Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 25

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 25



"Cái... cái quái quỷ gì vậy?"

Lệ Hằng bắt đầu mềm nhũn tay chân, cô đang chạy mà được An lôi chạy chứ không phải là cô tự chạy. Cũng không phải Lệ Hằng chưa từng nhìn thấy thứ này, chỉ là nó bây giờ quá nhiều, khủng bố thị giác nên khiến tinh thần cô cũng yểu theo luôn. An mệt gần chết, cô thấy Lẹ Hằng còn hỏi cái câu ngu ngốc như vậy thì cáu hẳn mà nói: "Cô bị ngu rồi, không nhìn thấy hay sao mà còn hỏi tôi. Thật là, không hiểu tại sao tôi lại đi vào đây cứu cô nữa. Cứu cô còn không bằng cứu con lợn về còn được ăn thịt."

"Cô nói tôi còn không bằng con heo đấy à, còn nói thịt tôi không ăn được?"

Lệ Hằng vừa sợ vừa mệt, vậy mà còn tâm trạng trả treo. Nhưng An cũng không nhịn, cô quyết định không thể nhịn được Lệ Hằng này nên đã đớp chát đến cùng nói: "Không phải tôi nói thịt cô ăn không được, mà là không được ăn đấy cô có hiểu không. Hay là sau khi cứu cô ra khỏi nơi này rồi thì để tôi ăn thịt cô. Để tôi nghĩ xem nào, thịt cô làm món hầm hay món nướng ngon nhỉ. Tôi nghĩ là món nướng đi, món hầm sẽ tanh lắm."

"Cô cứu tôi ra rồi còn ăn thịt tôi làm gì nữa. Bên ngoài không có thịt cho cô ăn à, cô chưa từng nghe nói 'Tiễn Phật thì tiễn tới Tây thiên' à?"

"Không giống nhau! Ăn như vậy sẽ có cảm giác thành tựu hơn cô hiểu không. Kiểu như không làm mà ăn thì sẽ không còn ngon nữa ấy, tôi thích tự thân vận động như vậy. Lại càng nói tôi ăn thịt cô đương nhiên sẽ nhẹ nhàng tình cảm hơn cái đám kia đang đuổi theo chúng ta có đúng không?"

Lệ Hằng dù rất chi là không phục, nhưng khi cô quay lại và nhìn thấy thứ đang đuổi theo kia. Bọn chúng có hình thù rất là quái lạ, giống như một đám mặt người khổng lồ đang dính xà nẹo vào nhau di chuyển. Nhưng nhìn hình thể thì chúng uốn éo dặt dẹo trông giống những miếng da hơn. Càng không nói đến những cái mặt kia đã có đôi mắt và cái miệng quái thai rồi chứ, mà chúng lại còn chen chút nhau làm biến dạng hết nên trông càng kinh dị hơn.

"Đáng sợ vãi!"

Sau khi Lệ Hằng lấy hết can đảm để phân tích cái thứ đang đuổi theo hai người và nói xong câu đó thì cô đã quay lại nhìn An với cái ánh mắt "Xin hãy ăn tôi đi"!

An dù cho đang tức giận nhưng nhìn cái bộ mặt này của Lệ Hằng đúng là cũng không nhịn được cười, cô nói: "Được rồi, xem như cô thức thời đấy."

An chạy rất tốt, có thể nói là ý chí sinh tồn của cô rất là mạnh. Cô cứ kéo, cứ kéo theo Lệ Hằng tim thòng tới đất chạy mãi, chạy mãi một lúc thì ánh trăng đã không còn soi chiếu xuống nữa. Cả hai dừng lại thở hồng hộc, lúc này Lệ Hằng mới nhìn mặt An đang tái mét như có thể tắt thở và gục xuống bất cứ lúc nào kia nhưng mà lại không một câu than thở, thậm chí bây giờ đến thở rồi khó khăn.

Lệ Hằng thật sự không hiểu An rốt cuộc là loại người như thế nào nữa. An là ai, tại sao cô lại không có mặt, và tại sao cô lại hiểu rõ hai thế lực ma quái kia mà quyết tâm điều tra triệt phá tới như vậy. Nhìn bộ dạng của An xanh xao tiều tụy như vậy, nói thật khiến người khác nhìn vào không thể không thương xót.

Nhìn An nhưng vẫn không quên quay đầu nhìn lại cái đám quái quỷ đang đuổi theo kia. Cho dù có chuẩn bị sẵn nhưng khi quay đầu lại thì Lệ Hằng vẫn không thể kìm được mà hét toáng lên: "Ôi mẹ ơi chúng nó đuổi đến mông rồi, mau chạy thôi!"

Nói rồi đến lượt cô kéo tay An chạy đi, nhưng mà lực kéo của An cũng mạnh thật. Dù cô có cố kéo nhưng vẫn bị một cái kéo nhẹ của An kéo lại chúi cả đầu. Vừa định hét toáng lên nữa thì An đã ra hiệu suỵt mà như suýt bụm mồm cô rồi nhỏ giọng nói: "Có thể đừng hét loạn như điên thế kia không hả. Tôi sắp giật mình chết vì cô luôn rồi đó. Nhìn mà xem đi kìa, bọn chúng chỉ có thể chạy đến chỗ ánh trăng chiếu đến chứ không thể ra ngoài."

