Vật Thay Thế - Chapter 113
Trên du thuyền, Hạ Ngôn đứng trước bàn, hai tay chắp lại, nhắm mắt ước nguyện. Bọn trẻ nắm tay nhau hát chúc mừng sinh nhật, giọng hát của trẻ con rất dễ thương.
Các học viên của đoàn múa cũng nắm tay nhau nhảy múa.
Cuối cùng là câu sinh nhật vui vẻ cất lên, Hạ Ngôn mở mắt ra, mỉm cười quay đầu nhìn Văn Liễm, Văn Liễm cầm dao nhỏ, nắm tay cô, ôm cô từ phía sau, dẫn cô đi cắt bánh.
Ấn dao vào bánh, Văn Liễm thấp giọng hỏi: “Ban nãy em đã ước điều gì vậy?”
Hạ Ngôn nhẹ nhàng cười: “Anh đoán xem?”
Văn Liễm dán vào mặt cô.
“Mong ước lớn nhất của anh là em và Thất Thất được khỏe mạnh và hạnh phúc.”
Hạ Ngôn: “Nhưng đây không phải sinh nhật anh.”
Văn Liễm cười khẽ.
Sau khi cắt bánh xong, Hạ Tri Kỳ tiến tới, Hạ Ngôn nhờ cậu bé đi phân phát bánh cho bạn bè, Hạ Tri Kỳ ngoan ngoãn đưa cho từng người một, người cuối cùng chính là cô bé nhà họ Thẩm.
Cô bé thắt hai bím tóc, vui vẻ nhận lấy.
“Hạ Tri Kỳ, cậu có muốn ăn hay không?”
Hạ Tri Kỳ xoay người rời đi: “Tự cậu ăn đi.”
“Hạ Tri Kỳ. . . “
Hạ Tri Kỳ trở lại bàn ăn.
Hạ Ngôn nhìn cô bé rồi lại nhìn con trai, Hạ Tri Kỳ đưa tay ra nói: “Mẹ, con muốn ăn bánh ngọt.”
Hạ Ngôn mỉm cười, đưa cho cậu bé phần lớn nhất.
“Không được đùa nghịch với bánh kem đâu nhé.”
Hạ Tri Kỳ: “Con biết, các anh không rảnh, con cũng không chơi.”
“Ngoan.”
Hạ Ngôn xoa xoa tóc con trai.
Lâm Tiếu Nhi, Văn Tụng Tiên, Từ Mạn, Khương Vân và A Thanh tụ tập xung quanh, vừa trò chuyện vừa ăn bánh, Hạ Ngôn đút cho Văn Liễm một miếng bánh kem.
Văn Liễm khẽ cau mày: “Ngọt quá.”
Hạ Ngôn nhướng mày: “Cuộc đời đủ cay đắng rồi, ăn chút đồ ngọt đi.”
Văn Liễm nhéo cằm cô: “Cay đắng chỗ nào?”
Hạ Ngôn đẩy anh.
Văn Liễm mỉm cười.
Khương Vân tựa vào vai A Thanh, thấp giọng nói: “Anh Văn những năm này đã thay đổi rất nhiều.”
A Thanh nhìn vợ mình mà như nhìn thấy quỷ.
Khương Vân đấm vào ngực anh: “Biểu cảm đó của anh là thế nào vậy?”
A Thanh gượng cười nói: “Mắt thấy chưa chắc đã là thật.”
“Ý là gì?”
A Thanh vỗ vai Khương Vân, nói: “Ông chủ ở bên ngoài thực sự không như thế này, hẳn là em nên thấy tự hào khi được thấy anh ấy như thế này.”
Khương Vân: “Anh Văn ở bên ngoài như thế nào?”
A Thanh chợt nhớ ra mọi người trong công ty đều gọi Văn Liễm là Diêm Vương.
Anh ho vài tiếng.
“Không nên nói xấu sếp của mình.”
“Giả vờ thôi.”
Khương Vân trừng mắt.
Cô lại nhìn Văn Liễm, lúc này Văn Liễm đang ôm eo Hạ Ngôn. Hạ Ngôn xúc bánh kem ăn, một miếng lại một miếng đút cho Văn Liễm, đáy mắt Văn Liễm ẩn hiện ý cười nhàn nhạt muốn né tránh, hiển nhiên là không muốn ăn.
Lạnh lùng mà dịu dàng.
Khương Vân cảm thán, anh ấy thật đẹp trai và dịu dàng.
