Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 52

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 52

 "Như vậy con sẽ chết. Hơn nữa ta cũng không thể chắc chắn là con có thể cứu được nó. Con nghĩ kĩ chưa. ?"

Giọng nói bà lão vang lên, nhưng Trầm bây giờ đã quyết, cô gật đầu.

"Con biết. Nhưng... nhưng con vẫn muốn thử. Bà chỉ con phải làm thế nào. ?"

Im lặng một lúc, giọng bà lão lại vang lên.

"Thi Hồn thuật cần âm dương trận, đại trận đã có rồi, giờ con đặt nó vào phần tối vào nửa âm bát quái, còn mình đứng vào nửa dương."

Cô lặng lẽ làm theo, bà lão lại cất tiếng.

"Dùng máu của mình kích hoạt trận pháp. Sống hay chết là do trời định..."

"Máu của con chẳng phải rất độc hay sao. ? Bà có chắc hay không. ?"

"Đúng là nó độc với ma quỷ. Nhưng muốn cứu sống nó ắt phải trừ hết đi âm khí tích tụ 500 năm qua, bởi vậy chỉ có máu của con mới làm được. Nhưng ngay cả ta cũng không chắc chắn, bởi vì chưa ai từng thử qua. u cứ coi như là một canh bạc đi."

Cô nuốt nước bọt, đôi tay run run nhặt lấy một con dao dưới đất, nhắm mắt thật chặt, không ngại đau mà cắt mạnh vào cổ tay của mình. Cô không biết cắt chỗ nào mới có thể chảy nhiều máu, vậy nên cứ cát liên tục vài nhát.

Cô như thể không cảm nhận được đau đớn, thay vào đó là vui vẻ khi nhìn thấy máu tươi tuôn ra.

"Trầm! Cô đang làm gì vậy?"

Lúc này, Tiểu Ánh bên ngoài cũng đã tỉnh lại. Giọng nói đầy hoảng loạn của cô ấy vang lên từ sau lưng, nhưng Trầm không để ý tới, chỉnh nhanh chóng ép máu chảy ra ngấm vào trận pháp. .

Trong lúc đó, mặt của Tiêu Vân đã bắt đầu thối rữa một cách nhanh chóng. Nhìn khuôn mặt anh tuấn từng hoàn hảo trở nên đáng sợ như vậy, nước mắt cô rơi xuống "lách tách".

Cô liều mạng bóp chặt cổ tay để máu chảy ra nhanh hơn.

Ngay sau đó, điều kỳ diệu đã xảy ra. Máu của cô như một chất xúc tác khiến cho những cái xác của người nhà họ Mã lúc nãy bỗng nhiên thối rữa theo, máu từ cơ thể họ cũng bị ép ra khiến cho cả vòng tròn trận pháp bên trong đã bị bao phủ bởi một lớp máu tanh.

Tất cả theo đó tập trung chui vào cơ thể của Tiêu Vân qua những vết nứt. Những vết thối rữa trên mặt Tiêu Vân đột nhiên giảm tốc độ. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám buông lơi mà tiếp tục nặn máu ra.

Lúc này Tiểu Ánh đã kinh ngạc đến ngây người.

"Trầm, máu của cô."

Cô ấy trố mắt đứng nhìn, sau đấy lại quay sang trông thấy hàng loạt cái xác bên cạnh, trong đó có thi thể của Tiêu Vũ và Bảo Lâm.

"Anh... anh Hai... không... anh Hai..."

Vừa trông thấy xác của anh mình, Tiểu Ánh khóc lớn, cô ấy chẳng nghĩ gì mà lập tức xông lại về phía bên trong trận pháp, nơi xác của anh mình nằm đấy.

"Nguy hiểm. Mau ra khỏi trận pháp này..."

Trầm vừa ngoái đầu thì hoảng sợ hét lên, nhưng cơ bản đã không kịp nữa, Tiểu Ánh đã chạy vào từ lúc nào rồi.

Cô ấy ôm lấy thân thể Bảo Lâm khóc lóc thảm thiết.

"Chuyện này... chuyện này là sao. !"

Trầm bây giờ đã suy nhược quá độ, mặt mày trắng bệch như xác chết, tuy biết Tiểu Ánh đau khổ nhưng giờ cô không còn khí lực để giải thích nữa, thay vào đó là đang để ý đến chuyển biến của Tiêu Vân.

"Tôi... tôi hiểu rồi. Là hắn... là hắn giết chết anh Hai... là hắn..."

Ánh mắt của Tiểu Ánh đột nhiên rơi vào trên người Tiêu Vân, một tia phẫn nộ lóe lên trong mắt cô ấy.

"Các người đã giết anh trai tôi... !"

Nói xong, Tiểu Ánh đứng dậy nhào ngay về phía Tiêu Vân.

"Không! Tiểu Ánh, cô hiểu nhầm rồi..."

