Ả ma nữ cũng chêm lời, chỉ tay vào thân xác đang mềm oặt của Tiểu Ánh.
"Chủ nhân. Vậy có thể cho tôi xác của đứa này được không. ? Nó hợp với tôi."
"Được. Nhưng trăng máu chưa đến. Trước tiên cứ làm hắn suy yếu đã."
Linh hồn lão Đồ đang núp trong cơ thể của Bảo Lâm cất tiếng, lập tức ma nữ kia đã cười khành khạch, ả phất tay, lập tức một trăm quỷ hồn kia đã gào thét, thay nhau xông vào trận pháp.
Mặc dù trúng độc từ con dao thấm máu của cô nên rất yếu ớt, nhưng thực lực của Tiêu Vân vẫn mạnh hơn rất nhiều so với đám cô hồn dã quỷ kia, lấy một địch trăm cũng không bị yếu thế.
Tuy lúc này Tiêu Vân trông nhợt nhạt, nhưng vài ba con quỷ này đã sắp bị hắn giết sạch.
Như thấy được vẻ nhẹ nhõm của cô, Bảo Lâm cười khinh bỉ.
"Đừng nói là cô tưởng, tôi và cha dày công lập ra cái bẫy này chỉ để đưa tới vài con dã quỷ đối phó với Tiêu Vân thôi đấy?"
Mặt cô biến sắc, vội vàng nhìn về phía Bảo Lâm thì thấy hắn ta đột nhiên nhắm mắt lại, đem cây sáo trúc kia lên miệng mà thổi.
Theo tiếng sáo của hắn ta, một đợt âm thanh sột soạt đột ngột vang lên từ phía xa.
Không giống với âm thanh của những con quỷ xuất hiện trước đó, âm thanh lần này càng thần bí hơn, khiến người nghe cảm thấy ngứa ngáy.
Nó ngày càng to hơn, như thể có thứ gì đó đang không ngừng đến gần.
Cô lo lắng nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn thấy dưới mặt đất, rất nhiều cô hồn dã quỷ khác hiện ra. Số lượng phải tới ngàn hồn ma.
"Đâu ra nhiều vậy!"
Cô quay sang thét lên với Bảo Lâm.
"Quả nhiên như dự đoán. Tiêu Vân hắn đã được nuôi dưỡng suốt 500 năm bởi những thứ này nên hắn quá mạnh, một trăm người nhà họ Dương ta giết cơ bản cũng không làm hắn tốn sức bao nhiêu. Ha ha. Nhưng lần này, tôi sẽ xem hắn còn đứng vững nữa không."
Giọng nói của hắn đầy độc ác đáp lại, tiếp theo quỷ hồn của Lão Đồ cũng lên tiếng.
"Năm xưa nếu cô không tự sát thì ta đã không phải tốn sức như này. Quả nhiên, hắn vì vết đau này đã sinh ra quá nhiều quỷ khí, bây giờ đối phó cũng quá là khó khăn."
Khi Tiêu Vân ở trong trận pháp nhìn thấy những quỷ hồn vô số đó, khuôn mặt vốn đã trắng bệch của anh lập tức mất đi chút máu cuối cùng.
Tay anh khẽ run, một con ác quỷ nhào ngay vào người Tiêu Vân và xé rách quần áo của anh ấy. Tiêu Vân ngước mắt nhìn cô, trong mắt hiện lên sự bất an. Giờ cô mới hiểu, không phải anh ấy sợ hãi cho mình mà đang lo lắng cho cô.
Mặt Tiêu Vân trở nên căng chặt, quỷ khí trên người lại tăng vọt! Trong biển quỷ khí cuồn cuộn, đám cô hồn đó bị nuốt chửng ngã xuống hơn một nửa, nhưng vẫn có vài con xông về phía Tiêu Vân.
Ánh mắt của anh ta trở nên sắc bén, trở tay một cái, một quỷ hồn đến gần hắn lập tức nổ thành từng mảnh hồn phi phách tán. Trầm đứng một bên mà chỉ cảm thấy trái tim mình như bị cột vào lò xo, co giãn liên tục, sợ hãi vô cùng.
Thấy ma quỷ bên cạnh Tiêu Vân ngày càng ít, cô định thở phào, nhưng không thể kìm được nước mắt khi nhìn thấy mặt anh ấy trắng bệch như tờ giấy.
Bảo Lâm đứng cạnh cô trở nên hoảng loạn.
"Cha... !"
Hắn ta la to tiếng chất vấn.
"Cha đã nói là chắc chắn sẽ khiến hắn cạn kiệt quỷ khí mà, sao con lại có cảm giác hắn có thể đối phó với đám quỷ hồn này dễ dàng vậy."
"Chỉ là vùng vẫy trước khi chết thôi. ! Để ta..."
Lão Đồ la lên rồi đoạt lấy quyền khống chế cơ thể của Bảo Lâm, sau đó lão đưa ngón tay lên miệng cắn một phát, định dùng máu vẽ bùa trong không trung.
Thì ngay lúc quan trọng này, cả bầu trời đêm gió thổi dữ tợn, ánh trăng vàng vọt kia đang có dấu hiệu đổi màu. Tất cả mọi thứ đều dừng lại, không tự chủ được mà ngước đầu nhìn lên trên cao.
Trầm cũng nhìn theo, trăng máu đã đến.
"Tiêu Vũ, cậu cũng lên đi. Phải làm hắn kiệt sức trước khi huyết nguyệt đến hoàn toàn."