A Thanh cảm thấy hơi ghen tị khi nhìn thấy điều này nên quyết định tiết lộ: “Thật ra, ông chủ ở bên ngoài rất đáng sợ.”
Khương Vân à một tiếng và hỏi: “Doạ người thế nào?”
A Thanh nói: “Thây phơi ngàn dặm.”
Khương Vân: “Trời! Không phải rất ngầu hay sao?”
A Thanh: “….”
Nói chuyện với phụ nữ, thật vô nghĩa.
*
Một đêm nọ, Lâm Tiếu Nhi vẫn đang vui vẻ, nhưng lông mày lại lộ ra vẻ sầu bi, Hạ Ngôn đi tới nắm lấy cánh tay Lâm Tiếu Nhi.
“Chị dâu.”
Lâm Tiếu Nhi thở dài một tiếng, quay lại nhìn Hạ Ngôn.
Hạ Ngôn cười nói: “Chị đang phiền não điều gì thế?”
Lâm Tiếu Nhi thở dài: “Không chỉ là chuyện con trai lớn của chị, mà còn cả Văn Trạch Tân cũng sắp liên hôn.”
Hạ Ngôn im lặng vài giây, cô dựa vào vai Lâm Tiểu Nhi nói: “Chị dâu, không cần suy nghĩ nhiều, chị là một người mẹ tốt, bố mẹ tốt thì con cái cũng sẽ ngoan ngoãn.”
Lâm Tiếu Nhi nghe được lời này, cảm thấy thoải mái hơn về thể chất và tinh thần, hơn nữa cô cũng rất thích Hạ Ngôn.
Hạ Ngôn thực sự khiến mọi người cảm thấy thoải mái khi cô làm nũng.
Lâm Tiếu Nhi sờ sờ tóc cô, cười nói: “Em nói đúng, chị cũng được an ủi rồi.”
Hạ Ngôn cười khẽ.
Du thuyền đi được một đoạn thì gió nổi lên, Văn Liễm bảo thuyền trưởng tìm bến cảng gần nhất để cập bến, sau đó sắp xếp cho bọn trẻ vào cabin, lần này bọn trẻ đi cùng Hạ Tri Kỳ, chỉ có một số ít cha mẹ của chúng đã đến, còn những đứa khác thì chưa, trên du thuyền đã sắp xếp rất nhiều vệ sĩ, họ lần lượt dẫn từng đứa trẻ lên.
Một lúc sau, gió trở nên mạnh hơn.
Du thuyền phải mất một khoảng thời gian nữa mới đến được cảng ven sông, Hạ Ngôn đi vào phòng trẻ em xem bọn nhỏ thế nào, các học viên đoàn múa và Từ Mạn đều ở đó, họ đang dỗ dành bọn trẻ ngủ.
Từ Mạn cười nói: “Nhân duyên của Thất Thất tốt thật đó.”
Hạ Ngôn mỉm cười, kéo chăn cho cô bé nhà họ Thẩm, nói: “Ừm, hy vọng sau này nó đừng giống như anh hai của nó.”
Khương Vân ngồi thẳng dậy: “Ý của cậu là giống cậu hai nhà họ Văn sao?”
Hạ Ngôn: “Ừm.”
Chuyện tình cảm của Văn Trạch Tân xem ra ai cũng biết, mặc dù sau sự kiện ông cụ Văn qua đời đã hơn một năm, những scandal về cậu hai không còn nhiều như trước nhưng cũng không ít.
Khương Vân chống cằm nói: “Nghe nói có rất nhiều thiên kim nhà quý tộc muốn gả cho cậu ấy, cho nên cậu ấy liền chọn Trần gia danh tiếng không vẻ vang gì, khiến cho rất nhiều cô gái tan nát cõi lòng.”
“Nhưng, Hạ Ngôn, cậu đừng lo lắng, tớ nghĩ Thất Thất có chính kiến của riêng mình.”
Hạ Ngôn mỉm cười.
Cô ừ một tiếng, thấy bọn trẻ đã ngủ say, cô liền đứng dậy rời đi. Trong phòng đã có mấy bảo mẫu chăm sóc bọn trẻ, Từ Mạn và Khương Vân cũng quay về ngủ.
Hạ Ngôn trở về phòng.
Hai bố con đang ngồi đối diện nhau chơi cờ nhảy.
Hạ Tri Kỳ ôm khuôn mặt nhỏ của mình, nghiêm túc xem.
Trong phòng trải thảm, Hạ Ngôn vén váy quỳ xuống thảm, Văn Liễm nhìn cô nói: “Chúng ngủ hết rồi à?”
