"Chết tiệt. Trận pháp này có vấn đề. Bảo Lâm... Anh..."
Cô lập tức đứng dậy, nhưng đã bị Bảo Lâm túm lấy tay.
"Đứng im đi."
Cô trợn mắt nhìn lấy Bảo Lâm, rồi quay sang nhìn đám người nhà họ Mã. Quả nhiên, bọn người họ Mã này khi đến đây lại không hề tỏ ra một chút sợ hãi nào khi đối mặt với nhiều ma quý như vậy, bọn chúng chỉ thờ ơ nhìn Tiêu Vân và nở nụ cười lạnh như băng.
Đặc biệt là Bảo Lâm và ma nữ, lúc này trên khuôn mặt của hai người bọn họ đầy vẻ phấn khích.
Cuối cùng thì cô cũng đã hiểu.
"Bảo Lâm. ! Anh lừa gạt tôi! Tại sao, chính tôi và Tiêu Vân đã cứu anh và Tiểu Ánh cơ mà."
Cô tức giận gọi thẳng tên của Bảo Lâm. Lập tức ả ma nữ chậm rãi quay đầu, trong nụ cười có thêm vài phần mỉa mai.
"Hừ. Chủ nhân của tao mà lại thèm để các người cứu. Ngu ngốc."
Bên cạnh cô, giọng điệu của Bảo Lâm thay đổi, hắn nói một cách độc ác.
"Đúng vậy, đừng nói là cô nghĩ tôi thật sự muốn giúp con quỷ Tiêu Vân này hồi sinh hay sao. Ngây thơ."
Cô tức giận đến run rẩy cả người.
"Đồ khốn nạn!"
Cô giận dữ mắng một câu, sau đấy hoàn toàn đánh mất lý trí mà đưa miệng cắn lấy cánh tay của Bảo Lâm.
Khi cô răng cô sắp cắn vào thịt của hắn, cô bỗng nhiên cảm giác được một luồng gió lạnh thổi vào mặt.
Cô cảm thấy trời đất như quay cuồng!
Ngay sau đó, cơ thể tôi mất thăng bằng và nện mạnh xuống đất. Đồng thời, một giọng nói âm u lạnh lẽo đầy phấn khích vang lên sau lưng.
"Uyển Nhi. Lần này nàng không thể thoát khỏi tay ta."
Cô không màng sự đau đớn trên người mình mà quay phắt lại, chỉ thấy Tiêu Vũ chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.
Vẫn là khuôn mặt khôi ngô tuấn tú như trước, nhưng lại có chút tiều tụy, vẻ mặt âm u lạnh lùng vô cùng.
Máu toàn thân cô như đông lại.
"Anh... anh... tại sao anh lại ở đây. ?"
Cô kinh ngạc thốt lên.
Tiêu Vũ nở nụ cười khát máu.
"Tại sao ta không thể ở đây? Chẳng lẽ ta nên nằm lại dưới đống đổ nát đó sao. Uyển Nhi, ta đã thấy nàng vì nó mà tự sát. Rốt cuộc nàng vẫn chọn hắn, nó làm ta không thể chịu được... Ta không có được nàng nhưng nó đừng mong mà có. Ta sẽ giết nàng... ha ha. . Ta sẽ khiến hắn đau khổ..."
Khi Tiêu Vũ nói đến câu sau, mặt hắn nhăn nhó lại vì đau đớn, giọng chói tai đến mức suýt đâm thủng màng nhĩ của cô.
Bảo Lâm hừ lạnh, rút cây sáo trong người ra đặt lên miệng mà thổi. Lập tức Tiêu Vũ đột ngột dừng lại, hắn đưa hai tay ôm lấy đầu đau đớn, miệng gào lên.
"Mày làm gì vậy. !"
Bảo Lâm lạnh nhạt nói.
"Chuyện này không phải do tên cương thi như mày lên tiếng. Nên nhớ, tao mới là chủ nhân của mày."
"Mày..."
Tiêu Vũ kêu lên một tiếng bất kham, nhưng sau tiếng sáo ấy hắn cũng ngoan ngoãn im lặng.
Nỗi khiếp sợ to lớn làm cô bình tĩnh lại, cô nhìn lấy thanh sáo trúc kia, rõ ràng nó là của ma nữ cưỡi trâu từng thổi. Bây giờ không còn nghi ngờ gì nữa, rốt cuộc là từ đầu đến cuối Bảo Lâm đều nói dối, chính hắn đã giết hai cô gái lúc Trầm mới đến, điều khiển Tiêu Vũ giết ông Đồ. Một mình tự chui xuống hầm mộ ngăn cản cô giết Tiêu Vân, em gái hắn là Tiểu Ánh cũng là do hắn tự tay yểm bùa. .
