Trần Vũ dẫm chân bước ra, chậm chạm bước đến bãi chiến trường, quả nhiên như hắn đoán, từ khi rơi xuống đất thì một người một hổ chỉ đứng nhìn nhau, không bên nào dám động thủ trước.
Tiểu Hổ thì không nói, nhưng Thiên nãy giờ không có bị thương, vậy ra là hắn có bệnh từ trước, bây giờ chắc đã sức cùng lực kiệt.
Lúc này, Thắm dẫn Nguyệt bước theo sau, đi chuyển đứng chắn ngang Thiên và con hổ. Nguyệt ngước nhìn anh trai mình, nước mắt đã lăn dài trên gò má xinh đẹp.
"Anh không sao chứ."
Anh ta gật đầu tỏ ra mình vẫn ổn, sau đấy mắt liếc nhìn Trần Vũ nói.
"Thả nó ra đi. Chúng ta trao đổi."
"Trao đổi gì. Cậu còn gì để phải đổi, nên nhớ bây giờ cậu không phải đối thủ của tôi nữa đâu."
Vũ thu lại vẻ cợt nhả thường thấy, thay vào đó là khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc. Nhưng nụ cười của Thiên vẫn nở trên miệng.
"Vậy sao."
Thiên lắc đầu, lấy ra một bức tượng gỗ có khắc dung nhan của Thắm rồi ném về chỗ Trần Vũ.
Vừa nhìn lấy bức tượng gỗ này, thái độ của Vũ thay đổi hẳn, hắn không cho Thắm thấy thứ này mà ra tay bóp nát đi ngay, sau đấy dè dặt đề phòng nói.
"Được. Dao dịch như thế nào."
Thiên tất nhiên cũng để ý tới hành động này, hắn hiểu ý đáp lại.
"Chúng ta ra kia nói chuyện. Được chứ."
Hai người sau đấy rời khỏi bãi chiến trường, sánh vai nhau đi tới một góc khuất gần đấy.
Nhìn Thiên và Vũ biến mất trong rừng, cô mới mới yên tâm tới gần con hổ.
"Vết thương này nặng quá."
Cô đi quanh nó một vòng, thở nhẹ nói.
Lúc này, Tiểu Hổ mí mắt nhấp nháy, rồi đột nhiên mở ra, cả thân hình cũng liền rung động. Thắm thanh âm hơi run run nói.
"Tiểu... hổ... Tao không ngờ mày lại ngoan cường đến thế, bị thương tích như vậy vẫn cố đứng vững. Trận chiến này cũng chẳng ai thắng ai bại, mày cũng không cần phải buồn."
Thắm thở dài, khổ não nói.
"Tiểu hổ mày có thể biến lại hình dáng ban đầu được không. ?"
Nó mệt mỏi gật nhẹ đầu, con hổ to lớn thoáng chốc hoá nhỏ, những vết thương trên mình nó cũng nhanh chóng liền lại. Tiểu hổ rũ lấy thân mình, máu đỏ vương trên thân lập tức bắn ra hết.
Điều kì lạ là lần này tuy nó đã hoá nhỏ, nhưng màu lông không còn là màu vàng vằn đen như lúc đầu nữa mà đã phủ một màu lông trắng như tuyết. Sự biến đổi này làm cô kinh ngạc, không biết nó thay đổi như thế là tốt hay là xấu, nhưng ít ra bây giờ trông nó rất đáng yêu.
Ở phía trước, Nguyệt bị vây bởi mấy ngọn âm dương hoả của Trần Vũ, liếc nhìn thấy sự biến hoá này thì thất kinh thốt lên.
"Con hổ này sau trận chiến sinh tử vừa rồi vừa tiến hoá thành yêu hổ. Tiểu thư, nên tránh xa nó một chút."
Thắm nghe vậy cũng không khỏi kinh ngạc.
"Hổ yêu. Trước giờ nó không phải hổ yêu à."
Nguyệt gật đầu.
"Như anh trai tôi từng nói thì nó là loại hổ lai tạp, sức mạnh thuần túy chỉ là về phần cơ bắp đi truyền của mẹ. Còn cha nó là ma hổ, chắc phần này vừa mới tiến hoá mới có phần lông màu trắng."
Nguyệt rơi vào trầm tư.
"Tuy tôi cũng chưa từng gặp yêu quái, nhưng đã nghe qua một chuyện. Cách đây mấy trăm năm cũng tại Thôn Trung Nhân, có một con gấu ở Cửu Hành Sơn do nơi đó âm khí quá nặng, lại chuyên ăn xác chết tích luỹ theo thời gian, khiến nó ngày càng trở nên có linh tính như người, dần dần có thể tìm ra phương pháp trở thành yêu thú, yêu quái. Khiến nó trở thành một yêu thú."
Cô ấy dừng lại một chút rồi nói tiếp.
"Yêu thú và yêu quái đều có những phép thần thông khác nhau. Yêu thú thường có thân hình cực kỳ to lớn giống như lúc nãy nó hoá hình vậy. Còn yêu quái rõ ràng phải mạnh hơn nhiều, trong truyền thuyết yêu quái có khả năng biến thành người, biết được pháp thuật, trừ những cao thủ hàng đầu của nhân gian, không ai đáng là đối thủ của chúng. Năm xưa con gấu kia mới chỉ là yêu thú đã làm loạn hết cả thôn Trung Nhân, khiến cho nơi này rơi vào biển máu. Nay yêu quái xuất hiện, chỉ sợ điều này sẽ lặp lại một lần nữa. Chỉ bằng..."