Lão Đồ quát lạnh, sau đấy giơ tay lên định vẽ tiếp bùa.
Nhưng đột nhiên một bàn tay đột nhiên bắt lấy tay lão. Khi lão nghiêng đầu qua nhìn thấy Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ lạnh lùng nhìn lão, mặt không chút cảm xúc.
"Ta thay đổi ý định rồi. Ta không muốn làm con rối trong tay ông nữa."
Mặt lão Đồ càng nhợt nhạt hơn, nhưng ngay sau đó, biểu cảm của lão trở nên dữ tợn.
"Chắc là khi uống máu của nó, phong ấn của ta trên người cậu đã được giải. Nhưng cậu nên nhớ, kẻ nào đã khiến cậu ra nông nỗi này."
Tiêu Vũ nhếch mép.
"Đúng vậy. Chính Tiêu Vân đã giết ta trong lúc tâm thần nó hỗn loạn. Nhưng vốn ta có thể yên nghỉ để quên đi cái chết của Uyển Nhi, nhưng ông lại phong ấn ta, khiến ta cứ mãi day dứt. Bây giờ, ta đã nghĩ thông suốt. Tất cả đều vì mục đích của ông mà thôi. Ngay lúc này, chỉ cần ta tỉnh táo thì đừng hòng làm hại đến Uyển Nhi."
"Lão đã đoán được từ trước sẽ có ngày cậu làm phản... Nhưng không sao, cậu vẫn còn có chút tác dụng với ta."
Dứt lời, tròng mắt lão trắng dã, trông hơi đáng sợ.
"Aaa..."
Lão dẫm mạnh một cái lên tay Trầm khiến cô cực kì đau đớn. Tiếp theo đó, ma nữ kia đã bay lại, một tay túm lấy cổ cô, móng tay sắc nhọn đặt lên cuống họng. Ả cười khanh khách.
"Mau nghe lời chủ nhân. Nếu không thì..."
Tiêu Vũ lạnh người, không nhịn được mà kêu lên.
"Ông muốn làm gì?"
Lão Đồ đột nhiên cất tiếng cười, nụ cười ấy vô cùng âm u.
"Chẳng muốn làm gì. Chỉ cần cậu nghe lời..."
Bỗng nhiên, Tiêu Vũ cười lạnh, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, bàn tay hắn đã vung lên, ngắm tới trước ngực của lão Đồ.
Lão trợn mắt, toan né tránh nhưng không kịp. Cơ thể đã bị bàn tay ấy xuyên qua. Nhưng lão vẫn kịp vẽ lên không trung mấy đường ngoằn ngoèo.
Ả ma nữ cũng hốt hoảng.
"Chủ nhân... Tiêu Vũ... mày dám..."
Tiêu Vũ nhếch mép đáp.
"Mày giết nàng ấy cho tao xem đi. Ha ha. Không thể phải không. Tao biết thừa là Uyển Nhi quan trọng với các người như nào."
Hắn vừa nói vừa chậm rãi rút tay ra khỏi cơ thể lão, thân người Bảo Lâm bị thủng một lỗ lán khiến máu tươi không ngừng ứa ra, tiếp theo thân thể như khúc gỗ ngã độp xuống đất.
"Cẩn thận..."
Nhưng giây tiếp theo lại làm Trầm kinh hãi thốt lên. Bởi vì quỷ hồn của lão Đồ đã sớm thoát ra khỏi người của Bảo Lâm, giờ lão đứng đó, tay nắm lên bùa chú mới vẽ, nhanh đập vào trán Tiêu Vũ.
Ngay sau đó, Tiêu Vũ không thể nhúc nhích.
"Nếu cậu muốn chết như vậy thì lão sẽ đáp ứng."
Một giây sau, luồng quỷ khí trong tay của lão Đồ, trong nháy mắt đã len lỏi trong cơ thể Tiêu Vũ rút ra một hồn phách.
"Uyển Nhi. Xin lỗi, ta chì có thể giúp nàng được như vậy. !"
Cô nghe âm thanh mông lung từ cơ thể Tiêu Vũ phát ra rất thê lương kèm theo hối hận. Hồn phách hắn hiển nhiên còn chưa kịp ngưng tụ thành quỷ hồn, vẫn là một đống hỗn độn màu trắng vô định thì đã bị lão ta hung hăng bóp mạnh tay một cái!
Luồng quỷ khí mênh mông dâng trào, cái bóng trắng vô định đó liền vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Lão ta đã khiến Tiêu Vũ hồn phi phách tán.
Tiếp đó, thủ đoạn tàn bạo của lão vẫn không ngừng lại, lão đánh ra một chưởng đánh vào cơ thể Tiêu Vũ.
Trong phút chốc, thân thể của Tiêu Vũ liền bốc cháy một cách quỷ dị, trong nháy mắt đã bị thiêu thành tro tàn.
Cô che miệng lại và không nói nổi một lời nào.
Nhưng có lẽ là bởi vì cô từng tiếp xúc với Tiêu Vũ, lúc này lại tận mắt chứng kiến kết cục của hắn, nói lòng cô không có chút đau khổ, là nói dối.
Nói cho cùng, Tiêu Vũ tuy tàn bạo, nhưng bản chất cũng không tệ, chỉ là cách giáo dục của cha mẹ hắn và lợi ích của gia tộc khiến hắn không tiếc hi sinh mạng kẻ khác.
Nhưng dù sao, cô biết hắn rất yêu Uyển Nhi. Đó có thể là lí do cuối cùng hắn thay đổi, chấp nhận cái chết.
Nhận xét Box