạ", theo lời mẹ cô kể, ngày cô sinh ra là ngày nóng nhất trong năm nên tên của cô được chọn một cách ngẫu nhiên phù hợp với hoàn cảnh.
Không có nhiều người thích cái nóng thiêu đốt của mùa hè, nhưng Vu Hạ lại rất thích và ước gì một năm có ba mùa hè.
Vẽ gì đây nhỉ?
Vu Hạ gãi đầu, trước khi sốt cô đã có ý tưởng rồi, nhưng sau một đêm sốt lại quên mất. Cô cố nhớ lại nhưng nghĩ đến đau đầu cũng không thể nhớ ra. Ngược lại cô nhớ ra Châu Dữ cũng theo dõi weibo của cô mà quên chặn anh ta mất.
Cô tìm thấy tài khoản của anh ta và cho nó vào danh sách đen.
Làm xong việc này, trong đầu cô chợt lóe lên một cảm hứng, chẳng phải sự cố khôi hài hai ngày trước là một nguồn tư liệu tốt sao?
Khi Đường Duyệt gọi điện thì cô đã vẽ gần xong rồi. Cô nghe máy, bật loa ngoài rồi lại nhìn màn hình iPad.
"Em yêu à, tớ xuống tàu điện ngầm rồi. Cậu mau thay đồ trang điểm đi, chúng ta đi ăn trưa rồi mua sắm."
Vu Hạ lập tức ngẩng đầu: “Hả?”
"Hả cái gì?" Tâm trạng Đường Duyệt vui vẻ, "Chẳng phải tớ đã nói với cậu là hai ngày tới tớ rảnh sẽ đến gặp cậu sao?"
"..."
Tiêu rồi, tiêu rồi, cô quên chuyện này mất tiêu.
Từ Đại học T đến đây phải bắt xe buýt trước rồi chuyển sang tàu điện ngầm, tổng cộng mất gần hai tiếng. Đường Duyệt thường nói sẽ đến tìm cô, năm lần ít nhất là ba lần sẽ cho cô leo cây.
Vì vậy, hai hôm trước khi Đường Duyệt bảo rảnh rỗi sẽ đến gặp cô, cô cũng chẳng bận tâm.
Vu Hạ ấp úng: "Hôm qua tớ sốt... nên quên mất."
"Sao lại sốt?" Đường Duyệt dạo này bận quá nên chẳng mấy khi lên mạng, cũng không thấy bài đăng hôm qua của Vu Hạ, "Vậy thì đừng đi mua sắm nữa, chúng ta ăn ở nhà hàng Thái gần tiểu khu cậu được rồi, sau đó về nhà cậu tám chuyện.”
Giờ thì Vu Hạ đơ luôn, tối qua cô hẹn sẽ mời Lục Diễn Châu ăn trưa, bây giờ Đường Duyệt cũng đến tìm cô đi ăn. Đường Duyệt đường xa tới đây, cô chắc chắn không thể bỏ rơi cô ấy, nhưng nghĩ tới vẻ mặt lạnh lùng của Lục Diễn Châu, cô lại không thể mở miệng nói sẽ mời anh hôm khác.
Trong lúc nhất thời, cô giống như một kẻ cặn bã bắt cá hai tay, dễ bị dao động, tiến thoái lưỡng nan.
Cô không thể đi ăn cùng lúc với cả hai người sao?
Xoắn xuýt mất nửa phút, cô quyết định đi hỏi ý kiến Lục Diễn Châu.
Chắc chắn là Đường Duyệt sẽ không để ý.
—
Lục Diễn Châu lấy chiếc áo khoác trắng từ trong tủ ra, động tác khựng lại một chút, sau đó lại cất vào, thay bằng chiếc áo khoác khác màu đen. Anh xách áo khoác đi ra ngoài, cầm điện thoại trên trà kỷ lên xem.
Mười hai giờ rồi.
Bảo là gần tiểu khu nhưng đi bộ đến đó cũng phải hơn mười phút, gọi món và chờ đồ ăn ít nhất phải nửa tiếng. Cũng không biết bữa trưa mà cô gái nhà bên nói là mấy giờ nữa.
Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa.
Cũng đúng giờ đấy, anh nhếch môi, mặc áo khoác và đi về phía cửa.
Vu Hạ mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân đến gần, hít một hơi thật sâu. Cửa vừa mở ra, cô liền mỉm cười nhìn người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đứng ở cửa: "Chuyện là, tôi muốn hỏi anh một vấn đề."
