Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 29
Lệ Hằng nghe xong mà sang chấn tâm lí, bởi vì cô không nghĩ sự thật lại tàn khốc như vậy. Đúng là cô có làm những chuyện ác, những chuyện sai trái nhưng cô luôn nghĩ mọi việc chỉ bằng một phần mười của sự thật mà thôi. Bình tĩnh một chút, Lệ Hằng mới quay sang nói với An: "Tôi vốn nghĩ cô chỉ là một kẻ thích tham gia vào chuyện bao đồng, nào có ngờ cô lại chính là nạn nhân trong câu chuyện này. Nhưng mà thứ cho tôi nói một câu, có lẽ cô cũng không tránh khỏi liên quan đúng không, bởi vì mọi việc đều bắt nguồn từ cô mà ra."
Nghe đến đây An cũng không nói gì, không hề tức giận hay rũ bỏ trách nhiệm mà chỉ im lặng, trong ánh mắt có phần hơi phức tạp. Lệ Hằng không biết An đang nghĩ gì nhưng cũng không truy cứu nữa, dù sao bây giờ tìm cách thoát thân mới là tốt nhất chứ không phải đôi co ai đúng ai sai.
Tự suy diễn một hồi, Lệ Hằng mới nói tiếp: "Chúng ta thoát ra khỏi chỗ này trước rồi tính. Nhưng mà thoát ra kiểu gì bây giờ?"
An có vẻ cũng không quan tâm lắm, cô đang tập trung tìm kiếm, có lẽ là tìm hướng để thoát ra. Lệ Hằng đứng yên lặng bên cạnh chờ đợi, nhưng sau đó cô đột nhiên cảm thấy sau gáy mình lành lạnh. Rùng mình một cái, Lệ Hằng đưa tay sờ ra sau gáy thì không đụng bất cứ thứ gì.
"Quái lạ..."
Nghe Lệ Hằng dang dở câu nói, An quay lại nhìn cô rồi hỏi: "Sao vậy?"
Lệ Hằng sờ sờ vào cổ mình rồi nói: "Rõ ràng lúc nãy tôi cảm nhận được có thứ gì đó chui vào cổ mình mà..."
Vừa mới nghe xong thì An đã vội vã xoay Lệ Hằng lại rồi túm tóc cô lên để xem cổ cô. Lệ Hằng đã nghi ngờ nên cố mà liếc mắt sang để nhìn vẻ mặt của An và quả nhiên...
"Trên cổ tôi có vấn đề gì rồi phải không?"
Đúng là không ngoài dự đoán, thấy vẻ mặt của An vô cùng tệ nên Lệ Hằng lại càng khẩn trương hơn mà hỏi. An cũng xem rất kĩ, sau khi xác minh ý nghĩ của mình cô mới nói: "E là... cô khó lòng mà rời khỏi đây nguyên vẹn."
Nhìn giọng điệu của An là biết không phải đang đùa hay hả hê mà là rất sầu não. Lệ Hằng lúc này đã vô cùng tuyệt vọng, cô hỏi: "Chính xác là như thế nào, tôi bị cục tay què chân ra ngoài hay sao?"
"Chỉ sợ còn hơn như vậy! Nếu như chỉ là chân tay bên ngoài thì ít ra cô vẫn còn có thể sống bình thường."
An chỉ nói như vậy, cô hoàn toàn không chỉ rõ cái thứ mà Lệ Hằng mất đi là thứ gì, điều này làm Lệ Hằng càng đau khổ không thôi. Chẳng thà biết đi cho rồi để còn chuẩn bị, đằng này cứ mơ mơ hồ hồ mà sống thì thật là muôn vàn khó chịu. Càu cấu tay chân một chốc, Lệ Hằng đành hỏi: "Rốt cuộc là như thế nào vậy. Cô làm như thế chắc là tôi sẽ khó chịu mà chết trước khi ra ngoài luôn ấy."
"Đừng có hù dọa tôi vô ích, cô chết không được đâu. Bọn chúng không cho cô chết, bởi vì ngay khi cô đặt chân vào đây thì tính mạng của cô đã thuộc về bọn chúng rồi!"
An vẫn thản nhiên như vậy, nhưng hiển nhiên là cô vô cùng kiên kị cái thứ vô hình trên cổ Lệ Hằng. Lệ Hằng sờ cái cổ nhẵn bóng của mình làm gì có cái gì đâu mà An lại hù dọa ghê thế thì bèn nói: "Cô nói ít thôi! Tôi không thông minh nên không hiểu những gì mà cô nói đâu, chỉ cần nói đúng trọng tâm là được. Rốt cuộc là tôi bị cái thứ quái quỷ gì ám vào người chứ?"
"Thiên cơ bất khả lộ!"
An dửng dưng nhìn cái con người "thông minh nhưng lại giả vờ không hiểu" kia thì nhả ra bốn chữ rất gợi đòn. Quả nhiên chiêu này đã trực tiếp chọc giận Lệ Hằng, cô nói: "Cái rắm!"
An cũng thèm phản bác mà chỉ gật gù rồi hỏi: "Bây giờ có đi hay không?"
"Đi chứ, không đi thì chết ở đây thật à."
"Tưởng cô muốn chết ở đây còn hơn ra ngoài kia mà không lành lặn chứ?"