Nói rồi An lấy tay chỉ về phía đó để Lẹ Hằng nhìn theo. Quả đúng như vậy, cái đám quái quỷ kia bây giờ đang nhau nhau muốn thoát ra khỏi nhưng mà dường như bọn chúng đều bị ánh trăng giam hãm. Nhìn ánh mắt của bọn chúng mà xem, đúng là khiến cho người bị nhìn lạnh đến tận xương tủy đó mà. Lệ Hằng vừa vặn chạm phải ánh mắt chúng thì liền quay đi chỗ khác, chỉ sợ nhìn thêm tí nữa là cô sẽ lại bị bọn chúng dọa ngất ra đất mất.

Nhưng mà đúng là cái loa thông tin công cộng Lệ Hằng chẳng thể im lặng một chút nào. Vừa mới quay lại thì phía sau là một mảng tối đen như mực, nếu quan sát kĩ thì hình như có nhìn thấy cả ma trơi luôn đó. Dù hồi bé cũng từng thấy mấy cái đóm trắng hay xanh mà người già hay bảo là "ma trơi" nhưng chẳng ai biết rốt cuộc nó có đúng là thế hay không. Lệ Hằng cứ nhìn, cứ nhìn rồi như bị những đốm sáng ấy cuốn hút. Sau khi cô cảm thấy mấy cái con "ma trơi" kia sắp bay tới ăn con mắt của mình thì mới hét lên:

"Đây lại là nơi quái quỷ nào vậy?"

Và lần này... Lệ Hằng ăn trọn một cú vả của An muốn lệch cả hàm. Lệ Hằng tỉnh mộng hẳn, cô bưng mặt, mếu máo nói: "Lực tay cô cũng khỏe thật đấy!"

"Cô có biết tôi đau tay cỡ nào không. Nhưng nếu như không đánh mạnh như thế thì chắc cô đã trúng chiêu rồi."

A vừa nói vừa xoa xoa cái cánh tay vừa mới đánh người rồi nói. Lệ Hằng mặc dù không phục lắm nhưng cũng không thể phản kháng, dù sao muốn sống để ra khỏi cái chỗ quái quỷ này đương nhiên là phải cần đến An rồi.

"Nhưng mà rốt cuộc đây là cái nơi nào vậy chứ?"

Lệ Hằng vẫn hỏi, An tặc lưỡi nói: "Cô có im đi không. Tôi làm sao mà biết được cơ chứ, nhưng cứ đi thôi, kiểu gì không thoát ra được."

"Cái gì cơ, kiểu gì cũng thoát ra được ư?"

"Đúng vậy! Miễn là cô còn đủ sức để chạy."

Lần này Lệ Hằng triệt để bị hạ gục.

"Hết mệt chưa, chúng ta đi thôi!"

Không ngờ An cũng chưa tới nỗi như ác bá, cô vẫn đợi cho Lệ Hằng nghỉ ngơi tầm mấy phút mới gọi đi. Nhưng những giây phút nghỉ ngơi ấy dường như cô không ngừng quan sát cái lũ mặt người kia, sau đó tâm trạng có tốt lên một chút, dường như đã tìm được gì đó hay ho rồi thì phải.

"Vẫn còn mệt lắm, nhưng mà đi thôi. Còn không đi thì chắc sẽ tỏi mất."

Ý chí sống này mới đúng là Lệ Hằng chứ, mặc dù là cô hiện tại hơi ngốc hơn so với thực tại nhưng mà cũng rất chi là dễ thương. An gật đầu rồi nói: "Đừng có manh động đấy, mạnh động là tôi để cô chết một mình đấy."

Lệ Hằng nghe câu này hình như có hơi sai trái bèn nói: "Đáng lẽ phải là chúng ta chết chung chứ, cô định khôn lỏi, bẻ cong mọi việc đấy à?"

"Tôi bẻ cong đấy thì làm sao nào. Tôi nói cho cô biết nhé, cỡ cô không có tư cách kéo tôi chết chung đâu, mạng của tôi quý giá lắm."

Được rồi! Cả hai đã bắt đầu cảm thấy sai chủ đề cho nên không nói nữa. An đi ở phía trước, Lệ Hằng theo sát cô đi phía sau, vừa đi còn vừa nắm vạt áo An và liên tục nhìn về phía sau như thể mấy con da mặt người kia sẽ đến và kéo cô đi mất khiến An không hay biết vậy.

Ai ngờ mãi nhìn phía sau, đến khi quay lại phía trước thì thôi ôi, không hiểu sao mà An lại có thể bình tĩnh đi vậy. Phía mà bọn họ đang đi đến đầy rẫy những cái xác không đầu vfa có đầu. Xác không đầy thì một tay cầm đầu, một tay cầm da măt đung đưa đung đưa, còn xác có đầu thì hai tay cũng chẳng rảnh mà bận cầm tấm da mặt cố mà dán lại vào cái mặt bị lột da của mình. Tóm lại, có hàng trăm cái xác ở đây mà chẳng có cái nào là da mặt còn nguyên vẹn cả.

"An, cô có chắc là đi đúng đường chưa vậy..."

Lệ Hằng còn đang nói dở thì bất thình lình, ma xui quỷ khiến như nào mà lại nhìn xuống đất. Thế là cô nói chưa hết câu đã hai tay bấu víu lấy An như muốn nhảy thót lên người An rồi lắp bắp nói: "Máu... sao dưới đất toàn là máu không vậy?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box