Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 18: Người Không Mặt

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 18: Người Không Mặt



"Bác tài, ngại quái đi mất. Tôi muốn xuống xe, anh có thể dừng xe được không ạ?"

Lệ Hằng cố dùng giọng điệu bình thường nhất có thể để nói, nhưng anh ta bây giờ lại như hoàn toàn không nghe thấy mà còn tăng tốc nhanh hơn. Lệ Hằng thấy tình thế không ổn thì nhất thời không biết làm sao, nhưng vài giây sau đó cô đã nhanh trí nói: "Nếu như cần gì ở tôi có thể thẳng thắn nói, không cần phải làm như vậy đâu."
Kẻ kia nghe cũng như điếc, vì vậy mà Lệ Hằng tức giận nói: "Anh là người của phe nào, nếu như là phe ta thì có thể thương lượng. Nếu như là ở phe đối địch muốn đến giết tôi thì xin mời nhanh tay, nếu không lát nữa kẻ chịu thiệt sẽ chính là anh đó."
Thật ra Lệ Hằng nghi ngờ kẻ kia đến từ phe của ma nữ Thu hơn, bởi vì mới tối hôm qua cô còn chọc cho cô ta tức điên lên kia mà. Tức tối đến như thế thì làm sao mà nhịn được cục tức chứ, trả thù cũng là điều dễ hiểu. Ai ngờ kẻ kia không xem lời uy hiếp của cô ra gì, trực tiếp nói: "Bây giờ ở đây chỉ có hai chúng ta thì cô thắng tôi kiểu gì? Trừ phi là cô có đồ cấm."
Lệ Hằng dù có đang hơi sợ hãi nhưng cũng không chịu lép vế, không để lộ ra một chút sơ hở nào mà nói: "Nếu như đúng thì sao? Giữa hai chúng ta còn chưa biết ai chiếm thế thượng phong đâu. Nghe tôi khuyên một câu, nếu như anh không vạn bất đắc dĩ thì đừng dây dưa đến tôi. Nếu anh là người sống, tôi vẫn có cách giết anh, nếu anh là ma cũng không sao, tôi đương nhiên cũng có cách giết nốt."
"Chà! Mạnh miệng thật đấy. Nhưng bây giờ cô khoan hãy nóng vội, chi bằng cùng tôi ăn một bữa ngon rồi nói tiếp. Thế nào?"
Giọng điệu của kẻ kia đã hòa nhã hơn, nhưng Lệ Hằng dứt khoát nói: "Bỏ đi! Tôi mới không dám ăn cùng anh đâu. Chẳng may anh đưa tôi đến nghĩa địa ăn giòi bọ thì làm thế nào?"
"Cô không đủ tỉnh táo để nhận ra giòi bọ hay sao mà còn sợ ăn phải chứ?"
"Có trời mới biết được rốt cuộc là anh có thuật che mắt hay không. Đến lúc đó tôi ở nghĩa địa ăn giòi bọ mà cứ tưởng đang ở nhà hàng 5 sao ăn sơn hào mỹ vị thì hỏng."
Kẻ kia im lặng ước chừng mấy mươi giây rồi cũng ừ nhẹ biểu thị lời nói của Lệ Hằng có lí, sau đó anh ta phanh xe lại và thả Lệ Hằng xuống đường.
Lệ Hằng tưởng đâu đã thoát được rồi cơ chứ, nào ngờ vừa mới bước xuống xe thì cô mới nhận thức được bản thân hóa ra lại là con mồi. Vừa bước xuống đường thì Lệ Hằng cảm giác bản thân như đang lạc vào cõi ma quỷ, xung quanh đều toàn là xương xậu.
"Chuyện gì thế này?"
Lệ Hằng tự lẩm bẩm, cô thật sự không thể hiểu được. Cảnh vật lạ lẵm, đi lung tung mới là ngu dại, vì vậy Lệ Hằng quyết định một vấn đề ngớ ngẩn, cô lớn giọng nói: "Bác tài, chẳng phải anh muốn ăn một bữa cơm với tôi sao, quay lại đón tôi đi."
Qua một lát vẫn không có ai trả lời, chiếc xe kia không hề quay lại và cảnh vật vẫn không thay đổi, đợi đến khi Lệ Hằng định nói tiếp thì có tiếng kẻ kia vang lên, anh ta nói: "Muộn rồi! Rượu mời không uống mà cô lại muốn uống rượu phạt. Khôn lỏi như cô, tôi muốn xem cô đối phó với tương lai như thế nào."
Hỏng rồi!
Sau tiếng nói ấy thì mọi thứ thuộc về nhân gian giống như đã biến mất hoàn toàn, bây giờ nơi đây là cái nơi quỷ quái nào Lệ Hằng cũng không biết được. Chỉ biết cô vừa đụng tới một người không dễ đụng, và anh ta cũng rất có thể là người cô quen biết muốn thử cô, cũng có thể là phe đối địch muốn giết, nói chung dù là ai đi nữa thì tìm cách nào ra khỏi đây mới là chuyện quan trọng nhất hiện giờ.
Tình hình là rất tình hình, muốn thoát khỏi đương nhiên không dễ dàng, mà bây giờ không muốn vận động lại càng không thể. Muốn thoát ra khỏi chỗ này thì cách duy nhất chính là phải tham quan nó, xem cấu tạo của nó như thế nào, sau đó mới có hy vọng tìm được đường ra.
