Chapter 58: Ngày mai em sẽ đi xem mắt

Chapter 58: Ngày mai em sẽ đi xem mắt


Mẫn Hy lái xe ra khỏi hầm đỗ, định quẹo phải, nhìn thấy xe của Phó Ngôn Châu đang đỗ cạnh vành đai xanh trước tòa nhà, không có tắt máy.

Phó Ngôn Châu ngồi sang vị trí phía sau ghế lái phụ, cửa kính xạ xuống một nửa.

Mẫn Hy lái xe qua, cửa sổ cạnh ghế lái của cô đối diện với cửa sổ xe anh. Xe việt dã cao hơn xe anh không ít, anh hơi ngẩng đầu nhìn cô, sườn mặt sắc nét.

“Hôm nay không tới bệnh viện nữa, anh huỷ lịch hẹn rồi.”

Mẫn Hy tuyệt đối không hỏi thêm nửa câu: “Vậy em về đây.”

“Đợi một chút.” Phó Ngôn Châu lấy một chiếc hộp màu xanh đậm bằng nhung đưa qua cửa sổ, “Là lắc tay.”

Ngón tay anh thon dài sạch sẽ, chiếc cúc đen ở cổ áo khẽ loé sáng dưới ánh mặt trời. Hôm nay anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng kiểu Pháp, phối với áo vest đen.

Gần đây mỗi lần cô nhìn thấy anh, anh đều mặc tương tự như vậy, trước đây trong tủ quần áo hầu như đều là sơ mi đen và áo vest trắng xám.

Mẫn Hy không nhận, “Em chỉ cùng anh đến bệnh viện mà thôi, không cần phải khách sáo.” Hơn nữa anh cũng đã huỷ lịch hẹn rồi.

“Không liên quan đến việc em cùng anh đến bệnh viện.” Phó Ngôn Châu giải thích: “Quà sinh nhật năm nay của em, khi ấy em vẫn ở Paris nên chưa kịp đưa cho em. Anh giữ lại cũng không dùng được.”

Sinh nhật của cô là ngày 9 tháng 3, khi ấy cô kiên trì muốn ly hôn, không có cơ hội nào để hoà hoãn lại, ngay cả điện thoại cũng không gọi thêm nữa. Nhẫn kim cương làm xong được đưa đến tiệm trang sức trong nước đúng hẹn nhưng anh không có tâm trạng đi lấy.

Cho dù có tặng cô, khi ấy cô cũng sẽ không nhận.

Vào buổi chiều cô đi Paris hôm ấy, anh nhờ người bạn cùng trường có gia đình làm về mảng trang sức đá quý, để ý giúp mình xem có loại kim cương quý hiếm nào không, sau đó sau khi người bạn ấy ngủ dậy có trả lời anh: [Loại kim cương quý hiếm cỡ lớn thì không có, hiếm có khó tìm, nhưng kim cương hiếm cỡ nhỏ hơn một chút thì có không ít.]

Anh có đặt một số viên cỡ nhỏ để làm vòng tay cho cô. Người bạn ấy nói anh lãng phí của trời, cắt kim cương ra nhỏ như vậy, mất hết giá trị thu thập.

Bất kỳ món quà nào tặng cô, tiền nong không nằm trong phạm vi anh đắn đo suy nghĩ.

“Vòng tay là do anh tự xâu các viên kim cương lại, hôm nay người của tổng bộ đến giúp anh xử lý các chi tiết, cũng được xem là món quà nửa thủ công. Cô muốn một món quà thủ công, anh vẫn luôn nhớ điều này.”

Mẫn Hy khẽ mở miệng, ngàn vạn cảm xúc ập đến, không nói thành lời.

Nếu như họ vẫn chưa ly hôn, giây phút cô nhận được chiếc lắc tay ấy, nhất định sẽ cảm động, không chút tiền đồ mà rơi nước mắt.

“Buổi chiều anh đến họp muộn nửa tiếng là để đến tiệm trang sức đợi lắc tay sao?”

Phó Ngôn Châu gật đầu: “Người ở tổng bộ chiều nay mới đến Bắc Kinh, xử lý chi tiết mất hơn hai tiếng đồng hồ.” Lắc tay là món quà thủ công đầu tiên anh làm, hy vọng mọi chi tiết đều hoàn mĩ, dựa vào mình anh thì không thể hoàn thành được, nên chỉ tính là nửa thủ công.

Ngoài lắc tay ra anh còn làm một món khác nữa, còn chưa làm xong, món quà ấy hoàn toàn là thủ công, nhưng không đáng tiền, chủ yếu là vì nguyên liệu được lấy từ sân viện trong nhà, mua thêm phụ kiện và công cụ cũng chỉ mất chưa đến hai trăm tệ.

Tối thứ sáu có thể hoàn thành, thứ bảy nhờ Mẫn Đình đem lên phòng cô, đây là món quà đầu tiên anh tặng để theo đuổi cô.

Phó Ngôn Châu đưa tay để giữa hai xe, “Chiếc lắc tay này là quà sinh nhật bù cho em.”

Anh nhấn mạnh là bù, trên thực tế cũng là tặng bù.