Hạ Ngôn ừ một tiếng.
Văn Liễm nắm tay cô, đùa giỡn nói: “Đêm nay chúng ta phải ở lại bến cảng, ngày mai về Kinh thị.”
Hạ Ngôn: “An toàn là quan trọng nhất.”
“Ừm.”
Cô đặt tay lên bàn, nghiêm túc nhìn hai bố con.
Một ván đã kết thúc.
Hạ Tri Kỳ thua.
Cậu bé khoanh tay, bĩu môi, hừ một tiếng.
Văn Liễm cầm cốc lên nhấp một ngụm cà phê, cởi một ít cúc ở cổ áo, nói: “Vừa rồi con còn kêu bố dốc toàn lực chơi, bố đã nghe theo con, bây giờ lại cáu kỉnh, con đúng là giống hệt mẹ con.”
Hạ Ngôn a một tiếng.
Văn Liễm ngừng lại.
Hạ Ngôn đá anh một cái.
Văn Liễm ho khan một tiếng, nói: “Không phải, so với mẹ, con còn chơi xấu hơn nhiều.”
Hạ Tri Kỳ: “…”
Phì.
Cậu bé ngồi thẳng dậy, nói: “Mẹ ơi, mẹ cũng lại đây, hai chúng ta sẽ tấn công bố.”
Hạ Ngôn cũng ngồi thẳng dậy nói: “Được.”
Văn Liễm chống cằm, hơi nhướng mày, sau đó mỉm cười, thong thả bắt đầu sắp xếp lại các hạt, dùng giọng điệu thản nhiên nói: “Nếu không có cá cược thì chơi sẽ không vui.”
Hạ Ngôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người đàn ông, “Anh muốn thưởng phạt gì?”
Văn Liễm cười nói: “Người thua phải dán miếng dán lên trán thì sao?”
Hạ Ngôn vẫn đang suy nghĩ xem nên dán cái gì.
Hạ Tri Kỳ hưng phấn, vỗ tay nói: “Được, được.”
Vừa nói, cậu nhóc vừa đứng dậy, đi lấy chiếc túi đeo chéo nhỏ của mình, lấy ra cả một hộp giấy ghi chú, đập mạnh lên bàn: “Không có nhãn dán, dùng cái này đi!”
Văn Liễm cầm hộp giấy dán lên em xét.
“Được.”
Hạ Ngôn bất lực, muốn che mặt lại.
Tại sao hai bố con nhà này lại trẻ trâu đến vậy?
Sau đó, các hạt pha lê được đặt vào vị trí, ba người bắt đầu chơi, Hạ Ngôn nghĩ rằng cô và Hạ Tri Kỳ là cùng một phe, tất nhiên Hạ Tri Kỳ sẽ nhượng bộ mẹ và bảo vệ cô, nhưng không hiểu vì lý do gì sự linh hoạt của Hạ Ngôn hôm nay lại không thể theo kịp con trai, mỗi lần thua, người phía dưới sẽ được phát hai tờ giấy dán.
Sau vài ván, khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Ngôn đã bị dán đầy giấy dán.
Cô gần như không thể nhìn thấy những hạt pha lê nữa.
Nhìn thấy mẹ như vậy, Hạ Tri Kỳ không nhịn được cười, Hạ Ngôn nhẫn nhịn, quét mắt về phía Văn Liễm, Văn Liễm sửng sốt, vài giây sau, anh đưa tay gỡ bỏ mấy tờ giấy dán trên mặt cô và nói, “Em yêu, anh không biết em lại không vượt qua nổi con trai mình…”
Hạ Ngôn nhìn thấy trong mắt anh có ý cười.
Tức giận.
Cong gối đẩy anh ta.
Văn Liễm dựa lưng vào giường, khoảng cách giữa anh và bàn khá nhỏ, anh sợ làm cô đau nên lập tức ôm lấy eo cô, Hạ Ngôn xé tờ giấy nhớ dán lên mặt anh. .
“Cười đi, cho anh cười.”
Văn Liễm ngả người về phía sau, mặt mày nhu hòa hơn rất nhiều, trong mắt hiện lên nụ cười, anh giấu đi. Hạ Ngôn nhất định muốn dán, nhưng Hạ Tri Kỳ đã đứng dậy, vỗ tay vỗ tay: “Cố lên, mẹ, dán bố, dán bố.”
“Bốp.”
Cái đầu tiên đã dán thành công.
