Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 31 Kết Thúc

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 31 Kết Thúc



"Nếu đã có sức sống, có sức làm việc như vậy thì tôi sẽ giao cho cô một nhiệm vụ quan trọng và cũng cấp bách!"

Kẻ kia vừa nói xong thì quay lưng ra cửa, bỏ lại một mình Lệ Hằng với hàng loạt nghi vấn trong đầu. Tuy rằng cô đã mất đi một nửa bản thiện, thế nhưng nhũng gì diễn ra bên trong cái thứ quỷ quái kia và trước đó cô vẫn còn nhớ rõ mồn một. Cô vốn biết Bạch Thủ chính là cánh tay phải, trợ thủ đắc lực của kẻ kia, nhưng vì sao hắn ta lại để cô giết cô ta, và vì sao hắn không hề có chút ý trách cứ cô và lại dửng dung với cái chết của Bạch Thủ như vậy.

Cái gọi là cánh tay phải hay trợ thủ đắc lực gì đó thực chất chỉ là đang lừa người dụ dỗ người bán mạng cho ta, rốt cuộc cũng chỉ là tốt thí mà thôi. Khi kẻ kia đã lợi dụng đủ và tìm được người ưu tú hơn thì họ sẽ lập tức bị đào thải, hết giá trị lợi dụng, đã vậy còn để cho họ chết một cách oan ức, chết lúc chết vẫn không hề hay biết bản thân rốt cuộc cũng chỉ là bị lợi dụng, không hề hay biết chủ nhân mà họ luôn bán mạng làm việc, một mực trung thành cuối cùng cũng đã ruồng bỏ họ.

Lệ Hằng nghĩ đến đây thì cũng không sợ hãi gì mà chỉ tự cười nhạt một cái, nhưng lại bị kẻ kia trở vào làm giật mình. Lệ Hằng quay lại, kẻ kia nở một nụ cười quái dị trên môi rồi nói: "Cố gắng lên nhé, trợ thủ đắc lực. Tôi tin cô có thể làm được!"

"Con mẹ nó!"

Câu này là Lệ Hằng cố ý chửi lớn nhưng kẻ kia đi ra quá nhanh cho nên là có lẽ sẽ không nghe được. Lệ Hằng xoa xoa tay, trợ thủ cái rắm, vật bị lợi dụng thì có. Nhưng tốt thôi, nếu đã để cho cô có cơ hội vậy cô sẽ thực hiện việc của mình trước khi hết giá trị lợi dụng.

Hết thời gian nghỉ phép ở công ty, ngày hôm sau Lệ Hằng đã xách túi và trở lại làm việc. Mọi việc diễn ra rất tốt, cô chỉ nói là bản thân đã trải qua một cuộc phẫu thuật mặt. Tuy rằng chỉ là phẫu thuật mặt nhưng với dáng vẻ tự tin của Lệ Hằng bây giờ đúng là như lột xác hoàn toàn. Sự xinh đẹp thật rât có ích, mọi người đều nhìn cô với ánh mắt đầy thiện cảm chứ không giống như trước đây xem cô như dịch bệnh mà tránh né. Đương nhiên bây giờ cô đã không còn quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt ấy nữa, mục tiêu của cô là những việc lớn kìa.

Cũng thật tình cờ, ngày đầu tiên trở lại đi làm sau khi lột xác thì cô đã đụng mặt ngay đôi nam nữ tồi kia, chính là người yêu cũ của cô và cô gái đã ngoại tình với anh ta. Không biết là oan gia ngõ hẹp hay là bọn họ cố tình bám riết lấy Lệ Hằng nữa, nhưng chắc chắn chin mươi phần trăm là cố tình bám riết rồi. Vốn định cười nhạo Lệ Hằng, muốn khiến cô vì không chịu nổi mà từ chức, ai ngờ gặp lại cô đã quá đổi xinh đẹp nên hai bọn nhất thời chỉ lừ mắt nhìn chứ chẳng nói được câu gì.

Mặc dù đãi ngộ của Lệ Hằng bây giờ rất tốt, vốn không cần tăng ca nhưng cô vẫn tự nguyện ở lại tăng ca. Vì vậy mà sếp không những khen tặng cô, ngược lại còn bắt mấy nhân viên cùng phòng ở lại tang ca cùng. Bọn họ lần này ở lại tăng ca mà không những không dám chửi bới gì Lệ Hằng mà lại rén lắm, kiểu như sợ hãi một nỗi sợ vô hình ấy.

Bọn họ cứ ngồi làm việc mà kiểu cứ lo sợ, thi thoảng sẽ liếc nhìn Lệ Hằng một cái. Dù vậy mỗi lần họ nhìn thì Lệ Hằng đều biết và cười gật đầu với họ, thế mới đáng sợ chứ. 9 giờ tối, Lệ Hằng có thói quen sẽ đi vệ sinh vào giờ này, vốn dĩ muốn yên ổn sống bình thường vài ngày nhưng lại gặp ngay... cái đứa mình ghét.

