Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 26

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 26



"Đừng nhìn!"

An lạnh lùng nói, thái độ thai đổi rõ rệt, không giống với lúc nãy một chút nào cả. Điều này làm Lệ Hằng sững sờ và có chút không quen, vì vậy rất nhanh sau đó đã chuyển qua thái độ tổn thương. Dù không nhìn nhưng dường như là An có thể nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của Lệ Hằng nên lại nói: "Không cần tổn thương, giữ mạng mới quan trọng."

Dù Lệ Hằng có giỏi chuyện ở tổ chức đến đâu thì cô vẫn là tay mơ gà mờ, có rất nhiều việc cô không cáo cách nào phán đoán được. Nhưng mà cô phát hiện dòng suy nghĩ cũng như nội tâm của mình cũng đã bắt đầu thay đổi. Vì vậy cho nên có lẽ là do sự thay đổi nào đó chứ không phải An khác thường.

Ấy vậy mà An lại có thể đoán được suy nghĩ của Lệ Hằng, ra là như vậy nên dù cô không nhìn cũng biết Lệ Hằng có biểu cảm gì. Chậm lại một bước, An dè dặt nói tiếp: "Cô nghĩ đúng rồi, không phải tôi thay đổi thái độ hay gì cả, mà lại nội tâm của chúng ta đang bị dẫn dắt bởi hai không gian khác nhau. Lúc nãy ở trăng là nội tâm chúng ta lúc nhỏ, và do suy nghĩ của cô ở thời điểm đó còn non nớt cho nên cảm thấy tôi rất dịu dàng, thật ra chỉ là dịu dàng hơn một tí thôi chứ không đến nỗi như cô cảm thấy."

Nói đến đây, An lại ngừng. Lệ Hằng tò mò chết mất, cô hỏi: "Vậy bây giờ thì sao?"

Quan sát một tí, giống như đã chắc chắn được điều gì đó An mới nói tiếp: "Bây giờ là nội tâm chúng ta gần giống với thực tại. Và những thứ mà cô nhìn thấy chính là phản chiếu tâm ma của cô. Giống như tôi tâm ma không giống cô, đương nhiên tôi sẽ nhìn thấy thứ khác."

"Ảo thật đấy!"

Lệ Hằng gật gù nói, vậy mà không ngờ An lại tán đồng với cô mà gật đầu nói: "Đúng vậy!"

Lệ Hằng giật mình quay lại nhìn thì thấy An đã rơm rớm nước mắt. Ánh mắt An rất kiên định nhưng cũng mông lung, đặc biệt Lệ Hằng còn có thể nhìn thấy ẩn sâu bên trong đôi mắt ấy là sự bi thương hối tiếc tột cùng. An đang nhìn thấy gì nhỉ, chẳng lẽ tâm ma của cô là một quá khứ đầy rẫy sự bi thương ư.

Quả đúng như vậy!

Khung cảnh xung quanh An chính là một quá khứ, quá khứ bi ai đến cùng cực mà cô không có cách nào quên được, thậm chí đêm đêm không ngủ được vì gặp phải ác mộng.

Đó là một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố, bên ngoài đồng một vườn ngô to lớn. Bên trong căn nhà ấm cúng ríu rít tiếng nói cười của một đôi vợ chồng trẻ, người vợ không ai khác chính là An. An của lúc đó là một người vô cùng năng động hoạt bát, vui vẻ hòa đồng hoàn toàn đối lập với bộ dạng của An lúc này. Khuôn mặt đó vẫn là cô hiện tại, nhưng đầy đặn và xinh đẹp hơn bây giờ rất nhiều, da dẻ hồng hào, tóc dài suông mượt.

Người chồng cũng là một người khả điển trai, anh ta nghe vẻ cũng vô cùng yêu chiều vợ. Hai người đang mải mê say sưa trò chuyện thì người vợ đột nhiên quay sang nhìn tấm ảnh cưới trên bàn. Trong tấm ảnh đó vẫn là cô xinh đẹp mặc váy cưới nhưng chú rể lại là một người vô cùng xấu xí, có thể nói là xấu đến ma chê quỷ hờn. Bỗng, An đang cười đùa vui vẻ thì lập tức thay đổi sắc mặt, từ vui vẻ hạnh phúc biến thành sợ hãi lo âu.

Mặc dù diễn lại cảnh xưa. An không nghe thấy gì nhưng nhìn từ khẩu hình miệng của chồng cô cũng có thể nhận ra anh ta đang nói "Cô sợ hãi cái gì chứ, tôi đẹp như thế này mà cô còn không vừa ý ư?". Nào ngờ anh chồng này tính tình cũng hung bạo xấu xa quá đi mất, vừa mới nói xong thì lập tức lớn tiếng chửi, vừa chửi vừa lao tới đem tấm ảnh cưới kia ném xuống đất.

Đại khái anh ta điên tiết chửi là: "Cái thứ này còn giữ lại làm gì. Cô nuối tiếc quá khứ tới như thế à. Cô cảm thấy tôi xấu xí như ma quỷ đi với cô xinh đẹp như vậy khiến cô vui lắm ư, có cảm giác thành tựu lắm ư?"

