Có lẽ là ngay từ đầu khi cô vừa mới bước chân vào tòa nhà, tiếng bước chân này đã đi theo rồi, nhưng Trầm lại vì bị đám trái cây kia cùng với mấy cái tượng người hấp dẫn mà không chú ý tới. Nhưng lúc này mọi thứ đã yên tĩnh lại nên nghe được rất rõ.
Trầm cố gắng nghe ngóng cẩn thận, rồi cả người run lên bần bật, cô phát hiện, cái bước chân nhiều thêm này là ở ngay sau lưng. Thậm chí Trầm còn cảm thấy sau cổ mình lạnh lẽo, tựa như có ai đó đang thở sát phía sau mình.
Trong lòng Trầm đầy sợ hãi, nhưng cũng cắn răng quay đầu nhìn lại. Vừa quay đầu, thì cô đột nhiên nhìn thấy cái ả ma nữa kia đang đứng ngay sau lưng. !
Trầm ớn lạnh, nhìn xuống cái đầu đang nở nụ cười đầy xảo trá đấy ngay phía dưới, đôi môi ả này cũng khẽ nhúc nhích như đang định nói gì đó.
"Đúng là mày có thể nhìn thấy tao. Đỡ mất công tao phải quay lại bởi vì mày là đứa cuối cùng trong năm nay rồi. ."
Một màn này xảy ra đột ngột, cũng đủ làm cho Trầm bất giác nhảy dựng lên, đồng thời thét lên một tiếng thê lương. Nhưng ngay khi cô lùi lại, trong nháy mắt đó nữ tử kia cũng hóa thành một tia sáng trắng lóe lên rồi biến mất.
Sắc mặt Trầm trở nên tái mét, cô nhìn lại nhưng xung quanh lại không có gì nữa... chỉ còn tiếng thét của mình vẫn còn vọng lại, vang khắp bốn phía.
Đúng lúc này giọng hát của ả ma nữa kèm theo tiếng sáo loáng thoáng truyền tới giữa bốn phía giữa không gian đen kịt và yên tĩnh này. Giọng hát như có như không, như một khúc hát ru dỗ dành cho trẻ ngủ, nhưng giữa không gian yên tĩnh như vậy lại không khỏi khiến người khác tê dại cả da đầu.
"Sống có gì vui. Chết có gì buồn. Nhắm mắt lại cùng trở về cõi âm ti."
"Đừng dọa tôi. Tôi không sợ cô đâu, ra đây đi. ''
Trầm căng thẳng hét lên, sau đấy đưa con dao nắm trên tay cắt một đường trên da. Máu từ người cô chảy ra, chảy lên lưỡi dao sáng bóng.
Vừa lúc đó, người thanh niên vừa nãy đang cầm lồng đèn đột nhiên hiện ra trước mắt làm cô giật mình. Lồng đèn trên tay gã sáng le lói, nhìn qua cả người hắn như mờ mờ ảo ảo.
"Còn trong trắng. Tốt vừa hay kịp lúc."
Trên mặt người thanh niên này đầy nét tươi cười, nhưng nụ cười nhìn đầy quỷ dị.
Cô cảnh giác nhìn người này.
"Tại sao... tại sao không ra tay ngay từ đầu."
"Ta thích câu cá. Đặc biệt mấy con cá biết có mồi đấy mà vẫn ăn."
Thanh niên cầm lồng đèn kia nhẹ giọng trả lời. Thanh âm cũng chợt mơ hồ bất định, dường như đã cùng với giọng ca kia dung hợp lại thành một.
"Chết tiệt."
Cô gằn lên.
"Có vẻ con cá này đang tìm người. ? Thôi, đường nào cô cũng đã đến đây thì đành lưu lại nơi này luôn đi... Ở chỗ này, cùng với chúng ta..."
Vẻ tươi cười trên mặt của thanh niên kia càng nhiều, thậm chí khóe miệng cũng cong lên vô cùng mất cân đối. Tiếng cười của thanh niên này truyền ra, mà khóe miệng của gã lại như bị xé rách thành một đường dài như muốn chia đôi cả cái đầu của gã ra!
Đèn lồng trong tay gã cũng đột nhiên biến thành màu xanh lá, khiến toàn bộ tòa nhà này càng thêm u tối, lờ mờ hơn. Cả người gã trong lúc vừa nói ra, vừa bay thẳng tới chỗ của Trầm.
Cô biến sắc, nhanh chóng đưa tay đâm con dao lên phía trước. Nhưng gã thanh niên này cũng không có vẻ né tránh, mà tùy ý để thanh kiếm đâm xuyên qua cơ thể mình, đồng thời gã mang theo nụ cười đầy quỷ dị lao đến.
