Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 27

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 27



Vậy mà An vẫn chưa chết, vậy mà An vẫn chưa gục ngã!

Bi ai làm sao, trớ trêu làm sao. Lẽ nào là vì An vẫn chưa cam chịu chết như thế, là vì sức sống mãnh liệt hay là vì oán hận mà cô vẫn còn cầm cự đến bây giờ?

Chỉ thấy xung quanh là màn đêm bất tận, cây cối bạt ngàn. An cứ đi, cứ đi như thế trong vô thức nhưng đôi mắt cô vẫn luôn dõi về phía và trông chờ. Rõ ràng cô biết bản thân đã chạy nhầm đường, cô nên chạy ra đường lớn thay vì chạy ngược vào rừng, thế nhưng mắt cô vẫn không dám nhắm lại, cô vẫn luôn chăm chú nhìn về phía trước như thể sợ rằng dù cô chỉ chợp mắt một giây thôi cũng sẽ bỏ lỡ người cứu cô. Rõ ràng cô biết bản thân đã không có hy vọng tìm được người giúp giữa rừng sâu hoang lạnh này nhưng cô vẫn không từ bỏ.

Giống như có một thế lực vô hình nào đó đã thúc đẩy An chạy vào rừng thay vì chạy ra đường lớn. Bởi vì dù cho là người ngoài ngành đi chăng nữa cũng biết rõ là thương tích ở trên người cô không có cách nào chữa lành được. Cô bây giờ chỉ còn lại thoi thóp hơi tàn, chờ đợi cô có lẽ chỉ còn là cái chết đáng sợ. Vì thế cho nên thế lực đó đã xui khiến cô chạy vào rừng, vì nếu người xuất hiện trong rừng vào lúc này chắc chắn không phải là người bình thường.

Thật sự chuyện đó đã xảy ra, kì tích đã đến với cô gái tội nghiệp mang trong mình sức sống mãnh liệt. Ngay lúc An hai mắt đã dần mờ, sức lực cũng đã khánh kiệt thì cô lại nhìn thấy phía trước một đốm sáng màu xanh. Ban đầu cô còn nghĩ chắc chắn gặp ma rồi, bản thân có lẽ sắp chết cho nên ánh sáng xanh kia chính là sứ giả đến đưa cô đi.

Nhưng giây tiếp theo từ ánh sáng xanh đó phát ra âm thanh, không phải là gọi tên tuổi cô để đưa đi như cô vẫn nghĩ mà một giọng nói ấm áp: "Cô gái, sau lại lạc vào đây vào giờ này?"

Là con người!

Chỉ ba chữ này đã khiến An hoàn hồn, một chân bước tới Qủy Môn quan rụt lại, cô khịt mũi xua đi dòng máu chảy ngạt vào rồi lấy hết chút sức lực còn lại của bản thân lúc này để nói: "Xin hãy cứu con, con muốn sống!"

Giọng nói của An giống như sự cầu xin khẩn thiết, là sự khẩn thiết nhất ở trên đời. Sau bảy chữ kia thì An cuối cùng cũng gục hẳn. Ánh sáng xanh kia chính là ngọn đèn trên tay một người đàn ông trung niên, nhìn An gục xuống nhưng ông ấy vẫn không vội cứu mà dừng lại rồi cẩn thận bấm ngón tay tính. Dù xung quanh là cây cối bạt ngàn, dù bầu trời đen tối không nhìn thấy một vì tinh tú nào nhưng mà ông ấy vẫn cứ dõi mắt lên bầu trời quan sát, như thể ông ấy có thể nhìn thấy được tinh tượng vậy. Người đàn ông kia nhìn từ xa thì có vẻ là còn trung niên, nhưng bây giờ cận mặt mới thấy những nếp nhăn trên mặt và bộ râu tóc bạc phơ của lão. Hóa ra lão chính là một ông đạo sĩ già, chỉ là dáng vẻ vẫn còn rất cường tráng khỏe mạnh nên lầm tưởng lão vẫn còn trẻ.

Hết quan sát tinh tượng rồi lại vừa bấm đốt ngón tay vừa quan sát An đang nằm bất động dưới đất một lúc mau rồi tặc lưỡi nói: "Trời chỉ điểm ta, quá đúng là cô gái này. Điềm trời chỉ rằng kẻ cần cứu rất đáng thương, nhưng tới nông nỗi này thì đúng là ông già ta đây cũng không tưởng tượng không nổi."

Nếu như mà lúc này An vẫn còn tỉnh táo chắc chắn nhất định sẽ chửi rủa cái ông già đạo sĩ này. Cứu thì cứu, không cứu thì thôi lại còn cứ nhiều lời, thấy người ta đau đến ngất đi rồi mà còn bấm ngón tay với chả ngón chân.

