Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 19
Trong lúc tuyệt vọng nhất, Lệ Hằng cảm thấy bản thân sắp phải bỏ cuộc thì đột nhiên cô nghe thấy âm thanh quen thuộc vang lên. Ban đầu cô cũng không thể tiếp nhận âm thanh ấy cho đến khi nó lại reo lên lần thứ hai. Lúc này cô cảm nhận được những người không mặt kia đang dần biến mất, sau đó cô như một người từ trên vách núi nhảy xuống vực.
Chính là một cảm giác như vậy mới khiến Lệ Hằng tỉnh lại hoàn toàn, âm thanh kia chính là tiếng chuông điện thoại reo, và cô thì đang chễm chệ nằm ở trên giường của mình.
Hóa ra chỉ là một cơn ác mộng, nhưng mà loại ác mộng thật sự cũng quá là chân thực rồi. Nếu như người bình thường gặp kiểu ác mộng này nhất định sẽ chỉ nghĩ đơn giản là máu huyết khi ngủ không được lưu thông lắm, nhưng mà với Lệ Hằng thì không đơn giản như thế. Dù thế nào đi chăng nữa thì cô cũng không nghĩ nó chỉ là giấc mơ thôi đâu, mà nhất định phía sau có người đưa tay chỉ thị.
Nghĩ như thế thôi nhưng Lệ Hằng vẫn tạm gác lại những vấn đề đó, cô bắt đầu kiểm tra điện thoại xem rốt cuộc là ai đã gọi. Nếu là ai đi chăng nữa thì cô vẫn sẽ mời người đó ăn một bữa ngon, xem như là để cảm ơn. Nhưng ngay sau khi mở điện thoại ra thì cô liền gạt bỏ ý định, bởi vì kẻ đó căn bản không thể mời mà cô cũng chẳng nghĩ đến việc sẽ mời, chính là kẻ quản lí nơi cô đang làm việc, người mà cô đã từng gặp trước đây, Bạch Thủ.
Lệ Hằng ôm cái bụng đói meo xuống giường thay quần áo, lúc đi ngang tủ lạnh vì quá đói nên cô đã mở ra và lấy một chai sữa vừa đi vừa uống. Nhưng ngay khi cô vừa mở cửa thì chút sữa vừa vào trong bụng cô đã chảy ra ngoài hết, sau đó cô còn ôm bụng nôn thêm một ít dịch vị dạ dày ra ngoài đường luôn.
Ngay khi cô còn chưa kịp tiêu hóa hết mớ hỗn độn trước mắt thì tiếng còi xe cảnh sát hú ầm ĩ phía dưới lầu. Lệ Hằng tặc lưỡi, biết chắc rằng bản thân đã bị ma nữ Thu kia trả thù đến cửa rồi. Nghe thấy tiếng cảnh sát ầm ĩ nên người của mấy căn hộ kia cũng ra xem thử, nhưng mà hiện trường lại biến thành bãi nôn, bởi vì có mấy ai chấp nhận nổi cảnh tượng trước mắt chứ.
Cảnh sát lên tới, một vài viên cảnh sát bụng dạ yếu đuối cũng bưng miệng nén cơn nôn mửa khi nhìn thấy ngay trước cửa nhà của Lệ Hằng là một cái đầu người, chính xác là đầu của một cô gái. Có thể thấy thủ đoạn chặt đầu của hung thủ không cao lắm, cho nên chặt cái đầu trông vô cùng bầy nhầy, máu thịt lẫn lộn kéo lê từ cửa thang máy đến cửa nhà.
"Dương Lệ Hằng, cô bị bắt vì bị tình nghi giết người chặt xác!"
An từ bên ngoài hùng hổ đi vào, sau khi đưa thẻ cảnh sát lên thì đã có hai viên cảnh sát nam tiến tới còng tay Lệ Hằng, tình tiết có thể nói là nhanh và ngầu cũng giống như trong phim, nhưng mà cái hoàn cảnh hiện tại hình như nó hơi sai thì phải, bắt nhầm nhân vật chính rồi.
Lệ Hằng cũng tạm thời không phản kháng, cô đứng yên quan sát An đang đi tới xem xét cái đầu kia. Tóc của nạn nhân rất dài, có lẽ là phải gần chạm eo cho nên nó cứ quấn quanh lấy cái đầu thôi. An đúng là khiến người ta kinh hãi, cô cứ thế mà đeo găng tay vào và vén cái mớ tóc quấn nhầy nhụa ấy ra.
Điều đó đã khiến cho những cư dân chứng kiến một phen kinh hãi rồi, nhưng tiếp sau đây mới khiến người ta ám ảnh. Bởi vì ngay khi An đưa tay tháo tóc nạn nhân ra thì đã hiện ra một cái mặt bằng phẳng không có tí mắt mũi miệng nào.
"Đáng sợ quá đi! Hình như là đã bị lột da mặt rồi."
Một người cư dân ở hộ gần đó lớn tiếng nói, mấy người vốn không nhiều chuyện ở trong nhà khi nghe đến đây cũng không nén nổi tò mò nữa mà ló mặt ra xem.
"Thật không ngờ khi mặt chúng ta bị lột da lại có hình dáng như vậy!"
"Đúng vậy. Tôi cứ nghĩ..."
Mặc cho cư dân xung quanh luyên thuyên, An vẫn không quan tâm mà tập trung làm việc của mình. Cô không tin Lệ Hằng thông minh lại có thể mang một cái đầu người về đặt trước cửa nhà mình cho cảnh sát tới bắt, cô chỉ không hiểu là ai đã vu oan giá họa cho Lệ Hằng mà thôi. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa thì việc khám xét và điều tra là không thể bỏ qua. Cô chỉ muốn xem thử xem sau khi Lệ Hằng bị nhốt vào trại giam không thể cựa quậy thì thế lực nào sẽ tìm đến trước. Là thế lực phe Lệ Hằng đến cứu hay là phe địch đến để tấn công.
