Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 24
Lệ Hằng cứ đi, cứ đi như thế mà không hề phát giác được mặt đất dưới chân thay đổi, cô đi phía trước, phía sau mặt đất bắt đầu cuộn trào như sắp nuốt sống cô tới nơi. Âm thanh kia không hề dứt, tiếng gọi tên cô cứ đều đặn đều đặn vang lên như thể đã lập trình sẵn. nhưng cái giọng lập trình này cũng đáng sợ quá đi mất, hai chữ Lệ Hằng cứ bị nó kéo dài và dây dưa không dứt, cái âm thanh này đúng là khiến người khác chẳng muốn nghe một chút nào.
Lệ Hằng ban đầu còn tự tin cho rằng bản thân tỉnh táo cho đến khi... chính xác là chưa đầy 5 phút sau thì cô đã bắt đầu rơi vào trạng thái mơ mơ hồ hồ. Thậm chí còn vừa đi vừa lẩm bẩm đọc lại câu gọi xa xa kia, giống hệt như là bị thôi miêng vậy. Cô cứ đi, cứ đi một lúc cho đến khi cảm giác bị thứ gì đó đâm sầm vào mình.
Cảm giác này có chút quen thuộc, dường như nó đang lặp lại trong quá khứ, nhưng lần này đâm sầm vào có chút hơi bao lực. Vốn Lệ Hằng hai mắt vẫn rất chi là mơ hồ không quan tâm cho đến khi cô nhìn thấy lờ mờ phía trước mặt có một thứ gì đó to to đang chuẩn bị đụng vào mặt mình.
"Á!"
Tiếng hét của Lệ Hằng đủ lớn để biết là cái thứ kia hẳn phải đập vào mặt cô đủ đau. Lệ Hằng lấy tay bưng mặt, cô đau đến mức còn tưởng rằng đầu mình bị rụng xuống rồi chứ. Ngay sau đó cô phát hiện ra hung thủ đánh mình vẫn còn đứng trơ trọi trước mặt và bản thân thì lại giống như từ trong cơn mộng tỉnh lại.
Oan gia ngõ hẹp à?
Lệ Hằng hết thấy đau luôn khi thấy trước mặt mình chính là An, người mà cô không muốn nhìn thấy nhất. Cũng không phải vì cô ghét An hay thù địch gì, mà là nếu như cô nhìn thấy An thì chứng tỏ quá khứ xấu xí kia đã thật sự tồn tại chứ không hề là một cơn ác mộng nữa.
"Cô là ai, đụng người khác mà còn không biết xin lỗi à?"
Lệ Hằng vẫn cố giả lả, cô một tay bưng mặt, một tay chỉ trỏ mắng An. Nhưng trái lại với thái độ của cô, An lại nở một nụ cười rồi nói: "Chẳng phải là cô nên cảm ơn tôi ư. Nếu như không có tôi thì chắc giờ này hồn của cô đã bị ma quỷ ăn mất, và thân xác cũng vùi nơi núi hoang hiu quạnh rồi."
"Cô nói gì chứ. Rõ ràng bản thân sai mà còn cố chấp à?"
Lệ Hằng vẫn sừng cồ lên, An vẫn kiên nhẫn nói: "Còn giả bộ không quen tôi ư? Xấu xí không phải là ác mộng, đây mới là ác mộng. Nếu như cô vẫn muốn sống thêm ít lâu nữa thì hãy nghe lời tôi, tôi sẽ tìm cách đưa cô đi khỏi nơi này."
"Này cô kia, cô đang nói điên nói khùng gì vậy. Tôi đang sống rất tốt, sao phải theo cô đi đâu chứ. Xấu xí gì chứ, tôi chẳng biết cô đang nói gì cả, tôi vốn là bộ dạng xinh đẹp như vậy mà."
Thật ra mà nói, ngay lúc này đây cô vẫn cảm thấy đây mới là sự thật. Con người làm sao lại có thể lột da mặt người khác mà đeo cơ chứ, nghĩ đến thôi cũng đã thấy kinh tởm rồi, đó mà không phải ác mộng thì đâu mới là ác mộng. Nhưng An dường như không có ý định buông tha cô, An nói: "Chúng ta vẫn đang bị kẹt trong cơn mưa ấy, và bọn chúng đưa cô đến đây để khảo nghiệm cô. Để xem cô có thật sự tin vào chuyện ma quỷ thương thiên hại lý của bọn chúng hay không. Nếu như cô vẫn coi nó là ác mộng, là kinh tởm mà chìm đắm trong cơn mơ này thì có lẽ cả đời cô cũng sẽ không thoát ra được. Trước đây từng có rất nhiều nạn nhân bỏ mạng, họ cũng giống cô, nhưng nửa đường phạm lỗi. Bởi vì chung quy thì con người làm gì có ai mà không muốn sống bình thường cơ chứ. Làm gì có ai lại sống chung với ma quỷ, suốt ngày phải giết người lột da mặt, suốt ngày phải sống thấp thỏm, xinh đẹp dưới cái lớp da mặt lột được của người khác. Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy đủ kinh tởm rồi, thì liệu người đeo còn sẽ cảm thấy như thế nào nữa chứ."
"Cô đang kể chuyện kinh dị đấy à?"