Văn Liễm cau mày, Hạ Ngôn dán cái thứ hai cho anh, Văn Liễm ngả người về phía sau, Hạ Ngôn trực tiếp nằm trên ngực anh, lại dán một cái khác lên người anh.
Văn Liễm nghiêng đầu, lại bị cô áp vào dán lên cổ.
Mùi hương của người phụ nữ bay tới.
Yết hầu của Văn Liễm trượt xuống.
Anh nhìn Hạ Ngôn bằng ánh mắt thâm trầm.
Hạ Ngôn hồn nhiên không biết, mi mắt cô cong cong, áp trán vào mặt anh, Hạ Tri Kỳ leo lên giường, đứng bên cạnh vỗ tay: “Mẹ, mau, mau, cho bố biết thế nào là lợi hại.”
Hạ Ngôn xé mảnh giấy cuối cùng, trực tiếp dán nó lên yết hầu của Văn Liễm.
Văn Liễm hơi nheo mắt lại.
Anh bình tĩnh nhìn chằm chằm cô vài giây.
Hỏi: “Đủ rồi chứ?”
Hạ Ngôn cười khẽ, gật đầu: “Đủ rồi.”
Văn Liễm: “Đủ rồi thì tốt.”
Nói xong, anh xoay người đè Hạ Ngôn xuống giường, sau đó xé mảnh giấy che khuất trên trán, đặt trực tiếp lên đôi môi đỏ mọng của Hạ Ngôn, lúc này Hạ Ngôn mới chú ý đến chiều sâu trong mắt anh. Tim đập thình thịch, Văn Liễm đứng dậy ôm Hạ Tri Kỳ, nhìn đồng hồ nói: “Thất Thất, đã đến giờ đi ngủ rồi.”
Hạ Tri Kỳ a một tiếng.
Giây tiếp theo, người đã bị đưa ra cửa.
A Thanh đang đợi ở một bên lập tức bước tới, nắm tay Hạ Tri Kỳ, kéo cậu bé đi.
Hạ Tri Kỳ bĩu môi, nhưng ngạc nhiên thay lại không phát ra tiếng động nào, quay trở lại căn phòng nhỏ của mình, cởi giày leo lên giường, Từ Mạn xoa đầu, thay cho cậu một bộ đồ ngủ.
Từ Mạn nhìn cậu bé một cái: “Sao vậy?”
Hạ Tri Kỳ ôm mặt nói: “Sao bố con lại bám mẹ con như vậy?”
Từ Mạn nghe vậy, cười lớn.
“Không tốt sao?”
Hạ Tri Kỳ: “Thỉnh thoảng con cũng thấy phiền não, haizzz.”
“Sao con lại thấy phiền não?”
“Vì con sẽ có ít thời gian để bám lấy mẹ hơn.”
Từ Mạn nhéo mũi: “Con còn bé, đừng có liên tục thở dài.”
Hạ Tri Kỳ: “Vâng.”
Từ Mạn lại cười nói: “Thật ra bố con cứ bám lấy mẹ con như vậy cũng tốt.”
Hạ Tri Kỳ hừ một tiếng.
Từ Mạn nói: “Tương lai Thất Thất cũng sẽ có người mà mình luôn muốn ở bên cạnh.”
Hạ Tri Kỳ bĩu môi: “Tương lai của con, chúng ra sẽ nói chuyện sau.”
Từ Mạn cười
“Bố con như vậy là rất yêu mẹ con đấy.”
“Nhưng bố họ Văn.”
Từ Mạn: “…”
*
Văn Liễm đóng cửa lại, giơ tay xé tờ giấy nhớ rồi đi về phía Hạ Ngôn, nâng cằm lên xé nốt mảnh giấy dán trên yết hầu, Hạ Ngôn đỏ mặt, Văn Liễm nhẹ nhàng kéo gấu áo, sau đó cúi người chặn lấy đôi môi đỏ mọng của cô, thì thầm: “Vừa rồi em thật sự… rất thơm.”
Hạ Ngôn quàng tay qua cổ anh.
Nhìn anh với đôi mắt ngấn nước.
Văn Liễm tiếp tục hôn cô.
Hạ Ngôn cắn môi nghiêng đầu, Văn Liễm vòng tay qua eo cô, dùng tay kéo hai chân cô lại, tiếp tục hôn, ngọn đèn trong phòng chiếu sáng vách tường.
Cô ôm lấy vai anh, nghiêng người về phía trước để hôn anh.