Trầm dùng chút sức lực cuối cùng hét lên và chạy lại cố ngăn cô ấy lại. Cô vừa kịp đưa tay nắm lấy Tiểu Ánh, cả người vô lực ngã xuống mặt đất, muốn nói nhưng không nói được.

Con dao trong tay cũng rơi ra, Tiểu Ánh giờ đã không suy nghĩ được thấu đáo. Cô ấy nghiến răng, nhặt lấy con dao của Trầm muốn đâm chết Tiêu Vân. Nhưng tay Trầm vẫn nắm chặt không buông, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Tiểu Ánh.

"Chết đi... !"

Tiểu Ánh vừa khóc vừa hét lên, con dao trong tay vô tình đâm xuống. Chỉ nghe một tiếng phập vang lên, Trầm không tin vào mắt mình, bởi con dao ấy đã cắm ngay trước lồng ngực cô đúng vị trí 500 trước cô tự đâm mình.

Tiểu Ánh không nói trực tiếp rút dao ra, miệng khô khốc.

"Đừng trách tôi... Tôi phải giết hắn."

Nói xong Tiểu Ánh tiếp tục bước, bỏ mặc Trầm đang hấp hối, ánh mắt vô lực nhìn theo. Đến khi Tiểu Ánh dừng lại trước người Tiêu Vân, cô ấy chậm rãi vung dao.

Ngay thời điểm nghìn cân treo sợi tóc này, một luồng lực lượng mạnh mẽ đột nhiên rít gào đến.

Soạt! Tiểu Ánh bị luồng lực lượng đó đánh trúng, cô ấy hét lên một tiếng thê thảm rồi ngã xuống đất.

"Khôngggggg..."

Chỉ thấy Tiêu Vân chậm chạm mở mắt, khó tin nhìn về phía Trầm.

"Tiêu Vân... anh ấy. . Anh ấy tỉnh dậy rồi. Thành công rồi. !"

Trong lòng cô vui mừng khó tả, nhưng cơ thể đã nhanh chóng không thể chịu nổi. Cô cảm thấy toàn thân mình trở nên run rẩy, tầm mắt biến thành màu đen như thể cô sẽ chết đi bất cứ lúc nào.

Cô nghiến răng chịu đựng để mình nhìn chằm chằm vào những vết thối rữa trên người Tiêu Vân. Những vết thối rữa dần khép lại, ngay cả những nơi bị lòi xương cũng nhanh chóng sinh ra thịt mới với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Ngay lập tức, cô cảm thấy mình hơi khó thở vẫn cố gắng chịu đựng.

Cho đến khi nhìn thấy vết thối rữa cuối cùng trên cơ thể Tiêu Vân khép lại hoàn toàn, sợi dây cung căng chặt của cô mới được nới lỏng.

"Tiêu... Tiêu Vân... Tiêu Vân cuối cùng cũng ổn..."

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu cô, và ngay sau đó cả đầu óc chìm vào bóng tối.

Cô đã chết. Nhưng trước khi nhắm mắt, ít ra cô còn cảm thấy nhẹ nhõm bởi vì cô đã cứu được Tiêu Vân.

-

"Uyển Nhi! Em tỉnh lại cho tôi! Em không được chết, có nghe không hả!"

"Uyển Nhi, chỉ cần em tỉnh lại, tôi hứa sẽ không chạm vào em! Không trói buộc em nữa!".

"Uyển Nhi, coi như là tôi xin em đấy. Tôi chưa bao giờ cầu xin bất cứ ai, nhưng giờ tôi xin em! Xin em hãy tinh lại!"

"Uyển Nhi... Uyển Nhi..."

Trong hỗn loạn, cô cứ nghe thấy một giọng nói đầy lo lắng và tức giận gào thét bên tai.

Cô hơi nhíu mày.

Ồn quá... Ai mà ồn vậy chứ...

"Uyển Nhi."

Giọng nói đó lại vang lên, lần này trở nên vô cùng gắt gỏng.

"Em đã hôn mê hai tháng rồi. Nếu em vẫn không tỉnh lại, tôi chỉ có thể dùng cách của mình để đánh thức em!"

Dứt lời, cô cảm thấy một hơi thở nồng ấp áp xuống miệng mình. Cùng lúc đó, một thứ mềm mại, đang ngang ngược di chuyển khắp người cô.

"Má ơi! Dâm tặc..."

Khi đã ý thức được chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình làm cô sợ đến nội mở bừng mắt.

Đập vào mắt cô là một mảng trắng xóa, cô phát hiện minh đang nằm ở một nơi giống như phòng bệnh. Lần nữa ngẩng đầu, cô nhìn thấy một khuôn mặt anh tuấn, hai mắt trợn tròn xoe gần ngay trước mắt. Nhưng người này lại mặc áo bác sĩ màu trắng, tóc tai vuốt gọn. Mặc dù khuôn mặt đó anh tuấn có một không hai, nhưng nó quả gần khiến cô vẫn giật nảy mình và hét lên.

"Á... !"

