Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 17 : Chẳng đâu vào đâu

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 17 : Chẳng đâu vào đâu

 Bên kia An không dễ chịu như Lệ Hằng, bầu không khí bên kia vô cùng ngột ngạt. An đang tự dọa bởi ngay chính nội tâm của mình, mà kẻ xuất hiện còn chưa xuất đầu lộ diện. Sau khi nhìn thấy bộ dạng đó của mình trong điện thoại, An luôn tự lẩm bẩm mấy câu kinh văn mà sư phụ cô đã dạy. Nhưng vì nỗi ám ảnh khi đó quá lớn, nó giống như cái bóng đen luôn bao trùm, bám lấy và đè nặng An cho nên cô khó lòng có thể vượt qua được.

Lúc An như đang sắp phát điên thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Sao vậy, nghe nói cô bản lĩnh lớn lắm mà. Theo pháp sư học đạo, lại còn dám theo phá các vụ án liên hoàn kia nữa. Xem như tôi đã đánh giá cô quá cao rồi, hóa ra cũng chỉ có như vậy. Thật là làm cho người ta thất vọng mà."

"Im miệng! Mi là ai, là ai có bản lĩnh thì hiện thân nói chuyện."

An lấy tay ôm đầu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh để nói. Thế nhưng kẻ kia quả thật chỉ xem cô như một trò cười rồi mỉa mai nói: "Còn phải xem cô có bản lĩnh hay không nữa. Tôi vốn tưởng cô giờ bản lĩnh đã hơn trước, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Như thế này thì xem như cô không cùng đẳng cấp để nói chuyện ngang hàng với tôi rồi. Trước đây còn nghe thuộc hạ nói cô bản lĩnh to lắm, làm bọn chúng cũng phải kiên dè. Hóa ra là bọn chúng vô dụng nên mới như vậy, nhưng không sao cả, dù sao thì bây giờ cũng có người đủ bản lĩnh để đối đầu với cô rồi."

Nghe đến đây, An đột nhiên bừng tỉnh. Thế nhưng ngay sau khi biết kẻ đến là ai thì cô không hề có chút bất ngờ hay sợ hãi, mà là oán hận tột độ. Bởi vì ánh mắt đó của cô có thể hiện rõ ràng sự oán hận, cứ như kẻ kia chính là người đã mang đến tất cả bất hạnh cho cuộc đời cô vậy.

Đúng thế! Người đàn ông kia thật sự chính là kẻ thù của cô, kẻ đã gieo rắc biết bao nhiêu đau khổ cho cuộc đời cô. Tất cả bất hạnh dường như đều xuất phát từ anh ta, đều là anh ta mang đến. Không nói nhiều, An vừa thở gấp vừa vung tay loạn xạ, sau đó cầm luôn chiếc điện thoại của mình ném sang phía đó cho dù cô cũng không chắc là có trúng kẻ đó hay không.

"Cút! Cút đi."

Nghe giọng điệu của An thì giống như là đang xua đuổi, thế nhưng nếu quan sát kĩ nhất định sẽ nhận ra sâu trong giọng nói ấy chính là một sự cầu xin. Kẻ kia chỉ cười như đang chế giễu An rồi lặng lẽ đi mất, để lại một mình An với đầu óc không thể nào tiêu hóa được.

Thất thần rất lâu, cuối cùng An cũng dần bình tĩnh trở lại, cô lần mò lấy đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường ra xem, bây giờ đã là hơn bốn giờ sáng. Cô không biết là do khoảng thời gian tên kia đến đây lâu hay là cô thất thần lâu nữa. An đặt đồng hồ báo thức trở lại rồi xuống giường, đi đến nhặt chiếc điện thoại đáng thương của mình lên.