Thì thầm vào tai anh.
Văn Liễm vừa nghe, vừa mỉm cười nhìn cô.
“Anh không thể ở lại được à?”
Hạ Ngôn đỏ mặt.
Sau sinh nhật không lâu, lại diễn ra đám cưới của Văn Trạch Tân và Trần Y – thiên kim nhà họ Trần, cuộc hôn nhân này đã được lên kế hoạch vào đêm 30, thu hút sự chú ý của cả thành phố.
Hạ Tri Kỳ lại phải làm hoa đồng.
Cậu và cô bé kia lại được chọn.
Cậu bé bĩu môi, ra vẻ rất miễn cưỡng.
Văn Trạch Tân dập điếu thuốc, đi tới nhéo mũi cậu nhóc, “Em tỏ thái độ gì vậy? Bằng lòng làm hoa đồng cho anh trai anh, nhưng lại không muốn làm cho anh đúng không?”
Hạ Tri Kỳ ngẩng đầu lên nói: “Anh, anh thấy hiện giờ anh ấy thế nào?”
Văn Trạch Tân: “…”
…
Hạ Tri Kỳ thở dài nói: “Em sợ anh không xứng.”
Văn Trạch Tân: “…”
…
Hạ Ngôn thấy vậy, đau đầu kéo Hạ Tri Kỳ xuống, Hạ Tri Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh ơi, hay là anh cũng đổi họ được không? Anh mang họ Hạ ấy.”
Văn Trạch Tân bật cười.
Cậu cúi xuống nhéo mũi Hạ Tri Kỳ.
“Hôm nay em cứ thành thật làm hoa đồng cho anh đi.”
Nói xong, cậu đứng dậy rời đi, đẩy cửa phòng cô dâu ra, mắt nhìn vào trong về phía Trần Y đang trang điểm, ánh mắt tối sầm lại, sau đó đóng cửa rời đi.
Trần Y cũng nhìn thấy cậu trong gương, tim chợt đập nhanh hơn, quay đầu lại.
Lễ cưới chính thức bắt đầu.
Hạ Tri Kỳ cùng cô bé kia nâng gấu váy của Trần Nghị lên, cô bé hỏi: “Hạ Tri Kỳ, kỳ nghỉ đông này cậu còn đi sưu tầm phong cảnh không?”
Hạ Tri Kỳ: “Đi, làm gì?”
Cô bé: “Tớ cũng muốn vẽ.”
Hạ Tri Kỳ: “Cậukhông có thiên phú, quên đi.”
Cô bé kia bĩu môi: “…”
Cứ như vậy, Hạ Tri Kỳ đi theo cô dâu đến phía trước, cùng cô dâu đi lên sân khấu, Hạ Tri Kỳ nhìn cô dâu một cái, rồi lại nhìn mẹ mình ở dưới khán đài.
Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Ngôn gặp Trần Y.
Nhưng cô gái này thực sự rất đẹp.
Cô nghiêng người nhỏ giọng nói: “Đứa cháu nhỏ của anh rất kén chọn.”
Văn Liễm nhìn Trần Y, lại nhìn vợ mình bên cạnh, anh cũng muốn tổ chức đám cưới thế kỷ cho cô, vòng tay qua eo cô nói: “Bọn họ là bạn học.”
Hạ Ngôn sửng sốt: “Bạn cùng lớp?”
Văn Liễm: “Ừ.”
Hạ Ngôn im lặng vài giây, sau đó nhìn lên phía trên sân khấu, cô có thể thấy ánh mắt của cậu hai nhà họ Văn đã lướt qua Trần Y, người đang đeo mạng che mặt màu trắng mấy lần, Hạ Ngôn có cảm giác như vậy.
Điều này có thể không bình thường chút nào.
Có phải đã được lên kế hoạch từ lâu?
Sau khi đám cưới của cạu hai nhà họ Văn kết thúc, ngày hôm sau tin tức đã truyền khắp nơi. Tuy nhiên, sau đám cưới giữa Văn nhị thiếu gia và con gái nhà họ Trần, không có chuyện gì phát sinh nữa.
Hạ Ngôn vùi mình trong vòng tay Văn Liễm.
Em thì thầm: “Em cảm thấy cháu trai nhỏ của anh không đơn giản chỉ là liên hôn với vợ mới cưới đâu.”
Văn Liễm hôn lên tóc cô.
“Thế à? Hôm nay không thấy tin tức bay đầy trời nên em nghĩ vậy à?”
Hạ Ngôn mỉm cười.
