Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 44

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 44

 Ả ngừng lại, suy nghĩ một lúc rồi nhếch mép.

"Thôi. Giờ nói cho mày biết cũng không sao. Chuyện là trong nhà họ Dương có một điềm báo được truyền từ đời này sang đời khác, rằng đến một ngày nào đó, cả gia tộc nhà họ Dương sẽ bị diệt vong. Đã mấy đời nhà họ đều băn khoăn về điềm báo này, đến đời cha của Tiêu Vũ, ông ấy đã lập nên một kế hoạch, đó là để một người mang dòng máu Dương Gia sẽ ngủ một giấc thật sâu, đến khi ngày đó xảy ra thì sẽ thức dậy phục hưng gia tộc. Vốn Tiêu Vũ là người được lựa chọn để làm điều này, nhưng có vẻ như Tiêu Vân đã dùng thứ mà ông ta chuẩn bị cho Tiêu Vũ nên mới thành ra như vậy."

Cô nhíu mày.

"Thứ gì. ?"

"Là một viên quỷ dược. Là viên duy nhất mà chủ nhân ta luyện ra, nó giúp cơ thể người chết có thể giảm quá trình thối rữa trong vòng 500 năm. Có nghĩa là 500 năm sau, cậu ta sẽ tỉnh lại để giúp Dương gia phát quang gia tộc."

Ả ngừng lại một hơi rồi nói tiếp.

"Và mày chính là mấu chốt, một đứa con gái mang bát tự thuần dương để làm thần giữ của, nhiệm vụ của màu lần này không đơn thuần là giữ của cải cho nhà họ, mà phải bảo quản thân xác của Tiêu Vân không được để nó thối rữa, mỗi năm đều sẽ phải ra ngoài bắt người sống đem về cho Tiêu Vân ăn thịt uống máu... nói đơn giản là mày và Tiêu Vân sẽ làm đám cưới ma, rồi sẽ bị chôn sống cùng nhau cho đến khi cậu ta tỉnh lại. Lúc đấy mày sẽ hoàn thành nhiệm vụ, có thể đầu thai kiếp khác."

Trầm ớn lạnh.

"Người chết không thể sống lại. Các người điên rồi."

Ả ta cười độc ác.

"Ai bảo như vậy. Ha ha. Một người thường như mày thì biết cái quái gì."

"Vậy còn những người bị các người bắt đi thì sao. Tại sao phải bắt họ. ."

Ma kia lại đáp.

"Hừ. Trong 50 năm đầu thần giữ của rất yếu, đó là lương thực tích trữ. Chúng được bảo quản trong lớp đá kia đủ dùng cho 50 năm đầu."

Sau đấy nó mỉm cười nhìn cô.

"Nói đủ rồi. Giờ thì..."

Ả còn chưa nói xong thì cô chợt nghe thấy tiếng dao đâm vào da thịt.

Thân thể ma nữ chợt cứng đờ, ả quay đầu lại thì thấy Tiêu Vân mặt lạnh lùng đang nhìn mình.

Trong tay anh ấy là con dao cô đưa cho, nó đâm xuyên qua cơ thể ma nữ.

"Tại... tại sao... ?"

Ma nữ đầy tuyệt vọng mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng thật lâu không nói được lời nào, cơ thể cứ run lên bần bật.

Tròng mắt Tiêu Vân bình thường trở lại, nhưng ngay sau đó, ánh mắt anh ta sâm lại, khóe miệng nhếch lên chế giễu.

"Cho dù là ai cũng đừng hòng làm hại nàng ấy."

"Thật không nghĩ tới, ta cuối cùng lại hồn phi phách tán trong tay một con người. Ha ha. Nhưng hai đứa mày... sẽ không thoát khỏi số... kiếp..."

Dút lời, thân thể ma nữ chậm rãi đổ xuống, sau đấy tan đi trong khói sương.

Trầm ở bên, vui mừng khó tả. Vẫn là lúc quan trọng nhất Tiêu Vân lại ra tay. Chỉ có điều cô không thể ngờ là anh có thể tỉnh lại, hơn nữa vừa đúng lúc giết chết ma nữ kia một cách dễ dàng như thế chứ.

Tuy nhiên, điều khiến cô khó chịu nhất chính là phản ứng của ma nữ trước khi chết. Qua lời nói đó vẫn cảm thấy nguy hiểm vẫn còn kề cập chưa hề dừng lại ở đây. .

Lúc này, ở phía đối diện, Tiêu Vũ thoát khỏi hai sợi xích trói buộc. Hắn nhanh chóng lao lại chỗ cô, bỏ qua sự che chắn của Tiêu Vân kéo cô ra khỏi anh ấy.

"Tránh xa nó ra."

Từ trong hàm răng, hắn cố ném ra bốn từ.

Cô tâm tình hơi chấn động, bởi vì cả quá trình vừa diễn ra, Tiêu Vân lại không hề ngăn cản Tiêu Vũ lôi cô đi.

Anh ấy chỉ quay đầu, miệng cố gắng nói.

"Nghe lời anh ấy. Mau chạy khỏi đây đi... ta không thể kiểm soát..."

Nhưng ngay lúc cô đang thất thần thì bóng người của Tiêu Vân đã lao lại. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thầy sắc mặt Tiêu Vũ đại biến.

