Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 20

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 20



"Cô là ai?"

Lệ Hằng đương nhiên cũng không dễ tin người như thế, tay cô tuy khựng lại nhưng vẫn dò hỏi. Lúc này An cũng không biết phải nói như thế nào, bởi vì còn có hai viên cảnh sát có mặt trong xe nữa, nếu như bọn họ biến mất thì tốt quá rồi. Thấy An không trả lời, Lệ Hằng nói: "Cô là người của phe ta hay phe địch?"
Những câu hỏi kiểu này đương nhiên sẽ khiến hai viên cảnh sát kia không biết thực hư thế nào, nhưng bọn họ cũng chỉ là hơi ngu ngơ chứ không tới nỗi nghi ngờ. Trong lúc cấp bách quả thật vẫn là Lệ Hằng thông minh hơn, nhiều lúc An cảm thấy Lệ Hằng chính là người tự tìm đến ma quỷ để đổi đời chứ không phải là con mồi bất đắc dĩ. Đương nhiên là do An đánh giá quá cao thôi chứ Lệ Hằng rốt cuộc vẫn chỉ là cô gái có lá gan nhỏ, bị dọa suýt chết thuở ban đầu mà thôi.
"Tôi ở phe chính giữa, tôi chuyên điều tra những vụ án lột da mặt của các người."
Nghe An nói như vậy làm Lệ Hằng cười khẩy một cái rồi nói: "Các người cuối cùng cũng chỉ là vì lợi ích của mình. Tôi về tay ai mà chẳng như thế, kết cục cũng giống nhau thôi."
Vừa nói xong, Lệ Hằng đã lập tức mở cánh cửa xe và bước hẳn ra ngoài. Cũng không biết là thứ gì đã khiến cho viên cảnh sát ngồi bên cạnh canh giữ Lệ Hằng lại không một phản ứng như vậy. Chỉ là ngay sau khi Lệ Hằng vừa xuống xe thì An cũng vội mở cửa xuống và không quên dặn cảnh sát còn lại: "Đừng xuống xe. Dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng tuyệt đối không được xuống xe, nếu như muốn giữ mạng sống."
Cảnh sát Bình không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng chỉ là trời mưa thôi mà, có phải đi bắt phần tử khủng bố đâu chứ. Nhưng nếu như có thật sự bắt phần tử khủng bố thì thân anh ta là cảnh sát cũng phải xuống, dù có hy sinh cũng là hy sinh vẻ vang. Nghĩ đến đây Bình đã muốn xuống xe, nhưng khi cánh cửa vừa bị đẩy ra thì...
"Con mẹ nó, có ma!"
Dù cho là cảnh sát, được truyền thụ tư tưởng là trên đời không có ma nhưng mà vẫn sợ ma nha. Dù là cảnh sát đi chăng nữa thì cũng là người thường thôi, học được là một chuyện, mà sợ ma nó đã là chuyện ăn sâu trong trí não con người rồi.
Đến đây thì cảnh sát Bình chắc là cũng xấu hổ ghê lắm. Nhưng biết làm sao được, từ trong thâm anh nó đang kêu gào sợ ma thì còn biết làm thế nào.
"Mẹ ơi có ma!"
Cảnh sát Bình gào lên hai lượt khi nhìn thấy bên ngoài cửa xe, từ dưới đất đang có cái thứ gì đen thui nhúc nhích nhúc nhích hệt như mấy cái xúc tua bạch tuột. Mạnh tay đóng cánh cửa lại, vừa thở phù phù thì cảnh sát ngồi ghế phía sau vốn yên lặng nãy giờ đột nhiên hỏi: "Có ma à?"
"Ừ! Có ma đấy, tôi vừa thấy một con ma bạch tuột."
Nghi án là thanh niên này ở nhà chắc chuyên xem phim quái vật viễn tưởng đây, cho nên mới nghĩ ra ba từ "ma bạch tuột".
"Anh xem, có giống như này không?"
Cảnh sát phía sau nói, vậy mà cảnh sát Bình của chúng ta lại quay đầu nhìn thật. Đoán rằng đây chắc chắn sẽ là cú quay đầu hối hận nhất trong cuộc đời của anh ta. Bởi vì ngay khi quay đầu lại thì thôi ôi, cảnh sát ngồi phía sau bây giờ đã trở thành con "ma bạch tuột" lúc nãy rồi.
"Ôi mẹ..."
Lời còn chưa dứt thì đồng chí cảnh sát Bình đã bất tỉnh nhân sự. Kể ra thì cũng bôi bác cảnh sát thật, dù người ta có sợ ma đi chăng nữa cũng đâu tới nổi giống anh ta, hoàn toàn là nhát cáy. Cũng tốt, ngất rồi thì sẽ không phải nhìn thấy gì nữa, ngất rồi sẽ không còn sợ nữa.
Lúc này An vừa xuống xe thì đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Lệ Hằng đâu, rõ rnagf vừa mới giây trước người còn ở đây kia mà, sao bây giờ đã biến mất không một dấu vết vậy chứ?
Bên ngoài bây giờ tạm thời chưa xuất hiện thứ gì ngoài màn mưa xối xả và cái không khí âm u khó tả. An liên tục lấy tay quệt nước mưa khỏi mặt mình, bởi vì mưa to quá nên tầm nhìn không tốt hay vì có thứ gì đó đã cố tình che mất tầm nhìn, bởi vì thị lực của An vốn rất tốt kia mà.
"Lệ Hằng, cô ở đâu?"