Không biết do điện thoại của cô bền hay là do kẻ kia đã tác động đến mà điện thoại chỉ hơi trầy trật một chút chứ không hề hư hao một chút nào. Điều đầu tiên khi cô nhặt điện thoại lên không phải là xem nó có lỗi gì hay không, bởi vì cô cảm thấy điều này không bình thường một chút nào. Cô không cho rằng điện thoại xịn sò hay siêu bền gì đâu, cô chắc chắn rằng kẻ kia sẽ bảo vệ điện thoại chỉ vì để lưu lại cái ứng dụng đáng ghét đó.

Nhưng điều khiến cho cô bất ngờ chính là cô có lục lọi nát cái điện thoại cũng không tìm được cái ứng dụng ma quỷ kia. Là do ma sát mạnh quá nên mất đi cái ứng dụng kia, hay là vì kẻ kia chỉ muốn hù dọa và tra tấn tinh thần cô thôi chứ không hề muốn cô sử dụng cái ứng dụng đó. Ngẫm lại cẩn thận một chút thì cảm thấy đúng là có đúng thật, bởi vì cho dù có để lại cái ứng dụng kia cho cô thì cô cũng không có nhu cầu sử dụng.

Còn phải nói như vậy sao, người ta cần sử dụng cái ứng dụng đó chính là để chụp ra những tấm ảnh xinh đẹp, nhưng An thì lại chụp được cái mặt trắng tinh không có ngũ quan mà chỉ có một mảng da thịt đáng sợ. Đừng nói việc hiện tại An đã có diện mạo xinh đẹp, cho dù là nó hơi xanh xao một chút nhưng vẫn hơn khối người, nếu như mà cô xấu xí đi chăng nữa thì cô cũng không dại gì mà chụp, ai lại muốn tự biến bản thân mình trở thành thứ khó xem chứ.

Ở bên kia phía Lệ Hằng, sau khi Thu đàm phán không thành công và liên tục bị Lệ Hằng đi nước trên nên đã triệt để chọc cô ta tức điên tiết lên. Nói đi cũng phải nói lại, thần kinh của ma quỷ thường đâu cấu tạo giống như người sống đâu. Trước khi bọn chúng chết đi, sẽ chỉ mang theo oán hận, đến khi chết đi không biết sẽ bị tẩy não thành cái gì. Bởi vì, cho dù là thành cái gì đi chăng nữa thì cũng sẽ tuyệt đối không còn sợi dây thần kinh tức giận đâu. Nhưng giờ Lệ Hằng có thể chọc giận ma nữ An thành như vậy đúng là không thể không khen bản lĩnh cao của cô.

Bẵng đi một ngày Lệ Hằng không triển khai nhiệm vụ mới, cũng không liên lạc với Ý Phương sai cô ta làm việc. Dù sao bây giờ cũng không nên dồn dập quá mức, chủ yếu sống tốt trước đã. Tất nhiên là bây giờ Lệ Hằng vừa mới ra tay nên mới như thế, về sau không ai nói được cô sẽ trở thành loại người gì. Liệu cô có giữ được bản tính của mình hay không, hay cuối cùng cũng bị ma hóa.

Đến chiều tối muộn Lệ Hằng mới ló ra khỏi cửa, cô vốn muốn tìm chỗ nào đó ăn uống ngon lành một chút nhưng vì muốn uống chút bia rượu cho nên không lái xe đi mà tùy tiện vẫy một chiếc taxi. Ai ngờ đâu rằng cô vốn chỉ muốn sống bình thường một hôm nhưng cũng không có cách nào, vừa lên xe không lâu thì tài xê quay sang hỏi: "Quý khách muốn đến đâu?"

"Tôi cũng không rõ! Phiền bác tài đưa tôi đến nhà hàng nào ngon, xa một chút cũng được, tiền bạc không thành vấn đề."

Nghe giọng thì tài xế kia là một thanh niên nhỏ tuổi, anh ta nghe xong cũng không có chút biểu hiện nào mà chỉ ừ nhẹ. Lệ Hằng cũng an tâm chút ít, nhưng ai mà ngờ ngay khi cô vừa nhắm mắt lại thì đã nghe tài xế kia hỏi: "Cô gái, sơ tâm của cô là gì?"