Mẫn Hy lung lay, món quà bù đắp tiếc nuối có lẽ là để hỗ trợ việc điều trị chứng mất ngủ của anh, để anh giảm bớt đi nỗi áy náy trong lòng. Do dự trong giây lát, cô nhận lấy: “Cảm ơn anh.”

Ở trước mặt anh, cô mở hộp quà ra.

Là kim cương hiếm nhiều màu sắc được xâu lại thành lắc tay, cô thử đeo lên, rất hợp với bộ móng hôm nay, màu sắc đẹp đẽ, ngay cả bản thân cô cũng khó rời mắt.

Mẫn Hy lo rằng mình sẽ trầm luân trong đó, đeo trên tay chưa được hai giây đã vội vàng tháo xuống.

Kim cương được phối hợp như thế nào là do Phó Ngôn Châu tự mình thiết kế, không được hoàn hảo như nhà thiết kế trang sức, “Em miễn cưỡng đeo trước nhé, sau này có kinh nghiệm rồi chắc anh cũng biết nên thiết kế thế nào hơn.”

Mẫn Hy muốn nói không phải là cô chê không đẹp nên mới tháo xuống, nhưng cô không giải thích lý do thực sự.

Phó Ngôn Châu: “Em về đi, lái xe cẩn thận nhé.”

Mẫn Hy cảm ơn một lần nữa, đóng cửa sổ xe lại.

Bình tĩnh lại, khởi động xe rời đi. Nếu như tiếp tục giúp anh đi ra khỏi cái bóng của việc ly hôn, sau khi anh bước ra được rồi, chắc chắn cô sẽ lại rơi vào.

Cô sẽ không thể để mình cảm động thêm được nữa.

Về đến nhà, Mẫn Hy lùi xe vào chỗ đỗ, xách chiếc túi nhung lên.

Mẫn Đình đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối, tài nghệ nấu nướng của anh khá bình thường, đã mấy tháng không xuống bếp rồi, những món trước kia biết làm bây giờ cũng quên gần hết.

Hôm nay định sẽ làm cơm rang hải sản cho em gái, trước lúc nấu anh đặc biệt gọi video cho mẹ để hỏi cách làm.

“Anh.”

Mẫn Hy cầm lắc tay bước vào, để chiếc túi nhung lên bàn bếp.

Mẫn Đình nhìn thấy logo tinh tế trên chiếc hộp, không cần nghĩ cũng biết: “Phó Ngôn Châu tặng em sao?”

“Vâng.” Mẫn Hy nói thẳng: “Anh giúp em xử lí đi, em giữ cũng không thích hợp.”

“Vậy mà em còn nhận.”

“Anh ấy bù đắp quà sinh nhật năm nay cho em, em nghĩ anh ấy muốn làm giảm đi nỗi áy náy trong lòng, nên mới bất đắc dĩ mà nhận.”

Mẫn Hy từng nói với anh trai rằng tại sao anh ấy lại nhận hạng mục của Bội Thanh Ngữ, anh trai nghe xong cũng không phản bác, có lẽ anh cũng cảm thấy Phó Ngôn Châu ly hôn lâu như vậy rồi vẫn chưa bước ra được, thật không dễ dàng gì.

Mẫn Đình lau tay, lấy lắc tay ra nhìn, anh không có nghiên cứu về kim cương nhưng cũng có thể nhìn ra được đây là loại quý hiếm. Bỏ nhiều tiền như vậy, tốn nhiều công tức như thế, quả thực anh nghĩ không thông, sao Phó Ngôn Châu lại làm được việc tặng quà rồi mà còn chọc cho đối phương không vui?

“Được, anh giúp em xử lí.” Mẫn Đình cất lắc tay lại, bảo cô thứ bảy làm một chiếc bánh kem, anh nói: “Anh dùng để mời khách.”

“Cũng không phải sinh nhật, anh mời khách ăn bánh kem làm gì?”

“Anh khoe khoang không được sao?”

“…”

Hiếm khi anh trai mới nhờ cô giúp một việc, Mẫn Hy đành thoả mãn lòng ham hư vinh muốn khoe khoang của anh.

Tối thứ sáu cô đến khu nghỉ dưỡng tham gia team building, sáng thứ bảy vội về, nếu không với tốc độ làm bánh kem của cô, đến tối thứ bảy cũng chưa chắc bánh đã được ra lò.



Ngày hôm sau, Mẫn Hy nhận được email của giám đốc thị trường của Bội Thanh Ngữ, nội dung rất dài, hai ngày nay bọn họ mở họp thảo luận phương án của cô, ngay cả quá trình thảo luận cũng được tóm tắt lại trong email.

Đọc qua một lượt, có thể dùng một câu ngắn gọn tổng kết: Không có bất kì ý kiến gì đối với phương án của cô.

Đối phương trả lời như vậy, có lẽ là ý của Phó Ngôn Châu.

Cô nhớ đến chuyện khi ở nhà máy và phòng họp của Bội Thanh Ngữ, anh từng nói rằng, ‘anh sẽ làm bên đối tác đầu tiên không nảy sinh tranh chấp với em.’

Thì ra đây không phải là lời khách sáo, anh thực sự nghiêm túc thực hiện nó.