Ngay khi An vừa kéo tới những sợi tóc cuối cùng ra khỏi mặt nạn nhân thì bỗng nhiên tay cô bị sợi tóc kéo khựng lại. Vén qua một chút, An phát hiện cái mớ tóc mà cô đang kéo hiện tại bị cái hốc mắt níu giữ. Nhưng rõ ràng...
Chẳng lẽ kẻ giết người lột mặt này tâm lí ngày càng biến thái nên mặt nạn nhân càng lúc càng biến dạng. Rõ ràng đã lột da mặt rồi mà còn để lại hai cái hốc mắt như biết ăn thịt tóc kia. An vốn dĩ muốn rút con dao bấm bên trong túi quần ra để giải quyết nhưng đột nhiên phía sau có người kêu lên: "Đầu người thành quỷ rồi!"
"Có quỷ! Có quỷ, mau chạy đi."
Hiện trường sau đó đương nhiên là khó có thể dàn xếp được. An và đồng đội phải mất rất nhiều thời gian mới có thể trở về cục, ai mà ngờ trên đường áp giải Lệ Hằng về lại xảy ra chuyện không thể nào ngờ tới được.
Ban đầu xe vốn dĩ chạy rất bình thường, ai mà ngờ vừa đi được nửa đường thì đột nhiên trời kéo mây đen, sau đó sấm chớp liên tục giật đùng đùng. Cảnh sát thì đương nhiên không mê tín, nhưng An lại không phải thế, với tình hình bây giờ thì cô đoán chắc đến chin mươi phần trăm là xảy ra chuyện rồi.
Từ ghế lái phụ, An nhìn xuống Lệ Hằng đang bị còng tay ngồi ở phía sau, quan sát xem Lệ Hằng có dùng thứ hàng cấm gì không. Nhưng mà An lại có vẻ hơi thất vọng khi nhìn thấy bộ mặt của Lệ Hằng còn chán nản hơn cả mình. Lệ Hằng bây giờ rõ ràng là không muốn vùng vẫy gì, chỉ muốn xem xem rốt cuộc tiếp theo sẽ thật sự xảy ra chuyện gì. Dù sao bây giờ cô cũng ở bên cạnh An, nhất định không thể bị làm thương tổn gì được.
Nếu như không phải là Lệ Hằng làm, vậy nhất định Lệ Hằng là người rất có giá trị của cả hai thế lực, bởi vì bọn chúng đang rốt ráo ra tay đây mà.
"Chị An, chị xem thời tiết này..."
Đồng chí cảnh sát đương nhiên là nói tới nếu mưa bão giông tố kéo tới thì lái xe sẽ nguy hiểm, nhưng An lại nghĩ ngay đến việc khác, cô nói: "Lái chậm! Để ý bên ngoài."
Nào ngờ An vừa mới nói xong thì một đạo sấm sét giáng xuống inh ỏi, mưa như trút nước bắt đầu xuất hiện.
"Bình, cậu đổi đi, để tôi lái cho."
An vừa nói vừa cầm bùa trên tay, cô vốn dĩ muốn trụ được cho đến khi về đến đồn cảnh sát. Bởi vì đồn cảnh sát là nơi uy nghiêm, ma quỷ bình thường cũng ít dám lộng hành, hoặc dám thì cũng sẽ ở mức độ hạn chế.
Nhưng mà không phải cứ cô muốn trụ là trụ được, đúng lúc cảnh sát Bình vừa nghiên người lách qua nhường ghế lái cho An thì lại một đạo sấm chớp nữa vang lên ầm ĩ khiến cả hai cùng đồng loạt giật mình. Ngay giây sau đó, khi An vừa đặt tay lên vô lăng thì đột nhiên cô giống như bị điện giật, sau đó cảm giác lạnh toát ập đến, giống như muốn đóng băng cánh tay cô vậy.
Ban đầu An vẫn còn đang rất cố gắng làm chủ cánh tay mình để điều khiển xe an toàn, nhưng qua mấy giây cô bắt đầu cảm giác như bùa trên tay cô không một chút tác dụng nào với kẻ tấn công. Một tay, sau đó hai tay đã buốt gần hết, cô đã không còn chút cảm giác nào khi cầm vô lăng. Kẻ này làm sao ấy nhỉ, chẳng lẽ là muốn giết Lệ Hằng ư, cứ như muốn cho cô lái xe đâm sầm vào gốc cây vậy.
"Lệ Hằng, cô có thù với ai không vậy?"
Lệ Hằng cảm thấy An cứ là lạ, ít nhiều cũng đã đoán được, cho nên cô nhanh chóng nói: "Mau tấp xe vào lề rồi nói tiếp. Như vậy quá nguy hiểm, tôi sợ liên lụy đến người vô tội."
An cũng cảm thấy có lí, nhưng bây giờ không có cách nào. Vì trời mưa nên đường vắng, cô bèn đạp hết chân ga đậu lại giữa đường. Cả bốn người có mặt trên xe đều ngã chúi đầu, lúc này không biết Lệ Hằng làm cách nào mà cô đã thoát khỏi còng tay và chuẩn bị mở cửa chạy ra ngoài.
"Đừng ra!"
An lập tức hét lên ngăn không cho Lệ Hằng ra ngoài. Lệ Hằng cũng vì tiếng hét to của An mà chần chừ, An thấy thế lập tức ra sức lắc đầu nói: "Không được ra! Không ai biết bên ngoài có cái gì, một mình cô ra ngoài sẽ rất nguy hiểm."
Nhận xét Box