Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 12

Sắc Đẹp Ma Quỷ - Chapter 12


Lệ Hằng lần này xem như bỏ luôn ý định làm người, vì thế mà cô không còn tâm lí sợ hãi hay gì nữa. Một đường hiên ngang bước vào căn phòng kia, nhưng bên trong hoàn toàn không có một người nào. Căn phòng trốn trơn, giữa phòng chỉ đặt một cái bàn gỗ, Lệ Hằng liếc nhìn xung quanh, có vẻ như trong căn phòng này lấp tới mấy cái camera.
"Điên thật!"
Lệ Hằng nói xong thì liền mò mẫm dưới gầm bàn, quả nhiên nơi ấy có một cái micro. Định chơi trò bí ẩn à, được thôi, muốn chơi thì cô sẽ chơi cùng, dù sao cuộc đời cô cũng đã nát quá rồi, như một mớ hỗn loạn không có cách nào dàn xếp.
Cầm micro lên vỗ vỗ mấy cái, sau đó Lệ Hằng nói: "Các người là ai, tôi có cái gì để các người lợi dụng?"
Rất chính xác, câu hỏi không thừa một chữ nào, ngắn gọn súc tích nhưng lại đúng trọng tâm. Đừng quên rằng Lệ Hằng tuy vận hơi đen đủi, vẻ ngoài xấu xí thấp còi nhưng cô có bộ não rất tốt, nếu không đã không học giỏi và làm được công việc tốt như thế.
Vẫn không có hồi đáp gì, sau mấy phút Lệ Hằng lại tiếp tục nói: "Ứng dụng kia là do các người tạo ra ư. Là con người sao có thể làm được như thế, lẽ nào các người hợp tác với ma quỷ ư?"
Đợi thêm mấy phút nữa, xung quanh mới truyền tới giọng nói lạnh lẽo của một người đàn ông: "Làm tốt lắm! Sau bao tháng ngày bỏ công nuôi các người, cuối cùng cũng mang về một kẻ có não."
Nghe thì như anh ta đang nói chuyện với người của anh ta, nhưng thực tế là đang nói cho Lệ Hằng nghe. Nếu như là con người có thể giao tiếp, đương nhiên Lệ Hằng không ngại một ai cả. Ngẩn đầu nhìn lên camera, cô nói: "Kẻ có não thì có phải đãi ngộ sẽ cao hơn không? Ông muốn gì ở tôi, chúng ta có thể trực tiếp thương lượng."
Tiếng vỗ tay giòn giã truyền đến, giọng nói kia lại vang lên: "Tốt, rất tốt! Được nói chuyện với người thông minh thật tốt. Nếu như cô đã hiểu được ý nghĩa của việc đi đến đây, vậy ta sẽ hỏi cô ba câu hỏi. Cô trả lời đúng hết, nhiệm vụ cho cô sẽ được đưa ra."
"Được, hỏi đi."
Lệ Hằng rất kiên định nhìn vào camera. Xung quanh có tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ, sau đó không gian lại yên như tờ, giọng nói lạnh lẽo ấy vang lên: "Tại sao cô lại chọn cách cực đoan là chụp ảnh bằng ứng dụng đó thay vì đi báo cảnh sát hay tìm thầy pháp về?"
"Tôi tuyệt vọng với thế giới đầy rẫy bất công này, tôi tuyệt vọng với vẻ ngoài xấu xí của mình."
Lệ Hằng cũng lạnh lùng trả lời, nhưng trong giọng nói của cô mang nhiều bi thương hơn là lạnh lùng. Lại có tiếng vỗ tay tán thưởng, người đàn ông kia nói: "Tôi thật sự rất thích thái độ và kĩ năng của cô."
"Nhưng thế giới ngoài kia không thích tôi, họ cảm thấy tôi thông minh thôi là chưa đủ. Họ bày trừ tôi như thể tôi là nguồn dịch bệnh lây lan, như thế tôi là quái vật giữa thành phố."
Lệ Hằng vẫn vô cảm, nhưng những câu nói mà cô nói ra bằng một cách thật sự thoải mái. Có lẽ trong đời cô, đây là lần đầu tiên cô được là chính mình, có thể tự do nói ra những gì bản thân muốn nói, có thể nói ra những bất công ấm ức của cuộc đời mình. Bởi vì cô chưa từng được nói, cô phải luôn nhẫn nhịn để sống tiếp, ngay cả gia đình cô mà cô cũng không thể giãi bài, bởi vì họ sinh cô ra xấu xí thì đâu phải lỗi của họ. Họ có lẽ cũng khổ sở lắm chứ, bởi vậy mà cô không dám phàn nàn nữa lời, cô sợ họ sẽ mặc cảm tội lỗi vì điều đó.
"Nếu như căm phẫn thế gian ngoài kia như vậy, chi bằng hãy trả thù họ, khiến họ phải nể sợ mình. Cô nghĩ sao, nếu như vì để được sống một cách ngẩn cao đầu mà hai tay cô rất có thể sẽ dính đầy máu?"
"Dính đầy máu sao? Vậy có nghĩa là khi một người xấu xí chụp lên ảnh đẹp. Thì chủ nhân thật sự của bức ảnh đó sẽ phải chết, có đúng không?"
Lệ Hằng đã nhớ đến cảnh tượng thi thể cô gái trong ảnh mà cô chụp ra nằm trong nhà xác, cho nên mới mạnh dạn suy đoán như vậy. Người đàn ông kia bật cười nho nhỏ, anh ta nói: "Cô rất thông minh và lí trí, đến nỗi cho dù bị dọa cho sợ hãi đến mất mật như thế mà vẫn có thể suy đoán mọi chuyện một cách nhạy bén như vậy. Tiếc thật đó, nếu như cô có được vẻ ngoài xinh đẹp nhất định sẽ trở thành một nhân vật lớn."
