Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 50

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 50

 Ngay sau khi lão ta dùng thuật khiến Tiêu Vũ chết đi, cô cũng nhận ra một thứ. Hình như linh hồn lão đang dần trong suốt, giống như đang bị rút cạn quỷ khí một nhanh chóng. Giống như tình trạng mà Tiêu Vân từng gặp phải khi bị thương nặng.

Có lẽ, đó là lí do mà lão cần một cơ thể, nên nhập vào xác của Bảo Lâm để duy trì. Tiêu Vũ chắc chắn đã nhận ra điểm yếu này, vậy nên mới mạo hiểm hi sinh tính mạng để giết Bảo Lâm.

Khi thân thể Tiêu Vũ hoàn toàn bốc cháy, lão đồ rốt cuộc mới ngước mắt nhìn về phía xác của Bảo Lâm. Tiện chân đá văng anh ta xuống chỗ mấy cái xác của người nhà họ Mã.

Cô kinh tởm kêu lên.

"Cậu ta dù gì cũng là con trai ông."

Lão mỉm cười.

"Nó không phải con trai lão. Lão làm sao sinh con được chứ. Nó cũng chỉ là một đứa nhóc lão nhặt được mà thôi."

Cô nhíu mày.

''Nhặt được. Cậu ta không phải người nhà họ Dương sao. ?"

Ma nữ bên cạnh kề cái miệng rộng ghé sát cô cười khành khạch.

"Chỉ có con bé kia thôi. Ha. Ha."

Sau đấy lão ngước nhìn xuống mảnh hỗn độn bên trong trận pháp, miệng nở nụ cười vui sướng.

"Quả nhiên từng ấy quỷ hồn là đủ. Làm ta cứ lo lắng mãi. Được rồi, đem cô ta xuống đó đi."

"Khoan đã. Ông định làm gì. ?"

Lão cười đáp.

"Tất nhiên là muốn cô giúp hắn sống lại để có thân thể mới rồi..."

Cô kêu lên.

"Tại sao ông lại làm vậy. Chẳng phải là ông có thể kiếm ai đó để nhập được hay sao. ? Tại sao cứ nhất định là Tiêu Vân."

Lão phất tay, ra hiệu cho ma nữ nới lỏng cô ra, sau đấy ngước lên trời rồi bảo.

"Thời gian vẫn còn nhiều. Ta có thể nói cho cô mọi chuyện trước lúc chết. Tại sao ta lại chọn hắn ư. Ha ha. ''

Lão ngừng lại một hơi rồi nói.

"Trên đời này không có gì là bất diệt ngay cả quỷ hồn cũng vậy. Nếu quỷ hồn ở bên ngoài quá 500 năm thì cho dù mạnh mẽ đến thế nào rồi cũng sẽ trời phạt khiến kẻ đó hồn phi phách tán. Ta cũng không phải ngoại lệ. 500 năm trước, vào những ngày tháng cuối đời, ta có đi đến đây du ngoạn. Nhưng vô tình lại bắt gặp hai đứa trẻ mang mệnh cách trái ngược, âm dương thuần khiết. Ha ha. Kể ra cũng là may mắn, không ngờ lão lại gặp cơ duyên lớn đến như vậy. ! Tất nhiên, không phải muốn nhập vào xác ai thì nhập. Quỷ hồn không thể ở trong thân xác một người lâu, thời gian sẽ bị cơ thể đó đào thải. Bởi vậy ta cần tìm một thân xác hoàn mỹ mang mệnh cách thuần dương, hơn nữa thân thể phải trải qua tôi luyện để không bị bài xích lẫn nhau. Tất nhiên, chẳng có ai thích hợp ngoài Tiêu Vân hết."

Cô nhíu mày.

"Ông..."

Lão gật đầu.

"Đúng vậy đấy. Chính hai người đem lại hy vọng cho ta. Tin đồn 500 năm nhà họ Dương bị tận diệt chính là do ta loan ra, quả nhiên đám ngu ngốc ấy lại tin mà huy động gần như gia sản, nhân lực để giúp ta xây dựng nên kế hoạch này."

Cô thắc mắc.

"Nhưng tại sao ông lại chắc chắn ông có thể hồi sinh. ?"

Lão chỉ tay vào cuốn sách rơi trên mặt đất, sau đấy búng tay một cái, cuốn sách lập tức bốc lửa cháy rụi, rồi lão nói tiếp.

"Là vì nó. !"

"Ông có được cuốn sách này bằng cách nào. ?"

"Là do ta trộm được của một người. Nhưng bà ta có lẽ đã chết mục xương rồi."

Người mà lão nhắc đến có khi nào là lão bà cô gặp. Ông ta với bà ấy rốt cuộc là có quan hệ như thế nào. ?

Cô còn chưa kịp hỏi thì lão đã kể tiếp.

"Cô còn thắc mắc vì sao hai người con gái kia lại bị ta giết."

Cô gật đầu, lão nói.