Câu hỏi này nghe quen lắm, Lệ Hằng bởi vì trước nay chưa từng có ai quan tâm tới cô cho nên ngay khi cô nghe câu hỏi này thì đã lập tức mở bừng mắt. Lẽ nào chính là tài xế lúc trước đã chở cô đi, trước đây anh ta không những không chê diện mạo xấu xí của cô mà quan tâm. Nhưng điều khiến cho Lệ Hằng ngạc nhiên đó chính là cô đã đeo mặt nạ khác rồi mà, tại sao anh ta vẫn nhận ra cô. Hay là anh ta bản tính chính là như vậy, gặp cô gái nào cũng hỏi như thế?

Nghĩ đến đây thì Lệ Hằng thất vọng hẳn, cô vốn cho rằng nhân cơ hội này nhất định phải làm bạn với anh tài xế kia. Thế nhưng có vẻ anh ta chỉ là một kẻ cặn bã không hơn không kém, làm cô mất công cảm động một phen.

Thế nhưng chuyện tiếp theo đó đã khiến Lệ Hằng kinh ngạc, bởi vì anh ta giống như đọc được suy nghĩ của Lệ Hằng vậy, anh ta nhỏ giọng nói: "Tôi biết cô là ai, có phải gần đây cô đã đi phẫu thuật thẩm mỹ hay không?"

"Anh... anh làm sao mà biết được?"

Lệ Hằng lắp ba lắp bắp nói, giọng điệu sợ sệt còn hơn cả sợ ma. Bởi vì so với sợ ma, cô càng sợ con người biết quá nhiều về cô hơn. Nhưng xem ra cô lo lắng hơi thừa, bởi vì anh ta rất bình thường nói: "Cô sao vậy, sao cứ như gặp ma vậy. Yên tâm đi, tôi không phải là kẻ biến thái cuồng theo dõi gì đâu. Chẳng qua tôi nhận ra mùi nước hoa trên người cô, nó là hàng ngoại xách tay, không nhiều người dùng nó đâu."

Nghe đến đây thì trái tim treo lơ lửng của Lệ Hằng cuối cùng cũng trở lại bình thường, cô buộc miệng nói đùa: "Anh có thể làm thám tử được rồi đó. Sao nào, anh cảm thấy diện mạo hiện tại của tôi có phải là tốt hơn trước nhiều không?"

Không ngờ rằng anh ta đến nhìn một cái dù là nhìn vào gương chiếu hậu cũng không muốn nhìn, chỉ nói: "Diện mạo bên ngoài chẳng qua cũng chỉ là để nhìn mà thôi. Tôi không quan tâm đến vẻ bề ngoài đó, tôi chỉ quan tâm sơ tâm của cô như thế nào, và cuối cùng cô có giữ được sơ tâm bên ngoài được hay không thôi."

Cái tên này đúng là...

Đã không muốn quan tâm đến vẻ bề ngoài mà còn hỏi người ta có phải đã phẫu thuật mặt không...

Nhưng chỉ vừa mới nghĩ đến đây thì Lệ Hằng lại... có chút lạnh sống lưng. Nghĩ lại mới thấy kể từ lúc cô lên xe tới giờ đến cả nhìn cô một cái cũng xem nhìn mà sao lại đã biết cô phẫu thuật mặt chứ. Càng huống hồ lúc cô vẫy xe luôn đeo khẩu trang kín mít kia mà...

Vì để chứng thực mọi chuyện nên cô đã quyết tâm tìm hiểu. Tên tài xế này mặc áo khoác che kín cổ, trên đầu còn đội cả mũ lưỡi trai, căn bản khó lòng mà nhìn thấy mặt của anh ta được. Di chuyển ánh nhìn lên một chút, hóa rah ai chiếc gương chiếu hậu trên chiếc xe này hoàn toàn không hề tồn tại.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box