Dưới tấm áo choàng, khuôn mặt phía trong được ánh sáng chiếu vào dần dần phơi bày. Nhưng khi nhìn thấy mặt người này, Thắm không thể tự chủ được giật mình lùi lại mấy bước, miệng cô lắp bắp nói từng chữ đứt quãng.
"San... San... sao lại là em. ?"
San. ?
Đấy là người hầu trong phủ nhà họ Nguyễn, là cô nhóc từng được Nguyệt cất nhắc làm người hầu cho Thắm. Vậy tại sao một người hầu lại có quan hệ với tên này được, nhưng sự thật vẫn là sự thật, người đứng trước mặt cô bây giờ chính là nó.
Vũ thấy vẻ mặt ấy hắn lắc đầu rồi nói.
"Đừng lo. Là người của tôi."
"Người của anh. ? Nhưng mà... nhưng mà sao anh quen nó được. ''
Sự nghi hoặc trong lòng làm cô cất tiếng hỏi, lúc này, Vũ lấy trong người ra một bức tượng gỗ từng lấy ở ngôi miếu hoang trong rừng, rồi đem cho cô xem.
Đây là bức tượng của một người con gái, là thứ Thắm từng để ý vì rất quen mắt, lần này cô nhìn kĩ hơn mới hốt hoảng nhận ra.
''Đây... đây chẳng phải là... là khuôn mặt của cái San."
Cô thốt lên, rồi bất giác lùi lại thật xa khỏi người Trần Vũ, bởi vì theo cô biết, bảy bức tượng gỗ kia chính là đại biểu cho bảy con quỷ.
San là quỷ, lại nhận Trần Vũ là cậu chủ, vậy là sao...
Mọi thắc mắc nghi ngờ cứ vậy nhảy lên trong đầu Thắm, thực hư mọi chuyện ra sao thật là rối ren, đến mức cô cũng chẳng thể nhận biết được kẻ trước mặt mình là người tốt hay người xấu nữa.
Trần Vũ... kẻ này có quá nhiều bí mật, hành tung bí ẩn, bây giờ cô mới dần nhận ra, cái vẻ cợt nhả bất cần đời của hắn chỉ là một lớp vỏ bọc che đậy đi sự thâm sâu khó lường của hắn mà thôi.
Thấy Thắm đề phòng lùi lại như vậy tuyệt nhiên làm cho Vũ không vui, hắn thở dài rồi vẫy vẫy tay.
"Lại đây. Cô làm gì vậy."
Cô lắc đầu.
"Anh... anh giải thích đi."
Hắn đáp.
"Cô ngu thật hay giả ngủ thế. Tôi đã đưa cái bức tượng kia cho cô thì cô chí ít cũng phải nhận ra điều gì chứ."
Nghe hắn chửi khiến cô bực mình quát lại.
"Tôi làm sao có tâm cơ như anh, anh không nói tôi cũng chẳng biết gì đâu."
Trần Vũ nhíu mày, hắn lên tiếng.
"Thực ra chuyện là như này. Mấy năm nay tôi có theo dõi nhà họ Nguyễn các cô và phát hiện ra một điều là bên trong nhà cô có hai quỷ hồn đang sống trong thân xác con người. Và người tên San này là một trong hai bọn nó, quỷ hồn thì nơi này nhiều vô số, nhưng để trà trộn vào phủ Nguyễn, lại qua mắt được lão Dương thì không phải dạng tầm thường. Vậy nên tôi nghi ngờ có kẻ nào đó cố tình đem chúng vào đây."
Hắn nói đến đây thì dừng lại, Thắm tò mò nói.
"Rồi sao nữa."
Trần Vũ liếc mắt nhìn xung quanh, khi đảm bảo không có ai ở gần hắn mới lần nữa vẫy tay ra hiệu cô lại gần mới nói tiếp. Thắm tuy có chút hoài nghi, nhưng Tiểu Hổ vẫn nằm trong người, cô mới dám mạnh dạn đi tới.
"Từ khi cô đặt chân đến đây và thời gian vừa rồi, lại trải qua những chuyện này tôi có một dự cảm."
"Dự cảm gì."
"Dự cảm... Rằng đang có một âm mưu to lớn đang được ấp ủ. Âm mưu này có thể tổn hại tới sự sinh tồn của Thôn Trung Nhân. Và nó bắt nguồn từ nhà họ Nguyễn các cô và kẻ đứng sau tất cả vẫn đang ở đó, núp dưới thân phận một người quan trọng của dòng họ Nguyễn. Thực ra, lần này tôi đem cô về nhà tôi là để đích thân cô lấy một ít thông tin từ Nguyệt về kẻ kia. Nhưng mà cô ta đã bị đem đi, vậy nên làm tôi phải thay đổi kế hoạch một chút."
Trần Vũ làm ra vẻ mặt nghiêm túc nói như thế làm Thắm cũng phải giật mình.
"Ý anh là... ý anh là Nguyệt có liên quan tới kẻ đó."
Hắn gật đầu.
"Chẳng phải ngẫu nhiên tên kia lại đem cô ta đi đâu. Tôi nghĩ là hắn sai quỷ hồn đem cô đến đấy là để hắn đem cả 2 người cùng đi. Nhưng có vẻ hắn đã không thành công rồi."
Nói xong, hắn lại nhìn lấy San đang cúi đầu.
"Cô còn đang thắc mắc tại sao nó lại gọi tôi là cậu chủ đúng không. Đơn giản thôi, vì thứ gọi tôi là cậu chủ cũng là một quỷ hồn, nhưng quỷ hồn này do tôi nuôi, từ khi cô đến nhà họ Nguyễn thì nó đã giết chết con quỷ kia và thay thế quyền sở hữu cái xác của đứa mà cô gọi là San này."
