Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 15

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 15



Như thế An lập tức không vui nói: "Như vậy không phải các người được an nhàn hay sao chứ. Kinh tởm gì cũng có tôi lo giúp các người rồi."

"Không phải chị An, chị đừng giận mà. Chị thừa biết em chẳng có ý gì cả, chỉ là em ngưỡng mộ chị thôi."

Nam cảnh sát vừa cười hối lỗi vừa nói, sau đó vội vàng lượn sang chỗ khác không làm phiền An nữa. Bọn họ theo An đã lâu, thừa biết cô chuyên phá mấy vụ án kì dị, một khi có vụ án nào kì lạ thì cấp trên liền giao cho An. Càng huống hồ cô đã theo chuỗi những vụ án lột da mặt này rất lâu rồi, xét về tội phạm chắc cô phải hiểu rõ hơn ai hết. Những vụ án trước đều là nạn nhân chết rất bình thường, biểu hiện giống như trúng gió chết, da mặt tuy rằng cũng đã bị lột mất nhưng là vài ngày sau đó. Điểm giống nhau chính là những nạn nhân vài năm nay đã lên tới hàng trăm, tất cả đều là những cô gái trẻ và vô cùng xinh đẹp.

Theo báo cáo của An đưa lên cấp trên thì đây chính là một vụ án có tính tàn nhẫn cao, theo như phân tích của chuyên gia rất có thể hung thủ chính là một người xấu xí biệt lập với xã hội hay thậm chí bị xã hội ruồng rẫy. Thứ hai, hung thủ được cho là phụ nữ và có độ tuổi xấp xỉ với nạn nhân, bởi vì ghen tị với nhan sắc của họ mới ra tay sát hại và lột đi da mặt của họ.

Nhưng vài năm nay, cho dù có đến trăm mạng người chết dưới tay hung thủ nhưng tuyệt nhiên hung thủ lại không hề để lại bất cứ dấu vết nào tại hiện trường. Cấp trên cũng cho rằng hung thủ thật sự là một người nguy hiểm, và sau lưng kẻ đó phải có kĩ thuật thẩm mỹ y khoa cao, nếu không thì không thể nào mà hung thủ chỉ lột da mặt nạn nhân vì đam mê mà không sử dụng chúng được.

Lần này là ngoại lệ, chẳng những bọn chúng để lại dấu vết rõ ràng, vết thương trên cổ nạn nhân cũng coi như là tàn bạo. Hơn thế nữa, bọn chúng còn ngang nhiên lột lấy da mặt nạn nhân ngay trước mặt nhiều người như vậy. Hiện tại An vô cùng đau đầu, xét theo tình trạng này nếu như không phải là hung thủ muốn lật bài ngửa thì nhất định hung thủ lần này là một người khác.

Không ai xa lạ, An chính là người phụ nữ đã va phải Lệ Hằng ngay đêm hôm đó, cái đêm mưa gió Lệ Hằng từ trong vườn ngô đi ra, cái đêm mà Lệ Hằng quyết định thỏa hiệp và làm việc với ma quỷ. Và An, chính là một pháp sư đeo vỏ bọc cảnh sát, cô ấy là người rất hiểu về tổ chức ma quái đã làm nên cái ứng dụng chụp ảnh kia.

Những vụ án trước đây đúng là do hai phe phái làm, nhưng thủ thuật y chang nhau, bởi vì bọn họ vốn dĩ trước kia là một nhóm. Sau này một người phụ nữ trong nhóm phản bội, ăn cắp thủ thuật và trốn ra ngoài lập phe riêng, nhưng thủ thuật giết người lột da mặt đều vô cùng giống nhau. Hiện tại mà nói An vô cùng khả nghi vụ án này chính là do Lệ Hằng làm ra, bởi vì chỉ có Lệ Hằng là mới gia nhập vào, mà cô ấy cũng chính là nhân tài hiếm có khiến cả hai phe tranh giành để có được. Lệ Hằng chính là tiêu chuẩn mẫu của những gì chuyên gia phát họa lại về tội phạm, là phụ nữ cùng trạc tuổi với nạn nhân, với vẻ ngoài vô cùng xấu xí và bị xã hội ruồng bỏ.

Nghĩ đến đây khiến An rung mình ớn lạnh, cô không nghĩ mọi việc lại trùng hợp đến như vậy, giống như có người sắp xếp hoặc là dự đoán được tương lai. Con người rốt cuộc sao có thể thao túng ma quỷ, rốt cuộc thì con người vẫn đáng sợ hơn ma quỷ. Ma quỷ thì vô tri, mà con người thì lại biết suy nghĩ và tham lam hơn bất kì giống loài nào.

Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi việc, báo cáo lên trên hoàn chỉnh thì An đã gọi một cuộc điện thoại, thế nhưng vì đối phương không bắt máy nên cô buộc phải tự đi tìm vậy. Và thật bất nhờ, lúc An tìm gặp Lệ Hằng thì phát hiện cô đang nói chuyện với một người, An nhanh chóng nhận ra đó chính là Ý Phương, hai hôm trước cô ta đã đến cục cảnh sát để báo cáo về việc có người đêm kia đột nhập vào nhà mình, mà vừa hay hôm đó chính là an trực ban.

