Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 43

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 43

 "Cứ làm đi. Dù sao, hôn lễ này dù sao cũng phải được thực hiện."

Hắn thản nhiên nói, không hề có ý ngăn cản.

Ma nữ cười khành khạch mấy tiếng, đưa cây sáo lên miệng mà thổi. Lập tức hàng loạt người đá bỗng nhào tới tấn công lấy Tiêu Vân. Nhưng bọn chúng lại không hề có ý định động tới Trầm, Tiêu Vân cũng nhìn ra cảnh này, nên thoải mái hơn không phải bảo vệ cô.

Nhưng anh ấy bây giờ không phải Tiêu Vân 500 sau, cơ bản với cơ thể con người thì không thể nào có đủ sức mạnh chống lại nhiều thứ như vậy. Bởi vậy, sau một khoảng thời gian, trán anh ta cũng đã bắt đầu đổ mồ hôi, hơi thở cũng gấp gáp hơn trước rất nhiều.

Tuy bọn người đá không tấn công Trầm nhưng cô cũng không chịu ngồi yên, con dao trong tay cứ vậy mà đâm loạn xạ, tác dụng lại lớn hơn cô nghĩ.

Khi những người đá vô tình bị con dao dính máu của Trầm chạm vào thì lập tức có hiện tượng lạ xảy ra. Từng tiếng rầm rầm vang lên, từng lớp đá trên người nó thay nhau rơi xuống dưới sự ngạc nhiên của mấy người... Cuối cùng thứ bên trong lớp vỏ đá cũng dần hiện ra khiến cô kinh ngạc.

Bởi nó không phải là vật vô tri vô giác như cô nghĩ, bên trong lớp đá ấy không ngờ lại là thân thể của con người.

Tiêu Vân cũng trông thấy, anh nhíu mày.

''Những người này vẫn còn sống... họ bị yểm bùa."

Trầm đồng tình gật đầu, lo lắng nói.

"Chẳng trách nãy tôi nghe thấy tiếng kêu cứu của họ... giờ phải làm sao đây."

"Đừng làm tổn thương họ. Con dao này nàng lấy ở đâu. ?"

Tiêu Vân ngạc nhiên nhìn cô, hình như anh ấy cũng đoán được thứ Trầm đang giữ không phải vật bình thường. Cô nói nhỏ chỉ mình Tiêu Vân nghe.

"Là máu của tôi ngấm trên con dao này xung khắc với ma quỷ."

"Hôm nay nhất định phải thực hiện kế hoạch. Tao đã chán ngấy việc phải đi bắt người lắm rồi."

Trầm vừa nói xong thì ả ma nữ đã vươn bàn tay khẳng khiu của mình đánh tới chỗ cô. Nhưng ngay lúc này, một cơn gió lạ thổi qua làm ả dừng lại, nó dùng đôi tay nâng cả cái đầu ngước lên bầu trời.

Tiêu Vân, cô và Tiêu Vũ cũng tò mò nhìn theo.

"Nguyệt thực..."

Cô lẩm bẩm trong miệng, phía trên đỉnh đầu, mặt trăng tròn đang dần bị bóng đen che khuất, ánh trăng vàng cũng dần biến mất thay thế vào đó là một màu đỏ như máu, dần dà phủ xuống mặt đất chiếu lên bốn người và quang cảnh xung quanh.

Không gian quanh đây vốn đã âm u quỷ dị, nay lại càng đáng sợ hơn. Ma nữ vươn hai tay dang ngang, khuôn mặt càng trở nên dữ tợn, cái miệng rộng của ả cười lớn.

"Đến lúc rồi. Không thể chờ thêm được nữa. Chúng mày mau đi đến hầm mộ."

Sau lời của ả, những tảng người đá lập tức nghe theo, không vây lấy cô và Tiêu Vân nữa mà di chuyển ra sân sau, ùn ùn rời khỏi.

Tuy cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng thấy đám người đá đã đi khỏi, cô chợt đua con dao thấm máu của mình, đặt bàn tay Tiêu Vân, gấp gáp nói.

"Cơ hội đến rồi. Anh có võ, dùng con dao này mau giết ma nữ kia rồi khống chế Tiêu Vũ uy hiếp bọn chúng, chỉ cần làm được chúng ta có thể cứu họ."

Tiêu Vân tay nắm chặt lấy con dao, từng bước tiến lên, nhưng vẻ mặt tiếp theo của ma nữ thay đổi làm cô giật mình, ả tỏ ra ngạc nhiên.

"Sao lại..."

Sau đấy ả quay sang nhìn vào cái hộp trong tay Tiêu Vũ, bất giác nhíu mày, nhưng rất nhanh lại thở dài.