Không tranh chấp không đại diện cho việc không có điều gì muốn bổ sung, hoặc ít hoặc nhiều cũng phải có suy nghĩ hoặc ý kiến khác nhau. Đến nay, chưa từng có bên đối tác nào đồng ý phương án của cô ngay sau một lần họp, những cuộc họp thảo luận về hạng mục thường sẽ kéo dài đến nửa đêm, sửa đi sửa lại, thông qua nhiều lần đối chiếu, cuối cùng mới được duyệt.

Trước giờ cô chưa từng cảm thấy rằng phương án của mình có thể hoàn hảo đến độ không cần phải cải thiện.

Có lẽ chỉ có mình cô nghiêm túc với phương án này, còn anh đại khái chỉ là mượn danh tiến hành theo quy trình, bù đắp lại những tiếc nuối mà thôi.

Bởi vì bù đắp nên mới không tranh chấp cùng cô.

Đương nhiên cũng sẽ có những nguyên nhân khác, ví dụ như anh bận, không có thêm sức lực để vào một hạng mục nhỏ mà đối với tập đoàn Lăng Vũ có cũng được không có cũng chẳng sao.

Dù sao anh cũng phải quản lý cả một tập đoàn, không có nhiều thời gian để toàn tâm toàn sức tập trung vào, cô cũng hiểu được.

Mẫn Hy trả lời đối phương rằng mình đã nhận được email rồi.

Cho dù Phó Ngôn Châu có phải chỉ làm theo quy trình đối với Bội Thanh Ngữ hay không, cô đều sẽ nghiêm túc với hạng mục này, bởi vì Tiểu Thường đã dành tất cả sự nhiệt tình cũng như tâm huyết để phát triển Bội Thanh Ngữ.

Bận đến 3 giờ 5 phút chiều, Cư Du Du gọi tới, hỏi cô mấy giờ thì đi.

Hôm nay là thứ sáu, thời gian tổ chức team building chính thức bắt đầu vào ba giờ chiều, bên ngoài khu vực văn phòng đã có người bắt đầu rời đi, đến thẳng khu nghỉ dưỡng, Cư Du Du cũng được coi là từ tốn, đợi thêm năm phút mới xuất phát.

Mẫn Hy lưu tài liệu lại, trả lời Cư Du Du: “Bây giờ chị đi đây.”

[Hy Hy, tối nay em có rảnh không? Anh muốn thảo luận với em về phương án của Bội Thanh Ngữ một chút.]

Mẫn Hy vừa mới cúp điện thoại của Cư Du Du, còn chưa đọc tin nhắn thì dòng chữ ở khung trò chuyện đã được thu hồi.

Phó Ngôn Châu gửi lại: [Hy Hy, khi nào thì em rảnh. Anh muốn thảo luận với em về phương án của Bội Thanh Ngữ một chút.]

Ngay lúc vừa gửi tin nhắn đi anh đột nhiên nhớ ra, Mẫn Đình nói rằng tối nay Mẫn Hy sẽ đến khu nghỉ dưỡng tham gia team building, vào tháng 11 mỗi năm Gia Thần bọn cô đều sẽ có team building để tổ chức sinh nhật cho Dư Trình Đàm.

Mẫn Hy: [Tuần sau đi.]

Họ đều không có bất kì ý kiến gì với phương án của cô, cũng chẳng có gì để thảo luận cả.

Phó Ngôn Châu: [Được, anh đợi tin từ em.]

Đặt điện thoại xuống, anh ký văn kiện cuối cùng rồi giao cho Bạch San. Hôm nay tất cả công việc đều đã được xử lý xong, buổi tối không có tiệc xã giao nào.

“Ngày mai và ngày kia tôi đều có việc.”

“Rõ.” Bạch San nhận lệnh, thời gian riêng của sếp, cố gắng hết sức không làm phiền, ngoại trừ chuyện động trời ra. Cô ôm văn kiện rời khỏi, khẽ đóng cửa lại.

Mấy ngày trước sếp đột nhiên hỏi cô xem có thể mua được nguyên liệu đồ thủ công ở đâu, chắc là làm đồ thủ công cho Mẫn Hy.

Phó Ngôn Châu tắt máy tính, rời khỏi công ty trước.

Về đến biệt thự, anh làm nốt những bước cuối cùng của món quà hoàn toàn bằng thủ công kia.

Bất giác đã đến mười một giờ tối, muốn gọi cho Mẫn Hy nhưng khi cầm điện thoại lên xong anh lại từ bỏ ý định này. Cô tùng nói rằng, đối với cô Dư Trình Đàm vừa là thầy vừa là bạn.

Cùng lúc đó, cách hơn mấy chục kilomet ở khu nghỉ dưỡng.

Đồng nghiệp ở bộ phận khủng hoảng truyền thông cầm mic hát đắm say, một bài hát cũ quen tai, tất cả mọi người đều đứng dậy hát cùng.

Tiếng nhạc quá lớn, sếp lại ngồi ở bên cạnh, Cư Du Du không dám hét lên, chỉ có thể khẽ hất cằm về phía Mẫn Hy, muốn để Mẫn Hy hát hai bài.

Mẫn Hy cười lắc lắc xiên nướng trong tay, tối nay cô chỉ phụ trách ăn.