Lục Diễn Châu hất cằm ra hiệu cho cô nói.
"Bạn thân của tôi đến tìm tôi, cũng sắp đến rồi, tôi chỉ muốn hỏi rằng liệu anh có bận tâm nếu ba chúng ta đi ăn cùng nhau không?” Vu Hạ thận trọng thử thăm dò, thấy anh nheo mắt lại, biểu cảm có vẻ không vui, bèn vội giải thích thêm vài câu: “Bạn thân của tôi là nghiên cứu sinh của Đại học T, vừa xinh đẹp lại giỏi ăn nói, chắc chắn sẽ không…”
"Vân vân."
Những lời này nghe quen quen, rất giống với cách nói của người thân bạn bè muốn giới thiệu bạn gái cho anh, Lục Diễn Châu đành phải ngắt lời cô.
Điều Vu Hạ muốn nói là "Chắc chắn sẽ không tẻ nhạt đâu", sau khi bị cắt ngang thì cô đã có phán đoán, có chút thất vọng thở dài: "Anh không muốn à?"
Càng giống hơn nữa.
Anh nhìn cô chằm chằm, hỏi thẳng: “Cô định giới thiệu bạn gái cho tôi à?”
"..." Vu Hạ sửng sốt, không hiểu vì sao anh lại nghĩ như vậy, gần như vô thức phản bác: "Sao có thể chứ? Nếu có chuyện như vậy thì chắc chắn tôi sẽ tự mình làm."
Lục Diễn Châu: "..."
Liên kết với những gì cô nói tối qua, đồng nghĩa với việc cô đang nói với anh rằng: Tôi chấm anh rồi đấy.
Lục Diễn Châu thật sự không biết nói gì, bóc phốt quan điểm tình yêu liền mạch của cô hay trực tiếp nói với cô rằng "Chúng ta không thể"?
Vu Hạ nói xong liền cảm thấy xấu hổ và kinh ngạc không hiểu sao mình lại có thể nói ra lời như vậy? Lẽ nào đã bị vẻ ngoài của anh mê hoặc rồi?
Bầu không khí chợt im lặng khó xử trong giây lát.
Lục Diễn Châu khịt mũi: "Vậy cô đặt ra mục tiêu nhanh thật đấy."
"..."Vẽ gì đây nhỉ?
Vu Hạ gãi đầu, trước khi sốt cô đã có ý tưởng rồi, nhưng sau một đêm sốt lại quên mất. Cô cố nhớ lại nhưng nghĩ đến đau đầu cũng không thể nhớ ra. Ngược lại cô nhớ ra Châu Dữ cũng theo dõi weibo của cô mà quên chặn anh ta mất.
Cô tìm thấy tài khoản của anh ta và cho nó vào danh sách đen.
Làm xong việc này, trong đầu cô chợt lóe lên một cảm hứng, chẳng phải sự cố khôi hài hai ngày trước là một nguồn tư liệu tốt sao?
Khi Đường Duyệt gọi điện thì cô đã vẽ gần xong rồi. Cô nghe máy, bật loa ngoài rồi lại nhìn màn hình iPad.
"Em yêu à, tớ xuống tàu điện ngầm rồi. Cậu mau thay đồ trang điểm đi, chúng ta đi ăn trưa rồi mua sắm."
Vu Hạ lập tức ngẩng đầu: “Hả?”
"Hả cái gì?" Tâm trạng Đường Duyệt vui vẻ, "Chẳng phải tớ đã nói với cậu là hai ngày tới tớ rảnh sẽ đến gặp cậu sao?"
"..."
Tiêu rồi, tiêu rồi, cô quên chuyện này mất tiêu.
Từ Đại học T đến đây phải bắt xe buýt trước rồi chuyển sang tàu điện ngầm, tổng cộng mất gần hai tiếng. Đường Duyệt thường nói sẽ đến tìm cô, năm lần ít nhất là ba lần sẽ cho cô leo cây.
Vì vậy, hai hôm trước khi Đường Duyệt bảo rảnh rỗi sẽ đến gặp cô, cô cũng chẳng bận tâm.
Vu Hạ ấp úng: "Hôm qua tớ sốt... nên quên mất."