Cũng không biết người đàn ông kia là mỉa mai hay là nói thật, nhưng thi thoảng Lệ Hằng quả thật cũng nghĩ đến điều đó. Nếu như cô có được vẻ ngoài xinh đẹp thì nhất định có thể làm được việc lớn. Nhưng cô vẫn nghĩ rằng nếu như ông trời cho cô xinh đẹp thì liệu còn có cho cô trí thông minh hay không?
"Ông đừng dài dòng nữa, còn hai câu ông hãy mau hỏi đi."
"Câu cuối cùng, liệu cô có thật sự muốn hiên ngang mà sống hay không?"
Lệ Hằng hơi kinh ngạc, cô hỏi: "Câu cuối cùng ư, vậy câu thứ hai đâu?"
"Câu thứ hai cô đã trả lời rồi, tôi nghĩ chắc cô không quá ngốc để không biết câu nào chứ."
Lệ Hằng không cần suy nghĩ quá lâu, cô bật cười, một nụ cười méo mó rồi nói: "Nếu như tôi muốn, tôi sẽ phải đánh đổi những gì?"
"Ha ha ha! Vậy là cô đã chắc mười mươi rằng cô muốn sống như thế rồi. Bây giờ hãy về đi, những thứ phải làm sẽ được đưa tới nhà cô vào ngày mai."
Người đàn ông vô cùng thoải mái, như thể đây là một trò chơi mà anh ta chơi mỗi ngày vậy. Lệ Hằng cũng không nhiều lời nữa, cô trực tiếp bật đèn điện thoại đi ra ngoài.
Sau khi ra đến chỗ lúc nãy mà cô bị đè ngã xuống thì cô mới biết hóa ra cô chẳng xuất hồn gì cả mà đã thật sự đi vào trong. Xuất hồn gì gì đó đều là do một mình cô tưởng tượng mà thôi.
Lại vòng ra vườn ngô, lần này nó vẫn ảm đạm như thế nhưng cô đã không thấy kì quái nữa, có lẽ bây giờ đây chính cô cũng đã kì quái rồi. Đi hết vườn ngô, những kẻ vướn víu lúc đầu đã không còn nữa, chỉ còn lại vườn ngô vươn mình trong gió đêm xào xạc và một chiếc chòi được dựng ở cuối vườn ngô.
Lệ Hằng giờ đã hiểu ra, mấy thứ ma quỷ gì đó lúc đầu đều là do tự cô tưởng tượng. Nơi này trồng ngô rốt cuộc chỉ là để ngụy trang mà thôi, hang ổ thật sự của bọn chúng chính là bên dưới nơi này. Đúng là không tưởng tượng được, cảm giác mọi việc giống như ở trong phim vậy, li kì huyền ảo.
"Cái ông tài xế già ma quỷ kia rốt cuộc là chết ở đâu rồi chứ, hay là bận đi đầu thai rồi. Chết tiệt, đã chở người ta đến thì phải chịu trách nhiệm đưa người ta về chứ."
Lệ Hằng miệng thì lẩm bẩm, nhưng tai vẫn đang bấm điện thoại tìm xe và chân đi bước nhanh nhất có thể. Dù sao nơi này cũng là ngoại, ở bên trên cái hang ổ kia cũng bình thường, nhất định sẽ có kẻ xấu.
Nhưng mà cũng thật là khổ, Lệ Hằng tìm mãi chẳng có chuyến xe nào. Nhìn điện thoại đã hơn 9 giờ tối, cô tặc lưỡi một cái rồi bước đi như chạy.
"A!"
Lệ Hằng không ngờ giữa đường đen tối giờ này lại còn có người phụ nữ khác đi bộ như cô. Sau tiếng kêu của người kia, cô mới nhận ra mình đã va phải người ta cho nên lập tức xin lỗi rối rít.
Thế nhưng trông vẻ mặt của người kia chẳng có gì là giận dữ mà lại giống như là cô ta cố tình đụng trúng Lệ Hằng vậy. Không nói không rằng, cô ta chỉ nhìn Lệ Hằng bằng một nụ cười kì lạ.
Vốn dĩ sẽ không có gì nếu như sự tò mò bên trong Lệ Hằng trỗi dậy, ngay khi cô ta lướt qua thì cô đã kéo tay cô ta lại. Nhưng mà bàn tay cũng không có ấm áp gì cho cam, tuy rằng không phải quá lạnh lẽo để rồi người ta tưởng là ma quỷ, mà nó lại giống với một người bệnh tật quanh năm không có chút sinh khí nào. Bởi vì vậy cho nên lúc Lệ Hằng đâm vào cô ta, rõ ràng cô chẳng có cảm giác gì nhưng cô ta lại kêu lên với vẻ đau đớn.
Người phụ nữ kia quay đầu lại, Lệ Hằng dè dặt hỏi: "Cô quen biết tôi sao?"
Trực giác của phụ nữ lúc nào cũng chính xác đến 90 phần trăm, lúc người phụ nữ kia nhìn Lệ Hằng, ánh mắt đó rõ ràng không bình thường. Nhưng người phụ nữ không có phản ứng gì quá, cô ta cười nhạt một cái rồi nói: "Tôi không quen cô, nhưng tôi quen với những kẻ độc ác kia."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box