Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 13

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 13



Đêm đến, Lệ Hằng vẫn luôn trằn trọc không ngủ được. Cô vẫn luôn suy nghĩ về câu nói của người phụ nữ kia và khuôn mặt trắng bệch cùng với đôi mắt đờ đẫn ấy. Rốt cuộc cô ta là ai, câu nói kia có ý nghĩa gì, bây giờ cô lại hối hận vì đã để cô ta đi mà không hỏi cho rõ ngọn ngành.

Ngày hôm sau Lệ Hằng đều không ra ngoài, ở nhà và chờ đợi thứ nên đến. Chờ mãi cho đến buổi trưa, sau hai tiếng đồng hồ cô ngủ quên thì sau khi thức dậy đã thấy một túi đồ trên bàn. Không có gì khác ngoài một lá thư và cái... mặt nạ da người thì phải.
Lúc mới lấy ra Lệ Hằng đã bị dọa cho sợ hết hồn khi nhìn thấy cái mặt nạ kia làm bằng da người, nhưng sau khi đọc thư thì cô đã hết sợ cái mặt nạ kia, bởi vì có vẻ nội dung trong bức thư kia còn đáng sợ hơn. Lệ Hằng vén gọn mái tóc, sau đó cầm cái mặt nạ đi đến trước gương và đeo vào.
Vài giây sau đó, cuối cùng Lệ Hằng cũng cảm thấy cuộc đời này thật vi diệu, mọi chuyện lại có thể làm được đến mức này. Bây giờ khuôn mặt ở trong gương hoàn toàn không phải là mặt của Lệ Hằng mà là một khuôn mặt xinh đẹp và thân quen. Lệ Hằng nhận ra khuôn mặt này giống với cô gái ở trong ảnh mà cô chụp ra đến 90 phần trăm.
Khác với trước đây nếu nhìn thấy những cái này thì Lệ Hằng nhất định sẽ hốt hoảng, nhưng lần này cô chỉ chăm chú nhìn thêm một lát rồi sau đó khẽ thở dài. Dù sao bây giờ cô không còn là cô gái trốn chạy ma quỷ nữa mà là người hợp tác với ma quỷ, cô có tư cách gì mà biểu đạt này kia chứ.
Với vóc dáng của Lệ Hằng tuy rằng hơi thấp nhưng cũng không đến nỗi nào, bây giờ được ghép chung với một khuôn mặt xinh đẹp cũng không tệ. Lệ Hằng thay thử một bộ quần áo đẹp, sau đó vừa ý soi trước gương, cảm giác như một luồng sức sống mới đang thổi vào cô vậy. Nhưng mà chung quy cái mặt nạ này cũng không thể đeo mãi, cô chỉ có thể đeo lúc ra ngoài, nếu như đeo suốt trên mặt nhất định hậu quả sẽ khôn lường.
Kiểu gì cũng phải quay lại làm việc để kiếm tiền, cô cũng đâu thể ăn không khí được. Tuy rằng với khuôn mặt này cô có thể nhận quảng cáo, nhưng chủ yếu cô vẫn là phải quay về nơi đó để tìm kiếm một người, nó là nhiệm vụ mà cô được giao. Cô ta chính là Thu, kẻ đã đưa ứng dụng ma quỷ kia vào điện thoại của cô.
Lệ Hằng luyến tiếc không nỡ tháo mặt nạ xinh đẹp kia xuống, cô cứ soi gương mãi rồi nhẩm đếm số ngày cô đã nghỉ ở chỗ làm. Có lẽ cô phải nghỉ thêm mười ngày nữa và sau đó nói với mọi người rằng cô đã phẫu thuật mặt, như vậy mới có thể lí giải vì sao cô lại mang khuôn mặt này.
Khuôn mặt này có hạn sử dụng rất ngắn, nếu như muốn bảo trì đúng hạn nhất định phải làm nhiệm vụ, nghĩ đến đây, Lệ Hằng để nguyên mặt nạ rồi ra ngoài. Nơi cô đến ngoài cửa của những thẩm mỹ viện, nơi đó nhất định sẽ có rất nhiều con mồi béo bở.
Ngồi ở quán cà phê đối diện một thẩm mỹ viện khá lớn và tiếng tăm đời một tiếng đồng hồ, quả thật đã có con mồi đầu tiên xuất hiện. Đó là một cô gái trẻ tầm hai mươi tuổi với diện mạo xấu xí đang giằng co với bà mẹ của mình. Người mẹ có vẻ là người lam lũ quanh năm, trông bộ quần áo cũ kĩ và khuôn mặt đầy vết nám của người mẹ thì Lệ Hằng đã biết hai người họ có vẻ là cãi nhau vì cô con gái muốn làm thẩm mỹ nhưng kinh tế của người mẹ lại không cho phép.
Sau một hồi giằng co, người mẹ đã tặng cho cô con gái một cái tát rồi bỏ đi. Đợi cho cô gái trẻ kia ngồi bệch dưới đất bưng mặt khóc đủ lâu thì Lệ Hằng đi tới, đưa cho cô gái một tờ khan giấy để lau nước mắt.
"Sao thế, muốn xinh đẹp à?"
Lệ Hằng vẫn luôn như vậy, ngắn gọn xúc tích và đúng trọng tâm. Quả nhiên cô gái kia ngẩng đầu lên nói trong nước mắt: "Đúng vậy, em cũng muốn được xinh đẹp như chị."
"Muốn không, tôi có một cách có thể thỏa mãn ham muốn xinh đẹp của cô nhưng lại không hề tốn tiền."
