Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 46

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 46

 Cô giật mình.

"Sao nhanh vậy được. Chẳng phải hai mươi năm trước nó đã xuất hiện cùng lúc nhà họ Dương bị giết hết rồi sao. ?"

Nghe vậy, Tiêu Vân đột nhiên lắc đầu.

"Đúng là nó đã từng xuất hiện, nhưng trăng máu không hề hoàn thiện, một góc nhỏ của mặt trăng vẫn phát ra ánh sáng."

Cô giật mình.

"Tại sao lại vậy. Theo lý mà nói đây là một hiện tượng tự nhiên, con người không thể khiến nó dừng lại."

Tiêu Vân nhíu mày.

"Ta không biết. Nhưng nó xảy ra như thế, lúc ta đặt chân về căn nhà này thì nó cũng dừng lại, mọi thứ lúc ấy đều đã kết thúc, toàn bộ người trong nhà đều bị giết. Hơn nữa, bản thân ta có thể cảm nhận được linh hồn của ta đã gắn liền với mặt trăng máu. Nếu máu nuốt chửng mặt trăng hoàn toàn, nó sẽ khiến ta mất đi trí nhớ từ lúc nó xuất hiện. Giống như suốt năm trăm năm qua nằm trong hầm mộ, ta vẫn không thể nhớ ra vì sao nàng chết... nhưng vào hai mươi năm trước thì ta lại không sao. Chứng tỏ trăng máu thật sự vẫn chưa đến."

Lời anh giải thích vô cùng hợp lí, nhưng Trầm vẫn còn thắc mắc. Cô lên tiếng hỏi.

"Vậy sao bây giờ anh lại nhớ ra. ? Còn ông lão chủ trọ và những linh hồn giúp việc ở đây là sai."

Tiêu Vân nhún vai đáp.

"Là sau khi ta hút máu của nàng. Kí ức mất đi đã trở về. Còn về việc những linh hồn ấy tại sao lại xuất hiện ở đây là do ta làm, lúc nàng chết đi, tinh thần ta trở nên điên loạn, ta đã lao xuống hầm mộ giết một số người đá, trong đấy có thi thể của bọn họ. Cũng vì vậy, linh hồn họ vốn bị mắc kẹt tại đó được giải phóng. Nhưng số phận họ vốn bị nối liền với ta sau khi nghi lễ được hoàn thành nên họ chỉ có thể trở về đây đợi ta trở lại, chưa thể đi đầu thai được."

Cô đã hiểu, sau đấy hỏi tiếp.

"Nhưng em vẫn thắc mắc một chuyện. Người gọi anh tỉnh dậy là ai. ?"

Tiêu Vân đáp.

"Cái này thì ta không hề biết. Ta chưa hề gặp mặt người này, nhưng đó là một bà lão. Lúc ta đang ngủ sâu, chính bà ta đã gọi ta dậy bằng cách xâm nhập vào ý thức của ta. Tuy ra không thấy mặt, nhưng có thể nghe rõ giọng nói ấy. ?"

Trầm giật mình một cái, trong đầu cô dường như đã hình dung ra người đánh thức Tiêu Vân dậy là ai.

"Bà lão... có phải là..."

Thấy cô ngạc nhiên như vậy, Tiêu Vân liền lên tiếng hỏi.

"Nàng biết bà ta. ?"

Cô không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại.

"Tiêu Vân... bà ấy nói gì với anh. ?"

Anh ấy không do dự trả lời.

"Bà ta chỉ nói sẽ đem một cô dâu tới giúp ta sống lại, nhưng đổi lại ta phải cứu nhà họ Dương. Nhưng nhiệm vụ đã thất bại, ta chỉ không ngờ là 20 năm sau, bà ta vẫn đem nàng đến. Ta vẫn không hiểu ý bà ta."

Trầm lắc đầu.

"Em không nghĩ vậy."

Tiêu Vân nhíu mày.

"Là sao. ?"

Cô giải thích.

"Nhà họ Dương vẫn chưa hoàn toàn bị giết hết. Chẳng phải là còn có Tiểu Ánh và Bảo Lâm hay sao. Có khi nào bà ấy muốn anh bảo vệ hai người này. Dấu hiệu mặt trăng không bị ăn mất mà anh nói có thể là do hai người họ vẫn sống, lời tiên tri của dòng tộc nhà anh vẫn chưa đến. Đó cũng là lí do mà anh chưa thể sống lại."

Tiêu Vân vòng tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng suy tư, cô ngồi trên giường cất tiếng.

"Anh biết tại sao bà ấy lại muốn anh sống lại không. ?"

Tiêu Vân lắc đầu.

"Không rõ. Chuyện này vẫn quá bí ẩn. Kết quả như thế nào ba ngày sau sẽ rõ, khi trăng máu xuất hiện một lần nữa, cũng là lúc hung thủ thật sự sẽ lộ diện. Những kẻ liên quan sẽ tới đây, sự thật cũng sẽ được phơi bày."

"Nãy giờ em không thấy Tiểu Ánh ở đây. ? Cô ấy đâu rồi. ?"

"Ta đã đem cô ấy đến nơi an toàn. Nàng yên tâm, mọi chuyện sẽ không sao. Nàng nghỉ ngơi đi."

