Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 30
Mục đích vào đây chính là để cứu Lệ Hằng ra ngoài, nhưng bây giờ An cũng nghi ngờ mục đích của cô lắm khi đối diện với con mắt mọc ra từ dưới đất kia. Nó to như một chiếc xuồng và đang mở ra trân trân, con ngươi của nó màu máu đang nhìn chòng chọc vào An vừa như cảnh cáo không được nhảy vào vừa như oán hận ngút ngàn, nói tóm lại cái ánh nhìn mà nó dành cho An không tốt lành gì.
An hiện tại đang do dự không biết nên làm thế nào, Lệ Hằng vốn cẩn thận luôn đi theo phía sau cô sao lại đột nhiên nhảy vào con mắt kia, mà trông con mắt kia lại đáng sợ như thế chứ có phải là xinh đẹp dịu dàng gì đâu.
Lẽ nào...
Bây giờ An đang có một suy nghĩ rất là táo bạo, cô đang nghi ngờ bản thân chính là con mồi. Vốn tưởng Lệ Hằng là người bị bắt vào còn cô là người đi cứu nhưng thật ra cô mới là người bị lừa vào đây. Nếu thật sự như vậy thì mọi chuyện xem như công cốc, còn gì nữa đâu mà khóc với sầu.
Huhu!
Đây chính là tiếng lòng của An lúc này, chỉ là không nói ra ngoài thôi. Ba mắt nhìn nhau, An cũng chẳng vừa, cô nhìn chòng chọc vào con mắt kia rồi nói: "Đùa với bà à, không có cửa!"
Đấy, cô An này cũng không phải là cái dạng ngay thẳng gì, cô ta chính là cụ tổ của ngành lươn lẹo. Cô thừa biết ở trong này dù là suy nghĩ hay lời nói đều bị bọn người giám sát bên ngoài nghe thấy biết được, vì vậy vừa nãy là cô cố tình nghĩ lệch đi, dụ cho con mắt này thay đổi hình dạng thì lập tức nhảy vào trong.
Lệ Hằng lúc nãy nhảy vào trong con mắt kia với ý thức mơ hồ, vừa vào đã đụng phải một cái thứ gì đó, cô vừa mới cúi xuống xem thử thì ôi trời ạ, giật nảy mình. Cái thứ mà cô va phải chính là một cái đầu người nguyên vẹn tóc tai, nhưng mà chúng chỉ có 2 con mắt thôi chứ không hề có mũi miệng gì cả.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Lệ Hằng không biết sợi dây thần kinh nào chập với sợi nào mà lại không hoảng sợ, đã vậy còn giơ chân đá cho cái đầu lâu kia một cái rõ là đau. May là cái đầu lâu này không có miệng chửi, nếu không chắc nó cũng đã rủa xả tám đời nhà Lệ Hằng rồi. Lệ Hằng đá xong mà còn không tin là mình vừa làm, mặc dù cô đã từng điều khiển người khác giết người lột lấy da mặt nhưng mà bản thân cô chưa từng động thủ bao giờ, cùng lắm là chỉ thấy máu chứ làm gì kinh dị như cái đầu lâu này đâu.
"Quái lạ, sao mình lại nhảy vào đây chứ?"
Lệ Hằng lấy tay đập trán, đầu cô bây giờ đang ong ong đau nhức, nói xong thì lại nhìn bốn phương tám hướng gọi: "An, cô đâu rồi. An, cô không định nhảy vào cứu tôi à, định bỏ con giữa chợ à?"
Lệ Hằng nói thế thôi chứ cô thừa hiểu là tự bản thân nhảy vào trong này kia mà...
"Hắc xì!"
Đột nhiên một luồng gió lạnh lướt qua sống lưng Lệ Hằng làm cô hắc hơi một cái, ai ngờ vừa mới cúi đầu hắc hơi, quay lên đã thấy một đám đầu người vây quanh mình. Vốn định gọi đồng bọn đến cứu, nào ngờ gọi ra một đám kẻ thù, vui hết sảy. Lệ Hằng vẫn đang đau đầu nhức tai, cô nhìn cái đám đầu người kia rõ ràng không có miệng mà lại giống như chúng đang đồng thanh la hét ghê lắm vậy, điều này khiến cho cô càng thêm khó chịu.
"Ra đi, ra ngoài đi!"
Lệ Hằng ngồi gục xuống tại chỗ, cô lấy hai tay ôm đầu cố chịu đựng, cố xua đuổi những tạp âm kia ra ngoài. Nhưng sau khi đuổi những tạp âm kia đi thì trong đầu cô chỉ còn vọng lại một câu nói duy nhất: "Ra đi, ra ngoài đi!"
"Ai, ai nói?"
Câu hỏi của Lệ Hằng bị bỏ ngõ, nhưng sau đó cô còn cảm thấy đau đầu dữ dội hơn. Rốt cuộc thứ đó bảo ai đi ra ngoài chứ?
Lúc này đây Lệ Hằng mới nhớ tới câu nói kia của An, câu nói rằng cô rất khó để trở ra ngoài nguyên vẹn. Có lẽ An đã nói đúng, nhưng cô sẽ mất đi chỗ nào. Nếu như mất đi hiện thể vậy sao cái thứ kia không trực tiếp tấn công cô mà lại bảo cái gì ra đi...