Vừa nói cô ấy vừa nhìn lấy Thắm với ánh mắt cầu xin.
"Chi bằng làm sao. ?"
Cô nhíu mày hỏi lại, tất nhiên trong lòng cô thừa biết ý của Nguyệt là gì.
"Chi bằng nhân lúc nó còn bị trọng thương. Tiểu Thư giết nó đi, để tránh tai hoạ sau này."
"Giết nó... không thể nào. Nó bản tính còn trẻ con, chỉ cần được dạy dỗ là được. Cô nói yêu quái có thể biến thành người, nhưng nhìn nó đi, nó chỉ thay màu lông thôi."
Thắm không cần suy nghĩ mà dứt khoát từ chối luôn, bởi vì chuyện này cô cũng từng nghe qua mặc dù khi ấy nó chưa thành yêu quái. Hơn nữa, từ khi cô quen biết tiểu hổ đến nay cũng chưa bao giờ thấy nó làm ác, nó lại luôn bảo vệ cô, cô cũng xem nó như một người bạn vậy thì chẳng có lí do gì để cô ra tay giết nó cả.
Thắm vươn tay nhẹ nhàng bế nó vào lòng, Nguyệt ngẩn người nhìn, lẩm bẩm.
"Sao lại thế được. Yêu quái cho dù có bị trọng thương thì vẫn là yêu quái, sao nó có thể dễ dàng cho một người bế trên tay."
Thắm ôm chú hổ trắng như tuyết, mỉm cười, bởi Nguyệt làm sao mà biết cô với nó đã thân thiết từ trước. Tiểu hổ sau khi nằm gọn trong lòng Thắm thì đôi mắt khép chặt lại, chìm vào giấc ngủ tĩnh dưỡng.
Lưc này, Thắm mới bắt đầu hỏi chuyện về Thiên.
"Nguyệt, nếu cô còn gọi tôi là tiểu thư thì nói cho tôi biết, tại sao kẻ đó lại là Thiên."
Cô ấy thở dài, nhìn Thắm rồi lắc nhẹ đầu.
''Ngay cả bản thân tôi cũng không biết anh ấy có luyện quỷ hồn từ lúc nào. Khi đuợc cứu đến đây tôi mới biết, nhưng anh ấy không nói bất cứ điều gì. ?"
Thắm nhìn thẳng vào mắt cô ấy, cảm nhận lời nói ra không giống nói dối, nhưng cô cũng chẳng hiểu hai anh em họ như hình với bóng, vì lý do gì mà Thiên lại che đậy chuyện này với cả em gái mình.
"Vậy sao cô lại bị nhà họ Trần bắt nhốt ở nhà giam vậy. ?"
Nguyệt thành thật trả lời.
"Thật ra sau khi cứu anh trai tôi rồi bỏ chạy, chúng tôi đã trốn ở miếu hoang này vài hôm. Rồi có người của thầy tìm đến bảo là phải âm thầm bảo vệ tiểu thư, tôi thân hộ pháp nên phải làm nhiệm vụ. Nghe đồn là tiểu thư bị tên họ Trần kia bắt đi nên tôi mới đột nhập vào phủ tìm kiếm. Nhưng mà ở đấy ẩn tàng rất nhiều người tài, kết quả tôi bị họ vây bắt rồi bị nhốt ở đấy."
Nói đến đây, Nguyệt chợt nhìn Thắm tỏ vẻ khó hiểu.
"Mà tiểu thư sao biết tôi bị bắt nhốt ở nhà giam."
Thắm khó xử, cô lắc đầu.
"Nghe kể mà thôi."
Sau đấy cô lại nhìn về phía mảnh rừng cây rậm rạp phía trước, bóng dáng hai người Thiên Vũ cũng bước ra, mấy ngọn âm dương hoả vây quanh người của Nguyệt ngay lúc này cũng đã tắt đi.
Họ chầm chậm bước lại chỗ hai người, trên mặt đều tỏ ý hài lòng, có vẻ như đã đạt được giao kèo nào đó.
Trần Vũ là người đầu tiên mở lời.
"Hôm nay mọi chuyện kết thúc ở đây thôi, bốn người chúng ta sẽ tới khu nhà bỏ hoang của họ Triệu nghỉ ngơi. Ba ngày sau, cô sẽ được hai người họ đem về phủ Nguyễn."
Cả Thắm và Nguyệt đều đồng thanh cất lời.
"Bốn... bốn người. Anh không nhầm chứ. ''
Thiên gật đầu.
"Cô không cần phải lo. Chuyện giữa chúng tôi đã có kết quả, sẽ không ai trong chúng tôi làm hại cô đâu."
Trần Vũ cũng chen ngang.
"Tôi chỉ ở lại để đảm bảo an toàn cho cô thôi. Chuyện gì không nên biết thì không nên hỏi nhiều làm gì."
Nói xong hai người họ lập tức quay người, dẫn đường đi về phía biệt phủ lúc trước Thắm và Trần Vũ từng ở. Cô và Nguyệt cũng chẳng hiểu là họ nói với nhau những gì, nhưng cũng không còn lựa chọn mà đi theo.
Nhưng trước khi đi, Trần Vũ đột nhiên khựng lại, hắn nhìn lấy hai quỷ hồn ở trong hai xác người đang ngơ ngác phía trước, miệng mỉm cười độc ác.
"Chúng mày về lại âm phủ chơi nhé."
Nhận xét Box