Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 23

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 23



"Ôi thật là..."

Lệ Hằng than thở một câu, sau đó lần mò xuống giường tìm nến và đốt lên. Một ngọn nến leo lét giữa căn phòng hiện tại đúng là khiến người khác lạnh theo đây mà, nhưng thôi kệ, dù sao có còn hơn không. Lệ Hằng nghĩ bụng như thế, sau đó có chút tự tin đi tới chỗ cửa sổ.

Từ ánh sáng yếu ớt bên ngoài hắc vào, Lệ Hằng ghé mắt gần đến cửa sổ để quan sát xem liệu có máu chảy xuống hay không nhưng...

Hắc xì một cái, Lệ Hằng tự dưng cảm thấy trên mũi mình nhột nhột. Dự cảm chẳng lành, cô đưa tay sờ thử lên mũi thì thôi ôi, đúng là chẳng lành thật. Máu, chính là máu nhưng mà không phải là máu của cô, mà một quệt máu tanh tưởi. Đã tanh rồi chứ, lại còn nằm ngay mũi người ta thì sống làm sao mà nổi chứ.

Với tay lấy vội rèm cửa đang được vén qua để lau cho sạch vết máu thì Lệ Hằng lại cảm thấy không đúng. Con mẹ nó chứ, cái tấm rèm che bây giờ đã biến thành cái thứ đó gì đó giống với lớp da mặt người. Bởi vì Lệ Hằng đã từng cầm lấy thứ đó, cho nên lúc sờ vào cô đã phát giác ra ngay.

Ném, ném ngay, ném vội!

Đây là những gì trong đầu Lệ Hằng nghĩ ngay khi vừa chạm vào thứ đó. Và đương nhiên nghĩ là làm, không làm chỉ có nước đứng đó làm thinh rồi chờ cái thứ đó tán công. Ném vội cái thứ kia ra, nhưng xem ra muốn ném cũng không dễ như tưởng tượng một chút nào. Sao cảm giác càng ném nó lại càng quấn chặt thế này.

Con mẹ nó, đã sợ không dám nhìn rồi chứ, nó lại muốn mình nhìn bộ dạng xấu xí của nó đấy à?

Nghĩ đến đây đương nhiên Lệ Hằng còn lâu mới nhìn, vì vậy cô không chần chừ một chút nào mà lấy tay còn lại mở toạt cửa sổ ra. Quả nhiên khi vừa mở cửa sổ, một cơn gió mạnh mẽ lạnh lẽo đã từ bên ngoài lùa vào, ngang qua mặt cô mà tới chỗ cây nến và thổi tắt nó.

Tiếng "phụp" của cây nến tắt rất nhỏ, nhưng Lệ Hằng lại nghe rõ mồn một, chắc có lẽ là do cô sợ hãi nên mới đặc biệt chú ý đến nó như thế. Cô sợ hãi điều gì, ma quỷ ư, đương nhiên là không. Vậy cô sợ gì chứ, chắc có lẽ cô sợ hãi những gì bản thân đang có sẽ mất đi, sự xinh đẹp tự nhiên này sẽ mất đi.

Bên ngoài ánh trăng đang nhàn nhạt soi xuống, Lệ Hằng ngẩn đầu nhìn lên nhưng lại không thể thấy được mặt trăng đang nằm ở đâu. Hư hư ảo ảo, chắc có lẽ mặt trăng chỉ đang nằm ở hướng ngược lại trên bầu trời mà Lệ Hằng không thấy được thôi, nhưng cô lại có cảm giác vô cùng kì lạ, vô cùng khó tả.

Giống như hiện tại gió rất lớn nhưng cô lại chẳng thấy ngọn cây dừa hay bất kì cây nào trong tầm nhìn của mình chuyển động. Rõ ràng ngọn cây đang nằm im như thế nhưng lại có thể nghe được tiếng ngọn cây lao xao trong gió...

À không, chắc có lẽ cô lầm tưởng nó là tiếng ngọn cây lao xao thôi, khi bình tĩnh lắng ghe thì nó lại giống người cười khóc than thở pha lẫn vào hơn. Không gian ngột ngạt đến lạ, dù cho có gió và nhiều âm thanh nhưng Lệ Hằng lại cảm tưởng bản thân đang bị nhốt trong một chiếc hộp, tuy to lớn nhưng lại không có bất kì không khí nào, khiến cho cô không có cách nào thở được.

Mặt trăng như thể giả mạo, cái lạnh của mặt trăng nhiều quá so với bình thường. Lúc Lệ Hằng nghĩ đến đây, đột nhiên không gian xung quanh im bặt, sau đó một âm thanh đang từ từ vang lên. Vốn dĩ Lệ Hằng không phải là người am hiểu về những thứ hoa mỹ, đương nhiên cái giai điệu của bản hòa tấu đang vang vọng này càng khiến cho cô mù tịt. Mãi cho đến khi đoạn cao trào của bản hòa tấu ấy vang lên thì cô mới nhận ra đây chính là "Sonata moonlight".