“Đúng vậy.”
Sau khi hôn lễ của Văn Trạch Tân kết thúc, điện thoại di động của Văn Liễm cũng tràn ngập tin nhắn, Phó Lâm Viễn cười, trực tiếp hỏi: cậu út nhà họ Văn đã kết hôn rồi, chú nhỏ sao còn chưa kết hôn vậy?
Lâm Khả: Cậu Văn, đám cưới của cháu trai cậu đã xong rồi, khi nào thì cậu mới kết hôn?
Giang Tuyết Nhi: Chú, chú, chú, khi nào chú cưới nữ thần Hạ Ngôn?
Lâm Tiếu Nhi: Chú nhỏ, vài năm nữa là chú bốn mươi tuổi rồi.
Văn Liễm đọc nhưng không trả lời.
Hạ Ngôn nhíu mày, liếc nhìn điện thoại một cái, Văn Liễm từ phía sau đi tới, cầm lấy bút kẻ lông mày trong tay cô, kéo cô lại, ấn cô ngồi lên đùi mình, sau đó giơ tay lên vẽ lông mày cho cô.
Không hổ là người có năng khiếu hội họa.
Vẽ còn đẹp hơn nhiều so với cô.
*
Hạ Ngôn trở lại Paris vào ngày mùng sáu âm lịch, cô vẫn còn một năm học ở đây, nhưng nghe nói rằng sau khi Văn Trạch Tân kết hôn với con gái nhà họ Trần đã xảy ra một cuộc chấn động lớn.
Khi Hạ Tri Kỳ gọi video cho Hạ Ngôn, cậu bé đã nói: “Mẹ, đáng lẽ con không nên làm hoa đồng.”
Vào thời điểm đó, giữa Văn Trạch Tân và Trần Y chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau đó có tin đồn Trần Y muốn ly hôn với Văn Trạch Tân.
Hạ Tri Kỳ vội vàng gửi video cho Hạ Ngôn, cậu bé lớn tiếng nói: “Mẹ, con sẽ không bao giờ làm hoa đồng cho ai nữa, xui xẻo.”
Hạ Ngôn sửng sốt, lau mồ hôi trên cổ nói: “Thất Thất, chuyện này không liên quan gì đến con.”
Hạ Tri Kỳ bĩu môi: “Mặc kệ, con sẽ không làm hoa đồng nữa.”
Hạ Ngôn im lặng vài giây.
Cô thấy Văn Liễm vừa về nhà, anh đang bước vào, Văn Liễm cũng nghe được lời Hạ Tri Kỳ nói, anh thở dài, cởi cà vạt, ngồi xuống, ôm con trai vào lòng nói: “Thất Thất, anh trai con không…”
Hạ Tri Kỳ: “Con không nghe!”
Văn Liễm; “…”
Anh nhìn Hạ Ngôn.
Hạ Ngôn lạnh lùng nhìn anh.
Văn Liễm cúi đầu: “Vợ, anh xin lỗi.”
Hạ Ngôn: “Sao anh lại xin lỗi em? Anh nên bảo cháu trai anh đến nhà họ Trần xin lỗi chứ.”
Văn Liễm nhìn cô nói: “Yên tâm, anh sẽ xử lý tốt.”
Hạ Ngôn: “Vậy an ủi con trai của anh đi.”
Trước đây cô còn tưởng cặp đôi này là tình nhân, nhưng cô đã nhầm.
Sau khi cuộc gọi video kết thúc, Khương Vân gửi cho Hạ Ngôn một tin nhắn WeChat.
Khương Vân: Hạ Ngôn, có phải cậu bị ảnh hưởng bởi hai cháu trai của anh Văn, nên kiếp này sẽ không bao giờ kết hôn với anh ấy đúng không?
Hạ Ngôn: Điều đó không đúng.
Khương Vân thở phào nhẹ nhõm, cô nhanh chóng đưa ảnh chụp màn hình cho Văn Liễm xem.
Văn Liễm cũng ở đó, thở phào nhẹ nhõm.
*
Năm nay trường học tổ chức một cuộc thi rất hoành tráng, cuộc thi kéo dài rất lâu, kéo dài đến tận ngày sinh nhật của Hạ Ngôn và Tết Nguyên đán nên Hạ Ngôn không thể về nước.
Mà sinh nhật của cô hàng năm cũng chính là thời điểm Văn Liễm cầu hôn, thực ra đến bây giờ tuy anh chưa từng cầu hôn thành công nhưng việc cầu hôn cũng giống như một thói quen.