Lệ Hằng nhìn trước sau phải trái, cảnh vật thật không biết miêu tả như thế nào, nó đại khái giống như một chiếc hộp, và bản thân cô hiện tại đang bị nhốt bên trong chiếc hộp cùng với những bộ xương.
Ái chà chà, thú vị thật!
Đương nhiên đó không phải là suy nghĩ của Lệ Hằng đâu, bởi vì cô bây giờ sợ còn không kịp, lấy đâu ra tâm trạng mà ái với chả chà. Rón rén bước đi, Lệ Hằng đang sợ giẫm phải những khúc xương kia lại có khi gặp thêm phiền phức cho nên né được thì cố mà né. Nào ngờ vừa né một cái, cô đã giẫm luôn vào một thứ gì đó.
Âm thanh vang lên dưới chân cô nghe như đã giẫm phải một thứ gì có nước rồi. Vội vã nhìn xuống thì quả đúng như vậy, Lệ Hằng đang giẫm lên một cái... mặt người.
"Giật mình..."
Lệ Hằng dù sao cũng đâu phải ma quỷ, bất thình lình giẫm lên cái mặt như thế này đâu phải chuyện nhỏ, quan trọng là cái mặt mà cô giẫm lên chính là không có bình thường một chút nào, nó chỉ là một khuôn mặt phẳng lì không có bất cứ ngũ quan nào cả. Mà lúc cô nhìn xuống lại thấy cái khuôn mặt đó giống như là đang chảy máu ra, cũng là cái thứ âm thanh mà cô nghe được, tiếng máu lẫn trong tiếng giày.
Bạn có cần tôi phát họa lại những gì mà Lệ Hằng đang nhìn thấy cho các bạn xem không, đảm bảo bạn sẽ ám ảnh cả tháng mất!
Đương nhiên Lệ Hằng cũng từng được tiếp xúc rồi, cô lập tức nhận ra đây chính là khuôn mặt của một người đã bị lột da. Bởi vì nó không phải chỉ là lột một lớp da mặt bình thường, cho nên đương nhiên không như những gì bạn vẫn nghĩ. Lột da mặt ở đây bạn không thể tưởng tượng được đâu, và cũng không hy vọng bạn sẽ tưởng tượng được, như vậy thế giới quan của bạn sẽ bị bóp méo mất.
Lệ Hằng vẫn chưa biết làm thế nào cho phải thì cái mặt kia đột nhiên nhúc nhích, sau đó ẩn từ dưới đám xương xậu đột nhiên tay chân nhúc nhích, hóa ra là một người hoàn chỉnh đang ngồi dậy. Lệ Hằng cảm thấy không xong rồi, nhưng chỉ là không biết chạy đi đâu cho phải nên đành phải cắn răng đứng yên tại chỗ chịu trận.
Tiếp sau cái con người kia, xung quanh còn có thêm rất nhiều người không mặt nữa đồng loạt đứng dậy theo, bọn chúng đều như người mù, liên tục đưa tay về phía trước mặt quơ quàng tìm kiếm. Lúc ban đầu, Lệ Hằng còn không biết bọn họ đang tìm kiếm gì, cho đến khi cô nhìn thấy phía trước mặt bọn họ xuất hiện những thứ đang bay lơ lửng.
Vốn dĩ cảnh tượng người không mặt quơ quàng điên dại này đã đủ kinh dị lắm rồi, mà giờ khi nhìn rõ lại những thứ đang bay lơ lửng kia nữa thì đúng là không khỏi trụy tim. Lệ Hằng bưng miệng, cố nhịn để không phát ra tiếng động. Cô không cho rằng bản thân bị dọa đâu, mà cô đang nghĩ đến bản thân bị những kẻ cô lột mặt kia báo thù. Phàm cho dù là ai đi chăng nữa, một khi làm chuyện xấu nhất định sẽ nhột, mà Lệ Hằng đây còn làm chuyện ác, nhột là đúng.
Nhưng mà cái này cũng lạ lắm, Lệ Hằng cứ nghĩ đến đâu là cái thứ ấy sẽ ngay lập tức xuất hiện, thế mới tài. Ngay khi cô nghĩ đến đấy thì những người kia không bắt những cái da mặt bay lơ lửng kia nữa mà quay sang nhìn chằm chằm vào cô. Cho dù bọn họ hiện tại không có mặt đi chăng nữa nhưng mà Lệ Hằng vẫn cảm thấy hai con mắt sâu hòm trên mỗi gương mặt cứ nhìn chòng chọc vào cô. Sau đó...
Một tiếng bùng nổ vang lên, tai Lệ Hằng ong ong, cô cảm giác đầu óc mình mơ hồ, chỉ còn đôi mắt là có thể nhìn thấy rõ. Cô nhìn thấy những người kia bây giờ đang đưa tay cào cấu về phía trước và đang tiến lại gần cô hơn.
Một người, hai người, ba người...
Cả đám người đã đổ dồn vào cô, tay liên tục cào cấu lên mặt cô nhưng đang muốn tháo da mặt của cô xuống vậy.
x

Danh Sách Chương

Nhận xét Box