Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 42

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 42

 "Tất cả chuyện này nàng giải thích làm sao. ?"

Hắn ta nhíu mày, có vẻ giận dữ nói. Cô liền lắc đầu, còn chưa kịp giải thích thì từ phía ngoài lối ra. Một tên khác cầm đèn đi tới, nhưng điều đáng chú ý là tay tên này còn cầm một sợi xích kéo lê một người dưới đất.

Tiêu Vũ hừ một tiếng, hắn lướt qua người cô đi lại chỗ người kia. Sau đấy nhấc một chân đạp mạnh vào ngực kẻ đó.

"Cuối cùng cũng bắt được mày."

Cú đá thật mạnh khiến cho người này đang ngất xỉu cũng phải bật cả người dậy, sau đấy ho sặc mấy tiếng.

Dưới ánh sáng của cái đèn lồng đỏ, khuôn mặt đó dần hiện ra. Nhưng trái ngược với thái độ vui mừng của Tiêu Vũ thì Trầm lại tỏ ra lo lắng hơn bao giờ hết.

Bởi người này... người này chính là tên đạo tặc từng thông đồng với Tiêu Vân.

Rốt cuộc hắn cũng bị bắt lại trong tay Tiêu Vũ.

"Không ngờ phải không. Tao từng nói rồi, đắc tội với Dương gia thì cho dù mày có trốn nơi nào tao cũng sẽ bắt được."

"Công tử. Tôi biết tôi sai rồi. Công tử tha mạng. Công tử tha mạng. ''

Vẻ mặt của kẻ này đang tỏ ra vô cùng sợ hãi, hắn cố gượng người dậy quỳ gối dưới chân Tiêu Vũ mà vái sống. Nhưng Tiêu Vũ đâu dễ bỏ qua như vậy, hắn nói.

"Mày biết vì sao mày còn sống đến giờ này không."

Tên kia vừa lắc đầu thì Tiêu Vũ liền nói tiếp.

"Bởi vì vừa hay bảo vật trong nhà tao cũng không cánh mà bay ngày hôm đó. Em trai tao cũng hai ngày chưa về nhà. Thật sự tao không muốn nghĩ như vậy, nhưng tao cảm thấy chuyện mày cướp dâu lại trùng hợp quá mức. Mày nghĩ sao. Có nên nói thật cho tao biết hay không. ?"

Tên đạo tặc đổ mồ hôi lạnh, hắn run rẩy không dám nhìn thẳng mặt người phía trước, cũng chẳng dám thốt lên nửa lời. Tiêu Vũ chỉ mỉm cười nhẹ, sau đấy vẫy nhẹ tay.

Lúc này, ma nữ liền cười khành khạch mấy tiếng, chỉ trong vài giây đã xuất hiện trước mắt hắn ta. Ả vươn bàn tay gầy gò nhợt nhạt ra nắm lấy mái tóc của mình giật mạnh.

Cái đầu tức khắc bị giật ra khỏi cổ treo lơ lửng giữa không trung.

"Maaaaa... aaaaaaa..."

Quả nhiên tên cướp đường đã bị dọa cho sợ hãi liên tục chống tay lùi lại phía sau, nhưng mới lùi được một đoạn đã bị sợi xích trói ngang chân giật lại. Ả ma nữ được lướt nhảy tới, đem cái đầu áp vào mặt hắn ta, con mắt đen đáng sợ nhìn hắn chằm chằm, còn cái miệng thì toác rộng đến mang tai thốt ra những lời âm u lạnh lẽo.

"Tao thích nhất là ăn thịt người... trông mày cũng ngon lành đấy."

Mồ hôi tên cướp đã vã ra như tắm, hắn nhìn lấy Tiêu Vũ cất giọng van xin.

"Công... công tử. Cứu tôi... cứu tôi..."

Tiêu Vũ hừ lạnh.

"Nếu mày làm tao vừa ý tao có thể suy nghĩ lại tha cho mày một mạng đấy."

"Tôi nói... tôi nói... công tử tha mạng..."

Nghe vậy, Tiêu Vũ mới mỉm cười, hắn vẫy tay lần nữa thì ả ma nữ kia mới lùi lại, sau đấy hắn ngồi xổm xuống nhìn tên cướp đang sợ hãi kia mà hỏi.

"Có phải là em trai tao, Tiêu Vân thuê mày cướp dâu hay không. ?"

Tên kia run rẩy gật đầu, Tiêu Vũ lại nói tiếp.

"Vậy nó đã đưa thứ kia cho mày. ?"

Tên cướp lần nữa gật đầu, hắn móc trong người ra cái hộp gỗ kia, hai tay run run dâng lên, miệng mếu máo khóc không thành tiếng.

"Là do công tử Tiêu Vân tìm đến tôi, chứ cho tôi mười lá gan cũng không dám đắc tội với nhà cậu."

"Sau đấy thế nào."

"Sau đấy Tiêu Vân đem tiểu thư đi... còn lại tôi không biết gì nữa..."

"Thế là hết. ?"

"Vâng. Tôi chỉ biết có từng ấy. Không biết... không biết tôi có thể đi chưa. ?"

Tên cướp lên tiếng dò hỏi, Tiêu Vân gật đầu, sợ xích trói quanh chân bị tháo bung ta, hắn cũng không có nán lại mà chạy thục mạng chạy ra ngoài cửa. Nhưng vừa đi được mấy bước thì hắn đột ngột dừng lại, vẻ mặt khó tin nhìn xuống bụng mình. Chỉ thấy một bàn tay gầy gò đã đâm xuyên từ phía sau lên phía trước, khiến hắn chẳng kịp thốt nên lời mà tử vong tại chỗ.