"Sao lại sốt?" Đường Duyệt dạo này bận quá nên chẳng mấy khi lên mạng, cũng không thấy bài đăng hôm qua của Vu Hạ, "Vậy thì đừng đi mua sắm nữa, chúng ta ăn ở nhà hàng Thái gần tiểu khu cậu được rồi, sau đó về nhà cậu tám chuyện.”
Giờ thì Vu Hạ đơ luôn, tối qua cô hẹn sẽ mời Lục Diễn Châu ăn trưa, bây giờ Đường Duyệt cũng đến tìm cô đi ăn. Đường Duyệt đường xa tới đây, cô chắc chắn không thể bỏ rơi cô ấy, nhưng nghĩ tới vẻ mặt lạnh lùng của Lục Diễn Châu, cô lại không thể mở miệng nói sẽ mời anh hôm khác.
Trong lúc nhất thời, cô giống như một kẻ cặn bã bắt cá hai tay, dễ bị dao động, tiến thoái lưỡng nan.
Cô không thể đi ăn cùng lúc với cả hai người sao?
Xoắn xuýt mất nửa phút, cô quyết định đi hỏi ý kiến Lục Diễn Châu.
Chắc chắn là Đường Duyệt sẽ không để ý.
—
Lục Diễn Châu lấy chiếc áo khoác trắng từ trong tủ ra, động tác khựng lại một chút, sau đó lại cất vào, thay bằng chiếc áo khoác khác màu đen. Anh xách áo khoác đi ra ngoài, cầm điện thoại trên trà kỷ lên xem.
Mười hai giờ rồi.
Bảo là gần tiểu khu nhưng đi bộ đến đó cũng phải hơn mười phút, gọi món và chờ đồ ăn ít nhất phải nửa tiếng. Cũng không biết bữa trưa mà cô gái nhà bên nói là mấy giờ nữa.
Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa.
Cũng đúng giờ đấy, anh nhếch môi, mặc áo khoác và đi về phía cửa.
Vu Hạ mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân đến gần, hít một hơi thật sâu. Cửa vừa mở ra, cô liền mỉm cười nhìn người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đứng ở cửa: "Chuyện là, tôi muốn hỏi anh một vấn đề."
Lục Diễn Châu hất cằm ra hiệu cho cô nói.
"Bạn thân của tôi đến tìm tôi, cũng sắp đến rồi, tôi chỉ muốn hỏi rằng liệu anh có bận tâm nếu ba chúng ta đi ăn cùng nhau không?” Vu Hạ thận trọng thử thăm dò, thấy anh nheo mắt lại, biểu cảm có vẻ không vui, bèn vội giải thích thêm vài câu: “Bạn thân của tôi là nghiên cứu sinh của Đại học T, vừa xinh đẹp lại giỏi ăn nói, chắc chắn sẽ không…”
"Vân vân."
Những lời này nghe quen quen, rất giống với cách nói của người thân bạn bè muốn giới thiệu bạn gái cho anh, Lục Diễn Châu đành phải ngắt lời cô.
Điều Vu Hạ muốn nói là "Chắc chắn sẽ không tẻ nhạt đâu", sau khi bị cắt ngang thì cô đã có phán đoán, có chút thất vọng thở dài: "Anh không muốn à?"
Càng giống hơn nữa.
Anh nhìn cô chằm chằm, hỏi thẳng: “Cô định giới thiệu bạn gái cho tôi à?”
"..." Vu Hạ sửng sốt, không hiểu vì sao anh lại nghĩ như vậy, gần như vô thức phản bác: "Sao có thể chứ? Nếu có chuyện như vậy thì chắc chắn tôi sẽ tự mình làm."
Lục Diễn Châu: "..."
Liên kết với những gì cô nói tối qua, đồng nghĩa với việc cô đang nói với anh rằng: Tôi chấm anh rồi đấy.
Lục Diễn Châu thật sự không biết nói gì, bóc phốt quan điểm tình yêu liền mạch của cô hay trực tiếp nói với cô rằng "Chúng ta không thể"?
Vu Hạ nói xong liền cảm thấy xấu hổ và kinh ngạc không hiểu sao mình lại có thể nói ra lời như vậy? Lẽ nào đã bị vẻ ngoài của anh mê hoặc rồi?
Bầu không khí chợt im lặng khó xử trong giây lát.
Lục Diễn Châu khịt mũi: "Vậy cô đặt ra mục tiêu nhanh thật đấy."
"..."
Nhận xét Box