Chapter 05: Bé con có thể nhìn thấy cô

Chapter 05: Bé con có thể nhìn thấy cô





Trong lúc Trịnh Tuệ Văn nấu một bữa sáng dinh dưỡng cho trẻ em thì Bùi Ôn Du trầm mặc ngồi trong phòng khách ăn sủi cảo. Mãi đến lúc tài xế đến, mới ra khỏi cửa.

Còn Tiết Huệ Văn, người đang theo dõi nhất cử nhất động của Trịnh Tuệ Văn, đã bay đến trước người Bùi Dục Kỳ khi Trịnh Tuệ Văn đưa bữa sáng cho bé và nói: “Sữa hôm nay không bỏ thuốc, con có thể uống!”

Bùi Dục Kỳ hơi ngẩng ra một chút, sau đó không quan tâm đến Tiết Huệ Vũ đang lảm nhảm mà cầm lấy đũa chọc chọc quả trứng luộc trong đĩa, có chút kén chọn mà cắn mấy miếng.

“Không uống chút nước làm nhuận cổ họng trước sao?”

Bé ăn từng ngụm lòng trắng trứng gà luộc, sau đó để lại lòng đỏ.

Tiết Huệ Văn thấy thế cau mày, nhỏ giọng lầm bầm: “Lòng đỏ trứng rất giàu chất dinh dưỡng…… Em bé ngoan không được kén ăn đâu……”

Bùi Dục Kỳ không quan tâm, lại dùng đũa chọc vào miếng sủi cảo, nào ngờ người phụ nữ bên cạnh lại lầu bầu nói: “Con trai à, không phải là con…… không biết dùng đũa đấy chứ……”

Bùi Dục Kỳ hạ khóe miệng, lại dùng đũa chọc một cái sủi cảo khác. Sau khi cắn hai miếng, bé liền đặt đũa xuống.

Tiết Huệ Vũ lo lắng nói: “Chỉ ăn có một chút thôi sao? Chẳng trách lại gầy như thế…… ăn thêm chút nữa đi.”

Bùi Dục Kỳ lại nhấp thêm hai ngụm sữa, nhưng người phụ nữ đó vẫn đang lẩm bẩm, bé phiền chán bịt chặt lỗ tai lại, hy vọng cô đừng nói chuyện nữa.

“Con đừng không phớt lờ mẹ……”

Bùi Dục Kỳ kéo chăn che bản thân lại.

Nhìn thấy bé con nhà mình đắp kín chăn không muốn nói chuyện với mình, Tiết Huệ Vũ ý thức được mình bị ghét bỏ, vô cùng thất vọng: “Bây giờ chỉ có mình con có thể nhìn thấy mẹ và mẹ cũng chỉ có thể nói chuyện với một mình con…… Con không muốn nói chuyện với mẹ sao? Có thể qua vài ngày mẹ sẽ không còn ở đây nữa……”

Mẹ……

“Bé con, con buồn ngủ và muốn ngủ trưa sao?” Dông dài vài câu lại một mực không nhận được bất kỳ phản hồi nào, Tiết Huệ Vũ không dám quấy rầy bé con đang ngủ nữa, im lặng ngậm miệng lại.

Tiết Huệ Vũ đoán không sai, Bùi Dục Kỳ đích thực đã đến thời gian ngủ trưa, nhưng lặng lẽ bọc trong chăn rúc nơi góc tường một giờ đồng hồ, tiếng “mẹ” vẫn luôn quanh quẩn trong đầu, phiền đến mức Bùi Dục Kỳ làm sao cũng không ngủ được.

Nhưng bé không dám động đậy, cũng không dám trở mình.

Đợi sau khi bên ngoài tấm chăn yên tĩnh trở lại, Bùi Dục Kỳ mới từ trong ổ chăn thò chiếc đầu nhỏ ra.

Vẫn còn ở đó……

Nhưng mà, chỉ nhìn bé chứ không tiến lên trước hay nói một lời nào.

Bùi Dục Kỳ lại có chút lúng túng, thậm chí cả người bắt đầu trở nên đứng ngồi không yên.

Bùi Dục Kỳ có thói quen sinh hoạt cố định hàng ngày, trong thời gian cố định nếu không làm những chuyện cố định nào đó, bé sẽ hậm hực bất an.

Tuyệt đối không phải bởi vì nguyên nhân người vừa rồi vẫn luôn nói chuyện lại đột nhiên phớt lờ bé đâu.

Chỉ vì không thể ngủ trưa đàng hoàng mới khiến cả người không được thoải mái.

Nghĩ như thế, Bùi Dục Kỳ liền vờ như không có ai ở bên mà bước xuống giường.

Bé nhặt lấy cuốn truyện cổ tích trên bàn mà tối qua chưa đọc xong, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ và lặng lẽ đọc.

Trong giấc ngủ trưa ngắn ngủi vừa rồi, Tiết Huệ Vũ đã bình tĩnh lại và suy nghĩ về những lời nói và biểu hiện kích động của mình khi nãy.

Đối với bé con mà nói, cô không những là một người mẹ xa lạ mà còn là quỷ…… Một sự tồn tại khủng bố như thế lại đang nói chuyện với mình, đừng nói là đứa trẻ ba tuổi, người lớn đều sẽ bị dọa đến chết khiếp……

Vì vậy, ý thức được mọi nhất cử nhất động của mình có thể sẽ dọa đến đứa bé, Tiết Huệ Vũ cực kỳ khắc chế rúc ở trong góc tường.

