Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 51

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 51

 Tiêu Vân vung tay, đập cả thân người lão ngã mạnh xuống đất khiến cho linh hồn lão ngày càng mờ đi rõ rệt.

Hồn phách của lão cố gắng đứng dậy và nhìn Tiêu Vân đầy oán hận.

"Nhưng rõ ràng... rõ ràng là mày bị thương. Không thể có chuyện giả vờ."

Tiêu Vân cũng lạnh lùng nhìn lão.

"Ta có nói là ta không bị gì đâu. ?"

Lão thét lên trong tuyệt vọng.

"Mày... mày tự thiêu đốt linh hồn để lấy sức mạnh. ?. Ha ha. Rồi mày cũng phải chết thôi. Chi bằng chúng ta dùng chung một thân xác... Tiêu Vân... nghĩ lại đi."

Mặc kệ lời lão nói, sau đó, Tiêu Vân từ từ đưa tay lên, quỷ khí tràn ngập trên bàn tay truyền đến lưỡi dao ấy, sau đấy mạnh mẽ đâm xuống.

Lão ta không can tâm, nhưng đã bị Tiêu Vân đâm xuyên qua đỉnh đầu.

Cuối cùng sinh mệnh của lão cũng kết thúc sau hàng trăm năm làm việc ác.

Cô vui mừng chạy lại bên Tiêu Vân, nhưng anh ấy lập tức xua tay, miệng không ngừng ho khan ra máu. .

"Đi đi. Đừng lại gần ta. Ta sắp không thể khống chế bản thân mình. Trăng máu đang dần khiến ta mất lí tính, có lẽ sẽ không thể đảm bảo an toàn cho nàng."

Lời nói của Tiêu Vân như một mệnh lệnh khiến cô không thể không nghe theo. Đôi mắt cô bắt đầu tuôn ra những giọt lệ, bản thân cố gắng chống cự nhưng không thể.

Bước chân cứ vậy xa dần, xa dần.

Nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của cô, Tiêu Vân đờ ra, mặt hơi bối rối. Ngay sau đó, anh gượng người đứng dậy, chậm rãi đi vào trong trận pháp, hai tay bế lấy Tiểu Ánh đang còn ngất xỉu ra ngoài rồi tự mình ngồi xếp bằng bên trong.

Ầm!

Những ngọn lửa đang bùng cháy bên trên những ngọn nến ấy bị gió rít gào thổi qua, khiến cho từng cây tắt lịm. Thân thể của Tiêu Vân theo đó ngày càng nhợt nhạt, anh hét lên một tiếng thê lương, từng làn khói đen thẩm thấu ra khỏi da thịt.

Cô cảm thấy máu trong người mình như bị đông lại, cơ thể của Tiêu Vân đang đột nhiên nứt ra vô số vết máu.

"Tiêu Vân."

Cô hét lên một tiếng thê thảm đến tan nát cõi lòng! Tiêu Vân như thể nghe thấy tiếng gọi của cô, mà ngước nhìn.

Anh từ từ nhếch khóe môi lên, nở nụ cười đẹp đến mức khiến người ta khó thở. Rồi khẽ há miệng.

"Ta biết nàng nhận ra trận pháp này. Nhưng xin lỗi, ta không thể để nàng chết mà hồi sinh ta. Dù sao, bây giờ cũng đã 500 năm. Ta đã sống quá lâu, bây giờ ta nên đi, chí ít vẫn thấy nàng yên bình là ta đã mãn nguyện rồi. !"

Cô cứ chảy nước mắt lắc đầu.

"Không được. Anh nói sẽ cưới em cơ mà... chúng ta còn chưa thành thân nữa..."

Cô gồng mình la lên và muốn chạy qua, nhưng cơ thể lại không hề nghe lời, không thể di chuyển được. Sắc mặt của Tiêu Vân ngày càng tái nhợt, anh lắc đầu cưỡi khổ.

"Là ta đã lừa nàng. Chỉ là giây phút tồn tại cuối cùng, ta chỉ muốn nhìn nàng mặc váy cưới một lần trước khi rời khỏi thế giới này. Giờ... giờ hãy quên ta đi."

Nói xong anh chợt nhắm mắt, mặc cho cô kêu gào cũng không hề có phản ứng gì.