Hát xong một bài, phó tổng hỏi bọn họ xem có ai ngày mai dậy sớm đi câu không, khu nghỉ dưỡng có câu lạc bộ câu cá.

Mọi người xung quanh đều báo danh, ngay cả Cư Du Du cũng nhiệt tình giơ tay góp vui.

Mẫn Hy xin lỗi nói: “Tôi không tham gia được, sáng sớm mai phải về trước.”

Phó tổng biết được chuyện hôn nhân của Mẫn Hy, vì để bớt đau khổ, cô dành tất cả thời gian để tăng ca. Anh lên tiếng: “Công việc lùi lại một ngày, mặc kệ đối tác một hôm, ngày kia lại làm việc, trời cũng không sập xuống được đâu.”

Lại nói tiếp: “Nếu có sập thì cứ để tôi chống cho.”

“Tôi không tăng ca mà về nhà làm bánh kem cho anh trai, tôi đồng ý với anh ấy từ trước rồi.”

Cô có một người anh cuồng em gái, bây giờ ở Gia Thần không có ai là không biết cả.

Phó tổng ngạc nhiên: “Cô biết làm bánh kem sao?”

“Vâng, năm nay vừa mới học.”

“Có cơ hội sẽ nếm thử.”

Nhan Nhất Nam liếc nhìn Dư Trình Đàm, cười nói với phó tổng: “Năm nào chúng ta cũng lấy cớ để tổ chức sinh nhật cho Dư tổng, mà chưa có năm nào mua cho anh ấy được cái bánh kem tử tế cả, đều lấy bánh kem nhỏ ở nhà ăn để dùng tạm, sang năm dù có thế nào cũng phải đặt trước một chiếc bánh lớn.”

Không phải không mua bánh kem cho Dư Trình Đàm, mà là Dư Trình Đàm nói mình không ăn, không thích tiết mục thổi nến ước nguyện, bộ phận hành chính thực hiện yêu cầu của anh nên mới không chuẩn bị bánh kem.

Nhan Nhất Nam đưa ra ý kiến: “Hay là sang năm mỗi người góp một chút mua nguyên liệu, để Mẫn tổng làm giúp một chiếc? Chúng ta cũng có thể ăn ké bánh kem luôn.”

Có người phụ hoạ cùng, phó tổng nói: “Tiền bánh kem cứ để tôi chi.”

Anh ấy hỏi ý kiến của Mẫn Hy: “Không biết Mẫn tổng có vấn đề gì không?”

Mẫn Hy: “Tôi làm bánh kem không đẹp lắm.”

“Ăn được là được, chủ yếu là tấm lòng ấy mà.”

“Không vấn đề gì.”

Mẫn Hy thoải mái đồng ý, cô làm bánh kem cho bạn bè cũng không chỉ có một người.

Dư Trình Đàm cũng muốn ích kỷ một lần, hy vọng nhận được món quà sinh nhật đầu tiên từ cô, nhưng anh cũng biết, một khi bắt đầu nỗi mong muốn ấy, sau này sẽ ngày càng nhiều tham luyến hơn, cũng sẽ dần cảm thấy không đủ.

Cuối cùng lý trí đã chiến thắng, anh từ chối: “Tôi không ăn bánh kem, không phải mọi người đều biết sao?” Anh nhìn về phía Mẫn Hy: “Đợi vào lễ kỉ niệm ba mươi năm thành lập Gia Thần, em hãy làm cho Gia Thần một chiếc.”

Mẫn Hy thấp thỏm nhận nhiệm vụ lớn này, cười nói: “Vậy em sẽ nghiêm túc nghiên cứu xem làm bánh kem nhiều tầng thế nào.”

Nếu kỷ niệm thành lập công ty mà chỉ làm một tầng thì có vẻ không ổn, bây giờ cô đã bắt đầu nghĩ ngợi xem nên thiết kế mẫu bánh ra sao.

Buổi tụ tập kéo dài đến nửa đêm mới kết thúc, mọi người lần lượt trở về khách sạn.

Nhan Nhất Nam cố ý đi chậm lại, đợi Dư Trình Đàm để đi cùng, cô xin lỗi: “Xin lỗi Dư tổng, tôi đề nghị Mẫn Hy làm bánh kem là vì muốn…”

Dư Trình Đàm cắt ngang câu nói của cô, anh thật lòng nói: “Cảm ơn cô. Cô muốn sinh nhật tôi được mãn nguyện một lần, tôi biết.”

Nuối tiếc vốn đã ở đó, còn cần gì cưỡng cầu sự mãn nguyện.

Sáng hôm sau Mẫn Hy dậy vào lúc sáu rưỡi, xe của Mẫn Đình đã đỗ ở dưới lầu của khách sạn, trước đây mời khách cô chưa từng thấy anh nhiệt tình như vậy qua.

Cô tò mò, không biết khách quý nào mà lại cần anh phải tốn tâm tư như vậy, tự mình đến đón cô về làm bánh kem, còn tự mình chuẩn bị nguyên liệu nấu lẩu.

Ngồi lên xe, Mẫn Hy cười dò xét anh: “Xem ra có biến.”

