Cậu ta nhặt được nó. ?
Trong đầu Trầm bỗng nảy lên những suy nghĩ kì lạ, cô có cảm giác bất an.
Nếu cuốn sách kia xuất hiện vào 500 năm trước thì nó lưu lạc đến thời gian này cũng có thể lý giải được. Nhưng mà cho dù là vậy thì cô chắc chắn Bảo Lâm sẽ đọc được nội dung trong ấy, không có lí do nào mà anh ta phải nói với cô là trận pháp để trục vong được.
Có khi nào cậu ta đang muốn gài bẫy Trầm, trận pháp này không phải để trục vong cho Tiểu Ánh mà nó dùng cho cô.
Bởi vì mục đích ban đầu của Bảo Lâm đã quá rõ ràng, là muốn dùng cô để hồi sinh Tiêu Vân như lúc trong hầm mộ.
Hơn nữa, những hành động của người này lại quá bí ẩn, nó khiến cô có một dự cảm đáng sợ. Nhưng hiện tại Tiêu Vân lại không ở đây, cô nên làm gì.
Thấy Trầm đờ đẫn, Bảo Lâm chủ động nói.
"Cô làm sao vậy. Thấy không khỏe ở đâu à. ?"
"Không... không có gì. Anh cứ làm tiếp đi."
Cô cố gắng tự nhiên, sau đấy quay người vào trong. Cùng lúc đó, sắc trời ở bên ngoài cũng tối đi.
Tiêu Vân đã trở về, bên cạnh là Tiểu Ánh đã bị trói chặt lại. Đứng trước sảnh đường, ba người đưa mắt nhìn nhau.
Tiêu Vân mở lời.
"Ta cần mượn ít máu của nàng được không. ?"
"Được."
Trầm không do dự mà lấy ra con dao mà ba hôm trước Tiêu Vân đưa cho, sau đấy cắn răng cắt nhẹ lên đầu ngón tay của mình. Tức khắc một giọt máu đó bay ra.
Giọt máu đó rất kỳ lạ, nó không chảy xuống đất mà ngưng tụ lại thành dạng viên lơ lửng giữa không trung.
Một giọt, hai giọt, ba giọt...
Cuối cùng, chín giọt máu đồng loạt bay vào sống dao Trầm đang giữ trực tiếp ngấm vào dao như ngấm vào trong đất. Sau đấy Tiêu Vân lấy nó từ cô gật đầu.
"Đứng ngoài này đợi ta."
Sau khi lấy máu xong, Tiêu Vân giữ lấy Tiểu Ánh đi vào vòng tròn trận pháp. Cô liếc mắt nhìn sang Bảo Lâm, chỉ trông thấy anh ta vẫn bình tĩnh như vậy, rốt cuộc cô không chịu được nữa liền vươn tay kéo lấy Tiêu Vân lại.
"Trận pháp này không phải là dùng để trục vong."
"Cô nói gì vậy."
Bảo Lâm nhíu mày nghi hoặc nhìn cô, nhưng cậu ta ngay lập tức đã bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Vân.
"Đại nhân..."
"Nàng ấy nói vậy là sao."
Lời nói lạnh nhạt thốt lên từ miệng Tiêu Vân khiến cho Bảo Lâm thoáng chút sợ hãi.
"Tôi không hiểu cô ấy nói gì. !"
Trầm đột ngột cất tiếng.
"Cuốn sách anh nhặt được ở đâu rồi. ?"
Cô cứ tưởng cậu ta sẽ viện cớ để không đem nó ra, nhưng ngoài dự liệu của cô, Bảo Lâm liền lấy bên hông ra một cuốn sách đã cũ nát, Tiêu Vân đưa tay chộp lấy nó rồi xem.
Một lúc sau mới đem nó cho Trầm, anh ấy thở dài.
"Nó có gì lạ sao. ? Ta thấy đây là dùng để trục vong mà."
Cô cầm quyển sách, lật từng trang ra xem, quả nhiên là nó hoàn toàn khác với cuốn bà lão kia đem cho.
Cô cúi đầu, tự nhủ mình đã nghi ngờ vô căn cứ cho Bảo Lâm. Nhưng nhìn trận pháp được vẽ phía dưới nó quả nhiên là rất giống.
Bỗng Tiêu Vân nắm lấy tay cô, anh ấy ngước nhìn lên trời, thấy mặt trăng đang dần lên cao mà nói.
"Đừng nghĩ nhiều. Mọi việc sẽ ổn thôi. Đợi ta giúp cô ấy tỉnh lại sẽ làm hôn lễ cho chúng ta."
Cô gật đầu, thắc mắc nói.
"Không hẳn là anh không thể giúp Tiểu Ánh. Nhưng tại sao lại phải đợi đến bây giờ. ?"
Tiêu Vân mỉm cười, ghé sát tai cô nói nhỏ.
"Cứ núp đâu đó đợi ta."
"Tiêu Vân..."
Cô vừa thốt lên thì Tiêu Vân đã đẩy nhẹ cô ra, rồi đi vào trận pháp. Bảo Lâm kéo cô vào đợi trong góc, nhìn Tiêu Vân đang đứng ở chính giữa vòng tròn và đột nhiên giơ tay lên.
Những ngọn nến đó lập tức được thắp sáng.
Ngay sau đó, chỉ nghe thấy tiếng loạt soạt. Một luồng âm khí ập tới từ bốn phía, cô tự nhiên lạnh đến nỗi run lập cập.