Nhưng sau khi bé con đến gần ngồi xuống và đọc truyện cổ tích, Tiết Huệ Vũ vẫn không nhịn được mà bay qua, cẩn thận nghiêng đầu về phía bé: "Con trai mẹ thật lợi hại, đã nhận ra mặt chữ rồi cơ. Mẹ có thể đọc truyện cổ tích với con không?"

Bùi Dục Kỳ thật ra căn bản không biết được mấy chữ, bé chỉ đang nhìn hình…… Tiết Huệ Vũ cũng nhanh chóng phát hiện ra tốc độ lật sách của đứa bé này cực nhanh, hiển nhiên là đang xem hình chứ không phải đọc chữ, không khỏi nhỏ giọng hỏi: "Muốn mẹ đọc cho con nghe không?"

Không để ý đến phản ứng của Bùi Dục Kỳ, Tiết Huệ Vũ trực tiếp đọc lên: "Cô bé quàng khăn đỏ vừa đi vào rừng rậm đã gặp phải một con sói. Sói nói: Xin chào, cô bé quàng khăn đỏ! Muốn đi đâu thế?…… y da, sao con lại lật qua rồi, mẹ còn chưa đọc xong đâu……"

Động tác lật trang của Bùi Dục Kỳ khẽ khựng lại, mím môi nhỏ bướng bỉnh, rõ ràng là đang tức giận, đỉnh đầu phảng phất xuất hiện một đám mây đen nhỏ kèm theo sấm chớp, đáng yêu đến mức khiến trái tim Tiết Huệ Vũ tan chảy.

Trước kia da mặt cô rất mỏng, nhưng bây giờ đã biến thành quỷ rồi, da mặt dày một chút thì có sao đâu ~

Cô cũng không biết khi nào mình sẽ biến mất, thời gian cuối cùng nên bầu bạn cùng bé con nhà mình.

"Cô bé quàng khăn đỏ nói: ‘Tôi muốn tới nhà bà nội. Bà nội bị ốm, tôi mang bánh ngọt cùng thuốc qua cho bà……"

Đối với những đứa bé cự tuyệt với thế giới bên ngoài này, phải căn cứ theo một vài hành vi sinh hoạt hàng ngày để phán đoán sở thích của chúng, cẩn thận lắng nghe thế giới nội tâm kia của bọn trẻ.

Sau đó nỗ lực tạo nên một bầu không khí khiến chúng cảm thấy thoải mái.

Tiết Huệ Vũ từng câu từng chữ đọc truyện cổ tích, giọng nói của cô vốn đã dễ nghe, lúc kể chuyện đọc rất thâm tình dào dạt, ngữ điệu du dương trầm bổng, lại phối hợp với động tác trên tay, đem toàn bộ câu chuyện kể thật sinh động hình tượng. Chỉ thấy Bùi Dục Kỳ vốn đang buồn bực méo xẹp chiếc miệng nhỏ, dần dần thả chậm động tác lật sách, mỗi lần đều chờ đến khi cô dừng lại mới lật sang trang, mà đôi tai nhỏ vẫn luôn để trong cổ áo dựng cao không biết từ lúc nào đã lặng lẽ lộ ra bên ngoài, biểu hiện cực kỳ ngoan ngoãn yên tĩnh.

"Grừ ~" Tiết Huệ Vũ dùng hai tay làm thành móng vuốt để bên mặt, cố ý “Grừ” một tiếng với Bùi Dục Kỳ.

Bùi Dục Kỳ đang vểnh tai nghiêm túc nghe dột nhiên bị tiếng “Grừ” gần trong gang tấc dọa sợ, vốn là đôi mắt to nặng nề tử khí lại trừng lên tròn vo, giống như con thỏ nhỏ bị sợ hãi. Nhưng bé rất nhanh đã phản ứng lại kịp, vẻ mặt vờ như trấn định tự nhiên lật qua trang.

"Grừ ~"

Bùi Dục Kỳ: “……”

Bị con trai nhìn với ánh mắt quan tâm thiểu năng, Tiết Huệ Vũ lẩm bẩm nói: "Thật chẳng đáng yêu chút nào."

Cô tiếp tục đọc chậm: "Sói từ trong chăn lập tức bổ nhào lên, nuốt cô bé quàng khăn đỏ vào trong bụng……"

Nghe thấy cô bé quàng khăn đỏ bị con sói ăn mất, Bùi Dục Kỳ không vui cắn cắn ngón tay, mãi đến sau khi nghe được cô bé quàng khăn đỏ cùng bà nội đều được thợ săn giải cứu, bé mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau khi đọc xong câu chuyện《Cô bé quàng khăn đỏ》, Bùi Dục Kỳ lại tiếp tục lật đến trang《Công chúa Bạch Tuyết》.

Bé ngẩng đầu nhìn Tiết Huệ Vũ, đôi mắt to sáng ngời, rõ ràng là đang hy vọng cô tiếp tục đọc truyện cho bé nghe.

Tiết Huệ Vũ lại không đọc to câu chuyện cổ tích mới, thay vào đó cô chống cằm, nhìn bé hỏi: "Mẹ có một chuyện rất tò mò…… Hôm nay là thứ hai, con cũng đã ba tuổi rưỡi rồi, sao vẫn chưa đi học thế?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box