Vừa nghĩ đến đây thì ý thức của Lệ Hằng đã dần biến mất, khung cảnh phía trước mặt tối sầm lại, sau đó cô hôn mê và ngã xuống đất.
Lúc Lệ Hằng tỉnh lại đã thấy bản thân nằm ở một căn phòng xa lạ, cả người đau nhức khó tả và đầu óc cũng mơ hồ lắm. Dù sao có chết thì giãy giụa cũng không có tác dụng, vì vậy cho nên cô quyết định nằm im nghỉ ngơi thêm một lát nữa. Nào ngờ nhắm mắt chưa xong thì nghe thấy cửa phòng cót két mở ra, kèm theo đó là một giọng vừa xa lạ vừa quen thuộc: "Sao vậy, lười nhát quen rồi à, cô không định dậy và làm việc à?"
Tất cả những gì trong giấc mơ cuối cùng rồi cũng chỉ sẽ vĩnh viễn ở lại trong mơ mà thôi. Lệ Hằng xinh đẹp tự nhiên bình yên ở nhà đã không còn, chỉ còn lại hiện thực tàn khốc, một Lệ Hằng phải đi lấy da mặt người khác đeo lên mặt mình để được xinh đẹp, một Lệ Hằng phải ngày đêm đi tìm con mồi và ủ mưu sai khiến người khác đi giết người lột da mặt.
Đã bị nói là lười nhát thì Lệ Hằng sẽ lười nhát luôn vậy. Dù sao bây giờ cô cũng không có tinh thần, càng không muốn đối diện với hiện thực tàn khốc này. Nhưng mà kì lạ thay, ngay khi cô vừa nhắm lại muốn kệ đời thì đột nhiên giống như có một thứ gì đó xui giục cô hay một cơn gió lạ nào đó thay đổi tâm tính cô vậy. Ngay lúc này, sao mà cô cảm thấy yêu đời đến vậy, yêu công việc đến vậy và...
Mở bừng mắt, dáng vẻ và suy nghĩ của Lệ Hằng thay đổi đến mức đối lập. Cô xuống giường, việc đầu tiên là nở một nụ cười tươi rói nhìn vào kẻ vừa vào. Rõ ràng là mới mấy giây trước đây thôi cô đã rất sợ hãi và kinh tởm người đàn ông này, bởi vì anh ta chính là chồng của An, người đàn ông còn đáng sợ hơn ma quỷ. Mà anh ta cũng chính là chàng thanh niên tài xế taxi chiều hôm đó, và là kẻ cầm đầu của tổ chức ma quỷ này.
Thế nhưng... bây giờ Lệ Hằng lại cảm thấy bản thân như có sức mạnh vô biên cùng với tham vọng to lớn. Cái ác, cái ác đã chiếm lĩnh tâm trí cô. Như An, cô ấy đã nói đúng, Lệ Hằng sẽ ra ngoài không được nguyên vẹn. Và dĩ nhiên, cái không vẹn kia mà An nói không phải là sứt đầu mẻ trán, cụt tay què chân mà là khuyết đi một nửa linh hồn. Nửa linh hồn thiện của Lệ Hằng đã mãi mãi ở lại trong giấc mộng kia, và bị Tà thần ăn mất.
Như thế mới bi ai làm sao!
Từ giờ phút này Lệ Hằng đã đánh mất chính bản thân mình, chỉ còn lại tâm ngự trị!
"Như vậy mới đúng chứ, rất có sức sống, rất có tinh thần làm việc!"
Kẻ kia nở một nụ cười đáp trả, vậy mà Lệ Hằng lại dửng dung, cô như thể tò mò muốn lột cái lớp da mặt của hắn xuống mà xem rốt cuộc bên trong lớp da mặt đẹp đẽ kia là thứ gì tồn tại mà hắn lại có thể ra tay tàn độc như thế. Kẻ kia thấy Lệ Hằng nhìn trân trối nhìn mình thì rất đắc ý nói: "Có phải là khuôn mặt này rất đẹp không. Yên tâm đi, về sau chúng ta sẽ còn tạo ra được nhiều khuôn mặt đẹp đẽ hơn như vậy nữa!"
Lệ Hằng nở một nụ cười bố thí nói: "Nhưng trước đó tôi muốn lột lớp da mặt này của ngài xuống để xem thử."
Lệ Hằng vừa nói vừa đưa tay kề gần sát mặt kẻ kia như thể muốn thật sự lột lớp da mặt xuống vậy. Kẻ kia cũng không hề mải mai có một chút tức giận, ngược lại rất tán thưởng đưa tay muốn bắt lấy tay Lệ Hằng thì bị cô lấy tay đi mất. Kẻ kia nói: "Rất tốt! Đưa cô vào đó đúng là không uổng phí!"
Lệ Hằng nghe thấy câu nói này thì đột nhiên cau mày một cái. Một cơn đau đầu thoáng qua, cô cảm giác như bản thân đã quên đi một thứ gì đó rất quan trọng, mất đi một thứ gì đó rất quý giá.
Nhận xét Box