Gió thổi phần phật, cát bụi, bàn ghế hay mọi thứ xung quanh đều bị phất tung.
Cô sởn tóc gáy...
Bởi vì gió không thổi tới từ một hướng mà giống như là ào đến từ mọi hướng, từ các lối vào khác nhau, tụ thành một luồng không khí âm u xung quanh trận pháp.
Ngọn nến đong đưa theo từng hướng gió khác nhau. Lúc này, cô bỗng nghe thấy tiếng sột soạt phát ra từ trong bóng tối bên sau lối vào đại sảnh.
Âm thanh đó giống tiếng thì thầm của người, nhưng tần suất rất cao, như thể đang nguyền rủa điều gì đó.
Nó càng ngày càng vang, càng ngày càng to, và bất chợt, cô càng cảm thấy gió xung quanh mình càng sôi trào dữ dội hơn.
Ngọn lửa trên cây nến điên cuồng gom góp lại cùng nhau, chẳng mấy chốc, nó đột nhiên cháy thành ngọn lửa cao một mét, ánh lửa ngút trời!
Bảo Lâm ở bên cạnh cô bỗng thay đổi sắc mặt.
"Đến rồi. Lần này không chỉ là những quỷ hồn vất vưởng ở đây. Kẻ kia cũng đã đến."
Mặt cô biến sắc, cô còn chưa kịp hỏi anh ta có ý gì thì đã nhìn thấy vô số bóng quỷ hồn xông vào! Nam nữ già trẻ đều có, tạo nên một quang cảnh kì dị.
Soạt!
Tất cả những quỷ hồn đó tập trung xung quanh ngọn lửa cao ngất và gào thét liên tục, cả căn phòng lập tức trở thành một nơi giống như tu la địa ngục!
"Chuyện gì đang xảy ra vậy!"
Cô túm lấy Bảo Lâm.
"Tiêu Vân và anh muốn làm gì. Không phải là trừ tà cho Tiểu Ánh à. Tại sao lại có nhiều quỷ đến như vậy?"
Mặt Bảo Lâm hơi tái. .
"Bọn tôi muốn Tiểu Ánh làm mồi dụ quỷ."
"Cái... cái gì. !"
Cô nhanh chóng nhìn về phía trận pháp. So với sự hoảng loạn của cô, Tiêu Vân đứng ở trung tâm vòng tròn vẫn bình tĩnh như cũ, anh ấy chỉ cười khẩy nhìn những con dã quỷ đó.
"Tự đâm đầu vào chỗ chết"
Dứt lời, anh nhấc tay, ngay sau đó, con dao trong tay cứa lên một đường trên người Tiểu Ánh. Máu cô ấy nhỏ ra, kèm theo đó là một tiếng thét đầy dữ tợn.
Bằng mắt thường cô có thể trông thấy trên miệng vết thương, một làn khói đen từ đó bay ra rồi dần tụ lại thành hình người.
Cô ngạc nhiên, bởi vì đó không ai khác chính là linh hồn của ma nữ cưỡi trâu trong quá khứ.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy. ?
Chẳng phải ả đã bị đâm chết rồi ư, sao lại xuất hiện ở đây. ?
Tiêu Vân cũng kinh ngạc, nhưng sau đấy anh ấy liền nở nụ cười lạnh.
"Thì ra mày chưa chết. Nhưng lần này thì đừng mong chạy thoát."
Khi làn ả ta đã thoát ra hoàn chỉnh, thân thể của Tiểu Ánh cũng vô lực mềm xèo ngã xuống mặt đất. Ả ta lơ lửng giữa không trung, miệng nở ra nụ cười khó hiểu.
"Bị cậu phát hiện rồi. ! Nhưng không sao, kế hoạch cũng đã gần đạt được. Ha ha."
Nói xong, ả cười lớn một tiếng, rồi cả linh hồn bay ra khỏi trận pháp, dung nhập lẩn khuất vào đám quỷ hồn đang không ngừng gào thét bên ngoài. Tiêu Vân hừ lạnh, con dao trong tay phi ra ngắm chính giữa đám quỷ đó.
Cô cứ tưởng mấy quỷ hồn kia lập tức tan thành mây khói, nhưng cảnh tượng khiến cô khiếp sợ đã xảy ra.
Con dao đó lại không bay về phía đám ma quỷ, mà ngược lại nó lại bay quanh những ngọn lửa đang cháy trên nến một vòng, khiến những ngọn lửa đó biến thành màu tím xanh!
Con dao cũng quay ngược trở lại, đâm ngược vào ngực của Tiêu Vân. Cùng lúc đó, cô nhìn thấy thân hình cao ráo của anh ấy hơi lảo đảo.
"Tiêu Vân. Tại sao..."
Lần này cô đã sợ hãi hoàn toàn, vội vàng định chạy vào trong kết giới.
"Không được vào!"
Nhưng Tiêu Vân chỉ che ngực, quay sang gầm lên giận dữ với cô. Khi anh quay đầu lại, cô mới nhìn rõ mặt anh đã trắng bệch đến đáng sợ, khóe miệng còn có một chút máu.
Đây là lần thứ hai cô thấy Tiêu Vân bị thương nặng như vậy vì máu của chính mình.
Cô chỉ cảm thấy đầu mình ù lên một tiếng.
Ngay lúc này, cánh cửa chính được mở ra, theo đó là hàng loạt người xông tới.
Bọn họ là người nhà họ Mã.
Nhận xét Box