“Anh thì có biến gì được? Anh khám bệnh cho người bệnh, y đức cơ bản cũng phải có.”

“Anh đợi đã…”

Mẫn Hy vốn đang dựa đầu vào cửa xe, đột nhiên lập tức ngồi thẳng dậy, dự cảm không lành: “Anh khám bệnh cho ai? Khám bệnh gì?”

Dấu diếm thêm cũng không có ý nghĩa gì nữa, nhiều nhất là khoảng bảy, tám tiếng nữa là cô sẽ gặp Phó Ngôn Châu rồi.

Mẫn Đình nói nhẹ như không: “Khám bệnh mất ngủ cho Phó Ngôn Châu. Hôm nay ăn một bữa lẩu với nửa chiếc bánh kem, khỏi ốm ngay.”

Thì ra hôm đó Phó Ngôn Châu đột nhiên huỷ lịch hẹn, nguyên nhân là ở Mẫn Đình.

Mẫn Đình không hy vọng em gái vì chuyện này mà buồn phiền: “Nghĩ thông có những lúc chỉ là chuyện trong giây lát. Bây giờ tâm bệnh của cậu ta hồi phục kha khá rồi.”

“Anh chắc chắn?”

“Anh lừa em là gì?”

Mẫn Hy kích động: “Sau này có thấy chiếc gạt tàn nào đẹp em lại mua thêm cho anh vài cái.” Nếu như giấc ngủ của Phó Ngôn Châu có thể hồi phục lại bình thường, điều ấy có nghĩa là anh đã bước ra được dòng cảm xúc đọng lại khi ly hôn rồi.

Nhiệm vụ của cô cũng coi như kết thúc tốt đẹp.

Về đến nhà, cô thay một bộ đồ thoải mái, đi vào phòng bếp xong cũng không thấy đi ra, cô chọn loại hoa quả Phó Ngôn Châu thích cho vào bánh.

Anh bù đắp cho cô món quà thủ công, cô bù đắp cho anh bánh kem mà anh luôn tâm niệm.

Trong tiềm thức bọn họ đều đang bù đắp tiếc nuối cho đối phương, nói lời cáo biệt với quá khứ.

Mang theo cảm giác đau lòng, Mẫn Hy mặc tạp dề lên, bắt đầu bận rộn. Bốn giờ chiều, bánh kem hoa quả được ra lò, đây là chiếc bánh kem hoàn mỹ nhất kể từ khi cô học làm bánh đến bay.

Buổi trưa bận rộn không có thời gian ăn cơm, cô đứng trong bếp ăn một bát hoành thánh.

Hoành thánh là do lần trước bố được nghỉ đã làm sẵn để vào tủ đông, cứ cách dăm ba hôm là dì lại lấy ra nấu cho cô.

Lần trước khi cả nhà cùng ăn cơm đã là chuyện của ba tháng trước rồi.

Mẫn Đình bận công việc xong, từ trên lầu đi xuống, vào bếp xem xem em gái làm bánh kem thế nào rồi.

Nhìn thấy chiếc bánh ngọt thanh lịch, trang nhã mới làm trên bàn ăn, anh nhíu mày quan sát hồi lâu, “Nó còn đẹp hơn so với tất cả những chiếc bánh ngọt em từng làm cho anh.”

Tại sao đột nhiên có thể làm đẹp như vậy, Mẫn Hy cũng không thể giải thích được nguyên nhân, bèn lý giải rằng: “Làm nhiều quen tay nên có lẽ cũng khéo hơn.”

Mẫn Đình không thể phản bác.

Trong sân viện có tiếng xe, không cần nhìn cũng biết là xe của Phó Ngôn Châu, xe Thịnh Kiến Tề không có giấy thông hành, nếu không liên lạc với anh, căn bản không thể lái vào được.

Mẫn Đình đi vòng qua cửa sổ, từ phòng bếp nhìn ra bãi đỗ xe trong sân, hôm nay Phó Ngôn Châu tự mình lái xe đến, đậu xe xong nhưng người vẫn ngồi trong xe không nhúc nhích.

Sau đó, điện thoại di động của Mẫn Đình rung lên.

Phó Ngôn Châu gửi cho anh một tin: [Quà tặng để ở cốp xe sau của tôi, lúc anh cầm nhớ xách cẩn thận một chút, mở hộp ra trước rồi đặt trực tiếp quà lên tủ đầu giường của Mẫn Hy, sau đó cắm điện vào.]

Mẫn Đình: [Tạo bất ngờ luôn bây giờ không được sao?]

Phó Ngôn Châu: [Ban ngày không có hiệu quả.]

Mẫn Đình muốn phàn nàn nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu nên anh liền xóa lịch sử cuộc trò chuyện.

Chiếc vòng đeo tay kia vẫn còn ở trong thư phòng của anh, bây giờ anh trở thành trạm trung chuyển đồ của hai người bọn họ.

Mẫn Hy vừa mang bánh ngọt lên bàn ăn, Phó Ngôn Châu đã từ trong sân viện tiến vào, trong tủ giày còn có dép lê của anh, nhìn rất quen thuộc, anh nhìn chằm chằm vào tủ giày vài giây.

