Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 14

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 14



Vài ngày sau, vào một đêm nào đó, ở một căn phòng nọ một cô gái đi chơi về muộn, bởi vì thấy lớp trang điểm còn rất đẹp mà đã ngồi trước gương chụp một bức ảnh. Kiểu chụp hình của những người đẹp thì chúng ta không có cách nào hiểu được, cô gái đó ngồi trước bàn trang điểm nhưng lại quay ngược, vô tình tấm gương trên bàn trang điểm cũng lọt vào khung hình.

Đồng hồ trên tưởng đã điểm đến 12 giờ đêm, cô gái ấy vẫn chưa canh được góc chụp ưng ý nên cứ liên tục di chuyển điện thoại. Chợt, cô nhận ra chiếc gương trên bàn trang điểm có gì đó kì lạ, giống như nó đang lắc lư muốn di chuyển vậy. Vì quá lười để quay lại nhìn cho nên cô đã chuyển camera điện thoại tới để nhìn thấy trọn vẹn chiếc gương. Chỉ có điều cô đã sai lầm khi làm điều đó, bởi vì vừa nhìn thấy trọn vẹn tấm gương thì cô cũng đã nhìn thấy một cảnh tượng khác. Trong gương xuất hiện cô, đó là điều hiển nhiên, thế nhưng sau lưng cô lại xuất hiện thêm một bóng ma với hai mắt sâu hoắm, mặt mày loang lỗ vết máu mà hai bàn ta với móng vuốt dài sọc.

Cô gái nọ sợ mất cả mật muốn hét toáng lên tháo chạy nhưng lại tò mò bị cuốn hút bởi vì bóng ma trong gương đang di chuyển. Nó di chuyển hai bàn tay với móng vuốt sắc nhọn từ từ kề lên cổ cô, móng vuốt của nó lần lượt đâm vào cổ cô, cứ tưởng tượng độ dài của móng vuốt gần bằng điếu thuốc lá thì có phải là đâm vào cổ sẽ gần xuyên qua luôn không. Vậy mà cô gái kia không biết ma xui quỷ khiến như thế nào mà lại ngồi đấy nhìn mới lạ, sau khi nhìn thấy cả mười móng vuốt đâm vào cổ cô trong gương thành cái rổ xảo thì cô gái đó mới sợ hãi thật sự.

Chỉ có điều đã muộn rồi, lúc cô đứng dậy chuẩn bị chạy đi thì lại thấy trong gương, cô ở trong gương đã chết, máu me từ những vết đâm lúng phúng ra hệt như vòi tưới nước cho cây xanh ngoài công viên. Cô gái nọ đột nhiên thấy dạ dày khó chịu cực độ, cô ôm bụng nôn khan một cái khi thấy máu kia bắn ra tận mặt gương, sau đó lại bắn ra mặt cô vài vết máu, chân thật đến cực độ.

"Á!"

Tiếng hét thất thanh của cô gái vang lên thiếu điều xé tan cả màn đêm tĩnh mịch, cô đột nhiên cảm thấy cổ mình đau đớn dữ dội nên cả ôm lấy cái cổ để tháo chạy. Nhưng tiếc là cô còn chưa đi được hai bước đã té xấp xuống đất và tắt thở.

Sáng hôm sau quản lí tòa nhà đã đến gõ cửa phòng của cô gái kia sớm, bởi vì có người đã báo cáo phàn nàn rằng đêm qua cô ta la hét rất dữ bên trong phòng khiến cho cả khu cùng thức giấc. Nhưng họ chẳng nghĩ gì cả, bởi vì tòa nhà này quản lí rất nghiêm ngặt, người từ bên ngoài căn bản không lọt vào được.
Quản lí tòa nhà kiên nhẫn gõ cửa rất lâu, anh ta cũng đã gọi điện rất nhiều lần nhưng hiển nhiên không có ai nhấc máy. Thấy tình thế không ổn, quản lí tòa nhà đã gọi thợ khóa về bẻ khóa. Sau khi cánh cửa được mở ra, xộc vào mũi tất cả mọi người có mặt đấy chính là mùi máu tươi tanh tưởi, một số người dạ dày không tốt còn phải nén nhịn cơn nôn mửa để ở lại hóng chuyện.

Quản lí tòa nhà với nhiều năm kinh nghiệm quản lí, anh ta cũng không phải chỉ một hai lần trải qua chuyện này, cho nên không vội đi vào mà đã gọi điện báo cảnh sát. Cảnh sát đến rất nhanh sau đó, bọn họ tiến hành bảo vệ hiện trường. Hiện trường ban đầu đúng là khiến cảnh sát liên tưởng đến vụ giết người dã man, ngay sau đó một viên cảnh sát đã yêu cầu được xem camera giám sát tòa nhà.

Ở lại còn mấy người đang tiến hành thu thập hiện trường, chứng cứ. Có một nữ cảnh sát sắc mặt rất đỗi tiều tụy, da dẻ xanh xao hệt như người bệnh liệt giường, nếu như không biết nguyên nhân chắc chắn sẽ nghĩ cấp trên bóc lột sức lao động của cô ta dữ lắm. Dưới bộ cảnh phục nhưng trông cô ta không hành động giống cảnh sát chút nào mà giống như là pháp sư bắt ma hơn.