Thật ra có lẽ không phải đạo sĩ già không muốn nhanh cứu An, mà tất cả đều là Thiên cơ, cũng giống như việc lão ấy phải đi đến đâu, vào lúc nào để gặp được người cần cứu. Thật sự mà nói người như An lúc này có lẽ đến bác sĩ giỏi nhất hay thần y tái thế cũng khó mà cứu sống được, cho nên lão đạo sĩ này muốn cứu nhất định cũng phải tuân thủ tắt giờ nào phút nào, tinh tú xoay chuyển ra sao hay rất nhiều những bí mật bổn môn mà người ngoài không có cách nào biết được.

Có lẽ đợi mãi đến lúc thân xác và linh hồn An đều đã mệt mỏi, tuyệt vọng và rã rời muốn buông xuôi tất cả thì lão đạo sĩ mới dùng một tay nhấc An lên như sợ cô sẽ tan vỡ bất cứ lúc nào. Ôi, nhìn cảnh này xem, lão đạo sĩ kia một tay nâng người như không. Nếu như không phải là kì diệu, có một sức mạnh nào đó tồn tại thì không có cách bào giải thích được cả.

"An, cô nhìn thấy gì thế?"

Lệ Hằng lay lay An, mặc dù cô cũng sợ làm như vậy khiến An gặp nguy hiểm, nhưng mà thấy biểu cảm của An còn tệ hại hơn cả mình nên là đành cắn răng lay cô. An khịt mũi một cái, cô cảm giác như cơn đau của quá khứ đang tái hiện lại lúc này, đau đớn đến đột cùng mà không hề nhận ra nước mắt đã giàn giụa.

Lệ Hằng làm bộ lấy tay lau lau nước mắt rồi nói: "Cô đã thấy gì, rốt cuộc tâm ma ô là gì mà sao cô lại đau đớn đến như thế?"

Mặc cho ánh mắt tò mò lo lắng của Lệ Hằng, mãi một lúc sau, khi ổn định tinh thần lại An mới nói: "Cô có muốn nhìn xem không?"

Đây đúng là câu hỏi đầy thách thức trí tò mò. Lệ Hằng cũng chần chừ một chút, dù sao tâm ma của bản thân đã đủ khốn đốn rồi, giờ lại nhìn của người khác thì có khác gì rước khổ vào thân đâu cơ chứ. Nhưng cuối cùng, sau một lúc đấu tranh tư tưởng thì An cũng đã gật đầu đồng ý.

Có vẻ như An có thể tác động được cái thứ kia, có thể để người khác cũng nhìn thấy tâm ma của mình nhưng mà lại chẳng có cách nào phá bỏ. Lệ Hằng vừa gật đầu đồng ý thì cảnh vật xung quanh cô lập tức chuyển đổi hệt như thế giới giả lập. Chuyện đầu tiên cô làm chính là cảm thán không thôi, cô bụm miệng để kìm hãm bớt sự hưng phấn. Thế nhưng chuyện tốt làm gì mà kéo dài mãi đâu chứ, vừa giây trước còn hớn hở, giây sau sắc mặt cô đã chuyển sang trắng mét tái nhợt.

Cảnh đẹp tuy chưa được mấy giây nhưng Lệ Hằng đã nhanh chóng nhận ra một cảnh vật quen thuộc, chính là vườn khô của tổ chức ma quỷ kia. Nói cách khác, nhà của vợ chồng An trước kia chính là bên trên của tầng hầm tổ chức đó. Điều kinh ngạc còn ở phía trước, khi cô nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông xuất hiện.

Có chút quen thuộc!

Rất nhanh người đàn ông đó đã nghiên mặt về phía này, Lệ Hằng kinh hãi còn hơn cảnh giả lập lúc nãy nữa, bởi vì anh ta chính là cái tên điển trai lái taxi chở cô đêm đó, cũng chính là thằng cha đã hỏi cô về sơ tâm và khiến cô nhớ mãi chưa quên được. Nhưng khác với vẻ mặt hòa ái lúc đó, anh ta bây giờ vô cùng hung hãn, từ ánh mắt có thể thấy được sự tức giận căm phẫn như thể muốn giết người...

À cái suy nghĩ đó của Lệ Hằng chưa dứt thì anh ta quả nhiên là giết người thật. Còn hơn cả giết người, anh ta đúng là một tên biến thái có tâm lí méo mó, vì anh ta bây giờ đang cầm cái cưa trên tay và bắt đầu xẻo thịt dưới chân vợ mình. Lệ Hằng sắc mặt tái mét, không ngừng bụm miệng, sau đó cô lại nhìn thấy vẻ mặt đau đớn thống khổ của người vợ. Và người đó tuy rằng có sức sống và hồng hào nhưng Lệ Hằng có thể nhanh chóng nhận ra nạn nhân không ai khác chính là An.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box