Sau khi Hạ Ngôn múa xong, cô đi xuống sân khấu, lập tức mặc áo khoác vào, cùng bạn cùng phòng rời khỏi hậu trường, kết quả của cuộc thi phải đến ngày mai mới có, các sinh viên khác đều đến lễ hội vào buổi tối. Hạ Ngôn cùng bạn cùng phòng trở về ký túc xá trước, cô đi tắm, lúc xong đi ra liền hắt hơi mấy cái.
Bạn cùng phòng rót cho cô một ly nước, nói: “Hạ Ngôn, tớ có việc phải ra ngoài.”
Hạ Ngôn nhận lấy ly nước, cười nói: “Cứ đi đi.”
Bạn cùng phòng mỉm cười, cầm áo khoác và túi xách đi ra ngoài, Hạ Ngôn uống một cốc nước xong, tựa người lên giường, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Lúc chìm vào giấc ngủ, cô cảm thấy có hơi lạnh, lát sau lại hơi nóng, cô mơ màng sờ trán, cảm thấy hơi nóng, nhưng lại quá mệt, không đứng dậy được.
Cô cuộn chăn lại ở trên giường, ngủ trong trạng thái mơ màng.
Sau đó cô mơ thấy Văn Liễm và Hạ Tri Kỳ, không hiểu sao cô lại rơi nước mắt. Đêm khuya, mọi người đều đi dự tiệc, các ký túc xá khác cũng ồn ào vô cùng, chỉ có ký túc xá chỗ Hạ Ngôn là yên tĩnh.
Lúc này.
Có tiếng gõ cửa phòng ký túc xá.
Vang lên hồi lâu, sau đó điện thoại cũng vang lên, Hạ Ngôn sốt đến mơ hồ, cô tưởng nhầm tiếng chuông điện thoại là tiếng chuông cửa, xuống giường, đi về phía cửa, mở cửa ra.
Bên ngoài bầu trời phủ đầy tuyết.
Văn Liễm mặc áo khoác đen đứng ở cửa, nhìn thấy bộ dạng của cô, hai mắt nheo lại, Hạ Ngôn ngơ ngác ngẩng đầu nói: “Anh…”
Văn Liễm đưa tay đỡ lấy thân thể của cô, cô ngã vào trong ngực anh, anh cau mày dữ tợn: “Em sốt rồi.”
Hai tay Hạ Ngôn đưa lên cổ anh.
“Em đang nằm mơ sao?”
Văn Liễm bế cô lên, vào phòng, lấy áo khoác khoác đắp lên người cô, sau đó cầm túi xách nhỏ và điện thoại di động của cô lên, xoay người đi ra ngoài.
Hạ Ngôn vùi mình trong vòng tay của anh.
“Em mơ sao?”
Cô vẫn đang lẩm bẩm.
Văn Liễm cúi người lên xe, Hạ Tri Kỳ bò tới, “Mẹ sao vậy?”
Văn Liễm ôm chặt cô nói: “Mẹ con phát sốt. Lão Trần, tới biệt thự nhà họ Văn đi.”
“Ồ.”
Xe khởi động.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tri Kỳ nhăn lại: “Bố, sao mẹ lại sốt thế?”
“Nóng quá——”
Văn Liễm cúi đầu, dùng môi mỏng chạm vào trán cô, rất nóng, anh siết chặt vòng tay, không nói gì. Hạ Tri Kỳ càng lo lắng hơn khi nhìn thấy bố mình như vậy, nhưng cậu bé cũng ngoan ngoãn không nói nữa, khi xe đến biệt thự nhà họ Văn, ông Văn và cả nhà còn chưa tỉnh ngủ đã thấy họ đi vào.
Ông Văn chống gậy nói: “Bác đã gọi bác sĩ rồi, đừng lo lắng.”
Văn Liễm: “Cám ơn ạ.”
Anh bế Hạ Ngôn lên lầu, đặt cô lên giường, Hạ Ngôn cứ giữ lấy anh không chịu buông, Văn Liễm ngồi ở mép giường, cúi người vuốt tóc cô, nhận khăn ướt từ bảo mẫu, lau cổ giúp cô. Hạ Tri Kỳ ở một bên phụ giúp lấy đồ, một lúc sau, bác sĩ gia đình tới truyền dịch cho Hạ Ngôn.
Văn Liễm nhìn cô một cái: “Uống thuốc, cô uống thuốc.”