Xác của nạn nhân hoàn bình thường không có dấu hiệu xâm hại hay là mất mát tài sản gì, chỉ có vết thương trên cổ cô ta là trông muốn nôn tại chỗ thôi. Những cái lỗ chi chít đâm vào như thể chúng ta đâm miếng thịt gà để ướp cho ngấm vị vậy, nhìn thôi là thấy muốn ăn rồi chứ gì. Có điều miếng thịt này sao trông nó hơi máu me kinh dị, đặc biệt là những cái lỗ kia, nếu như mà ai sợ lỗ thì chắc chắn là sẽ bị dọa sợ.

Nữ cảnh sát kia cẩn thận đeo gang tay vào rồi sờ thử lên vết thương, sau đó đứng dậy bắt đầu kiểm tra tới trên bàn. Quả nhiên sự chú ý đầu tiên của cô ta vẫn là chiếc gương trên bàn trang điểm, bởi vì trên mặt gương còn dính rất nhiều máu, nhưng đáng chú ý hơn vẫn là một cái lỗ hổng đã bị thủng lỗ ở chính giữa gương.

"Tới đây tôi nhờ một chút!"

Nữ cảnh sát nói với một nam cảnh sát khác ở gần đó, anh ta cũng nhanh chóng đi tới. Nữ cảnh sát đưa tay tới trước mặt gương rồi hỏi: "Anh có cảm thấy đây chính là một đầu mối không?"

"Ý chị là gì thế thị An?"

Ngay khi nam cảnh sát kia còn lơ ngơ quả mơ thì nữ cảnh sát tên An kia đã thò tay qua lỗ hổng đó khiến nam cảnh sát kinh hồn bạt vía nói: "Chị An, hay là vẫn để em làm..."

Nhưng An đã lắc đầu ngắt lời cảnh sát nam, sau đó bảo anh ta sang một chỗ khác. Ở đây lúc này không có ai để ý An mới bắt đầu rút tay ra, lỗ thủng kia đâu có được tròn trịa, nó vô cùng gai góc, và cổ tay của An đương nhiên cũng không yên ổn mà trầy xước mấy đường. Nhưng khi cổ tay được đưa lên ngay mặt An mới thấy được chính là đứt nhiều chỗ rất sâu, nếu như không may có thể sẽ làm đứt cả động mạch cổ tay. Mà đứt động mạch cổ tay thì các bạn biết rồi đấy, chỉ sợ máu sẽ đổ xuống đỏ sàn nhà ấy chứ, và An dĩ nhiên cũng phải rất đau đớn. Nhưng mà không, An nhìn cổ tay đứt sâu hoắm của mình với ánh mắt vô cảm, không có bất kì biểu hiện đau đớn nào.

Hóa ra vết thương trên tay An không hề chảy máu, nó hoàn toàn trắng bệch giống như là người không có máu vậy. Cảnh sát nam đã vong việc bên kia, anh ta vì lo lắng mà quay lại hỏi: "Chị An, tay chị có bị thương không?"

An vội vã chà chà cổ tay rồi nói: "Không có! May mà tay tôi nhỏ, nhờ giảm cân bấy lâu nay mà nay lại có hiệu quả ghê."

Nói rồi An còn cười hì hì mấy tiếng, nam cảnh sát nhìn cô xanh xao như vậy cũng ái ngại nói: "Chị An, em nói chị đừng giận. Dạo này em thấy chị gầy mà xanh xao quá rồi đó, chị đừng nên giảm cân thêm nữa."

An cũng không muốn nhiều lời mà cười nói: "Được rồi, tôi biết rồi. Cậu ra kia xem đi, tôi kiểm tra chỗ này cho."

Đuổi nam cảnh sát đi, An mới bắt đầu lần mò sờ thử lên bàn. Cô nhắm mắt, sau đo dần dần cảm nhận sự việc diễn ra. Trong lúc cô đang mơ màng, mơ màng thì cảnh tượng cánh tay của ma nữ trong gương ló ra bấu vào cổ nạn nhân khiến cho co giật bắn người.

"Ha ha ha!"

Đột nhiên, có tiếng cười lanh lảnh vang lên, An ý thức quay đầu nhìn lại nạn nhân thì đã thấy da mặt nạn nhân bị lột đi, chỉ còn lại mớ máu thịt nhầy nhụa pha lẫn vào nhau. An bắt giác cảm thấy da mặt đau rát, cô lấy tay bưng mặt, khó chịu mà chăm chăm nhìn cái xác kia.

Bên ngoại có tiếng người nôn mửa tập thể, bên trong cũng có viên cảnh sát nôn hết dịch vị dạ dày ra ngoài, sau đó vì chịu không được nữa nên chuồn ra khỏi hiện trường luôn. Nam cảnh sát lúc nãy cũng được xem là thuộc top can đảm nhưng mà anh ta căn bản chỉ liếc qua một cái đã rung mình không dám xem lại lần thứ hai, sau đó quay ra ngoài hét lớn bảo đám người bên ngoài mau rời khỏi hiện trường đi.
"Chị An, em đã biết chị gan dạ nhưng em lại không ngờ chị gan dạ đến mức này luôn đấy. Dạ dày của chị cũng tốt nữa, em thật là tò mò muốn biết rốt cuộc chị phải nhìn thấy thứ kinh khủng đến thế nào thì chị mới sợ hãi và nôn mửa."

Nam cảnh sát không phải chế giễu hay gì, mà là thật sự cảm thán bái phục. An không xem lời khen ngợi kia ra gì, thậm chí còn khó chịu khi nghe nó, bởi vì những lúc cô nghe thấy người khác nói mình như thế thì cô cảm thấy bản thân giống hệt như một quái vật không thua kém chút nào cả.
x

Danh Sách Chương

Nhận xét Box