Nhưng giây tiếp theo, cả người gã chợt khựng lại, ánh mắt không ngờ tới nhìn xuống ngay bụng mình. Bởi con dao đã cấm phập vào trong, một màu đen ăn theo miệng vết thương lan ra khắp bụng.
"Máu... máu này... aaaa... Con khốn..."
Đó là tiếng hét cuối cùng của gã, chỉ vài giây sau, cả người hắn đã chuyển hết một thành màu đen, toàn bị da thịt như bị thối rữa rơi độp độp xuống đất.
Trầm cũng ngạc nhiên không khác gì gã, cô cũng không thể ngờ có một chút máu như thế này mà có thể khiến một tên như này ra đi vĩnh viễn.
Nhưng sau cái chết của gã này, diễn biến tiếp theo lại làm cho cô hoảng sợ hơn.
Lúc đó, đám tượng đá bên cô cũng bắt đầu chuyển động, một đôi mắt xuất hiện, rồi dần sinh ra hai cánh tay khô gầy như que củi, giống như một thây khô. Bọn chúng bước từng bước nặng nề, từ bốn phía vây ráp lấy cô.
"Cứu... Cứu với... cứu chúng tôi đi..."
Thì ra những tiếng kêu cứu cô từng nghe thấy lại phát ra từ những tượng đá này, mọi việc càng lúc càng quái dị làm bản thân Trầm rét run. Cô lắp bắp.
"Làm sao... làm sao để cứu."
Những âm thanh chồng chất lên nhau lại vang lên.
"Thay tôi..."
"Không... thay tôi đây này. ''
"Không được... Cô ấy phải thay chỗ cho tôi."
"Các người muốn..."
Cô nhíu mày, hoảng hốt nói. Thì ngay lúc này, cô chợt thấy ả ma nữ đang ngồi vắt chéo chân ngồi ở trên một cành cây trĩu quả gần đó, ả ta cười khành khạch.
"Đúng vậy. Thay chúng nó làm người đá đi."
Bây giờ đám người đá đã vây lấy cô rất gần. Sắc mặt Trầm đầy tái nhợt, nhanh chóng đưa dao ra vung xung quanh.
"Đừng lại đây. Nếu không tôi sẽ..."
"Dừng lại..."
Ngay lúc nguy cấp, một tiếng hét vang lên. Giọng nói này rất quen, cô liền quay đầu về phía nó thì suýt nữa kêu cha gọi mẹ.
Bởi người vừa cất giọng lại chính là Tiêu Vũ, hắn đang làm gì ở đây.
Trong lúc cô đang nghi ngờ thì đám người đá kia cũng không di chuyển thêm nữa mà lập tức lùi ra xa rồi dần trở về vị trí ban đầu.
Phía trước, Tiêu Vũ thong dong đi đến, bên cạnh hắn là hai gã thanh niên mang đèn lồng y như gã vừa chết, ma nữ trên cây cũng nhảy xuống, bất ngờ là ả lại quỳ gối dưới chân hắn, mở lời.
"Thiếu gia. Cậu quen cô gái này sao. ?"
Hắn lạnh nhạt, tiện chân đá ma nữ kia ra rồi nói.
"Đây là hôn phu của ta bị đám đạo tặc kia bắt đi. Ngươi lại dám dọa cô ấy."
Ma nữ nghe vậy liền dùng tay xoay cái đầu đặt lên cổ mình, rồi nhíu mày nhìn Trầm.
"Thế giờ cậu định làm thế nào. ?"
Tiêu Vũ khoát tay, hắn không đáp mà đi tới chỗ cô, miệng cất lời hỏi han.
"Nàng không sao chứ."
Cô tuy biết Tiêu Vũ không phải người tốt, nhưng lúc này thân phận cô vẫn là Uyển Nhi, nên đành phải diễn.
"Không sao. Nhưng... nhưng chuyện này là như thế nào. Tại sao anh lại ở đây... còn. ."
"Thế nàng làm sao tới được đây."
Hắn cắt ngang lời, Trầm cho dù hốt hoảng nhưng dù sao cũng không thể nói là cô tìm Tiêu Vân được.
"Không... tôi... tôi trốn khỏi mấy tên cướp đó rồi... rồi vô tình đi lạc..."
Lời vừa nói xong thì ả ma nữ phía sau đã cười khành khạch mấy tiếng. .
"Thế sao. Vậy cái người đàn ông mà đi cùng cô hôm qua là ai. Trông hắn rất giống..."
Nghe vậy sắc mặt của Tiêu Vũ khẽ biến đổi, hắn quay đầu, lạnh lùng hỏi.
"Giống ai. Ngươi có thể miêu tả hắn được không."
Ma nữ đang suy nghĩ thì hai mắt chợt sáng lên, ả nói.
"Giống thiếu gia. Rất giống."
Nhận xét Box