Bác sĩ gia đình sửng sốt, nhìn ông Văn, thấy ông gật đầu.
Bác sĩ gia đình lẩm bẩm: “Uống thuốc chắc chắn không nhanh bằng truyền dịch đâu.”
Ánh mắtVăn Liễm sắc bén, cầm thuốc lên đầu lưỡi, hôn cô, sau đó truyền nước cho cô, nâng cằm cô lên để cô nuốt xuống. Ông Văn thấy vậy có chút kinh ngạc, sau đó lặng lẽ cùng bác sĩ gia đình rời đi, sau khi đóng cửa lại, ông Văn suy nghĩ một lúc: “Văn Liễm không tệ, không tệ.”
“Văn gia cuối cùng cũng có người si tình.”
Bác sĩ gia đình nhìn nụ cười trên mặt ông cụ có vẻ lạ lùng. Ông Văn nhìn bác sĩ nói: “Ông không hiểu đâu. Nhà họ Văn chúng tôi, hầu hết là liên hôn, không có mấy người si tình.”
Bác sĩ sửng sốt: “Ồ, gia tộc lớn như các ông như vậy thì cũng có thể hiểu được.”
Ông Văn ậm ừ, nhưng ông vẫn ngâm nga một bài hát rồi đi xuống lầu, người nhà ông cũng thức dậy và tụ tập ở tầng một, họ rất thích Hạ Ngôn. Tất cả họ đều lo lắng cho cô.
Đêm này.
Hạ Ngôn sốt không tái phát, thuốc lập tức có tác dụng nhưng cô vẫn ngủ say, nửa đêm tỉnh dậy, người đàn ông đang ngồi bên giường đặt chân xuống đất, cúi người nắm lấy tay cô, “Sao thế?”
Hạ Ngôn nhìn đầu ngón tay với những khớp xương rõ ràng của anh, sau đó nhìn lông mày anh, khóe môi cong lên.
Văn Liễm thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lên, hôn lên mu bàn tay cô nói: “Cuối cùng cũng kịp.”
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Nhân tiện, anh muốn cầu hôn em một lần nữa.”
Vừa nói anh vừa đẩy Hạ Tri Kỳ đang ngủ gật, Hạ Tri Kỳ đứng dậy, mơ màng lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp gấm, sau đó ngoan ngoãn mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lớn, Văn Liễm lấy ra đeo nó vào ngón tay Hạ Ngôn. Hạ Ngôn cụp mắt xuống, nhìn ngón tay đó rồi mỉm cười.
Văn Liễm nhìn cô nói: “Nếu vẫn thất bại, có phải làm đến khi tám mươi tuổi anh cũng vẫn sẽ cho em một nghi thức.”
Hạ Ngôn im lặng nhìn anh.
Cô ngồi lên, nghiêng người về phía trước, áp môi mình vào môi anh.
Thấp giọng nói: “Em đồng ý.”
Văn Liễm vẫn chưa có phản ứng.
Hạ Tri Kỳ là người đầu tiên phản ứng lại.
Cậu giơ tay lên, vỗ nhẹ vào trán.
“Mẹ, đừng đồng ý.”
Văn Liễm cũng phản ứng lại, trong lòng vui mừng, nắm chặt tay cô: “Vợ, em nói lại đi.”
Hạ Ngôn đang định nói với một nụ cười trên khuôn mặt.
Nhưng Hạ Tri Kỳ đã leo lên giường, chen vào giữa hai người, đẩy Văn Liễm ra nói: “Bố, ít nhất cũng phải cầu hôn cho đến khi con tốt nghiệp tiểu học!”
Văn Liễm cúi đầu, nheo mắt nhìn Hạ Tri Kỳ.
Người như anh nếu ở bên ngoài nhìn thuộc hạ như vậy, thuộc hạ sẽ sợ đến mềm nhũn, nhưng Hạ Tri Kỳ lại không hề sợ hãi, mạnh dạn khoanh tay nói: “Bố, nhà họ Văn phải điều tra một lần nữa!”
Văn Liễm thấp giọng nói: “Con không phải người nhà họ Văn sao?”
Hạ Tri Kỳ tự tin nói: “Con họ Hạ.”
Vẻ mặt Văn Liễm càng lạnh lùng hơn: “Máu của bố đang chảy trong xương cốt của con đấy.”
Hạ Tri Kỳ: “Con vẫn họ Hạ.”
Văn Liễm: “…”
…
….
Ah.
Ah.
Con ngoan.
Đúng là con trai ngoan.
Nhận xét Box