Cô khóc không thành tiếng, bản thân vốn đã bất lực, nhưng ngay lúc này giọng nói của bà lão đó chợt vang vọng bên tai.

"Đi đi. Lại cứu lấy nó."

Cô khóc lóc gào lên.

"Bà... bà mau cứu lấy anh ấy."

Giọng nói đó vang lên trong đầu.

"Ta không thể. Ta chỉ là một tia ý thức được phong ấn trong linh hồn con mà thôi. Nếu giúp được thì ta đã giúp từ lâu không phải đợi đến lúc này."

Cô gấp gáp hỏi nhanh.

"Nhưng bà là ai... có liên quan gì đến nhà họ Dương và lão ta."

Bà ấy thở dài.

"Ta là đồng môn của lão già kia. Chính lão giết ta cướp đi cuốn Thi Hồn Thuật. May mắn là sau khi con tự sát, ta đã tìm được linh hồn con, âm thầm phong ấn một phần ý thức vào đó, bởi vậy cho dù con có đầu thai, đến một ngày nào đó phong ấn sẽ bị vỡ. Phần ý thức này sẽ thoát ra để giúp con ngăn chặn ý định của lão. Ta không có nhiều thời gian đâu, mau cứu cậu ấy đi... !"

Sau lời nói đó, bản thân cô như nhẹ nhõm hẳn lập tức chạy lại chỗ của Tiêu Vân, quỷ khí xung quanh vẫn đang dâng trào sắc lạnh như nhiều lưỡi dao cắt qua da thịt. Cô cảm thấy người mình đã bị trầy xước rất nhiều nơi, nhưng cô không thể lo được nhiều như vậy.

Cô chạy đến bên cạnh Tiêu Vân, lúc này mới thấy rõ tình trạng của anh ấy nghiêm trọng như thế nào.

Toàn thân Tiêu Vân máu me đầm đìa, không thể nhìn thấy một mảnh da nào còn nguyên vẹn, và anh ấy đang ở trong trạng thái nửa hôn mê.

Cô che miệng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, một câu cũng không thể nói nên lời.

Nước mắt cô lách tách rơi xuống, cô định đỡ Tiêu Vân dậy. Không ngờ khi tay cô chạm vào người anh, Tiêu Vân lại run rẩy vì đau đớn.

Cô sững người, rồi chợt lùi lại, cô nhận ra anh đang sợ máu của cô.

Đầu ngón tay cô khẽ run lên. Cô thầm gọi trong lòng.

"Bà gì ơi. Tiêu Vân... Tiêu Vân, liệu anh ấy có sao không. ?"

Giọng nói của bà lão trở nên nghiêm túc, khẽ đáp.

"Vết dao đâm ban nãy là trí mạng, làm hồn phách bị thương và sẽ không ngừng tan biến. Dù sao nó cũng không còn nhiều thời gian, khi huyết nguyệt tan đi cũng là lúc nó..."

Cô vội vàng ngước nhìn lên trên, quả nhiên ánh sáng mặt trăng đang dần rút đi. Thời gian của Tiêu Vân không còn nhiều.

"Liệu có cách nào cứu anh ấy không. ?"

Chợt bà lão lại cất tiếng.

"Quá muộn rồi...".

Chẳng lẽ Tiêu Vân thực sự phải hồn phi phách tán. Nghĩ đến khả năng này, cô cảm thấy trái tim của mình như bị người khác bóp chặt, không thể thở được.

Cô che miệng khóc, muốn tiến lên ôm lấy Tiêu Vân nhưng lại không dám đến gần, vì sợ máu của mình làm anh làm bị thương...

Nhưng bây giờ, quý khí của Tiêu Vân đã gần như tan đi, cơ thể cũng lập tức trở nên giống xác chết của người thường và bắt đầu nhanh chóng phân hủy. Cô biết, sở dĩ cơ thể của Tiêu Vân không bị phân hủy trong năm trăm năm qua, hoàn toàn là vì anh chống đỡ bằng quỷ khí của mình. Nhưng giờ thì không thể nữa, nếu cứ tiếp tục thế này Tiêu Vân ắt sẽ không cứu được.

Nghĩ đến đây, một tiếng ầm vang lên trong đầu cô. Trầm lập tức bất chấp mọi thứ mà nói.

"Tôi muốn thử."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box