Giọng nói mềm mại của cô cất lên, nhưng Tiêu Vân không đi, anh vẫn đứng yên tại chỗ, có thể trông thấy ánh mắt của anh ấy có chút gì đó buồn bã. Trầm kéo nhẹ, lời nói không hề được kiểm soát nhưng tâm trí lại hoàn toàn tình táo, nước mắt cứ vậy tuôn ra khỏi đôi mắt. .
"Đi thôi. Từ giờ chàng chính là chủ nhân của ta. Ta sẽ mãi nghe lệnh chàng."
Tiêu Vân kéo nhẹ cô lại, trên đôi mắt đen kia cũng thẫm nước mắt.
"Ta xin lỗi nàng... rốt cuộc lời thề với nàng cũng đến lúc ta phải thực hiện rồi."
"Chàng đừng quan tâm tới nó. Đi theo em, sắp đến giờ rồi."
Miệng cô cứ thôn ra mấy lời vô nghĩa, nhưng chợt lúc này, Tiêu Vân bỗng đặt con dao lúc nãy lên tay cô, anh mỉm cười.
"Bây giờ ta còn tỉnh táo một chút nhưng sẽ không giữ được lâu. Có phải từ giờ nàng sẽ luôn nghe lời ta đúng không. ?"
Cô gật đầu.
"Đúng vậy... Chàng là chủ nhân của em. ''
"Vậy... vậy hãy dùng con dao này kết thúc mạng sống của ta. Chỉ có cách này mới bảo vệ được nàng."
Vừa nói anh vừa nâng nhẹ tay cô, đặt con dao kia chĩa ngay vào giữa ngực của mình.
"Chết tiệt... Tiêu Vân... không được. ."
Cô cố gắng thốt lên nhưng lời trôi qua cổ họng lại khác.
"Chàng thật sự muốn em làm như vậy. ?"
Tiêu Vân mỉm cười, đưa tay vuốt lấy tóc mai phấp phơ trên trán cô, mãn nguyện nói.
"Sau khi kết thúc ta, nàng hãy đi tìm Tiêu Vũ. Anh ấy tuy độc ác với người khác nhưng lại rất quan tâm với nàng. Ta tin, anh ấy sẽ bảo vệ được nàng. Nhất định phải sống tốt. Giờ thì làm ngay đi, ta không còn giữ được lâu."
"Được. Em sẽ nghe theo lệnh chàng. ''
Cô trả lời như một cỗ máy, hai mắt Tiêu Vân nhắm chặt, chờ đợi cái chết ập tới.
"Phập. !"
Tiếng lưỡi dao sắc lạnh đâm vào da thịt vang lên. Gió lạnh bỗng nhiên rút gào, kèm theo đó là những âm thanh ghê rợn, tiếng quỷ kêu ma hú từ dưới động truyền ra.
"Nàng làm đi... đây là cách duy nhất."
"Tách... Tách..."
Táu tươi nhỏ xuống ập vào tai Tiêu Vân, anh giật mình chậm rãi mở mắt ra, trước mắt anh, vẫn là cô ấy, Trầm nở nụ cười mãn nguyện, cô nhìn anh, miệng mấp máy muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tiêu Vân đứng như trời trồng không dám tin vào mắt mình...
Con dao kia... nó không đâm vào tim anh... bây giờ, nó đang cắm vào cái váy đỏ, ngay chính giữa ngực cô.
"Không..."
Tiêu Vân ngửa mặt lên trời hét lớn.
"Tại sao... tại sao nàng lại phải làm vậy... tại sao... tại sao không chịu nghe lời ta..."
Cô mỉm cười, hơn ai hết cô biết bản thân mình đang làm cái gì. Dương Tiêu Vân tuyệt vọng mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng thật lâu không nói được lời nào, cơ thể cứ run lên bằn bật, trong mắt tràn đầy bi thương.
Ánh mắt cô dần tối sầm lại, khóe miệng nhếch lên chê giễu.
"Thật không nghĩ tới, số phận của Uyển Nhi cuối cùng lại chết vì một người đàn ông."
Dút lời, thân thể cô chậm rãi đổ xuống, dùng chút sức lực còn lại cố gắng nói ra mấy chữ.
"Hẹn... hẹn kiếp sau... kiếp sau gặp lại..."
Nói đến đây, đầu óc cô ngày càng mơ hồ, từ từ trút hơi thở cuối cùng, Tiêu Vân ở bên đã gào thét trong điên loạn, anh ôm lấy cô mà khóc như đứa trẻ dại.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô chỉ cảm thấy con dao cắm trước ngực mình được rút ra, kèm theo đó là tiếng kêu thanh của Tiêu Vũ.
"Không... Tiêu Vân... mày dám... mày dám giết nàng ấy... khôngggggg. !"