Lệ Hằng không phải là dân bán hàng đa cấp nên đương nhiên không phải cái giọng điệu sặc mùi mời gọi nhưng cô gái kia vẫn gật đầu hỏi: "Chị có cách gì vậy, chỉ cho em với."
"Cô tên là gì?"
"Ý Phương."
"Trả khuôn mặt xinh đẹp kia lại cho tôi, trả mạng lại cho tôi."
Nửa đêm hôm đó Ý Phương đang ngủ, đột nhiên cô mơ thấy một cô gái có khuôn mặt phẳng lì không có ngũ quan, cô ta đang đuổi theo cô và đòi lại khuôn mặt cùng sinh mệnh.
Ý Phương sợ mất cả mật, cô cứ chạy mãi, chạy mãi cũng không có cách nào chạy khỏi cô gái kia. Cuối cùng cô vấp phải thứ gì đó và ngã sâp xuống đất, nghĩ bụng lần này xong rồi, kiểu gì con ma kia cũng sẽ đuổi tới. Nhưng sau đó, cô hét lên một tiếng rồi giật mình tỉnh giấc.
Ý Phương ngồi bật dậy, cô vã mồ hôi lạnh, mừng rỡ vì kia chỉ là một cơn ác mộng. Với tay muốn bật đèn nhưng dường như đã cúp điện, Ý Phương lập tức nghĩ ngay đến chuyện chẳng lành. Quả nhiên y như những gì cô nghĩ, từ bên ngoài cửa phòng lập tức có tiếng gõ cửa, nhưng tiếng gõ chỉ một, hai cái rồi dừng. Gõ cửa như thế này thì chín phần không phải là người, càng huống hồ mẹ cô đã ra ngoài làm đêm, nhà chỉ có một mình cô, làm gì có con người nào mà gõ cửa cơ chứ?
Ý Phương vốn dĩ cũng là một đứa nhát cáy, làm gì có đủ can đảm để hỏi xem rốt cuộc là ma hay người đang gõ cửa chứ. Cô cứ im lặng như vậy, quay lại giường và trùm chăn kín mít với hy vọng thứ đó sẽ nhanh chóng đi khỏi. Nhưng trên đời làm gì có chuyện tốt như thế, đúng là cái thứ ngoài kia không gõ cửa nữa nhưng mà nó đã chuyển sang cào cửa.
Tiếng cào trên cửa gỗ nghe ken két đến đau đầu nhức óc, giống như thứ đó có bộ móng tay dài và sắt nhọn lắm...
"Không nghe, không nghe gì cả..."
Ý Phương vừa mới nói xong thì không ngờ có tiếng đáp lời cô, cái thứ kia đã nói: "Trả lại khuôn mặt xinh đẹp cho tôi, trả mạng cho tôi nữa..."
"Không phải mơ..."
Ý Phương cả kinh, cô bưng mặt, ước gì có thể chui lủi tàn hình vào trong chăn để trốn. Tiếng cào cửa bên ngoài, âm thanh đòi khuôn mặt lảng vảng đâu đây bên tay, Ý Phương hét lớn: "Tôi không có, tôi không tranh giành bất cứ thứ gì từ cô cả. Cô đã tìm sai người rồi, cô mau đi đi."
"Cô nói láo, cô mau nhìn đi, mau nhìn khuôn mặt phẳng lì của tôi đi."
Đương nhiên có cho mười lá gan thì Ý Phương cũng không dám mở mắt ra mà nhìn. Cô thật sự không biết bản thân đã làm ra loại chuyện gì để bị người ta đến đòi mạng như thế. Trong cơn hoảng loạn, bỗng dưng cô nghĩ đến Lệ Hằng, nghĩ đến cái ứng dụng kia. Cô đã chụp ảnh, chụp rất nhiều tấm ảnh đẹp để đăng lên mạng xã hội.
"Không phải chứ..."
Ý Phương nhỏ giọng rên rỉ, nhưng âm thanh cào cửa ngoài kia vẫn không hề dừng lại. Nó giống như muốn xé toạt dây thần kinh của cô, tra tấn cô xuyên màn đêm. Đêm nay mới dài làm sao, Ý Phương cứ ngồi rút trong chăn ôm đầu rên rỉ, cho đến khi nỗi sợ hãi và cơn buồn ngủ đã ru cô chìm sâu vào giấc ngủ.
Lệ Hằng làm việc rất năng suất, hôm sau cô đã lại đến địa điểm kia và tiếp tục chờ đợi. Quả nhiên Ý Phương đã đoán cô sẽ lại tới đây cho nên đã tới đây tìm.
"Cô kia, rốt cuộc cô đã làm gì tôi?"
Lệ Hằng chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Ý Phương, cô nở một nụ cười nhàn nhạt rồi nói: "Tôi làm gì cô chứ, tôi kề dao lên cổ để bắt cô làm ư?"
Đúng vậy, Lệ Hằng chỉ phụ trách giới thiệu chứ không hề kề dao lên cổ Ý Phương để bắt cô ta chụp ảnh. Ý Phương bị nói trúng tim đen, nhất thời lắp ba lắp bắp nói không nên lời.
"Cô... cô..."
"Tôi làm sao, lẽ nào cô không muốn như thế ư. Vậy được thôi, đưa điện thoại đây để tôi xóa nó cho."
Lệ Hằng chẳng hề tiếc rẻ đưa tay ra muốn lấy điện thoại từ chỗ Ý Phương. Quả nhiên Ý Phương phòng bị, chần chừ không đưa. Nụ cười trên môi của Lệ Hằng dần rộng ra, cô hiểu cảm giác xấu xí hơn bất kì ai. So với những con mồi xấu xí khác thì cô chính là đặc biệt xấu xí, đặc biệt bị xã hội đối xử bất công. Cũng có lẽ bởi vì như thế mà cô trở thành đặc biệt, được thực hiện nhiệm vụ đặc biệt.
x

Danh Sách Chương

Nhận xét Box