Nói xong, anh ấy đi ra khỏi phòng bỏ cô ở lại một mình. Trầm rơi vào trầm tư, sau khi biết sự thật cô mới nhận ra bà lão ấy chính là khởi nguồn của mọi việc. Liệu người này làm tất cả những chuyện như thế là có mục đích gì, và bà ta là ai.

Điều này cô không biết, có vẻ bà ấy muốn Tiêu Vân sống lại là điều trước tiên. Nhưng để làm chuyện này, ắt cô sẽ phải chết... nhưng cô chưa hề sẵn sàng.

-

Sau đêm hôm đó cũng đã ba ngày trôi qua.

Mọi thứ diễn ra trong ba ngày tiếp theo là khá yên bình, chỉ khác là có thêm sự hiện diện của Bảo Lâm ở đây. Chuyện là sau ngày hôm đó thì cậu ta cũng đến, được Tiêu Vân đem đến chỗ cô. Anh ta có tiết lộ lí do Tiểu Ánh bị ám chính là do cô ấy từng một mình vào lối đi bí mật trong nhà của Đồ. May mắn là Bảo Lâm đã kịp thời cứu ra, nhưng kể từ đó Tiểu Ánh đã thành ra như vậy.

Cậu ta còn kể trên đường đem Tiểu Ánh đến đây thì Bảo Lâm cũng thấy một số người nhà họ Mã thường xuất hiện quanh khu nhà bỏ hoang này. Ngoài ra không biết gì nữa hết.

Ba ngày này Tiêu Vân có vẻ thân thiết với Bảo Lâm, hai người thường xuyên ra ngoài. Trầm có hỏi thì họ đều không nói khiến cô rất tò mò.

Vào chiều muộn ngày thứ ba, hôm nay theo lời Tiêu Vân nói chính là lúc trăng máu xuất hiện. Những hồn ma trong khu nhà phía Bắc này cũng không thấy tung tích đâu, cô đang ngồi trước mảnh sân nhỏ thì đã thấy Tiêu Vân đi vào, phía sau anh chính là Bảo Lâm.

Tiêu Vân tay ôm một bộ quần áo màu đỏ, hình như là lễ phục kết hôn, anh đặt trước bàn đá rồi nhỏ giọng bảo.

"Nàng mặc nó vào rồi cùng nó đi ra ngoài sảnh chính."

Cô thắc mắc.

"Vậy còn anh. ?"

Tiêu Vân mỉm cười đáp.

"Ta đón Tiểu Ánh tới."

Sau đấy, anh ấy quay sang Bảo Lâm, nói bằng giọng thận trọng.

"Cậu đem cô ấy ra rồi kết trận cho xong. Ta sẽ tới sau."

Nói rồi anh ấy bỏ đi, Trầm thở dài một tiếng rồi đi vào phòng thay lên mình bộ váy đỏ. Sau đấy thì cùng Bảo Lâm đi ra sảnh chính, nơi có mảnh sân lớn đối diện lối ra vào.

Vừa đặt chân tới nơi nó đã làm Trầm tỏ ra bất ngờ, vì ở dưới mảnh sân lát đá ấy, có một hình Bát Quái được vẽ sẵn trên mặt đất bằng than. Xung quanh là những cục nến trắng xếp thành một vòng tròn, bên ngoài vòng tròn âm dương là đầy rẫy những chữ tượng hình.

Bảo Lâm dừng lại, để cô ngồi trong sảnh nhìn ra, sau đấy tiếp tục làm công việc của mình.

Cô giờ mới hiểu, thì ra mấy ngày này, hai người thường xuyên ra vào là để làm một trận pháp, nhưng có vẻ nó vẫn chưa được hoàn thiện. .

Từ phía trong nhìn ra, cô thấy Bảo Lâm lấy một cục than rồi bắt đầu vẽ lẽ lên đất. Cô chăm chú nhìn theo từng nét vẽ của cậu ta, nhưng bỗng nhiên cô chợt nhíu mày, có cảm giác cái trận hình bát quái ấy kèm theo những nét mà Bảo Lâm đang vẽ có chút quen mắt.

Giây tiếp theo, cả cơ thể cô như cứng đờ lại.

Hình như... nó từng xuất hiện trong cuốn sách mà bà lão bí ẩn kia đem cho cô.

Đây là đại trận Thi Hồn Thuật.

Nhưng cô không hiểu là tại sao cả Bảo Lâm và Tiêu Vân lại biết tới nó.

Trầm nhíu mày, trong lòng vô cùng thắc mắc. Cuối cùng nhìn cậu ta bày trận, Trầm rốt cuộc nhịn không được hỏi.

"Bảo Lâm. Đây là trận pháp gì. ?"

"Đây là đại trận trục vong. Nó sẽ cứu Tiểu Ánh."

Cậu ta trả lời ngắn gọn rồi bỗng dừng tay lại.

"Mà tại sao cô lại hỏi vậy?"

"Không. Chỉ là tôi thấy tò mò thôi. Cái trận pháp này là do Tiêu Vân nghĩ ra hay sao. ?"

Cô lơ đãng đáp nhằm che dấu đi cảm xúc của mình.

Bảo Lâm trở nên nghiêm túc.

"Không phải. Đây là trận pháp gia truyền của cha tôi. Tôi tìm thấy nó khi cứu Tiểu Ánh ra khỏi đường hầm."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box