Vừa thấy Ý Phương, An đã nhanh chóng nhận ra việc có người đột nhập vào nhà mà Ý Phương nói thật sự không phải người, mà là ma quỷ do hai phe phái kia thao túng. Vậy mà An lại giật mình, hóa ra Lệ Hằng không tự tay thao túng ma quỷ đi giết người, mà cô ấy lại thao túng chính người khác, để người khác làm việc hai tay đầy máu đó. Suy cho cùng, Lệ Hằng chính là một hung thủ vô cùng thông minh, cho dù làm việc cho người khác nhưng chính cô ấy lại không biến mình thành nô lệ mà là chủ nhân theo chính cách của cô ấy.

Đột nhiên An chùn bước trước cô gái này, cô cho rằng chỉ sợ không lâu nữa, với cái khí thế này nếu như Lệ Hằng có dã tâm thì cô ấy rất có thể sẽ thao túng được cả hai phe phái kia.

"Chào chị, chúng ta đã gặp nhau rồi có phải không?"

Đang mải mê suy nghĩ thì An đã giật bắn người vì Lệ Hằng đã đến từ lúc nào mà cô lại không hay biết. An quay lại nhìn, Ý Phương đã biến mất, cô liền giả bộ hỏi: "Lúc nãy tôi thấy một cô gái đứng cạnh cô, không biết cô ấy đi đâu rồi?"

Lệ Hằng nở một nụ cười xinh đẹp dưới lớp mặt nạ xinh đẹp đeo trên mặt, cô nói: "À, cô ấy là bạn tôi, có việc nên đã về trước rồi."

An biết lại sắp có chuyện không hay, nhưng biển người mênh mông cô thật chẳng biết làm cách nào, bởi vì không biết nạn nhân tiếp theo mà bọn chúng nhắm tới là ai. An đứng yên lặng cố gắng giữ bình tĩnh nhưng hai bàn tay cô sớm đã bấu chặt vào nhau đến chảy máu, nhừn mà quên là cô chẳng có máu để chảy.

"Không biết cô có biết về chuyện của bạn mình không, vài hôm trước cô ấy vừa đến cục cảnh sát báo án. Cô ấy nói luôn có người lẻn vào nhà cô ấy..."

An vừa nói vừa quan sát Lệ Hằng nhưng tuyệt nhiên dưới lớp mặt na kia không nhìn thấy một chút thay đổi nào, thậm chí là nhíu mày, Lệ Hằng bình tĩnh đến đáng sợ. Chỉ nở một nụ cười máy móc, Lệ Hằng nói hỏi: "Chị là cảnh sát?"

An gật đầu, Lệ Hằng nói tiếp: "Tôi biết! Nhưng cảnh sát các người không biết là bạn tôi có bệnh sao.
 Do lúc nhỏ cô ấy từng bị kẻ xấu lẻn vào nhà hãm hại cho nên cho tới bây giờ mỗi đêm cô ấy luôn cảm thấy có người đột nhập vào nhà mình. Lần sau cô ấy có đến thì các người cứ kệ cô ấy. À mà... làm gì còn có lần sau!"

Câu cuối cùng của Lệ Hằng cố ý nói rất nhỏ, nhưng An vẫn nghe thấy.

Lệ Hằng vừa mới nói xong thì bóng người đã lướt qua mắt An khiến An không nói nên lời, bởi vì khuôn mặt đó chính là nạn nhân bị lột da mặt tại trận mới đây. Mà cái bóng dáng người đeo mặt nạ kia cũng không thể nào mà An không nhận ra được, cô ta chính là Ý Phương.

"Chào chị!"

Lệ Hằng chào An rồi rời đi, điều đó không hề vô tình mà chính là muốn để cho An thấy.

Đêm về, An cứ luôn trằn trọc không ngủ được, cô không có cách nào nhắm mắt khi mà bụng dạ cứ luôn lo lắng phập phồng. Những thế lực luôn ẩn náo và lộng hành ngoài kia, những cô gái đôi mươi xinh đẹp luôn có thể trở thành nạn nhân bất cứ lúc nào. Những vụ án ghê rợn chấn động dư luận khiến nhà nhà, người người kinh sợ. Nhưng cũng đúng là như có ai đó hiểu được sự trằn trọc vất vả của An mà đêm nay lại phái người đến chơi cùng cô.

Từ lâu lắm rồi An đã hạn chế soi gương, vì vậy trong phòng ngủ hầu như chẳng có tấm gương nào, thế nhưng lúc này cô đang nằm yên trên giường thì nghe thấy có tiếng động. Một nửa lo lắng là kẻ xấu, một nửa lo lắng những thứ đó. Quả nhiên, cô ngồi dậy bật đèn, cho dù điện đóm không hề mất nhưng mà đèn thì bật mãi không lên.

An đã hiểu được hoàn cảnh, cô với tay nắm chặt điện thoại chỉ vì không muốn thứ gì đó thâm nhập vào điện thoại của mình. Trên tay cô đã cầm sẵn bùa, nhưng lúc chạm vào điện thoại nó lại phản ứng khiến tay cô giống như bị điện giật.

"Khốn kiếp!"

An chửi lầm bầm trong miệng, chỉ là cô không ngờ nhanh như vậy đã có người cài ứng dụng ma quỷ kia vào điện thoại của cô. Trước nay không có ai muốn động tới cô cả vậy chẳng lẽ là do Lệ Hằng làm ư?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box