"Ra là vậy... Cũng được... ai cũng được. ''

Ma nữ lặp lại mấy lời vô nghĩa làm cô cực kì khó hiểu, đột nhiên, tiếng hét của Tiêu Vũ như xé rách không gian vang lên.

"Uyển Nhi... cẩn thận."

Vừa nói xong trông hắn ta có vẻ hốt hoảng chạy lại, nhưng vừa đi được mấy bước đã bị những sợi xích của hai kẻ cầm đèn lồng phi tới trói chặt.

"Khốn kiếp. Chúng mày làm phản rồi à. Thả tao ra..."

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên cả người Tiêu Vân bỗng khựng lại, anh ấy quay đầu nhìn cô, mắt Tiêu Vân chợt trở nên mê muội như người mất hồn, dưới sự ngạc nhiên của Trầm, Tiêu Vân bỗng vươn tay ra, đem con dao kia kề ngay sát cổ của cô.

Trầm kinh ngốc tại chỗ.

"Anh... anh làm sao vậy... anh đang làm tôi sợ đấy..."

Nhưng hiển nhiên Tiêu Vân không có phản ứng gì, vẫn lăm lăm con dao có thể cứa cổ cô bất cứ lúc nào.

Rốt cuộc anh ấy bị gì. ?

Tại sao lại hành động quái lạ như vậy. ?

Những câu hỏi cứ hiện lên trong đầu Trầm. Nhưng không để cô phải chờ lâu, ma nữ kia đột nhiên bước tới, đặt một tay lên vai Tiêu Vân, nhìn cô cười quái dị.

"Thật là không ngờ tới là nhị thiếu gia đã dùng nó..."

Cô khó khăn mở miệng kèm theo sự tức giận.

"Tại sao... mày đã làm gì với anh ấy."

Ở phía sau, Tiêu Vũ cũng đồng thời hét lên.

"Ma đầu. Chuyện này là như thế nào."

Khuôn mặt ả tỏ ra thất vọng, nói với Tiêu Vũ.

"Công tử, hôn sự của cậu và tiểu thư chắc không thể hoàn thành được rồi."

Cả Trầm và Tiêu Vũ tất nhiên đều khó hiểu, bọn họ ngây ngốc nhìn ả ta. Tất nhiên, đến lúc này ma nữ không hề có ý dấu diếm, ả cười khanh khách mấy tiếng rồi nói.

"Vốn là lão gia để cho cậu và cô ta kết hôn âm dương. Nhưng hiện tại, em trai cậu mới là người được chọn."

"Không thể như thế... có nhầm lẫn gì không. ?"

Tiêu Vũ thốt lên kinh ngạc, nhưng ma nữ đã giải thích.

"Cậu nhìn xem, thứ bảo vật của Dương gia trong tay cậu còn không. ?"

Trầm Vũ ngạc nhiên, hắn ném cái hộp trong tay mình xuống đất làm nắp bị bật tung ra, nhưng bên trong lại không có thứ gì. Giờ Tiêu Vũ mới nhận ra, nhưng đã quá muộn, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm em trai mình khó tin.

"Nó... nó đã dùng tới. ?"

Ma nữ gật đầu.

"Chứ còn gì nữa. Công tử không thấy trăng máu ảnh hưởng tới thần trí cậu ta sao. ?"

"Chết tiệt... giờ phải làm sao. ?"

Tiêu Vũ mắng lên một tiếng, thì ma nữ đã nói.

"Không còn cách nào nữa rồi. Thời gian bây giờ còn rất ít, không ngờ trăng máu lại đến trước thời gian dự đoán."

Tiêu Vũ quát lên.

"Tao không cần biết. Mày phải nghĩ cách. Nếu không đừng có mong tao để yên cho chúng mày."

"Tiêu Vũ... tao nể mày là con trai của lão gia, nếu không tao bẻ cổ mày từ lâu rồi. Đừng có ra lệnh cho tao. Tao không có nghĩa vụ phải phục tùng mày."

Ả ta thay đổi thái độ một cách đột ngột, cặp mắt đen lạnh lẽo trợn trừng nhìn hắn.

"Mày... mày..."

Tiêu Vũ vốn bị khống chế, hơn ai hết hắn biết ma nữ này độc ác như thế nào nên đành nín lặng. Lúc này, ả ta mới quay sang, đưa bàn tay lạnh lẽo vuốt lên má cô, mỉm cười quái dị.

"Sẵn sàng chưa."

Trầm run rẩy lắc đầu.

"Tôi muốn biết tất cả chuyện này là sao. ?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box