Ngay sau đó, cô nhận ra gương mặt trước mắt này rồi lại kích động kêu lên.

"Tiêu... Tiêu Vân... Anh đang làm..."

Cô còn chưa hỏi dứt lời, Tiêu Vân đã ôm chặt cô. Anh ôm rất chặt, như thể muốn ép cô vào tận xương của mình. Hai cơ thể kề sát lẫn nhau, cô cảm nhận được thân thể anh đang đang run rẩy. Cô ngây người thoát khỏi vòng tay anh, nôn nóng hỏi.

"À, cơ thể anh sao rồi? Tại sao lại ăn mặc như này... đây... đây hình như là..."

"Là bệnh viện. . ''

Tiêu Vân cụp mắt nhìn chằm chằm cô. Cô cũng nhìn chằm chằm anh đầy sự ngạc nhiên.

Khuôn mặt anh tuấn trước mắt hoàn mĩ không một tì vết, xem ra Tiêu Vân đã ổn rồi.

Cô thở phào nhẹ nhôm, khóe mắt hơi ươn ướt. Thật khó để tưởng tượng rằng gương mặt hoàn mĩ này suýt đã thối rữa thành bùn đất. Cô không cầm nổi mà đưa tay xoa mặt Tiêu Vân...

"Không phải là mơ sao..."

Nhưng lúc này cô mới phát hiện, người đàn ông khỏe mạnh ở trước mặt mình là thật. Ngay sau đó, Tiêu Vân cúi đầu và hôn lên môi cô, cô muốn né tránh nhưng không thể thoát khỏi sự ngang ngược của anh.

"Tiêu Vân... Anh... Anh làm gì vậy? Khoan đã... em muốn biết chuyện gì đang xảy ra..."

Cô vùng vẫy nói, nhưng Tiêu Vân đột nhiên ngẩng lên, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào cô.

"Uyển Nhi... Không... Trầm. ."

Anh bỗng lên tiếng, giọng hơi khàn.

"Có phải em đã mơ một giấc mơ hay không. Tôi đã tìm em mấy trăm năm nay... từ sau ngày hôm đó."

Cô sững sờ, tò mò hỏi.

"Mơ... là một giấc mơ. ? Nhưng... nhưng sao anh có thể sống đến bây giờ..."

Tiêu Vân mỉm cười.

"Đây là kiếp sau của chúng ta. Tôi đã tự sát ngay sau khi em chết. Bởi vậy, chúng ta coi như thoát khỏi ràng buộc của lời nguyền Trăng Máu. Nhưng..."

Bỗng lúc này, từ bên ngoài, một giọng nói đầy gấp gáp vang lên, cắt ngang lời của anh.

"Bác sĩ Vân, bệnh nhân Nguyễn Thị Ánh Trầm có dấu hiệu gì mới sao. ? Sau vụ tai nạn, cô ấy đã hôn mê mất hai tháng rồi, anh không thể mãi thúc trực như thế này được. Anh kiệt sức mất..."

Một nữ y tá mắt chăm chăm nhìn vào cuốn sổ trên tay, chậm rãi đi vào. Nhưng sau đấy, cô ấy ngạc nhiên, giây tiếp theo tươi cười nói.

"Cô tỉnh rồi. Cô thật may mắn khi có chồng sắp cưới là bác sĩ Vân đấy. Hai tháng nay là anh ấy..."

"Tiểu... Tiểu Ánh. ."

Trầm đột ngột thốt lên nhìn nữ y tá. Cô ấy ngạc nhiên, sau đấy ngoái đầu ra sau, nhưng lại chẳng có ai cả.

"Cô gọi tôi sao... ?"

Tiêu Vân mỉm cười lắc đầu nói nhỏ với cô.

"Cô ấy không nhớ gì đâu..."

Chợt chuông điện thoại trong túi nữ y tá vang lên, cô ấy bắt máy. Sau đấy gấp gáp nói với Tiêu Vân.

"Có bệnh nhân đang cần mổ gấp. Viện trưởng gọi tôi và anh đến khoa cấp cứu ngay."

Tiêu Vân gật đầu.

"Cô đi trước đi. Tôi đến bây giờ. ''

"Em nghỉ ngơi đi. Mổ xong tôi sẽ quay lại."

Tiêu Vân đứng dậy, sửa sang lại quần áo, anh đưa bàn tay vén nhẹ sợi tóc mai trên mặt cô, sau đấy nở nụ cười rạng rỡ quay lưng đi ra ngoài. Cô gượng người, tò mò hỏi.

"Anh còn chưa nói hết..."

Giọng nói anh vang lên tiếp theo khiến trái tim cô đập lên dữ dội.

"Tôi vẫn bị ràng buộc với em... Lời thề tôi sẽ bảo vệ em, kiếp trước tôi chưa làm được. Nhưng kiếp này... nhất định tôi sẽ không rời xa em, không để em bị tổn thương nữa... !"

"Tôi yêu em. ! Mãi mãi là như vậy."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box