Hắn giải thích rất cặn kẽ, Thắm nghe xong thì hiểu ngay đầu đuôi câu chuyện nó là như thế nào. Nhưng chuyện này hắn nói có thực sự đáng tin hay là một âm mưu quỷ kế nào đó. Không phải mấy ngày qua hắn đối xử tốt với cô là Thắm có thể đặt trọn niềm tin vào đấy.
Nhưng điều cô muốn biết bây giờ vẫn là điều tên Vũ này muốn làm tiếp theo là gì.
Cũng chẳng phải để cô phải chờ lâu, hắn đã đi trực tiếp vào vấn đề.
"Tôi muốn cô trở lại nhà họ Nguyễn một chuyến. Và chuyến đi về này cô sẽ có đầy đủ tư cách để quản lý nhà họ, từ đấy có thể điều tra ai là chủ mưu. Và người này từ giờ trở về sau sẽ đi theo hầu hạ, sẽ thay tôi bảo vệ cô lúc cần thiết."
Nghe những lời này tâm lý của Thắm hơi bị sốc, cô không ngờ là Vũ lại trả tự do cho cô dễ dàng như vậy. Cô lên tiếng.
"Anh muốn tôi làm nội gián cho anh hả. Anh đang nghĩ gì vậy hả cậu Vũ, anh nghĩ tôi có thể phản bội cả nhà họ Nguyễn để nghe lời một kẻ như anh hay sao. ?"
Trần Vũ đương nhiên đoán được cô sẽ làm như vậy, nên hắn đã chuẩn bị mọi thứ mà nói.
"Đồ ngốc. Mọi thứ diễn ra từ trước tới nay, cô chính là mấu chốt của vấn đề. Cô không nhận ra hay sao, mọi chuyện đều lấy cô làm trung tâm, và cô chính là chìa khoá. Vậy nên, việc cô trở lại đó chính là cô đang tự giúp cô mà thôi. Với lại, cô cần bảo vệ hai người nữa."
Những lời Trần Vũ nói như đánh vào tim đen của cô, Thắm tất nhiên nhận ra mình luôn là người bị nhắm đến, nhưng câu cuối cùng Trần Vũ nói là gì. ?
Cô phải bảo vệ ai. ?
Còn chưa kịp để Thắm phải nghĩ, San ngẩng đầu lên cùng kính nói.
"Cha mẹ của tiểu thư đã được đón về phủ Nguyễn."
"Cô nói gì. Cha mẹ tôi đến rồi."
Thắm khi nghe tin này khuôn mặt vốn đăm chiêu bỗng trở nên rạng rỡ vô cùng, nước mắt cô lã chã rơi xuống, cô hiểu là Dương cố đã giữ đúng lời hứa của mình. Cô vội vã hỏi.
"Hai người họ. Cha mẹ tôi đang ở phủ Nguyễn phải không. ?"
San gật đầu.
"Vâng. Họ đang ở đấy."
"Vậy mau đưa tôi trở về."
Cô thúc dục, nhưng Trần Vũ kéo lấy bả vai cô lại, rồi nói.
"Từ đã nào. Về bây giờ nếu cô không đem được thứ gì tới thì sẽ không làm cho mấy người kia đủ tín nhiệm cô được."
"Ý anh là sao."
Trần Vũ mỉm cười, hắn rút trong người ra một con dao nhỏ thường đem theo bên mình, cái con dao mà Thắm từng định lấy để cứa cổ hắn.
"Anh đưa tôi vật này để làm tin hay sao. Chỉ là một con dao găm bình thường thôi."
"Bình thường. Haha. Tất nhiên là nó bình thường rồi, tôi đâu có ý định đưa cô vật này."
Hắn cười ha hả, rồi đặt tay lên trên bức tường bên cạnh, chẳng nói chẳng rằng đâm xuống, ngay tức khắc ngón tay út của Trần Vũ đã bị cắt đứt rơi xuống. Máu từ vết thương bắn ra văng khắp người Thắm từ đầu tới chân không sót tí nào.
Một màn này khiến cô thực sự bất ngờ, cả người đứng ngây ngốc tại chỗ, phải mất một lúc sau cô mới tá hoả hét lên.
"Anh... anh bị điên hả. Trời ơi. Sao anh lại làm thế."
Trần Vũ nghiến chặt răng, trên khuôn mặt từng lớp cơ căng lên tỏ rõ sự đau đớn, nhưng tuyệt nhiên cả quá trình hắn không hề thốt lên nửa lời.
Lúc này, Vũ cúi người xuống, nhặt lấy ngón tay của mình lên, lấy dao cắt trên áo Thắm một miếng vải rồi đùm lấy ngón tay đó bỏ vào trong, rồi đưa cô con dao kia.
"Cầm lấy. Đưa nó về nhà họ Nguyễn. Đem theo Huyết Hùm đi, nó sẽ bảo vệ cô."
"Anh... anh điên rồi... điên thật rồi."
Thắm mặt mũi tái xanh, không thể tin được là hắn lại làm ra chuyện điên rồ như thế. Không để cô phải nói nhiều, Trần Vũ bỗng nhiên hét lên một tiếng kêu thảm thiết thu hút sự chú ý của những người đang đi đường xung quanh.
Lại gì nữa đây.
Trần Vũ nháy mắt nói với Thắm.
"Giờ thì trở về đi. Từ hôm nay, chính cô là người đã cắt đứt một ngón tay của tôi. Chuyện này sẽ được loan đi khắp thôn Trung Nhân sớm thôi. Aaaaa..."
Nhận xét Box