Cô chưa từng nghe nhạc hòa tấu, chưa từng thưởng thức các tác phẩm vĩ đại như thế nên đương nhiên không thể cảm thụ được nó hay như thế nào. Nhưng ngay hoàn cảnh này của cô, trăng như ma quỷ mà lại còn nghe được cái bản giao hưởng ánh trăng từ cái nhân vật bí ẩn nào đó thì cô chỉ cảm thấy giai điệu của bài này thật khiến cho người ta rợn tóc gáy mà, đặc biệt là đoạn cao trào, nghe như thế cô đang bị hàng vạn thứ vô tình nhấn chìm vào nơi mà có lẽ người ta cho là địa ngục, không tìm thấy sự sống.

"Dừng lại, dừng lại đi. Làm vậy có ý nghĩa gì chứ, các người muốn giết tôi ư. Tôi là ai, rốt cuộc tôi là ai đến bản thân tôi còn mơ hồ không rõ. Nếu như các người muốn giết thì trước tiên hãy cho tôi biết tôi là ai đi."

Lệ Hằng dù có kìm nén cỡ nào đi chăng nữa cũng chẳng thể bình tĩnh được, rõ ràng cái không gian này đan ép cô, nó muốn ép cô phát điên. Và sự im lặng không có ai hồi đáp kia càng khiến cho cô phát điên hơn nữa.

"Bình tĩnh, bình tĩnh. Mày nhất định phải bình tĩnh!"

Lệ Hằng ôm chặt lấy đầu mình, ngồi thụp xuống miệng không ngừng lẩm bẩm tự trấn an. Âm thanh của bản giao hưởng kia như thể tra tấn tinh thần và thể xác cô tột cùng. Âm thanh ấy cứ vang vọng mãi, lập đi lập lại không hề ngừng nghỉ, những âm thanh ấy thậm chí còn ngày càng sắt bén như thể con dao cứa đứt dây thần kinh của cô phăng phăng.

Đây chính là cảm giác tù túng ngột ngạt của khoảng thời gian xấu xí, mặc dù đến lúc này Lệ Hằng vẫn chưa xác nhận được rốt cuộc đâu mới là mơ, nhưng mà cảm kia kì thật cô vẫn có thể nhớ như in trong đầu. Ngay lúc ấy cảm giác của cô là gì, chính là muốn được giải phóng.

Đúng, giải phóng!

Nghĩ đến đây, Lệ Hằng đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuy rằng cô biết từ đây nhảy xuống cũng không phải là khôn ngoan gì cho lắm, thế nhưng hiện tại cô đang cảm thấy bên ngoài kia dù có thế nào cũng tốt hơn trong này. Đúng như những gì trong đầu Lệ Hằng nghĩ, cô đã không chần chừ leo lên bậu cửa sổ và... nhảy xuống.

Quái lạ, rõ ràng cách mặt đất chỉ hơn hai mét nhưng sao cô cứ như là đang nhảy dù thế này. Lệ Hằng cũng sợ độ cao lắm, cô cứ nhắm tịt mắt cho đến khi hai chân đã đụng xuống mặt đất. Chân trần chạm lên thảm cỏ xanh, nhưng thảm cỏ như thể lạnh đến thấu xương khiến cho cô phải tìm chỗ khác mà đứng.

Chỉ là vừa cúi đầu nhìn xuống thì cô liền giật mình rút chân lại gấp, bởi vì ngoài cái thảm cỏ lạnh ngắt kia thì xung quanh dường như không phải là chốn dung chân an toàn thì phải. Cũng là mặt đất nhưng nó lạ lắm, cứ đang phập phồng phập phồng như thể là nó đang thở.

Cũng không biết cái nào là mơ cái nào là thật, nhưng mà hoàn cảnh hiện tại thì đúng là ảo thật đấy. Lệ Hằng dù có không tỉnh táo cỡ nào cũng có thể nhìn ra được, hiện tại dù cho không phải là ác mộng thì cũng chính là bị quỷ dẫn lối rồi, nếu không tại sao nhảy cao như vậy mà không tổn thương một chút nào.

Vẫn còn đang say sưa nghiên cứu cái vùng đất lạ lẫm này thì đột nhiên cô lại nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình. Được rồi, ai mà chẳng biết cái hoàn cảnh bây giờ đi theo cái tiếng gọi tên mình quái dị như vậy là ngu, nhưng Lệ Hằng dẫu sao cũng ngu nhiều lần rồi nên chắc có lẽ ngu lần này nữa cũng chẳng sao. Thế rồi cô chẳng thèm nghiên cứu hay quan tâm mặt đất là cái thứ gì nữa mà đứng dậy lững thững bước đi theo hướng của tiếng gọi kia.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box