"Này!"

Lệ Hằng vẫn nhất quyết muốn sống bình thường, vì vậy sau khi xong việc cô đã muốn ra khỏi nhà vệ sinh, nhưng đã bị cô ta gọi lại. Dù vậy, cô chỉ đứng lại chứ không hề quay đầu, vậy mà cô ta rất cố chấp nói: "Gọi cô đó, đồ xấu xí ma chê quỷ hờn!"

Nghe đến đây thì đúng là không thể sống một cách bình thường được rồi. Lệ Hằng chậm rãi quay lại, trên mặt mang theo một chút khó chịu, cô chỉ nhìn thẳng vào cô ta chứ không nói gì. Cô ta đang đứng ở bồn rửa mặt, thấy Lệ Hằng đang nhìn mình thì khó chịu nói: "Đồ giả thì có gì đáng để khoe khoang chứ. Sao vậy, không có tự tin để khuôn mặt cũ của mình à?"

Lệ Hằng nở một nụ cười không bình thường cho lắm, cô vẫn đang quan sát cô ta. Trong đầu Lệ Hằng đang nghĩ đến một việc, đó chính là lột lớp da mặt kia xuống để xem có thể sử dụng được không. Rõ ràng cũng không được gọi là xinh đẹp, lột xuống rồi khả năng cao là sẽ không sử dụng được nữa. Vậy tại sao người yêu cũ của cô lại có thể vì si mê cô ta mà làm như vậy với cô cơ chứ, nếu như người mà anh ta cắm sừng là một người xinh đẹp tuyệt vời thì chắc chắn cô sẽ không chút nào mảy may cảm thấy kì lạ.

"Cô nhìn cái gì hả đồ giả, cô đang ganh tị với tôi ư?"

Giọng nói của cô ta có phần khinh khi, đổi lại Lệ Hằng chỉ cười nhạt nói: "Ganh tị ư, với cô?"

"Nói nhảm gì vậy chứ."

Cô ta lẩm bẩm, Lệ Hằng nói tiếp: "Tôi đang nghiên cứu xem lớp da mặt "xinh đẹp" kia của cô khi tháo xuống thì có ai thèm dùng hay không?"

"Cô bị thần kinh à. Đúng là đã xấu mà đầu óc cũng không bình thường, đáng đời bị anh ấy bỏ. Không nói chuyện với cô nữa, mất hết cả hứng, phải nhanh đi về để anh ấy "an ủi" mới được!"

Giọng điệu của cô ta đúng là làm người ta oán giận, vừa nói xong thì đã hạnh họe muốn chen ngang Lệ Hằng để đi ra ngoài. Nhưng đã chọc tức người ta mà còn muốn thoát thân ư, cô ta tưởng rằng Lệ Hằng sẽ giống như trước đây, mỗi lần như thế chỉ biết khóc. Nhưng cô ta sai rồi, lần này Lệ Hằng đã túm đầu cô ta lại: "Muốn đi đâu đó?"

"Ai da! Buông ra, mau buông tay ra con đàn bà điên này. Cô có biết mái tóc của tôi tốn bao nhiêu tiền không?"

Cô ta bị Lệ Hằng túm đầu tóc giật ngược lại khá là mạnh bạo cho nên cô ta đau thì ít mà kinh ngạc thì nhiều, ai mà biết Lệ Hằng yếu đuối của trước đây chỉ biết khóc lóc giờ lại ra tay dứt khoát và tàn bạo tới vậy chứ. Lệ Hằng lại trừng mắt nhìn cô ta rồi nói: "Đau không, đây chỉ là ngoài da thôi mà. Cô nói tóc cô nuôi nhiều tiền ư, vậy tôi giúp cô không phải tốn tiền nữa nhé?"

Câu này nói nghe rất đơn giản nhưng thật ra chỉ có người nghe mới cảm nhận được sức sát thương lớn như thế nào thôi. Chợt, ngay lúc này cô ta như thể nhìn thấy thứ gì đó trên mặt Lệ Hằng khi chạm mặt nhau ở khoảng cách gần. Lúc này cô ta đã quên đi cơn đau bị bứt trọc đầu tóc, ánh mắt từ đau đớn kinh ngạc trở thành sợ hãi tột độ.

Lúc này cô ta thấy gì, thấy gì mà lại sợ hãi đến như thế?

"Rốt cuộc cô là cái thứ gì, cô có phải thật sự phẫu thuật thẩm mỹ và còn sống không, hay cô đã là ma quỷ rồi?"

Cô ta lắp ba lắp bắp nói, Lệ Hằng nghiêm mặt, lạnh giọng nói: "Cô sợ hãi ma quỷ gì chứ, đôi khi con người còn đáng sợ hơn nhiều đó. Tôi là ai ư, vậy để tôi nói cho cô biết nhé, tôi không phải là ma quỷ, nhưng mà sắc đẹp này chính là của ma quỷ!"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box