Nhưng tốt cuộc, hắn làm nhiều chuyện như vậy là có mục đích gì. ?
Đang lúc suy nghĩ, trong đoàn người vừa mới đến, một người đàn ông trung niên, là tộc trưởng của nhà họ Mã bước lên trước, ông ta nhìn chăm chăm vào Bảo Lâm với vẻ cung kính, nói.
"Đại nhân. Đã hai mươi năm qua chúng tôi đã giết những kẻ cần giết, làm những gì ngài cần làm khiến cho không một ai dám rời khỏi thôn này. Vậy liệu đây có phải là kết thúc hay không. ?"
Bảo Lâm gật đầu.
"Đúng vậy. Hôm nay ta sẽ giao cho các người nhiệm vụ cuối cùng."
Người kia lại nói.
"Vậy là sau đêm nay, toàn bộ của cải của nhà họ Dương cất giấu sẽ thuộc về chúng tôi không. ?"
"Tất nhiên là thuộc về các người. Nhưng... nhưng của cải của nhà họ Dương, các người muốn lấy phải đi tới một nơi."
Bảo Lâm mỉm cười quái dị khiến cho tộc trưởng kia lạnh người.
"Đi... đi đâu. ?"
"Xuống địa ngục. !"
Bỗng hắn cất lời đầy độc ác, tiếng sáo trong miệng hắn cất lên, lập tức những con quỷ hồn đột nhiên chuyển hướng, lập tức lao thẳng về phía những người kia.
"Bảo Lâm. Cậu làm cái quái gì vậy. !"
"Không... !"
"Aa... cứu cứu..."
Kèm theo những tiếng la hét đó là hàng loạt tiếng gầm gừ tiếng rú ghê rợn vang lên. Cái cảnh tượng ấy thật sự làm cho Trầm cảm thấy hãi hùng, chỉ trong vài tích tắc ngắn ngủi, mấy chục người nhà họ Mã bây giờ hầu như thi nhau đi về chầu ông bà luôn rồi.
Xác của họ bị mấy quỷ hồn xé nhỏ, sau đấy chất thành một đống bên trong trận pháp. Máu tươi từ trong da thịt họ không ngừng tứa ra, bắt đầu chảy tràn ra lênh láng.
"Bảo Lâm... anh thật độc ác. Tôi không ngờ anh lại là người như vậy?"
"Cũng tốt. Nhận ra bây giờ cũng không sao."
Bảo Lâm lại cười. Nhưng tiếng cười lần này của hắn ta vô cùng kỳ dị. Nó giống như có hai giọng nói xếp chồng lên nhau.
Một trong đó là của hắn, mà giọng còn lại thì hơi quen tai.
Cô còn chưa kịp nghĩ xem giọng đó là của ai, thì một giọng nói đột nhiên vang lên.
"Sắp đến rồi. Bảo Lâm, con làm tốt lắm."
Một luồng khí lạnh từ bên trong xương cốt của cô thẩm thấu ra ngoài. Bởi vì mặc dù giọng nói đó phát ra từ người Bảo Lâm, nhưng nó không phải của Bảo Lâm, vả lại hắn cũng không há miệng.
"Ai? Rốt cuộc là ai đang nói?"
Ngay khi cô đang hoảng loạn, giọng nói đó lại vang lên đầy sâu xa.
"Thế nào? Cô quên mất lão già này nhanh như vậy à."
Cuối cùng cô đã nhận ra giọng nói này!
"Không ngờ lại là ông. Lão Đồ..."
Trầm thực sự không biết làm thế nào để diễn tả nỗi sợ hãi của mình. Cô cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất, nhưng Bảo Lâm đã đột nhiên bước tới giẫm lên tay cô.
Cùng lúc đó, cậu ta cúi xuống, dùng bàn tay quyệt lên vết máu còn dính trên người cô lúc Tiêu Vân lấy máu còn sót lại. Sau đấy hắn đưa ngón tay đặt vào miệng nếm thử rồi tấm tắc.
"Cha... máu của con bé này rất độc với quỷ hồn, liệu có thành công không. Lỡ Tiêu Vân bị làm sao thì kế hoạch của chúng ta sẽ đổ vỡ hết."
Giọng nói từ người hắn phát ra đáp lại.
"Yên tâm. Ta chỉ cần xác của Tiêu Vân, còn âm khí của hắn con cứ lấy. Nhưng trước tiên phải khiến hắn sống lại đã, chỉ có như vậy ta mới có thể hoàn toàn đoạt xá."
Nhận xét Box