Nơi này anh cũng từng coi như gia đình của mình, sau khi ly hôn quay lại đây, cảm giác thế nào chỉ mình anh mới biết.

Điện thoại di động của Mẫn Đình vang lên, Thịnh Kiến Tề gọi điện thoại cho anh, nói xe đã đỗ ở trước cửa đại viện.

“Tôi đi đón cậu.” Nói rồi anh liền cúp máy.

Lấy áo khoác đi ra ngoài, để lại không gian cho hai người.

Phó Ngôn Châu nhìn thấy bánh ngọt trên bàn, anh treo áo lên, đi qua tìm cô nói chuyện: “Có nến không em?”

Mẫn Hy hỏi ngược lại: “Anh cần nến để làm gì?”

“Cho em một lời điều ước.”

“Không cần đâu.”

Trước đây vào ngày sinh nhật anh, đều là cô thổi nến và ước nguyện.

Phó Ngôn Châu kiên trì: “Ước một điều đi.”

Mẫn Hy cắt đứt dòng suy nghĩ của anh: “Nguyện vọng của em, anh không thể thực hiện được đâu.”

Phó Ngôn Châu ngồi xuống đối diện, chăm chú nhìn cô: “Nếu em không nói thì làm sao biết anh không thể thực hiện được?”

Mẫn Hy cười nhạt, “Em muốn quay trở lại trước những năm cấp ba.” Trở lại những năm tháng còn chưa thích anh. Sẽ không cần đi tải hộ đến ba mười tài khoản Wechat của mọi người chỉ để trở thành người đầu tiên trong danh sách liên lạc của anh.

Sẽ không phải gọi mọi người trong khắp đại viện chỉ để đi tìm anh mượn mấy quyển sách.

Sẽ không phải bay xa đến ngàn dặm chỉ để gặp anh, ngồi trên máy bay khứ hồi trở về còn phải mải miết làm bài tập về nhà.

Mẫn Đình nói tâm bệnh của anh về cơ bản đã khỏi, cô cũng không cần nhượng bộ anh nữa, cô đứng dậy đi về phía tủ rượu, “Lát nữa anh muốn uống rượu gì?” Cô ngó lơ chuyện ước nguyện kia đi.

“Tùy em.”

Phó Ngôn Châu cắt một miếng bánh ngọt ăn trước, lại hỏi: “Vì sao nhất định phải trở lại thời điểm trước những năm cấp ba?”

Mẫn Hy giả vờ không nghe thấy, mở tủ lấy rượu.

Bánh ngọt trên đĩa Phó Ngôn Châu còn chưa ăn xong, Thịnh Kiến Tề đã đến.

Lần đầu tiên đến thăm, Thịnh Kiến Tề mang quà cho cả Mẫn Hy và Mẫn Đình, mấy ngày trước anh đi công tác ở nước ngoài, thuận tiện chuẩn bị quà luôn.

Anh mang theo hai chai rượu vang đỏ cho Mẫn Hy và một bộ sưu tập cho Mẫn Đình.

Mẫn Đình nhỏ giọng thì thầm với Phó Ngôn Châu đang ăn bánh ngọt: “Biết chênh lệch ở đâu không? Cậu thậm chí còn không mang quà đến.”

Phó Ngôn Châu nhướng mi: “Anh thì biết cái gì.”

“Tôi không hiểu, nhưng tôi có thể khám bệnh.”

Mẫn Đình mời Thịnh Kiến Tề đến phòng ăn thưởng thức một miếng bánh ngọt, “Hy Hy làm đấy, lại đây nếm thử đi.”

Thịnh Kiến Tề cầm lấy khăn ướt đã chuẩn bị trên bàn lau tay: “Nhất định tôi phải nếm thử rồi.”

Mẫn Hy vừa mới lấy ra một cái đĩa trống, Phó Ngôn Châu lấy nó khỏi tay cô, “Để anh cắt.”

Thịnh Kiến Tề ung dung nói: “Cắt cho tôi nhiều một chút cũng không sao, tôi thích ăn đồ ngọt.”

Phó Ngôn Châu: “…”

Anh đưa cả dao và đĩa cho Thịnh Kiến Tề, “Cậu tự cắt đi.”

Thừa dịp bọn họ ngấm ngầm ganh đua, Mẫn Đình đi ra sân lấy quà của Phó Ngôn Châu mang lên lầu, anh đem về thư phòng mình mở ra trước, để hộp đựng lại rồi đem quà bên trong sang phòng Mẫn Hy.

Mẫn Hy ở dưới lầu gọi anh: “Anh, sao còn chưa xuống?”

“Tới đây.”

Mẫn Đình bình tĩnh đi xuống cầu thang, anh không ngờ Phó Ngôn Châu lại tự tay làm quà, còn làm giống như vậy. Nếu bọn họ chưa ly hôn, chắc chắn em gái sẽ vui mừng mà đăng lên vòng bạn bè khoe.

Đổi lại, anh bảo dì giúp việc đóng gói một nửa chiếc bánh kem còn lại kia, để lát nữa cho Phó Ngôn Châu mang về.

Để tiện cho việc ăn lẩu cùng Mẫn Hy, anh đã đặc biệt mua một chiếc bàn lẩu, dì ở trong phòng ăn, tất cả nguyên liệu nấu lẩu đều đã được chuẩn bị xong.