Tất nhiên là Lệ Hằng đã liếc An một cái rồi đáp với vẻ hết sức dỗi hờn. Thậm chí An còn không biết kia có phải là Lệ Hằng hay không nữa, rõ ràng lúc ở bên ngoài Lệ Hằng thật sự là một con người vô cùng khó gần. Tại sao từ gặp cô ở đây thì đều là bộ dạng này chứ, là do bọn họ đã tác động để cô không bị An giết luôn ở trong này hay vốn bản chất của cô là thế, chẳng qua khi bị xã hội hà hiếp ruồng rẫy cho nên cô đã trở thành bộ dạng như thế, tạo một vỏ bọc để tự bảo vệ bản thân giữa thế giới tàn khốc này?
"Nhìn gì chứ, chẳng qua khi ở bên cạnh cô tôi lại có cảm giác an toàn mới ác!"
Có vẻ như Lệ Hằng cũng biết được ý nghĩ của An nên đã trả lời như thế. Cũng không biết nên nói mối liên kết của hai người họ là gì nữa.
"Theo sát tôi!"
An vừa nói vừa quan sát xung quanh, sau đó quyết định một hướng để đi. Thật ra cô cũng chỉ đi đại chứ ở trong cái nơi quái quỷ này thì tìm phương hướng kiểu gì chứ. Vừa rồi cô đã nói hết bí mật của tổ chức ma quỷ kia cho nên bây giờ cũng xem như đã đắc tội bọn họ, đoán chừng ngay chính bản thân cô cũng khó lòng ra ngoài nguyên vẹn chứ đừng nói tới Lệ Hằng.
Nhưng mà không nói không được, bởi vì không nói bây giờ chỉ sợ ra ngoài sẽ không thể nói được nữa, không còn cơ hội. Cô cũng không dám chắc khi Lệ Hằng ra ngoiaf sẽ trở thành cái dạng gì, chỉ mong khi đó còn chút kí ức về chuyện này sẽ khiến cô đỡ hơn một chút, không hoàn toàn mất hết lí trí.
Lệ Hằng không phải là theo sát An, mà là nắm tay An luôn rồi. Điều này khiến cho An đang mơ hồ lại cảm thấy bản thân có trách nhiệm hơn một chút, dù sao sau lưng cô còn có một mạng người, như vậy cũng khiến cô tỉnh táo hơn. Hai bọn họ đi được một lúc, khó mà nói được cảnh vật xung quanh như thế nào, kiểu như là nó méo mó như trong một cái võng, khi chân chúng ta bước tới đâu thì "mặt đất" mới bằng phẳng ra, vì vậy không có phía trước.
"Tanh quá đi mất! Liệu phía trước có máu me gì không nhỉ?"
Lệ Hằng vừa đi vừa bịt mũi, cái mùi tanh tưởi này rất là quen thuộc, không phải là máu người mới lạ ấy. Nhưng mà An lại kiên quyết lắc đầu, điều này đã làm cho Lệ Hằng cảm thấy có chút hy vọng, tưởng rằng bản thân đôi khi cũng sẽ bị nhầm lẫn. Ấy vậy mà An lại nỡ lòng nào dập tắt ngọn lửa vui mừng trong lòng người ta, cô nói: "Chỉ sợ còn hơn như vậy!"
Lệ Hằng triệt để câm nín!
Hai người đã trở nên dè dặt hơn, nhất trí là một người quan sát dưới chân còn một người quan sát phía trước. Lệ Hằng cũng chỉ biết chọn cách tin tưởng đối phương, ngay khi được giao nhiệm vụ thì cô đã cắm mặt xuống đất nhìn như thể muốn chọc thủng nó luôn vậy. Đi được mấy bước nữa thì Lệ Hằng bỗng kêu lên: "Dưới đất có thứ gì đó!"
Câu nói này đích thị là đi cùng với vẻ mặt "cô có đi đúng đường không đó". An không hơi sức đâu quan tâm, cô vội vã bảo Lệ Hằng quan sát xung quanh phía trên đề phòng bị đánh úp bất ngờ rồi dứt khoát ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát.
"Sao rồi?"
Thấy An "quan sát" hơi lâu nên Lệ Hằng sốt ruột hỏi. An vẫn đang tần ngần, chợt cô nói: "Này, xem đi, nơi này hình như có vết nứt."
Nghe như thế Lệ Hằng lập tức vui vẻ ngồi xuống rồi nói: "Có khi nào đây là lối ra không?"
An cau mày nhìn cái khe nứt có chút kì quặc, không giống khe nứt bình thường mà giống như con mắt sắp mở ra hơn. Mặc dù cái giả thuyết này có phần hơi kinh dị, nhưng mà ở cái nơi này thì có chuyện gì không thể xảy ra đâu chứ.
"Khoan đã, tôi thấy..."
An còn chưa nói xong thì đột nhiên cái khe nứt kia đã mở rộng ra. Và Lệ Hằng đã chân nhanh hơn não hét lên "Chúng ta ra ngoài thôi" rồi nhảy ù vào cái khe ấy.
"Ơ..."
An đứng trời tròng luôn tại chỗ, cánh tay còn vươn ra bắt lấy Lệ Hằng nhưng không kịp. Vì vậy chỉ đành há hốc miệng nhìn Lệ Hằng nhảy vào cái con mắt đã mở trừng trừng kia.
Nhận xét Box