Tiếp theo là giọng của Tiêu Vân đầy căm phẫn.
"Hôm nay... ta không còn là người nhà họ Dương. Những kẻ ở đây, dù sống hay chết đều phải bồi táng theo nàng ấy..."
-
Bây giờ, trước mắt cô hoàn toàn là một màu đen sâu thẳm. Cơ thể như đang lơ lửng giữa một khoảng không gian vô định, dường như là nó không ngừng rơi xuống, cô chỉ cảm thấy đầu mình đau muốn nứt ra.
Giây phút cuối cùng, cô dường rơi xuống một nơi mềm mại. Một cơn đau thấu tim truyền đến từ cơ thể, cơn đau đớn khiến ý thức lỏng lẻo của cô dần kết nối lại, cô mở to mắt ra, liền nhìn thấy một tấm thân quen thuộc.
Cô còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Vân liền ôm chầm lấu cô.
"Uyển Nhi, chín trăm năm sau, rốt cuộc lại gặp lại nàng."
Anh ấy nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô.
Trầm giật mình một lát mới phản ứng lại, bật cười một tiếng.
Chắc hẳn, Tiêu Vân bây giờ cũng đã phát hiện ra, năm trăm năm trước người mang tên Uyển Nhi chính xác là kiếp trước của cô.
Cô nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện, mình đang nằm trong phòng mình, hồn phách cũng trở về thân thể. Trong một môi trường quen thuộc như vậy, tâm trạng của cô cuối cùng đã bình tĩnh trở lại.
Đặc biệt là nhìn thấy Tiêu Vân trước mặt mang theo sự bá đạo hống hách, lạnh lùng và dịu dàng quen thuộc bên cô, làm cho trái tim Trầm rung rinh không nói lên lời.
Thật quá chân thật. ! Tiêu Vân, cuối cùng cũng có thể gặp lại.
Nghĩ tới đây, Trầm không biết lấy dũng khí từ đâu, cô chủ động vòng tay ôm lấy cổ Tiêu Vân, vùi đầu trong cổ anh, cảm nhận sự quen thuộc từ cơ thể lạnh như băng, nhắm mắt thì thầm.
"Đúng vậy, đã năm trăm năm..."
Tiêu Vân cười thầm bên tai tai cô, đưa tay vuốt tóc giọng nói nhẹ phả vào tai.
"Xin lỗi. Kiếp trước ta không thể bảo vệ nàng, nhưng kiếp này ta sẽ làm việc đó. ! Sau này, nàng phải nghe lời ta, chỉ có vậy nàng mới không gặp nguy hiểm."
Anh ấy nói đến đây làm tâm thần cô lần nữa tê liệt, đột nhiên cái đầu cô tự động gật xuống... Giống như là lời của Tiêu Vân nói ra là mệnh lệnh. Nó khiến cô phải nghe theo.
Chuyện gì đang xảy ra thế này...
Có phải nó diễn ra từ lúc kết hôn giữa đêm trăng máu.
Nhưng... Đã năm trăm năm, cớ sao bây giờ vẫn còn ứng nghiệm. ?
Dường như Tiêu Vân cũng nhận ra biểu hiện khác thường của cô, anh thở dài nói.
"Có phải nàng cảm thấy bản thân không còn nghe lời mình nữa không. ?"
Cô gật gật, anh ấy nói tiếp.
"Là do nàng đã nhớ ra mình là Uyển Nhi. Lời nguyền này sẽ bị tiếp diễn, chỉ có một cách, là vào ba ngày nữa, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ. Khi ấy nàng vĩnh viễn sẽ được thoát khỏi ràng buộc với ta."
Cô không thể từ chối, lặng lẽ gật đầu.
"Rốt cuộc, sau khi em chết đi. Chuyện gì đã xảy ra tiếp theo, nếu em nhớ không nhầm thì đáng lẽ anh sẽ được giải thoát chứ."
Tiêu Vân thở dài.
"Đúng. Nàng chết đi thì mọi chuyện đều sẽ kết thúc. Nhưng khi ấy, cha mẹ ta cùng Tiêu Vũ cũng đến. Ta không thể thoát, bọn họ đành phải dùng một trinh nữ khác để thay nàng làm thần giữ của. Rốt cuộc ta vẫn bị chôn sống. ! Chỉ khác là họ không thực hiện được kế hoạch ban đầu. Đến khi tỉnh dậy cũng là lúc ta đã ở bên ngoài..."
"Thì ra là vậy. À, mà tại sao chúng ta phải chờ tới ba ngày. ? Chẳng phải càng nhanh càng tốt hay sao. ?"
Cô thắc mắc hỏi, Tiêu Vân nhíu mày, một lúc sau mới âm trầm trả lời.
"Mặt trăng máu sẽ xuất hiện trở lại."
Nhận xét Box