Phó Ngôn Châu vén ống tay áo lên đi pha nước chấm, đưa cho Mẫn Hy chén đầu tiên.

Mẫn Đình để em gái ngồi bên cạnh mình, anh tháo đồng hồ đeo tay đặt ở quầy bar phía sau, xắn ống tay áo lên, nhúng đồ ăn mà em gái thích trước.

Thịnh Kiến Tề mở một lon bia, cụng lon bia với lon của Phó Ngôn Châu: “Đây là lần đầu tiên tôi cùng Phó tổng ăn lẩu, mùa đông năm ngoái đã ăn cùng Mẫn tổng vài lần.”

Chuẩn xác nhắm dao vào Phó Ngôn Châu.

Thịnh Kiến Tề đưa lon bia đến bên miệng mới biết, mấy lần bọn họ ăn lẩu đều ở Paris, khoảng thời gian đó trời lạnh, tuyết rơi dày bao trùm con phố cổ trong thành phố. Trời lạnh buốt và có tuyết rơi, bận rộn xong công việc của ngày, bọn họ đến quán lẩu gần đó ngồi mấy tiếng.

Không phải anh cố ý muốn khiêu khích Phó Ngôn Châu, mà chỉ bất chợt thốt ra lời nói đó.

Phó Ngôn Châu cười nhạt, “Vậy mùa đông này hãy đến nhà tôi ăn lẩu đi.”

Thịnh Kiến Tề cười, lại cụng lon: “Khi nào tuyết rơi tôi sẽ đến Bắc Kinh.”

Ba người bọn họ nói cười, Mẫn Hy thỉnh thoảng chen vào một câu.

Thịt viên trong nồi đã chín gần hết, Mẫn Hy lấy một chiếc muỗng vớt ra cho anh trai.

Phó Ngôn Châu và Thịnh Kiến Tề đang tán gẫu về golf, chợt ánh mắt chú ý tới Mẫn Hy đang vớt thịt viên, anh cầm bát của mình đưa qua.

Trước kia mỗi khi ăn lẩu Mẫn Hy đều vớt toàn bộ thịt viên cho anh, cô chỉ ăn cá và tôm, thịt viên gần như sẽ không bỏ vào miệng. Hôm nay, theo thói quen anh cũng nghĩ rằng Mẫn Hy sẽ gắp thịt viên cho mình.

Động tác của Mẫn Hy nhanh hơn động tác đưa bát của anh một nhịp, chiếc muỗng đã hướng về phía bát của Mẫn Đình.

Mẫn Đình ý bảo em gái: “Cho cậu ta đi, cậu ta là khách mà.”

Giữa hai người cách nhau một nồi lẩu, hơi nóng bốc lên, họ nhìn nhau trong chốc lát. Cô ra vẻ như không có gì xảy ra, thu hồi ánh mắt, đặt thịt viên lên đĩa của anh.

Ngoại trừ Mẫn Hy ra, ba người bọn họ đều ăn rất thoải mái.

Ăn xong, dì giúp việc lại mang tới mấy đĩa hoa quả.

Mẫn Đình và Phó Ngôn Châu đi ra ngoài sân hút thuốc, Thịnh Kiến Tề không hút, cầm lấy một miếng dưa hấu ăn.

“Bao lâu thì bạn anh về nước một lần?” Mẫn Hy chủ động hỏi.

Thịnh Kiến Tề phản ứng trong vài giây, hẳn là cô đang nói người bạn từ Manhattan theo đuổi đến tận buổi họp báo ra mắt xe hơi Thịnh Thời.

“Thật trùng hợp,” Anh nói, “Tuần tới sẽ về. Cô đã quyết định muốn tiếp tục xem mắt sao?”

Mẫn Hy gật gật đầu, lại nói: “Tuần sau hơi sớm, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý xong.”

“Có khi đến một, hai năm cậu ấy cũng không về được lấy một lần, nhưng có lúc nửa năm lại về hai chuyến.” Thịnh Kiến Tề suy nghĩ: “Thế này đi, tuần sau gặp mặt tôi sẽ không nói trước cho cậu ta biết là xem mắt, dù sao cậu ấy cũng thích cô, sẽ không có chuyện cậu ấy thấy cô không phù hợp. Hôm đó gọi thêm vài người bạn đến cùng tụ tập, tôi dẫn cô qua góp vui. Đến đó có nhiều người, nếu cô cảm thấy hợp, tôi cho hai người phương thức liên lạc của nhau, nếu không thì cũng chẳng sao cả.”

Không còn cách nào tốt hơn vậy nữa.

“Cảm ơn anh.”

Mẫn Hy lơ đãng ăn dưa hấu, bước đầu tiên đi về phía trước sẽ rất khó, nhưng chỉ cần cô bước tiếp, sau đó sẽ dễ dàng hơn nhiều.



Mãi cho đến tối thứ ba, Phó Ngôn Châu vẫn chưa đợi được tin tức gì từ Mẫn Hy, món quà thủ công anh tự làm kia, cô không có phản ứng gì.

Với tính cách của cô, có thích hay không cũng đều sẽ nói một tiếng.