Tiêu Vũ cười lạnh.

"Những kẻ từng đắc tội với tao giờ này đang còn gặp nhau dưới âm phủ rồi. Hừ. Đem hắn đi tới hang động đi. ''

Hắn nói xong thì tên cầm lồng đèn liền kéo lê cái xác kia đi để những vệt máu tanh in hằn dưới mặt đất.

Chứng kiến cảnh vừa rồi thật sự khiến Trầm sợ hãi đến tận tâm can, cô không ngờ kẻ này lại lật mặt một cách nhanh chóng như vậy. Nhưng những gì cần biết hắn cũng đã biết, tất nhiên là cô đã bị phát hiện là nói dối, cô chỉ không biết hắn sẽ làm gì với mình, nhưng chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua cho cô rồi.

Đúng vậy, lúc này Tiêu Vũ bỗng quay mặt lại, ánh mắt hắn đỏ lòm như máu chăm chăm nhìn cô.

Trầm tay nắm chặt con dao, cô liên tục lùi lại nhưng hắn liền cất lời lạnh nhạt.

"Uyển Nhi. Ta đối xử với nàng chỗ nào không tốt, tại sao nàng lại lừa dối ta. Nàng biết không, trên đời này ta ghét nhất bị lừa dối."

Trầm biết mình không thể thoát khỏi đây, cô liền chĩa thẳng con dao đã ngấm máu của mình về phía hắn ta, miệng gằn lên.

"Đừng lại đây... nếu không tôi sẽ cá chết lưới rách cùng với mấy người."

"Chỉ với một mình nàng ư. ? Ha ha. Thật ngây thơ."

Hắn cười lên một tiếng, sau đấy giận dữ gầm lên.

"Rốt cuộc nàng vẫn chọn hắn thay ta. Ta đã từng nghĩ sẽ xin cha hoãn việc này vài năm để tìm người thay thế nàng, cho nàng một cơ hội sống. Nhưng bây giờ... Aaa..."

Nghe những lời này, cô chợt cảm thấy khó hiểu.

"Anh muốn nói tới chuyện gì. ?"

"Bắt nàng ấy lại."

Hắn không trực tiếp trả lời cô mà sai hai tên cầm đèn lồng sau lưng tiến đến, những tên người đã cũng vây chặt lại. Nhưng ngay lúc này, từ phía sau cái cây trĩu quả nằm lẩn khuất trong bóng đêm xa xa, một thân ảnh bấy ngờ nhảy ra kèm theo đó là một tiếng hét lớn. .

"Đừng đụng tới nàng ấy. ?"

Cô ngoái đầu, lại là hình bóng quen thuộc ấy. Anh ta mặc trường bào màu đen, khuôn mặt không góc chết, nhanh như cắt lao tới, chỉ trong tích tắc đã đứng chắn trước người cô.

Không sai, đây chính là Tiêu Vân của 500 năm trước.

Chẳng hiểu sao, từ khi anh xuất hiện cô lại cảm thấy an toàn đến kì lạ. Còn chưa kịp nói gì thì Tiêu Vân đã cúi xuống, nhìn lấy cô mà thở dài.

"Thật ngốc. Nàng còn đến đây làm gì. ? Ta đã bảo là đợi ta cơ mà."

"Tiêu Vân... tôi... tôi sợ anh gặp chuyện gì. ?"

Cô lí nhí trả lời.

"Câm miệng lại. Tiêu Vân, mày thừa biết cô ta đã được ước hôn với tao. Vậy mà mày lại dám đâm sau lưng anh trai mày. Đồ chó chết."

Tiêu Vũ dường như bị kích động, không kiềm chế được mà hét thẳng vào mặt hai người.

Ở phía trước, khuôn mặt của Tiêu Vũ lại tràn ngập vẻ lo lắng.

"Tiêu Vũ, nếu anh có tình cảm với nàng ấy thì nên buông tha cho chúng tôi. Uyển Nhi nàng ấy không hề yêu anh... Cũng không đáng bị như vậy."

Tiêu Vũ hắn nhíu mày nói.

"Tao yêu nàng ấy. Chỉ cần chúng tao là vợ chồng thì sớm muộn nàng ấy cũng sẽ có tình cảm với tao. Hôn sự của tao, mày lại thuê mấy tên cướp kia làm cái trò hèn hạ này. Thật đáng chết mà."

Tiêu Vân đáp.

"Đúng. Là tôi sai, nhưng khi Uyển Nhi được gả cho anh thì có chắc là nàng ấy sẽ sống. Anh thừa biết, chuyện gì sẽ đến. Hôn sự này do cha sắp đặt vì mục đích của ông ấy. Chắc chắn cha sẽ không vì anh mà tha cho Uyển Nhi. Tiêu Vũ, hãy để Uyển Nhi rời đi. Tôi sẽ nhận tội trước cha."

Nghe hai người nói chuyện, cô vẫn chưa hiểu ra vấn đề, cô chỉ biết là Tiêu Vân vẫn giấu cô chuyện gì đó, cô liền hỏi.

"Là sao. Đám cưới này còn có mục đích gì. ?"

Tiêu Vân và Tiêu Vũ đưa mắt nhìn nhau chưa biết trả lời thế nào, thì đột nhiên ma nữ kia đột ngột xông tới chỗ cô, mặc chưa có ai ra lệnh. Ả cười khanh khách hét lên từng tiếng âm u.

''Lão gia muốn cô làm thần giữ của cho nhà họ Dương. Đây là lệnh không thể trái, Tiêu Vũ công tử, nếu không muốn liên lụy thì tránh ra cho. ''

Danh Sách Chương

Nhận xét Box