Giây tiếp theo, hắn ta kéo cô ra phía sau, đưa tay che chắn phía trước, tàn khốc nói.

"Tiêu Vân. Dừng tay!"

"Phập."

Nhưng quá muộn, con dao trong tay Tiêu Vân đã đâm xuyên qua cổ tay phải của Tiêu Vũ. Hắn hét lên đau đớn một tiếng, nhưng tay trái cũng kịp vung ra sau, đẩy cô thật mạnh về hướng lối ra.

"Chạy đi... nó bị mất lý tính rồi, chỉ cần ra khỏi căn nhà này thì nó không thể đuổi theo vì nơi đây đã được một trận pháp bao phủ. Nếu nàng không chạy, nó... A..."

Khóe miệng Tiêu Vân nở nụ cười độc ác, anh rút dao ra khỏi tay của Tiêu Vũ, trực tiếp bỏ qua hắn lao lại về phía cô.

"Dừng lại."

Tiêu Vũ thét lên, kìm nén cơn đau truyền đến muốn ngăn cản Tiêu Vân, nhưng vừa mới di chuyển thì đã bị hai tên cầm đèn lồng bay tới, trực tiếp khống chế đè lấy Tiêu Vũ nằm bẹp dưới đất.

Thấy hình dáng này của Tiêu Vân làm lòng cô thấy sợ hãi, cô muốn chạy lắm, chỉ còn vài bước là thoát khỏi căn nhà này. Nhưng trong lòng lại không nỡ bỏ mặc Tiêu Vân, cuối cùng vẫn lựa chọn đứng chôn chân tại chỗ.

Nhưng rốt cuộc cũng chẳng có nguy hiểm gì xảy ra, chỉ thấy bàn tay to lớn đó nắm lấy tay cô, rồi xốc nổi cô lên vai đi về hướng mà vừa nãy đám người đá bỏ đi.

"Tỉnh lại đi... tỉnh lại đi mà... Tiêu Vân..."

Cô rưng rưng nước mắt, cố gắng làm cho Tiêu Vân thanh tỉnh nhưng chỉ là vô ích.

"Tiêu Vân... không thể được... mày không được làm thế..."

Tiêu Vũ không thể cử động, hai mắt hắn đỏ hoe như máu dõi theo từng bước chân của Tiêu Vân đang dần mất hút.

-

Một lúc không lâu sau, Tiêu Vân đã bế cô đi đến mảnh sân phía sau, nơi có một lối bậc thang dẫn xuống một cái hố tối om thì dừng lại.

Anh ta ném cô xuống đất như ném một đống củi, sau đó Tiêu Vân bỗng nhiên hai chân quỳ gối xuống đất. Ngay lúc này, từ dưới cái hang tối om kia, một đoàn người mang lồng đèn đỏ chia thành hai hàng bước ra, bên trái toàn là nam giới mặc áo trắng, bên phải là nữ giới mặc áo đen. Bọn chúng quây hai người lại thành một hình tròn, lấy cô và Tiêu Vân làm trung tâm.

Hai người một nam một nữ tiến vào, hai tay giữ chặt lấy cô đem quỳ bên cạnh Tiêu Vân.

"Nhất Bái Thiên Địa."

Đột nhiên, âm thanh già nua cất lên vang vọng trong trời đất, giọng nói này rất quen tai, giống như cô đã từng nghe ở đâu. Nhưng hiện tại cô rất mơ hồ không nhớ nổi, đang định hỏi thì đã bị hai kẻ kia dí đầu cô xuống dập một cái xuống đất.

"Nhị Bái Quỷ Thần."

"Chết tiệt... buông tôi ra."

Cô hét lên, không nghi ngờ gì nữa, thế này là đang tổ chức hôn lễ chứ gì. Nhưng giây tiếp theo, cô lại bị hai kẻ kia cầm cổ lần nữa dí xuống đất.

"Âm Dương giao bái."

"Buông ra... Buông ra đi. Tiêu Vân..."

Cô hốt hoảng nhìn sang cầu cứu anh ta, nhưng hiện tại Tiêu Vân vẫn vô hồn như vậy, không hề có phản ứng gì với lời cô nói cứ vô thức dập đầu.

Đến khi cô dập đầu lần thứ ba, hai kẻ sau lưng mới chịu buông cô ra, chúng lùi ra sau, giọng nói kia cũng lập tức im lặng. Không gian trở nên tĩnh mịch, đột nhiên cô có cảm giác mâu trong người mình đang nóng lên, mồ hôi theo đó tứa ra như tắm.

Đôi mắt cô dần hoa đi, lúc này chẳng hiểu sao cô lại thấy cái động tối om kia lại cho mình một thứ cảm giác kì lạ. Cô muốn vào đó nghỉ ngơi, nó cho cô cảm giác như đang về nhà của chính mình vậy. Cứ vậy, cả thân thể cô bất giác đứng dậy, vô thanh vô thức dẫm xuống bậc thang.

Nhưng giây tiếp theo, bàn tay cô bị kéo lấy, là Tiêu Vân, cô mỉm cười, tự nhiên miệng lại thốt ra lời nói mà ngay cả cô cũng không hiểu nổi.

"Về nhà thôi. Nhà của chúng ta."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box