Bây giờ anh đang ở Giang Thành, vừa xã giao xong trở về khách sạn, căn biệt thự anh mua bên cạnh nhà Nghiêm Hạ Vũ, từ sau khi ly hôn đều không ở đến.

Phó Ngôn Châu uống hai viên thuốc cho tỉnh rượu, đêm nay uống mấy ly rượu ở Giang Thành, nồng độ hơi cao.

Đợi cơn say qua đi, anh gọi điện thoại cho Mẫn Đình, hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra với món quà.

“Rốt cuộc anh có để trong phòng ngủ của cô ấy không vậy?”

“Để rồi.” Mẫn Đình cũng buồn bực, vì sao em gái nhìn thấy chiếc đèn bàn kia xong không chịu hỏi anh là ai đã tặng cô.

Phó Ngôn Châu: “Có thể cô ấy không chú ý, anh nhắc nhở cô ấy một chút.”

Đã mười giờ rưỡi, Mẫn Hy vẫn còn ở thư phòng tăng ca.

Mẫn Đình cúp máy rồi đi gõ cửa, “Hy Hy?”

“Anh, anh vào rồi nói.” Mẫn Hy đang không hài lòng lắm với một đoạn văn bản quảng cáo trong dự án của Bội Thanh Ngữ, đang suy nghĩ nên sửa lại như thế nào.

Mẫn Đình đẩy cửa, đứng ở cửa chứ không vào, “Không hỏi anh chiếc đèn bàn ở đầu giường của em đến từ đâu sao?”

Mẫn Hy ngơ ngác: “Đèn bàn nào? Không phải luôn có đèn bàn sao?”

“……Bên phải tủ đầu giường, Phó Ngôn Châu tự làm một món quà tặng em, em qua xem một chút đi.”

Mẫn Hy ngây người mất vài giây, sau khi phản ứng lại lập tức buông chuột xuống, cầm điện thoại di động lên, vội chạy tới phòng ngủ của mình.

Cô đã quen với việc ngủ ở bên trái giường, điện thoại cũng được đặt trên chiếc bàn bên trái để sạc. Tủ đầu giường bên phải vốn có một chiếc đèn nhưng cô không để ý là nó đã được thay đổi.

Mấy ngày gần đây bận rộn hạng mục, ngày nào cô cũng ở thư phòng đến nửa đêm, phòng ngủ chỉ là chỗ để ngủ, bình thường dì giúp việc dọn dẹp phòng cho cô, thêm cái gì hay thiếu cái gì, cô cũng không biết.

Một chiếc đèn bàn được làm bằng gỗ đơn giản, đế và cột đèn màu gỗ, chụp đèn bằng vải màu xám, không khác chiếc đèn bàn trước đó của cô là bao, khó trách cô không chú ý tới.

Mẫn Hy ngồi ở mép giường, đến gần mới nhìn thấy trên lồng đèn là hoa văn vẽ bằng tay, có mấy đóa hoa hồng và cát tường, màu sắc đơn giản, hoa trắng, cành lá màu xanh.

Đến gần còn có thể ngửi được mùi nước sơn nhàn nhạt.

Cô bật công tắc, ánh sáng ấm áp chiếu lên lồng đèn, mấy đóa hồng và cát tường trắng vốn bình thường đột nhiên có hình thể, tầng tầng lớp lớp, tựa như mấy đóa hoa ấy thật sự được đính vào lồng đèn vậy.

Mẫn Hy không kìm chế được, nước mắt cứ lăn dài mà không hề báo trước.

Cô nhắn tin cho anh, mang theo vài phần buộc tội: [Sao anh không tặng sớm hơn?]

Phó Ngôn Châu: [Trước kia anh không có ý tưởng, cũng không có sáng tạo phù hợp nào để thêm hoa hồng và cát tường vào.]

[Cảm ơn anh đã tặng đèn cho em, em không còn hối tiếc nữa rồi.]

Trước mắt Mẫn Hy bị nước mắt làm cho mơ hồ, cô bình tĩnh lại trong chớp mắt: [Ngày mai em sẽ đi xem mắt, anh đừng tặng quà cho em nữa, cho dù trước kia còn nợ em, cũng không cần phải bù đắp. Không phải em tức giận mới đi xem mắt, mà em muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Cho dù em và anh có là gì của nhau, sau này có liên lạc nữa hay không, em cũng đều sẽ làm dự án Bội Thanh Ngữ thật tốt.]

Cách mấy giây, Phó Ngôn Châu vẫn không tiêu hóa được tin tức này, trái tim không ngừng trầm xuống: [Hy Hy, em xem mắt với ai?]

Mẫn Hy: [Bạn bè giới thiệu, anh không biết người đó, anh ấy luôn ở nước ngoài.]

Phó Ngôn Châu gọi điện thoại tới, Mẫn Hy nhấn tắt, bây giờ cô mà nói chuyện chắc chắn sẽ có giọng ngạt mũi, không muốn bị anh nghe ra.

Ngay sau đó, anh gửi tới một tin nhắn thoại, giọng nói không còn bình tĩnh như trước nữa: “Hy Hy, anh đang ở Giang Thành, bây giờ anh về ngay đây.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box