Lệ Hằng vẫn cố, An thấy vậy cũng không nhiệt tình nữa mà chỉ nói: "Được thôi! Nếu như cô như vậy thì tôi chỉ có thể làm người tốt lần cuối là đưa xác cô về cho cha mẹ cô và kể những gì mà cô đã làm cho hai người họ nghe thôi."
Lệ Hằng biết chắc bản thân không thể chày cối mãi, cô đành vuốt mặt trấn tĩnh rồi nói: "Cô thật ra là ai, vì sao cô lại trở thành như thế. Vì sao trên ứng dụng đó lại không chụp được gì, khuôn mặt của cô đâu?"
"Nơi này không tiện nói. Chúng ta đã bị bọn chúng thao túng đưa vào một không gian nào đó mà cái ứng dụng kia tạo ra. Mọi hành động, lời nói của chúng ta bây giờ đều đang bị giám sát."
An đi tới một chút, cô ghé vào tai Lệ Hằng nói nhỏ. Lệ Hằng vừa nghe xong thì thất thần, tuyệt vọng ngồi thụp xuống. Cô vốn dĩ vẫn còn vọng tưởng, ôm theo một chút tia hy vọng rằng bản thân xinh đẹp này là thật, không phải xinh đẹp dựa vào sinh mệnh của người khác thật tốt biết bao nhiêu. Thế nhưng An lại xuất hiện và nói với cô một sự thật tàn nhẫn như thế.
"Không còn nhiều thời gian đâu..."
Vốn dĩ An định nói với Lệ Hằng rằng không còn nhiều thời gian để tuyệt vọng chán nản đâu nhưng sau đó cô lại trân trối nhìn về phía sau lưng Lệ Hằng. Ánh mắt An hiện rõ sự nguy hiểm, cô bỏ dở câu nói, sau đó khẩn trương hét lớn: "Chạy mau!"
Nói là làm, lề mề như mấy cô nữ chính trong phim tình cảm thì chỉ có nước bị úp sọt. An vừa hét lên xong thì đã lập tức cúi xuống kéo tay Lệ Hằng chạy như bay. Lệ Hằng vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bị An kéo như vậy mà không khẩn trương chạy theo chắc là sẽ bị An kéo sứt cái tay mất.
Cũng không đây là đâu, địch là ai mà trên đường mình đi là mặt đất bình thường hay là thứ gì, hai người vẫn cứ là nắm chặt lấy tay nhau mà cắm đầu cắm cổ chạy. Nhưng mà cảm giác chạy như thể chuột hamter chạy trên cái bánh xe quay, chạy mãi cũng chẳng đi được tới đâu là đâu.
"Chúng ta chạy thoát chưa vậy?"
Lệ Hằng thở hồng hộc hỏi, An lắc đầu trả lời: "Chưa đâu, phải tiếp tục chạy thôi!"
Lệ Hằng vốn thể chất không tốt như An, đừng nhìn An xanh xao ốm yếu như vậy mà khinh, sức của cô dẻo dai lắm, nếu không cũng không thể làm cảnh sát. Nhìn An dù chạy qua bao lâu mà vẫn cứ như bình thường mà bản thân thì thở cứ như cái dạng gì thì Lệ Hằng không khỏi bất mãn nói: "Nè, không phải là cô rành chỗ này lắm sao. Sao mà chạy thục cả mạng vẫn chưa thoát vậy?"
"Cô ngáo à? Tôi nhịn cô nãy giờ rồi nhé. Tôi đã đích thân vào đây cứu cô đã là may mắn cho cô rồi. Vậy mà cô chẳng những không biết cảm ơn tôi mà cứ này kia là làm sao?"
Đến An mà cũng phát cáu, thật ra cũng không phải An chạy không mệt, chẳng qua sự mệt của cô không giống Lệ Hằng mà thôi. Lệ Hằng cũng không biết hối lỗi mà nói tiếp: "Chẳng phải cô từng vào đây rồi ư. Không phải cô nói trước kia cũng có rất nhiều người..."
"Tôi làm gì đã đi cứu ai đâu. Nếu như tôi đi cứu thì nhất định họ sẽ không chết, chỉ có điều bọn họ có quan hệ gì với tôi đâu mà tôi phải cứu chứ."
Lệ Hằng ù ù cạc cạc, tóm lại bây giờ thứ cần nhất vẫn là sức để thở, không có dư để lo chuyện khác. Chỉ có điều chạy mãi mà Lệ Hằng vẫn chẳng cảm nhận được nguy hiểm gì đang đuổi theo nên cũng thắc mắc hỏi: "Nè, chúng ta đang chạy trốn thứ gì thế. Rốt cuộc thì cô nhìn thấy thứ gì vậy?"
"Cô muốn biết thì nhìn lại đi!"
Nếu như mà An làm nam chính phim tình cảm thì chắc chắn cô sẽ là nam chính bị nguyền rủa nhiều nhất vì tội cà chớn. Nói cứ như thật, cũng chẳng thèm cảnh báo nguy hiểm làm cho Lệ Hằng cứ thế mà ngoái đầu nhìn lại và... sau khi nhìn thấy thứ đang đuổi theo bọn họ thì chân cô hình như đứng không vững nữa chứ đừng nói tới việc chạy.
x
Nhận xét Box