An vừa quệt nước mưa vừa hét lớn, nhưng giọng của cô lại không thể át tiếng gió đang gào thét. Vừa định hét thêm tiếng nữa thì đột nhiên một tiếng sét giáng xuống, từ ánh sáng của tia sét kia, An nhìn thấy Lệ Hằng đang đứng trước mặt mình, thế nhưng toàn thân Lệ Hằng toàn là máu cùng với khuôn mặt dập nát không còn miếng ngũ quan nào.
"Lệ Hằng, cô làm sao vậy? Là phe địch của cô làm ư?"
An vừa nói vừa tiến tới muốn sờ Lệ Hằng nhưng cô lại phát hiện phía trước mặt nơi Lệ Hằng đứng chỉ hoàn toàn là trống trơn không có bất cứ thứ gì. Tiếng sét thứ hai giáng xuống, cô lại nhìn thấy chính bản thân mình đứng đó chứ không phải là Lệ Hằng. Cô ở phía trước mặt tóc tay thưa thớt, mặt mày hốc hác, dáng vẻ xanh xao như một người bệnh sắp chết.
Được rồi! Chính An cũng biết bản thân cô trông như vậy, không cần dọa làm gì. Chỉ là bây giờ cô đang lo cho Lệ Hằng, bởi vì dù sao Lệ Hằng vẫn có giá trị lợi dụng rất lớn. Cho dù An cảm thấy bản thân như vậy cũng tồi không khác gì bọn ma quỷ kia, nhưng dù sao mục đích của cô vẫn lương thiện hơn bọn ma quỷ kia nhiều. Muốn làm được việc lớn thì việc hy sinh không thể nào thiếu được.
"Bọn bây không cần dọa tao đâu, tự tao biết bản thân tao như thế nào. Nhưng mà cho dù tao chỉ còn chút hơi tàn đi chăng nữa thì tao vẫn sẽ trụ cho đến khi trả thù được bọn bây."
An như điên cuồng gào thét giữa trời mưa, nếu như là bình thường e là sẽ bị bắt vào bệnh viện tâm thần rồi. Bệnh nhân tâm thần thì làm gì có ai trả lời, nhưng sau đó, An đột nhiên nghe phía sau có tiếng rơi lộp bộp. Ma xui quỷ khiến gì mà An lại tưởng tượng rằng đó chính là tứ chi của Lệ Hằng rơi, vì vậy cô vừa khẩn trương vừa sợ hãi quay lại.
May mà không phải là tứ chi của Lệ Hằng, nhưng cái đến cũng không khá hơn là bao. Không biết từ đâu rơi xuống một đống điện thoại di động, dù đang trong mưa nhưng An vẫn nhìn thấy tất cả màn hình điện thoại đều đang sáng lên và không bị hư hao gì bởi nước mưa.
Ảo thật đấy!
Dù cho có là ma quỷ đi chăng nữa nhưng đồ công nghệ mà không ướt mưa như thế này thì đúng là ảo quá mà. Trừ phi nó là điện thoại ma, nếu không thì chủ nhân của đám điện thoại đó đúng là xứng đáng giành kỉ lục thế giới mà.
Dường như đám điện thoại đó không những phát sáng mà chúng nó còn phát cái nội dung gì đấy. An đi tới, cúi xuống xem thử thì thôi ôi, nhưng cái điện thoại kia đều đang chiếu một đoạn video giống nhau. Bên trong video chính là một người đang quay lưng lại và nhảy múa, ừ thì cái hành động nhảy múa này có hơi lạ. Nhưng nếu là nhảy múa bình thường khi phát vào lúc này cũng sẽ trở thành lạ thôi.
Trong lúc An đang suy nghĩ xem mục đích của việc phát video này thì cái người đang quay lưng múa trong điện thoại đột nhiên quay đầu cái vù. Còn chưa kịp nhìn mặt mũi thì người đó đã đưa tay lên lột da mặt của mình xuống, đây là một hành động vô cùng chân thực, khiến An lập tức nghĩ ngay đến việc hung thủ lột da mặt nạn nhân chắc chắn sẽ giống như vậy.
"Cô có bao nhiêu bản lĩnh mà lại dám đòi điều tra các vụ án mà chúng tôi gây ra chứ?"
An đang tiếc thương cho các nạn nhân thì cô bị giọng nói lạnh lẽo phía sau làm giật mình. Không để bản thân yếu thế, cô lập tức đứng dậy, quay đầu nhìn về phía sau rồi nói: "Vậy các người là ai mà lại dám tùy ý giết người chứ. Ma quỷ có luật của ma quỷ, con người có luật của con người. Nếu như các người còn muốn yên ổn thì nhân lúc mọi chuyện chưa bung bét mà nhanh chóng thu tay đi."
An vừa nhìn đã biết người phía sau chính là Bạch Thủ, cô ta chuyên điều khiển con rối, và cô ta chính là một con quỷ đội lốt người. Bạch thủ nghe An nói thì cười ha hả, cái điệu cười của cô ta đúng là khiến người khác tức điên lên mà. Sau khi cười lăn cười lộn xong, cô ta mới nói: "Cô chỉ là một con kiến mà thôi, mà lại dám lớn giọng với tôi à?"
"Theo như quyền hạn của tôi có thể chặt đầu cô xuống bất cứ lúc nào, chẳng qua tôi không giống với các người thôi!"
Câu nói này của An đúng là khá chính xác, theo như vai vế quan hệ thì Bạch Thủ nhất định phải cung kính nói chuyện với An, nhưng cụ thể vì sao như thế thì An vẫn không muốn nói. Dù sao quá khứ cũng chỉ là quá khứ, An vốn đã không muốn nhớ lại cái quá khứ ấy rồi!
x

Danh Sách Chương

Nhận xét Box