Mặc cho anh chồng chửi bới, cô vợ cũng chỉ ngồi im lặng như vậy, trên mặt đều là vẻ bi ai cùng cực. Thấy cô vợ không thèm trả lời mình khiến cho anh chồng còn tức hơn nữa, vì tưởng rằng vợ khinh thường mình nên đã nhào tới bóp cổ cô rồi gằng giọng nói: "Có phải cô không hề yêu tôi, cô chỉ yêu cảm xác thành tựu mỗi khi đi bên cạnh người chồng xấu xí là tôi hay không?"

Hai mắt anh chồng trở nên đỏ ngầu, chứng tỏ anh ta vô cùng tức giận và phẫn nộ. Càng nói anh ta càng siết chặt cổ vợ mình: "Cô nói đi chứ?"

Nhìn thấy vợ mình dửng dung như vậy khiến anh chồng như phát điên, có những phút giây anh ta chỉ muốn giết vợ mình cho xong. Thế nhưng ngay lúc này, khi thấy vẻ mặt trắng bệch vì tức thở của vợ và sự phức tạp trong ánh mắt vợ thì anh ta lập tức cụp mắt, cúi gầm mặt như một con mèo nhỏ hối lỗi vì đã làm sai. Tay anh ta từ từ nới ra, sau đó ánh mắt đỏ lên vì sắp khóc và gục xuống đùi vợ mình rồi nói: "Anh xin lỗi!"

Lúc này An của thực tại đã rơi nước mắt, thế nhưng ngay sau đó ánh mắt đã toát lên một tia oán hận. Lệ Hằng thật sự rất tò mò, cô không biết hiện tại An đang nhìn thấy gì mà biểu cảm trên mặt lại có thể vi diệu tới như vậy.

Trước mắt An bây giờ đã chuyển cảnh, trở thành một hiện trường hỗn loạn. Quả nhiên anh chồng kia sức kìm chế là có hạn, mà thủ đoạn thì quá nhiều. Chính xác là hai vợ chồng đang có một cuộc ẩu đả, mà sức lực của người vợ đương nhiên không bằng chồng mình. Chỉ qua mấy giây, quả nhiên cô vợ bị ăn một cái bạt tay của chồng rồi ngã nhào xuống đất. Anh chồng vẫn hừng hực khí thế đánh vợ mà ngồi xổm xuống như thể muốn móc mắt vợ mình rồi nói: "Cô có biết cảm giác xấu xí nó như thế nào hay không, tôi sống còn không bằng con chó ngoài đường. Ngày đó cô lấy tôi làm tôi mang ơn cô như thể là đấng cứu thế, tôi yêu chiều cô, cung phụng cô như bà hoàng. Sau đó ngày tôi thấy người ta cứ chỉ trỏ mỗi khi hai chúng ta ra ngoài khiến cho lòng tôi đau như cắt. Một mình tôi, tôi có thể chịu sự sỉ nhục của người đời, nhưng tôi không thể nào để cô cũng bị người ta bè dỉu cùng với tôi như vậy. Tôi muốn làm đẹp thì có gì sai sao, tôi muốn đẹp để cả đôi ta cùng hãnh diện thì có gì sai sao?"

"Anh điên rồi! Anh điên rồi mới đi giết người cướp da mặt của người ta. Anh làm như vậy đúng là man rợ, nó không phải là tội phạm giết người nữa mà kẻ man rợ."

Cô vợ dù đang rất là bất lực nhưng vẫn cố hét lên. Nhưng điều đó hiển nhiên là không hề làm cho anh chồng bình tĩnh lại một chút nào mà còn điên tiết hơn nữa, anh ta nói: "Cô muốn tôi xấu xí lắm ư, cô nói tôi là ma quỷ ư. Được thôi, vậy bây giờ tôi sẽ cho cô biết thế nào là xấu xí, thế nào là ma quỷ. Tôi sẽ làm cho cô vừa xấu xí vừa giống ma quỷ, xem đến lúc đó cô sẽ có cảm giác gì."

"Trương Thanh Phong, cha mẹ anh đúng là quá sai lầm khi đặt cho anh cái tên này!"

Đó là câu nói cuối cùng của cô vợ, và cũng là cảnh cuối cùng mà An nhìn thấy, bởi vì những cảnh tiếp theo đó cô không có cách nào đối diện, không có can đảm để nhìn. Bởi vì cô sợ hãi rằng nếu như nhìn thì cảnh tượng tàn khốc của năm đó sẽ lại tái diễn một lần nữa.

Cắn chặt răng, An quay mặt đi chỗ khác nhưng tâm ma của cô vẫn chưa dừng lại. Tiếng hét đau đớn như muốn xé toạt màn đêm của cô năm đó cứ vang vọng mãi, sau đó cô lại nhìn thấy một cảnh tượng. Vẫn là cô của năm đó, là cô đang ôm tấm thân đầy máu me chạy vào trong rừng. Lần này thì cô có muốn không nhìn thì cũng không kịp nữa rồi.

Toàn thân cô máu me bê bết, cũng không thể nhìn rõ là cô đã bị khoét thịt của những chỗ nào. Chỉ thấy toàn máu là máu, cô đi đến đâu, máu ở dưới đất phía sau lưng cô lập tức nhuộm đỏ. Thậm chí cả trên khuôn mặt của cô cũng không còn lành lặn, dù không nhìn ra sứt mẻ chỗ nào nhưng cũng có thể biết là không còn lành lặn, cả mặt cũng phủ đầy máu tươi. Thế nhưng nghiệt ngã, nghiệt ngã thay dù thân là thành ra như thế nhưng mà cô lại không chết đi.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box