"Bởi vì có kẻ đã gọi quỷ hồn hắn ra khỏi thân xác, hai mươi năm qua ta đã phải đi tìm, nhưng hắn như con chuột vậy. Nó khiến ta phải giết người, đổ lỗi cho hắn để hắn phải xuất hiện. . Quả nhiên hắn không làm ta thất vọng khi ra tay cứu Tiểu Ánh, đứa con gái cuối cùng của nhà họ Dương. ."

"Vậy tại sao tôi lại tìm thấy xác ông ở căn nhà hoang kia. Ông là quỷ hồn thì sao có thân xác được. ?"

"Ta đã nói rồi, 500 năm là giới hạn với ta. Ta không thể chờ hắn tỉnh dậy được. Nên mới phải làm lễ nhập xác vào một người mà cô gọi là ông Đồ, hắn cũng là một người mệnh cách thuần dương. Nhưng chỉ tiếc thân thể này lại quá yếu ớt, khiến ta chỉ có thể cư ngụ trong vòng hai mươi năm... Cái giá để nhập xác, chính là những kẻ nhà họ Dương phải làm vật hiến tế. Vì vậy ta mới phải bỏ xác, nhân tiện cũng dẫn dụ các người đi vào hầm mộ cứu lấy thân xác Tiêu Vân. Còn cô thắc mắc vì sao ta lại bảo cô giết hắn lúc ấy ư. Bởi vì chỉ có máu của cô mới khiến quỷ hồn hắn dung nhập lại xác. Chỉ có vậy hắn mới đem được xác mình ra ngoài. Chứ cô không thể nào giết Tiêu Vân được."

Mọi chuyện thì ra là như vậy.

Nghe xong cô mới hiểu rõ tường tận sự việc.

Lão nói xong thì mặt trăng cũng đã bị một màu đỏ của máu che đi. Lão mỉm cười, nói với ma nữ.

"Đến giờ rồi. Đem nó xuống đấy, dùng máu của nó hồi sinh cho hắn đi."

Ma nữ gật đầu, một tay xốc nổi cô lên, nhưng ngay tức khắc, một luồng khí lạnh rít gào thổi tới!

Toàn thân ma nữ chợt run rẩy dữ dội, lảo đảo ngã xuống. Ả ta thả lỏng tay, thấy vậy Trầm cũng nhanh thoát ra.

Cô kinh ngạc quay đầu...

Chỉ thấy bên trong đống vụn cơ thể của đám ma quỷ và xác người ấy, bóng dáng cao ráo của Tiêu Vân chậm rãi đứng dậy, bước tới.

Áo của Tiêu Vân bị rách rất nhiều chỗ và dính đầy máu, khuôn mặt lạnh lùng tràn đầy sát khí, đôi mắt đỏ tươi như Tu La bước ra từ địa ngục. Mặc dù cô không quay đầu, nhưng cũng có thể cảm nhận được lão Đồ, và ma nữ bên cạnh dường như đang run rẩy.

"Sao, sao lại thế... nhiều quỷ khí như vậy... chẳng phải hắn đã kiệt sức rồi ư."

Ma nữ tái mặt lầm bầm.

"Chủ nhân... đã chắc chắn là hắn không thoát được mà? Tại sao..."

"Ai cho phép mày nói chuyện hả!"

Khuôn mặt dữ tợn của lão thét lên ngất lời ma nữ, nhưng sự run rẩy trong giọng điệu đã làm lộ ra nỗi sợ hãi của lão.

Lúc này, Tiêu Vân đã đến gần. Hắn đi rất chậm, mỗi bước chân như đang giẫm lên trái tim của lão.

Tiêu Vân tùy ý nâng tay lau đi vết máu trên mặt bằng mu bàn tay dính máu của mình, đôi môi mỏng nhuộm máu khẽ mở.

"Nói đi, ai chết trước."

Một câu nói bâng quơ lại khiến lão phát điên. Chỉ nghe thấy lão Đồ hét lên một tiếng kỳ dị. Sau đấy bay nhanh lại chỗ của Trầm.

Nhưng Tiêu Vân chỉ khoát tay, những ngọn nến xung quanh đột nhiên bùng cháy hừng hực giống như một bức tường lửa, bao vây cô ở chính giữa.

Lão Đồ căng mặt và hét lên một cách không có lý trí.

"Tại sao... tại sao mày có thể. ?"

Đối với lời của lão Đồ Tiêu Vân không thèm để ý chút nào, chỉ nhẹ nhàng xoay cổ tay một cái.

Ngay sau đó, tiếng hét chói tai của ma nữ kia vang lên, chỉ vài giây rồi đi, cả người ả bị con dao anh đâm vào, sau đấy bị ném bay thẳng qua bên cạnh như một con rối gỗ rách nát.

Rồi đập mạnh xuống đất, linh hồn lập tức tan đi.

Đúng lúc lão còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Vân lập tức đã xuất hiện trước mặt, giơ tay bóp lấy cổ bóng quỷ của lão Đồ. Miệng cất lời đầy sát khí.

"Ta đã đoán được kế hoạch này từ trước. Nãy giờ là ta chỉ đóng kịch mà thôi. ! Một mẻ tóm gọn. !"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box